Con Đường Không Đường

OSHO/Tâm Hà Lê Công Đa

 

Câu hỏi thứ nhất:

   

Đâu là đạo lộ dẫn đến cái ánh sáng vĩnh hằng? Một người nghiện rượu có thể trở thành một thiền sinh điểm đạo –sannyas, của Ngài? Đâu là trọng điểm của sannyas?

 

 

Thứ nhất: Đâu là đạo lộ dẫn đến cái ánh sáng vĩnh hằng? Không hề có một đạo lộ nào cả! Chân lư thực tại -Đạo, là không đường. Nếu bạn bắt đầu t́m kiếm một con đường, có nghĩa là bạn đang bắt đầu t́m kiếm một mục tiêu. Đường là tiền đề của mục tiêu nhắm đến. Không c̣n mục tiêu bạn không thể có con đường. Mục tiêu là tiền đề của cái tâm tham ái, và cái tâm tham ái chính là cơi ta bà thế gian -thế giới của bóng tối, khổ đau và địa ngục.

 

Thế nên, đừng hỏi về đạo lộ. Thiền là con đường không đường; thế nên, đó là sự nghịch lư.

 

Bạn hỏi: Đâu là đạo lộ dẫn đến cái ánh sáng vĩnh hằng?

 

Tôi sẽ kể cho bạn nghe hai giai thoại sau đây:

 

Thiền bảo rằng: Chúng ta không hề xa ĺa Đạo bất cứ một khoảnh khắc nào cả, và như vậy, cái mà chúng ta có thể xa ĺa không phải là Đạo. Buổi sáng và buổi chiều, đời sống và cái chết, chúng ta không thể nào rời khỏi nó bất cứ một gang tấc hay một giây phút nào.

 

Một hôm có một vị tăng tham vấn vị Thiền sư lỗi lạc của Trung quốc, Triệu Châu: “Đạo là ǵ?”

“Ở ngoài cái hàng rào đó,” Triệu Châu trả lời ngay lập tức, “Vâng, th́ ở ngay ngoài cái hàng rào đó.”

Vị tăng chần chừ, “Không, đó không phải là cái tôi muốn hỏi, không phải là con đường nhỏ (tiểu lộ) ở ngoài cái hàng rào. Tôi muốn hỏi cái Đạo Lớn là ǵ?”

 

Chúng ta ai cũng biết là ông tăng này muốn nói đến cái Đạo Lớn chi phối vũ trụ, cái “đạo lộ dẫn đến ánh sáng vĩnh hằng” như câu hỏi của bạn. Vị tăng bảo, “Không, tôi không nói đến cái tiểu lộ ở phía ngoài hàng rào. Đừng có trả lời ngu xuẩn như vậy! Tôi đang nói đến cái Đạo Lớn –cái Tao, Dhamma, cái Đạo Lộ dẫn đến Thượng Đế cơ mà.”

 

Triệu Châu trả lời: “Th́ đại lộ là con đường dẫn đến kinh đô đó.”

 

Những đại lộ, quốc lộ, siêu xa lộ! Dĩ nhiên là Thiền sư Triệu Châu đang đùa, nhưng là đùa với cái tâm đại từ bi. Ư ông ta muốn nói rằng, “Đừng hỏi về Đạo, bởi v́ tất cả mọi con đường đều dẫn ta đi lạc lối, dẫn ta xa ĺa Đạo.” Có con đường có nghĩa là nó sẽ dẫn bạn đi đến một nơi nào đó, bạn đang rời xa cái chỗ hiện tại của bạn –mà Thượng Đế th́ đang có mặt ngay tại đó! Thực tại chân lư có mặt ở bất cứ nơi nào mà bạn hiện hữu; thế mà bạn lại ĺa xa nó, và lạc lối. Bạn lại c̣n hỏi đến cái phương pháp nhanh nhất để đạt đến mục tiêu, trong khi bạn không hề xa rời mục tiêu bất cứ một giây phút nào.

 

Thế nên người ta mới nói:

Chúng ta không hề xa ĺa Đạo bất cứ một khoảnh khắc nào cả, và như vậy, cái mà chúng ta có thể xa ĺa không phải là Đạo. Buổi sáng và buổi chiều, đời sống và cái chết, chúng ta không thể nào rời khỏi nó bất cứ một gang tấc hay một giây phút nào.

 

Ĺa xa Thượng Đế là điều bất khả. Rất nhiều người t́m đến tôi và hỏi, “T́m Thượng Đế ở đâu?” Và tôi hỏi họ, “Thế th́ qúy vị lạc mất Ngài ở đâu vậy? Mất liên lạc ở chỗ nào. Tại đâu?” Thế là họ có vẻ bối rối.

 

Bạn không thể nào ĺa xa Thượng Đế. Thượng Đế chính là đời sống của bạn. Bạn thở trong Ngài, tim bạn đập trong Ngài, mạch máu nhảy trong Ngài. Bạn sinh ra trong Ngài và sẽ chết trong Ngài. Bằng cách nào bạn có thể xa ĺa Ngài được? Vô phương. Khoảnh khắc mà bạn rời xa Thượng Đế, bạn không c̣n sống nữa -Thượng Đế là đời sống.

 

Tuy nhiên chữa nghĩa đă tạo ra vấn nạn. Thế nên tại sao tôi bảo rằng tốt nhất là nên dùng chữ “Đời Sống”  với chữ Đ viết hoa thay cho “Thượng Đế”, bởi v́ chỉ có như vậy bạn mới sẽ không nêu lên câu hỏi xuẩn động: “Đâu là Đạo Sống?” -Hừm?- trông có vẻ phi lư. Bạn cũng có thể hỏi một câu hỏi xuẩn động khác: “Đâu là Đạo dẫn đến Thượng Đế, cái ánh sánh vĩnh hằng?” Và rồi chuyện ǵ đang xảy ra ở đây? Bạn có thể thấy rằng vạn pháp là vĩnh cữu? Trong đó chứa đựng cái khoảnh khắc vĩnh cữu này? Cái tổng thể đă và đang hiện hữu và cái tổng thể triệu triệu năm sau đều được chứa đựng trong khoảnh khắc này? Bạn c̣n muốn cái vĩnh cữu nào hơn thế nữa?

 

Đừng có tham lam quá! Cái tham lam này chỉ tạo ra rắc rối phiền hà cho bạn. Nó sẽ tạo ra mối khắc khoải vĩnh cữu thôi!

 

 

Bạn hỏi: Đâu là đạo lộ dẫn đến cái ánh sáng vĩnh hằng?

 

Làm ǵ có bóng tối! Ngay cả bóng tối cũng là ánh sáng; vấn đề là bạn cần có đôi mắt để nh́n thôi. Bóng tối cũng là ánh sáng. Bạn có thấy chim cú nh́n mọi vật rất tinh tường trong bóng đêm không? Chúng có đôi mắt để nh́n.

 

Có một vị huyền môn Ấn Độ, người sáng lập ra một trường phái triết học tại Ấn tên là Vashishta. Ông ta có rất nhiều tên -người Ấn thường đặt ra nhiều danh hiệu để gọi người mà họ yêu thích, trong đó có một cái tên rất mực có ư nghĩa: Oulukya –Ông Cú! Thoạt nh́n có vẻ rất khác thường khi gọi một vị đại huyền môn là Ông Cú. Ông ta c̣n có một tên khác là  Oulukya darshan -triết học của Ông Cú. Tại sao? Tại sao nhân vật này mang tên Ông Cú?

 

Ông mang danh hiệu này bởi v́ ngay cả trong bóng đêm ông ta có thể nh́n thấy ánh sáng; trong cơi ta bà này ông ta nh́n ra Thượng Đế, trong cái chết là cái vĩnh hằng, trong cái khoảnh khắc là vô tận, trong cái thân tướng là vô sắc tướng, trong khổ đau là cực lạc. Bởi có một cái nh́n sâu sắc như thế, ông được gọi là Oulukya –Ông Cú!

 

Tôi rất thích cái danh hiệu này. Chúng ta đă gọi Phật, Mahavir,… bằng những danh hiệu rất mực đẹp đẽ, nhưng vẫn không thể so sánh được với cái danh hiệu này –tính cách nhất thống ở trong đó. Ông Cú. Vâng, một người của trí tuệ viên măn trở thành một con cú. Ngay cả trong tiêu cực ông ta có thể thấy mặt tích cực. Thế nên cơi ta bà không c̣n là cơi ta bà mà biến thành Tịnh Độ. Cái b́nh thường tỏa chiếu sự phi thường. Và rồi trong bất cứ khoảnh khắc b́nh thường nào cũng biến thành tuyệt vời, huyền nhiệm.

 

Thế nên bạn không cần phải dơi mắt t́m kiếm xa xôi ở đâu cả, và cũng không cần phải hỏi, “Đâu là đạo lộ dẫn đến cái ánh sáng vĩnh hằng?”. Cái ánh sáng vĩnh hằng đó là ngay bây giờ và tại đây. Bạn đang chạy đi đâu? Nếu bạn chạy đi bất cứ nơi nào, bạn sẽ xa ĺa xa cái ánh sáng vĩnh hằng này. Nó đang ở ngay trong bạn! Ngay chính trong khoảnh khắc này đây, bạn đang ở tận đầu nguồn! Điều này có lẽ tôi phải nhồi nhét vào bạn cả ngàn lần -để bạn nhớ rằng, ngay lúc này đây bạn đang ở tận đầu nguồn, không hề rời xa nó bất kỳ một khoảnh khắc nào cả. Chỉ việc nhận ra nó. Chỉ việc mở đôi mắt của bạn ra để nh́n!

 

 

Thuở Phật c̣n tại thế tại Ấn Độ, trong số những đệ tử của Đức Phật có một vị thánh tăng tên là Thế Thân (*). Ông ta nổi tiếng là một nhân vật rất mực thánh thiện. Được tuyên xưng như là một người tuân thủ nghiêm nhặt giới luật, tu tập tinh chuyên, giới hạnh không ai bằng. Ông ta là một trong số những môn đệ hàng đầu của Đức Phật tu theo khổ hạnh đầu đà.

 

Để giúp cho Thế Thân loại bỏ cái nh́n biên kiến chật hẹp, thánh tăng Gayata đă hỏi một người đệ tử của Thế Thân…

 

… Cái ông Gayata là một trong những đệ tử đă đắc quả A La Hán của ĐứcPhật. Dĩ nhiên ông ta không nổi tiếng bằng Thế Thân, bởi v́ thiên hạ thường cứ thích thú với những chuyện xuẩn động. Đâu có ai bận tâm đến chuyện giác ngộ làm ǵ? Nếu bạn có giác ngộ đi nữa, đâu có báo chí nào đăng tải, thế nhưng nếu bạn giết người, chắc chắn chuyện này sẽ được đưa lên mặt báo ngay. Nếu bạn là một nhà đại khổ hạnh –hành hạ thân xác ḿnh, sáng nào cũng tự đánh vào người hàng trăm bận- tên tuổi của bạn sẽ được đưa lên trang đầu của báo chí!

 

Vâng, Thế Thân nổi tiếng như là một vị sa môn rất mực thánh thiện -thế nhưng ông ta vẫn chưa đắc quả A La Hán. Gayata th́ không nổi tiếng, chỉ một số ít người cùng tŕnh độ chứng đắc mới biết đến ông. Gayata rất muốn giúp Thế Thân loại bỏ cái nh́n biên kiến chật hẹp của ḿnh –cái phương cách tiếp cận đời sống như một kẻ bạo dâm của Thế Thân. Ông rất muốn cảnh giác Thế Thân rằng, “Ngài đang làm những chuyện không cần thiết. Chân Như đă hiện hữu ở đó! Ngài không cần phải bỏ đói ḿnh. Ngài có thể ăn uống b́nh thường –sẽ không v́ chuyện đó mà đánh mất Chân Như. Chân Như không hề phản đối cái chuyện thực phẩm. Ngài có thể ngủ thẳng giấc và cũng sẽ không phải v́ chuyện này mà đánh mất Chân Như; ngủ cũng là một sinh hoạt tinh thần toàn hảo. Ngài cũng có thể bận thêm y phục khi trời lạnh, có thể ngồi dưới bóng cây khi trời nắng –và đây chính là bày tỏ sự tôn trọng Chân Như ở trong Ngài, vốn không hề rời xa một bước. Thực ra quả là chuyện bất kính trong khi Chân Như muốn vào ngồi tránh nắng dưới bóng cây mà Ngài th́ lại cứ khăng khăng đứng giữa trời với cái nóng thiêu đốt, v́ Ngài là một nhà tu khổ hạnh –Chân Như chắc chắn là muốn vào chỗ bóng im thôi, và không ngừng bảo, “Thế Thân, t́m chỗ tránh nắng đi!” Nhưng làm sao Ngài có thể t́m được? –cái bản ngă c̣n đang thực hiện cuộc hành tŕnh. Chân Như lại lên tiếng, “Thế Thân, ta cảm thấy đói bụng rồi.” Thế nhưng Ngài sẽ trấn áp ngay, “Im đi! Cái con qủy Sa Tăng cám dỗ kia, im đi! Cái con qủy này đừng có cản đường, phá rối ta. Mi có biết ta là nhà tu khổ hạnh và ngày hôm nay ta đang tuyệt thực không? ”

 

Đă không biết bao nhiêu lần bạn hiểu lầm tiếng gọi của Thượng Đế là tiếng gọi của Qủy Sứ. Hăy luôn ghi nhớ điều này: Cái ǵ hợp với tự nhiên là thiêng liêng, thần thánh. Đừng gọi đó là đồ qủy sứ -bạn cứ luôn luôn cho đó là ma qủy.  Cái ǵ tự nhiên là thần thánh, cái ǵ trái tự nhiên mới là ma qủy.

 

Gayata chắc chắn là đă trông thấy chuyện này tiếp diễn hàng ngày và trở nên rất mực quan tâm: “Cái ông già khốn khổ này ngày càng trở nên nổi tiếng” –và bạn càng nổi tiếng chừng nào th́ càng khó khăn để từ bỏ con đường mà ḿnh đi.

 

Thế rồi Gayata đă hỏi một trong số những đệ tử của Thế Thân …

 

Thế Thân có rất nhiều đệ tử. Điều tự nhiên thôi, khi nào bạn làm chuyện ǵ đó khác lạ, xuẩn động so với thế nhân, bạn sẽ có rất nhiều người chạy theo. Cứ nh́n chung quanh thử xem, nếu bạn rất mực lành mạnh, tỉnh táo, bạn rất khó kiếm đệ tử. C̣n nếu bạn dở hơi, điên điên khùng khùng, thiên hạ lại rất thích thú, họ trở nên ṭ ṃ và chạy theo bạn.

 

Gayata đă hỏi một trong số những đệ tử của Thế Thân, “Trưởng lăo Thế Thân có thể chứng đắc Phật quả bằng con đường khổ hạnh với những kỷ kuật nghiêm nhặt này chăng?”

 

Người đệ tử trả lời: “Tu hành tinh chuyên nghiêm mật như thế làm sao sư phụ tôi lại không thể chứng đắc được?”

 

Gayata bảo, “Ta e rằng sư phụ của ngươi đang đi xa đường Đạo. Cho dù có thực tập nhiều bao nhiêu, lâu bao nhiêu, tất cả cũng chỉ là một màu mè trống rỗng mà thôi.”

 

“Thế th́ Thánh Tăng đắc quả bằng phương cách tu tập nào mà lại chỉ trích phương cách của sư phụ chúng tôi?” người đệ tử chất vấn.

 

Gayata ôn tồn trả lời: “Ta không hề t́m kiếm Đạo cũng không hề chạy theo tà kiến, khi đănh lễ Phật, tâm ta không hề khởi dậy ḷng khiêm tốn hay kiêu hănh, ta không thiền định lâu cũng như không bỏ sót nó, không tuyệt thực cũng như không ăn uống quá độ. Ta không hài ḷng cũng không bất măn, tâm ta vắng lặng không c̣n chút tham ái nào. Đó là tất cả những ǵ được gọi là Trung Đạo.”

 

Gayata đă trinh bày một cách dứt khoát, minh bạch rằng, vấn đê không phải là t́m Đạo, bởi v́ Đạo vốn đă có sẵn trong mỗi con người, mà vấn đề hoàn toàn nằm ở chỗ để cho nó tự khẳng định. “Ta không cực đoan mà đi theo con đường trung đạo. Ta không tuyệt thực cũng không ăn uống quá mức. Ta không đi vào một thái cực quá độ nào, mà an b́nh tự tại trong trung đạo. Ta không kiêu hảnh cũng không khiêm nhường.” Một phát biểu tuyệt vời -  “Ta không kiêu hảnh cũng không khiêm nhường.”  Hăy lưu ư đoạn này.

 

Người khiêm nhường cũng chỉ là người kiêu hảnh đứng lộn đầu. Tính khiêm nhường cũng chỉ là một h́nh thái lộn ngược của kiêu căng, trong vị thế đảo ngược, như sang số ngược -của cùng một chiếc xe. Cũng vẫn là chiếc xe đó, không có ǵ thay đổi. Thoạt tiên bạn muốn chứng tỏ với thế gian rằng, “Ta là một cái ǵ đó.” Thế rồi hôm khác, bạn lại bắt đầu muốn chứng tỏ rằng, “Ta không là ǵ cả.” Bạn cũng chỉ làm một công việc duy nhất là chứng minh, tiếp tục chứng minh rằng “Ta không là ǵ cả.”

 

Thế nhưng cái ư niệm “Ta không là ǵ cả -chỉ là hạt bụi dưới chân người, rất mực khiêm tốn,” th́ cũng vẫn là một sự khẳng định, ẩn dấu đằng sau đó vẫn là cái bản ngă. Một người khiêm tốn bậc nhất cũng vẫn mang theo trong họ cái bản ngă vi tế nhất. Hăy thử nh́n vào những người được gọi là khiêm tốn -những người cho rằng ḿnh khiêm tốn- và rồi bạn sẽ nhận thấy rằng ẩn dấu đàng sau cái vẻ ngoài đó là một cái bản ngă cực kỳ vi tế.

 

Gayata nói rằng, “Ta không khiêm tốn cũng không kiêu hănh, ta không thiền định lâu cũng như không bỏ sót nó. Ta không hài ḷng cũng không bất măn -bởi v́ đă không c̣n tham cầu th́ làm sao c̣n chuyện hài ḷng hay bất măn? Ta đơn thuần chỉ tiếp tục ngắm nh́n cái tṛ chơi của tâm. Vô cầu. Đây là những ǵ được gọi là Đạo.”

 

Nếu bạn có thể đi vào cái trạng thái của tánh nh́n này tức là bạn đă đạt Đạo. Cái tánh nh́n này luôn luôn có mặt ở đó -bạn chỉ cần tiếp xúc với nó thôi.

 

Đâu là đạo lộ dẫn đến cái ánh sáng vĩnh hằng?

 

Con đường đó không phải là con đường hướng ngoại mà là hướng nội. Mà đó cũng chẳng phải là con đường –đó chỉ là sự tĩnh thức.

 

 

Vấn đề thứ hai,  bạn hỏi rằng: ? Một người nghiện rượu có thể trở thành một thiền sinh điểm đạo –sannyas, của Ngài?

 

Tạisao không? Nếu có người ghiền quyền lực, ghiền t́nh dục, ghiền bản ngă đă trở thành, tại sao lại không thể không có người ghiền rượu? Những kẻ ghiền nói trên mới thật là những người rất mực nguy hiểm. Nhà chính trị -kẻ ghiền quyền lực- điên cuồng lên, say sưa với quyền lực, là người nguy hiểm hơn cả. Kẻ ghiền rượu không đến nỗi nguy hiểm như thế. Kẻ ghiền rượu nhiều lắm th́ cũng chỉ tự sát, nghĩa là tự hủy diệt bản thân ḿnh. Thế nhưng nhà chính trị có thể hủy diệt cả toàn thế giới. Y là một tên sát nhân. Tự sát, thực ra, đó là sự tự do của bạn. Nếu bạn muốn kết thúc tánh mạng của ḿnh, trong một thế giới tự do, sẽ không có ai nên can thiệp vào. Tại sao? V́ lẽ nếu bạn không c̣n muốn sống, bạn có quyền chọn lựa và quyết định; đó là đời sống của bạn.

 

Người ghiền rượu nhiều lắm là tự sát, thế nhưng người ghiền quyền lực, người ghiền bản ngă là những tay sát nhân, họ mới thực sự là những người nguy hiểm. Tuy nhiên điều nực cười là, những nhà chính trị luôn luôn tuyên bố rằng họ muốn cấm rượu hoàn toàn –trong khi họ là những người cực kỳ nguy hiểm! Bạn có bao giờ nghe chuyện có ai ghiền rượu lại gây ra những chuyện động trời trong lịch sử thế giới chưa? Họ có thể gây ra những sai lầm tai hại nào? –cùng lắm th́ họ cũng chỉ té lăn vào cái rảnh nước nào đó ở bên đường thôi! Thế cũng được đi, đó là quyền tự do của họ. Có khi họ có thể la lối trong đêm hôm khuya khoắt –th́ cũng có ǵ đâu?

 

Thế nhưng những người tham đắm quyền lực mới thực sự nguy hiểm. Bạn biết không? –Adolph Hitler không hề động đến một giọt rượu. Ông ta chẳng khác ǵ một ông đại thánh: không hút thuốc –không những không bao giờ hút thuốc mà c̣n chống lại việc hút thuốc; không ăn thịt -quả là điều khác thường, ông ta là người ăn chay như người Kỳ Na giáo, không rượu chè, và sống một cuộc sống rất kỷ luật, ngăn nắp. Ông ta thường thức dậy rất sớm, suốt cuộc đời như vậy và cũng đi ngủ sớm. Bạn không thể nào t́m ra một khiếm khuyết trong nhân cách của ông này. Nhân cách của ông ta rất toàn hảo –toàn hảo như ông thánh Mahatma Gandhi vậy. Thế nhưng rồi th́ chuyện sai lầm ǵ đă xảy ra?

 

Một người với nhân cách như thế lại là người nguy hiểm vào bậc nhất trong lịch sử loài người. Giả dụ như ông ta rượu chè chút đỉnh có thể sự việc may ra đă phần nào tốt đẹp hơn. Chắc là ông ta đă không vươn lên tới tột đỉnh quyền lực. Phải không? Có thê là ông ta đă té lăn vào một cái mương nào đó, làm sao mà leo lên quyền lực được. Hoặc giả ông ta la cà với đàn bà con gái, chắc là ông ta đă không trở thành một tay nguy hiểm. Thế th́ tại sao? Bởi v́ với một con người có nhân cách như thế, ông ta đă đưa cả toàn thế giới đến một điểm mà cả nhân loại hầu như đứng trên bờ hủy diệt, tất cả quá khứ, những thành tựu về mặt ư thức của con người. Thế cho nên hăy cẩn thận với những ông đại thánh mahatma!

 

C̣n ghiền rượu ư? Không có ǵ tệ lắm … Nếu bạn là một chính trị gia, có thể tôi có phần nào lưỡng lự khi điểm đạo cho bạn. C̣n nếu bạn là một tay ghiền rượu, cũng chả sao. Bạn có thể trở thanh một sannya. Có thể may ra nhờ đó mà cuộc đời bạn thay đổi, bởi v́ một người ghiền rượu, trên căn bản là một người tín ngưỡng, tôn giáo. Điều này cần nên được hiểu rơ.

 

Trong rượu có chút đỉnh hơi hướng tôn giáo –đó là sự thu hút. Tính cách thu hút của rượu chè là ǵ? Nó làm cho bạn quên đi chính ḿnh. Quên hết cả bản ngă, khổ đau, bất hạnh, lo lắng. Quên tất cả. Nó kéo bạn ra khỏi cái thế giới này –cái thế giới địa ngục này. Nó mở cho bạn một cánh cửa riêng để bước vào một thế giới khác. Ít nhất là cũng trong vài khoảnh khắc, vài giờ đồng hồ, bạn không c̣n là một thành phần của cái cuộc sống kinh tởm này; bạn sống trong một thế giới tưởng tượng riêng tư của ḿnh. Nó mang đến cho bạn một giấc mơ.

 

Thế nên tất cả mọi tôn giáo đều chống lại rượu bởi v́ sự cạnh tranh. Tôn giáo cũng mở ra cho bạn một cánh cửa khác để thoát ly thực tại. Tôn giáo cũng mang đến cho bạn những kỹ thuật để bạn có thể buông bỏ cái bản ngă của ḿnh, vĩnh viễn. Rượu chỉ có thể cho bạn tạm thời c̣n tôn giáo giúp bạn vĩnh viễn luôn. Tôn giáo c̣n có thể giúp bạn nhiều mặt khác, không phải ch́ giúp bạn quên đi lo lắng mà c̣n có thể buông bỏ nữa. Rượu chỉ là một phương tiện tạm thời. Cạnh tranh là như thế.

 

Những hiểu biết cá nhân của tôi về rượu chè là, tất cả mọi tôn giáo đều chống nó bởi v́ họ thấy rằng: đây là một đối thủ cạnh tranh. Nếu thiên hạ trở thành rưọu chè say sưa, họ chẳng c̣n tha thiết ǵ đến tôn giáo nữa! Họ đă t́m ra cho ḿnh một kỹ thuật riêng tư để thoát ly thực tại. Đâu c̣n cần đến những phương thức thiền định của Mahavir làm ǵ? Cũng không c̣n cần đến ông Phật, đến thiền -mất quá nhiều thời gian và công phu. Họ đă t́m ra một con đường tắt! Chỉ việc đi vào “tavern” và mọi chuyện đều OK! Những giây phút đó không chừng họ thấy ḿnh là ông Phật!

 

Tôi có nghe một câu chuyện tiếu lâm về một anh lính như sau: Y là một tay hay chè chén say sưa. Nhưng anh ta là một anh lính tốt, rất được nhiều người thương mến. Thế nên có một lần vị tướng tư lệnh kêu y đến và bảo: “Nghe đây. Một người tốt như ngươi, được anh em đồng đội thương mến như ngươi, tại sao ngươi không bỏ tật chè chén say sưa đi? Nếu ngươi bỏ rượu, không chừng bây giờ ngươi đă lên tới Đại úy rồi.”

 

Người lính cười: “Thưa ông Tướng, ông nói cái ǵ vậy?  Mỗi khi tôi uống rượu tôi trở thành Đại Tướng! Đại uư? Nhằm nḥ ǵ … Mỗi đêm rượu vào, tôi là Đại Tướng, thế mà ông lại cố gắng thuyết phục tôi trở thành … Đại úy!?”

 

Rượu là cánh cửa riêng tư bước vào tôn giáo. Chắc chắn không phải là cánh cửa tốt rồi, nhưng ít ra là tạm thời, trong khoảnh khắc. Theo hiểu biết của cá nhân tôi, nhân loại sẽ c̣n tiếp tục ghiền rượu cho đến khi nào tôn giáo trở thành một thứ rượu của họ! Cho đến khi nào càng có nhiều người trở nên tín ngưỡng, rượu chè sẽ vẫn c̣n tồn tại, nó sẽ không thể nào biến mất trên thế gian này. Tôi không hề là người chống lại rượu chè, Tôi có mặt ở đây là để đưa mọi người đến với con đường tín ngưỡng, thiền định, cầu nguyện. Một khi họ đi vào cầu nguyện, một khi họ nhận ra thực tại, họ sẽ bỏ rượu thôi. Tuy nhiên, cái thực tại phải được nh́n thấy trước.

 

Tôi cũng không bảo rằng trước tiên bạn phải bỏ tật chè chén nghiện ngập. Đó là điều bất khả. Tôi không đ̣i hỏi một chuyện bất khả. Tôi chấp nhận những giới hạn của bạn. Tôi tôn trọng bạn, thế nên tôi tôn trọng những giới hạn của bạn. Trong tôi không hề có sự lên án. Nếu bạn ghiền rượu, tôi thông cảm chuyện đó. Tôi cảm thấy tội nghiệp cho bạn, với ḷng từ bi. Tôi hiểu là bạn đang ở trong trạng huống khó khăn. Có thể là bạn đang có đ́ều ǵ lo lắng, buồn khổ, bất hạnh. Đời sống quả thật là một gánh nặng. Gánh nặng đó đang tác động lên hệ thần kinh của bạn. Rượu là thuốc an thần giúp bạn thư giản.

 

Trong giây phút này đây, chẳng có ǵ là sai trái cả. Cũng OK thôi. Nhưng hăy bắt đầu kiếm t́m thực tại, kiếm t́m đồng tiền thực chứ không phải là bạc giả -đó là những ǵ mà sannyas mang đến. Bắt đầu đi vào cảnh giới thiền cho đến khi cái bản ngă biến mất. Một khi bản ngă biến mất, bạn đâu c̣n cần đến rượu chè. Để làm ǵ? Tôi đă từng quan sát và thấy rằng: Một khi người ta bắt đầu thiền định, uống rượu trở thành một việc khó khăn đối với họ. Và càng ngày nó càng trở thành một vấn nạn bởi v́ bất cứ lúc nào họ uống rượu, họ mất hết tất cả mọi công phu mà họ đă đạt được trong thiền định. Bất cứ lúc nào họ uống rượu, họ đă quên hết tất cả cái trạng thái cực lạc mà họ đạt đến trong thiền định.

 

Rượu chè là phương cách để lăng quên thực tại. Nếu bạn đang khổ đau, nó giúp cho bạn quên đi khổ đau. Nếu bạn đang hạnh phúc nó giúp bạn quên đi hạnh phúc. Thế nên phương cách của tôi là, trước tiên giúp cho bạn cảm thấy chút ít hạnh phúc. Một khi bạn cảm thấy hạnh phúc, vấn đề c̣n lại là sự chọn lựa của bạn, tôi không quan tâm đến. Tôi không yêu cầu bạn phải từ bỏ nó, tôi chỉ nói rằng, “Bây giờ là sự chọn lựa của bạn.” Nếu bạn cảm thấy chút đỉnh hạnh phúc bạn sẽ không c̣n t́m đến rượu, bởi v́ khoảnh khắc bạn uống rượu bạn lại quên đi mất cái hạnh phúc của ḿnh. Nó chỉ có một tác dụng duy nhất là làm quên lăng, bất cứ cái ǵ -khổ đau, hạnh phúc… Một khi bạn bắt đầu thực sự sống thiền, gịng suối thiền khởi sự tuôn chảy ở trong bạn, một không gian mới bắt đầu, một hỷ lạc mới bắt đầu, ở đó không c̣n có chỗ cho rượu. Thế nên, vấn đề là, đó là sự chọn lựa của bạn. Khi bạn có trong tay hạt ngọc kim cương thật sự, tôi không tin là bạn lại chạy đi t́m đồ giả.

 

Và cuối cùng bạn hỏi: Đâu là trọng điểm của sannyas?

 

Th́ giống y hệt như những ǵ mà bạn đang kiếm t́m thông qua rượu. Giống như khuôn đúc. Tuy nhiên rượu chỉ tạo ra một ảo ảnh, c̣n sannyas sẽ cho bạn thứ thiệt.  

 

Câu hỏi thứ hai:

 

C̣n nghệ thuật và giác ngộ th́ sao? Khi ta sáng tác một bài thơ, một bức tranh, một tác phẩm điêu khắc, một bản nhạc, ta ở trong trạng thái xuất thần, có thể cảm thấy là ḿnh rất gần với trạng thái nhập định. Thế nhưng, đây chưa phải hoàn toàn là tánh không -bởi v́ vẫn c̣n có cứu cánh, mục tiêu. Ngài có thể thăng hoa loại sáng tạo này?

 

Nghệ thuật tùy thuộc ở bạn. Nếu bạn là một nhà bệnh lư học, nghệ thuật của bạn sẽ mang mùi bệnh hoạn. Nếu bạn giác ngộ, nghệ thuật của bạn sẽ tỏa chiếu ánh sáng giác ngộ. Nghệ thuật mang trọn vẹn phẩm chất của bạn.

 

Nếu bạn đi đến Ajanta, Ellora hoặc Khajuraho (5), bạn sẽ t́m thấy một loại h́nh nghệ thuật hoàn toàn khác biệt. Nếu bạn lắng nghe âm nhạc cổ điển, bạn sẽ t́m thấy một phẩm chất nghệ thuật khác biệt. Nếu bạn lắng nghe nền âm nhạc đương đại, bạn cũng sẽ t́m thấy một sự khác biệt như thế. Nếu bạn nh́n những họa phẩm của Picasso, ở chúng như toát ra mùi bệnh hoạn. Một cái ǵ đó rất mực đau yếu, trong con người Picasso cũng như trong cái thế giới được ông phản ánh lên những tác phẩm nghệ thuật của ḿnh.

 

Chớ dại dột mà treo những bức tranh của Picasso trong pḥng ngủ của ḿnh, bạn sẽ gặp những cơn ác mộng ngay! Chúng biểu hiện cho cái xă hội này, cái xă hội ốm đau và mất trí. Thế nên nghệ thuật tùy thuộc ở bạn. Nghệ thuật không rơi từ trên trời xuống, nó đến từ nhà nghệ sĩ, nó mang cái hồn của nhà nghệ sĩ. Nó làm cho thế giới nhận ra họ -đó là những ǵ mà ta gọ;i là nghệ thuật. Đó là những ǵ mà bạn dấu kín trong đáy ḷng ḿnh, đem phơi bày ra trong họa phẩm, điêu khắc, lời thơ, ư nhạc,…Bạn làm cho nó ở trong tầm tay với của mọi người. Bạn mở rộng ḷng ḿnh ra.

 

Thế nhưng bạn chỉ phơi mở những ǵ đă được chất chứa ở trong đó. Vũ điệu của Nijinsky (6) không thể là vũ điệu của Meera (7). Triết thuyết của Nietszche không thể là triết thuyết của Phật đà. Chúng hoàn toàn đối lập.

 

Nghệ thuật bệnh hoạn phát xuất từ những xung đột nội tại, những căng thẳng, những yêu cầu của bản ngă. Nó giúp bạn thư giản cũng giống như một liều thuốc tẩy. Nếu bạn đang trong cơn giận dữ, bạn la lên hay đấm vào bất cứ cái ǵ đó –dù là chiếc gối- nó sẽ làm cho cơn giận của bạn hạ xuống. Bạn cảm thấy thư giản. Hiện nay có rất nhiều học viện ở phương Tây nghĩ rằng có thể dùng phương tiện nghệ thuật để chữa trị bệnh tâm thần –phương thức nghệ thuật trị liệu. Đây là một suy nghĩ đúng đắn. Nếu một người điên được trao cho cây cọ để vẽ, và nếu y chịu vẽ, điều này sẽ giúp cho công việc điều trị, bởi v́ bất cứ những ǵ mà y vẽ ra sẽ làm cho y giảm bớt cơn điên. Y sẽ trút ra hết, y sẽ quẳng ra hết những ǵ chất chứa trong đầu. Thế là y sẽ cảm thấy như được trút đi một gánh nặng, được tẩy sạch.

 

Có thể nói rằng chín mươi chín phần trăm nghệ thuật đều như thế. Sẽ là một điều chắc chắn rằng nếu người ta không cho phép Picasso cầm lấy cây cọ, ông ta sẽ điên ngay. Và Van Gogh (8) cũng thế. Cuối cùng rồi ông ta cũng phát điên.

 

Nghệ thuật thoát thai từ điên cuồng, mất trí, bệnh hoạn không phải là nghệ thuật thật sự. Gurdjieff (9) đă từng phân chia nghệ thuật ra làm hai loại, và ông gọi loại này là nghệ thuật chủ quan, và một loại khác -cụ thể như đền Taj Mahal (10) hay Khajuraho- là nghệ thuật khách quan. Bởi v́ khi sáng tác xong, bạn buông cây cọ xuống kết thúc công việc, nhưng đồng thời họa phẩm sẽ bắt đầu có đời sống riêng của nó. Nếu trong họa phẩm của bạn có lưu dấu những đường nét của cơn loạn thần kinh, trong tương lai bất cứ ai thưởng ngoạn bức tranh này, suy nghĩ về nó, trong họ cũng sẽ dấy lên  một cảm giác bệnh hoạn tương tự như là tác giả -cũng cùng sự nôn mữa đó, cũng cùng cơn bệnh đó. Bức tranh trở thành một thứ mandala, một yantra (11). Đó là lư do tại sao ở phương Đông người ta dùng họa phẩm như là những yantras.

 

Một mô h́nh có thể được tạo ra để cho bạn khi nh́n vào đó nó cho bạn sự an b́nh. Cũng vậy, một mô h́nh được tạo ra để cho bạn khi nh́n vào là cảm thấy căng thẳng ngay. Nghệ thuật khách quan là loại h́nh nghệ thuật theo Gurdjieff mang lại cho con người yên lắng, an lạc, thanh thản và sự hoà điệu nội tâm. C̣n loại nghệ thuật mang đến cho con người cảm giác bệnh hoạn, điên loạn, đồi trụy, không phải là nghệ thuật thực sự. Bạn có thể gọi đó là nghệ thuật, nhưng đó là sự dùng sai thuật ngữ.

 

                     C̣n nghệ thuật và giác ngộ th́ sao?

 

Nghệ thuật chẳng có liên hệ trực tiếp ǵ đến giác ngộ, thế nhưng giác ngộ lại có rất nhiều tác động đến nghệ thuật. Trong khi có rất nhiều những con người giác ngộ hiện hữu trên trái đất này, một điều rất tự nhiên là họ đă sáng tạo ra những thế giới khác biệt, những loại h́nh nghệ thuật khác nhau. Nghệ thuật Thiền chẳng hạn, mang những phẩm chất độc đáo cá biệt của nó. Nh́n một bức tranh Thiền, bạn lắng sâu vào không khí Thiền vị, cơ hồ như nó chuyên chở bạn đến một thế giới khác biệt. Lắng nghe một ca khúc cổ điển, chẳng hạn như Bhagavad Gita, chỉ lắng nghe thôi, cho dù bạn không hiểu ǵ cả, cho dù bạn không biết tí nào về loại ngôn ngữ này, Sanskrit -chỉ lắng nghe thôi, cái giọng của nó, cái âm sắc của nó, cái âm nhạc, cái giai điệu của nó, và rồi bỗng dưng bạn cảm thấy một đại an b́nh khởi dậy ở trong bạn, một cơn mưa hoa phủ xuống ở trong bạn, một cái ǵ đó lâng lâng, nở hoa ở trong bạn.

 

Thế gian cần đến loại nghệ thuật giác ngộ này. Điều này không có nghĩa là ta t́m cách để dạy cho con người làm thế nào để sáng tác ra loại h́nh nghệ thuật như thế. Điều này chỉ có thể làm được khi con người khởi sự bước vào cốt lơi bên trong của chính hiện sinh ḿnh.

 

Bất cứ lúc nào có ai đó đặt chân đến tận cốt lơi bên trong, nhất định là y rồi sẽ biểu hiện ra. Mỗi một kinh nghiệm giác ngộ chắc chắn sẽ bừng nở một ngàn lẻ một đóa sen ngát hương. Khi Đức Phật vào đại định, trở về quê nhà đích thực của ḿnh, khi Ngài đă bản lai diện mục, Ngài bắt đầu nói pháp -những lời nói là sự biểu hiện. Khi Meera chứng đắc, bà bắt đầu nhày múa -điệu múa của bà là một biểu hiện.

 

Mỗi một người giác ngộ đều có cách thế riêng để biểu hiện ra những ǵ đă xảy đến với ḿnh, bởi v́ đó là một phần của sự giác ngộ, nó cứ tự nhiên tuôn trào ra, bạn không thể nào cầm giữ được. Tuy nhiên với mỗi một người giác ngộ, nó sẽ xảy ra trong những cách thế khác nhau. Đức Phật chưa từng nhảy múa, thế nên đây sẽ không là cách thế biểu hiện của Ngài. Ngài chưa từng ca hát, chưa từng làm thơ –đó không phải là sở trường của Ngài! Thế nhưng nếu bạn nh́n một cách sâu sắc, những dáng đi, cách ngồi của Ngài đă là một bài thơ, những cử chỉ, điệu bộ của Ngài đă là một điệu múa. Ngay cả khi Ngài ngồi Thiền Định dưới gốc Bồ Đề, lặng yên bất động, cũng là một khúc đại luân vũ ở bên trong. Chỉ những ai có đôi mắt biết nh́n mới có khả năng thấy được. Đó là cách thế biểu hiện của Đấng Giác Ngộ.

 

Thế nên mỗi một người giác ngộ sẽ có những cách biểu hiện khác nhau. Có người có thể trở thành một họa sĩ, có người sẽ trở thành một ca sĩ -tất cả đều tùy! Nó tùy thuộc vào những ǵ tiềm ẩn mà bạn đang canh cánh mang theo bên ḿnh. Sự giác ngộ của bạn sẽ là một phương tiện chuyên chở cái tiềm ẩn này và sẽ được biểu hiện thông qua đó.

 

Tuynhiên cái nền tảng căn bản không phải là nghệ thuật –cái nền tảng căn bản là tam ma địa. Thế nên hăy đi vào tam ma địa trước, và rồi tất cả những ǵ mà bạn có thể dâng tặng cho thế gian này, sẽ được trao gửi. Tất cả những ǵ mà bạn muốn chia xẻ, sẽ được chia xẻ. Và cái bản ngă sẽ không bao giờ c̣n khởi dậy cho dù bạn đang họa, đang ca, đang múa -sẽ không bao giờ bản ngă c̣n khởi dậy nữa. Cũng sẽ không có bất kỳ động cơ thúc đẩy nào, không có bất kỳ sức bật nào ở phía sau. Và rồi dù cho không có bất cứ ai đến lắng nghe bạn, cũng sẽ không có ǵ mất mát. Bạn vẫn có mặt ở đó như một đóa hoa nở trong rừng sâu –chưa hề có người đặt chân đến, thế nhưng mùi hương của nó vẫn thơm lừng tỏa bay trong gió. Không có vấn đề ǵ cả.

 

Nhà nghệ sĩ ao ước được thể hiện. C̣n với người giác ngộ, sự thể hiện là điều tự nhiên, nó giống như hơi thở; không hề phát xuất từ sự ước ao thèm muốn nào. Nhà nghệ sĩ không ngừng đấu tranh để san bằng trở lực, luôn luôn bị thúc đẩy, thế nên y sống trong triền miên căng thẳng. Không phải là chuyện t́nh cờ khi ta thấy những nhà nghệ sĩ thường bị những chứng bệnh tâm thần nhiều hơn so với thế nhân -họ căng thẳng quá mức. Họ phải không ngừng sáng tạo, phải tranh đua, phải chứng tỏ, cũng như phải lưu lại dấu ấn của ḿnh trên thế gian này -tất cả đều là những nỗ lực của bản ngă.

 

Một người giác ngộ sống một cách thong dong tự tại. Vui đạo thả tùy duyên. Bất cứ chuyện ǵ xảy ra cũng không có ǵ khác biệt. Y đón nhận ân sủng và không ngừng ban phát ân sủng. Nếu có ai đó đón nhận, tốt; nếu không có ai, cũng tốt thôi.

 

 

 

Câu hỏi thứ ba:

 

Nếu tất cả những bản năng t́nh dục của con người được thả lỏng, có ǵ bảo đảm là họ không trở thành hoang dă?

 

Điều trước tiên: Hoang dă th́ có ǵ là sai trái? Tôi chẳng thấy có ǵ là bất ổn trong cuộc sống hoang dă. Quá văn minh không chừng càng nguy hiểm hơn -một chút hoang dă thế mà tốt. Và trong một thế giới tốt đẹp hơn, với những hiểu biết thêm về bản tánh con người, chúng ta sẽ cần giữ một sự cân bằng giữa văn minh và hoang dă.

 

Chúng ta càng ngày càng trở nên mất cân đối: chúng ta đă trở thành văn minh. Khi bạn trở nên quá mức văn minh, bạn trở nên một thứ đồ nhựa. Một đoá hồng hoang dại thật là xinh xắn –có thể là không bền bĩ lâu dài như một bông hoa nhựa, buổi chiều có thể nó không c̣n đó nữa, đă biến mất vĩnh viễn, nó chỉ nở hoa trong chốc lát, nhưng rất mực sống động. Hăy nh́n những con thú hoang –nó ẩn chứa những nét đặc biệt - khiến bạn phải ghen tức? Bạn có cảm thấy nét rực rỡ, sống động và như vậy phải chăng Thượng Đế đă thể hiện một cách thuần nhất lên chúng hơn là lên bạn?

 

Thế nên, trước tiên tôi chẳng thấy có ǵ là sai trái trong đời sống hoang dă. Nếu sự hoang dă của bạn không là sự hủy diệt cho bất cứ ai, th́ đây là một thứ tôn giáo toàn hảo. Nếu nét hoang dă chỉ là một biểu hiện sự tự do, phóng khoáng của bạn và không đụng chạm tới tự do của người khác, không xâm phạm vào cuộc sống tư riêng của ai, th́ đó là điều  tốt thôi.

 

Trong một thế giới phải chăng, ta nên chấp nhận mọi h́nh thức hoang dă của con người, với một điều kiện duy nhất: rằng, sự hoang dă của họ không là một bạo động đối với bất cứ ai khác. Hăy để cho họ hoàn toàn tự do. Nền văn minh phải là tiêu cực, không nên tích cực. Chức năng của cảnh sát, của nhà nước cần phải tiêu cực thay v́ tích cực. Nó chỉ nên bảo bạn không nên làm cái ǵ chứ không phải bảo bạn phải nên làm cái ǵ, thế thôi. Bởi v́ chúng ta sống trong xă hội, chúng ta sống với người khác, bạn không thể nào tuyệt đối hoang dă được. Bạn phải cẩn trọng đối với họ cũng như họ đă cẩn trọng đối với bạn. V́ hạnh phúc của bạn, họ đă phải chấp nhận một sự thỏa hiệp, và bạn cũng vậy; tất cả chỉ có thế.

 

Xă hội, nhà nước, luật pháp phải nên tiêu cực, thụ động. Họ chỉ nên chỉ ra một vài vấn đề cơ bản: Không nên đụng chạm đến những ǵ liên quan đến đời sống và hạnh phúc của tha  nhân. C̣n những việc khác, cứ nên để rộng mở thoải mái.

 

 

Vấn đề thứ hai: Thần Ái T́nh Eros là gốc rễ của tất cả những ǵ tươi đẹp trên thế gian này. V́ eros mà hoa nở, v́ eros mà con chim cu gáy ngoài kia. Chim chóc ca hát nhảy múa cũng chỉ v́ eros. Tất cả những ǵ vĩ đại, tráng lệ, huy hoàng nhất cũng chỉ v́ vị Thần Ái T́nh này –ngay cả tam ma địa cũng là sự nở hoa chín mùi của nguồn năng lượng gọi là eros. Thượng Đế cũng đẫm màu tính dục. Điều đó không cần chứng minh, bạn cứ việc nh́n ra chung quanh sẽ thấy. Toàn bộ hiện thể là tính dục.

 

Thế rồi cái ngày mà con người  bắt đầu suy nghĩ chống lại eros, con người bắt đầu rơi vào t́nh trạng bất b́nh thường. Và bởi v́ cái eros này bị đàn áp, bị đè nén, con người ngày càng trở nên tàn tạ -bởi v́ sự sáng tạo xuất phát từ eros. Từ eros mà trẻ con ra đời, và họa phẩm, và thơ nhạc, và ngay cả tam ma địa!

 

Một khi mà bạn đè nén cái eros này, sọ hăi nó, không c̣n tôn thờ cái ông thần t́nh yêu này nữa, th́ rồi bạn sẽ làm ǵ đây? Tất cả mọi năng lực sáng tạo đều bị dập tắt, bạn trở nên hủy diệt -thế là chiến tranh, là bạo động, là gây hấn, là tranh đua, là đồng tiền, là quyền lực- tất cả đều khởi dậy. Con người đă phải gánh chịu quá nhiều hậu quả khổ đau bởi v́ cái thái độ xuẩn động đối với eros này. Đủ mọi loại hư hỏng.

 

Có ai đó đang chạy theo tiền. Bạn có thể thấy sự hư hỏng này chăng? -tiền đối với họ đă trở thành thượng đế. Thay v́ đàn bà, bây giờ họ chỉ yêu tiền. Có người th́ chỉ yêu chiếc xe hơi của ḿnh, có người chạy theo quyền lực. Đây là những đứa con hư của eros, và rồi họ trở nên những con người rất mực nguy hiểm. Lẽ ra họ không nên có mặt trên thế gian này. Những Thành Cát Tư Hăn, Tamerlaine, A Lịch Sơn Đại Đế, Adolf Hitler, Stalin, Mao Trạch Đông- những con người nguy hiểm cho nhân loại. Họ là những người rất mực hủy diệt. Niềm vui của họ là phá hủy. Bất cứ lúc nào mà nguồn năng lực sáng tạo bị ngăn chặn, không c̣n được tuôn chảy theo hướng tự nhiên, nó trở thành men chua, nó trở thành trái đắng, nó trở thành độc dược.

 

Con người không hề gặp khổ nạn v́ Eros mà v́ chống-Eros. Khi bạn chống-Eros th́ ông thần Thanatos -Thần Chết- lên ngôi. Thanatos trở thành Thượng Đế của bạn. Bạn thờ phượng thần chết. Tiền bạc là cái chết, và chính trị, và bản ngă cũng thế. -tất cả những thứ sặc mùi tử khí này trở thành rất mực quan trọng đối với bạn. Và bạn th́ đang thờ phượng những thần tượng chết chóc này.

 

Bạn hỏi tôi: Nếu tất cả những bản năng t́nh dục của con người được thả lỏng, có ǵ bảo đảm là họ không trở thành hoang dă?

 

 

Có thể. nếu họ được ban cho hoàn toàn tự do ngay lập tức, trong thời điểm đó họ có thể trở thành hoang dă. Nhưng đó chỉ là giai doạn chuyển tiếp lâm thời –và lư do không nằm trong eros. Lư do chỉ v́ trong suốt bao nhiêu thé kỷ qua nó đă không ngừng bị đè nén, đàn áp. Cũng chẳng khác ǵ một người đă bị bỏ đói hằng bao nhiêu năm. Bây giờ bỗng dưng bạn cho y được hoàn toàn tự do -bạn cho y cái ch́a khoá vào nhà bếp. Vâng, chắc chắn là y sẽ trở nên hoang dă trong ít lâu, nhưng có ǵ sai trái đâu? Trong một vài ngày y sẽ ăn ngấu nghiến tất cả những ǵ đang có, nhưng chỉ trong vài ngày thôi. Từ lâu đă bị ám ảnh bởi đồ ăn, bây giờ y sẽ chỉ ăn, chỉ uống, sẽ chỉ nghĩ đến một điều duy nhất, đồ ăn và đồ ăn –trong tâm y chỉ nổi lên h́nh ảnh của đồ ăn thôi. Tuy nhiên nguyên nhân chính không phải là cơn đói; nguyên nhân chính là v́ bạn đă bỏ đói y quá lâu.

 

Vâng, đúng như vậy. Tuy nhiên những ông tu sĩ, những ông giáo hoàng, những ông shankaracharyas của bạn th́ cứ không ngừng bảo rằng không nên thả lỏng cái ông thần t́nh yêu Eros này, bằng không con người sẽ trở nên hoang dă. Thế nhưng cái nguyên nhân không nằm ở eros, cái nguyên nhân nằm ở những ông giáo hoàng của bạn. Họ là nguyên nhân duy nhất. Họ đă bỏ đói nhân loại quá lâu, họ đă làm què quặt nhân loại quá lâu –dĩ nhiên là có lư do tại sao họ lại làm què quặt đi cái eros của con người.

 

Nếu bạn muốn biến con ngựi trở thành những tên nô lệ, phương cách duy nhất là tiêu diệt cái eros của họ. Một người mà cái eros của ḿnh hoàn toàn sống động là một chủ nhân ông thực sự. Một người mà cái eros của ḿnh đơm bông sẽ  không c̣n quan tâm đến bất cứ chuyện ǵ. Y sẽ không sẵn sàng để tham dự bất cứ cuộc chiến tranh nào, những cuộc chiến xuẩn động Việt Nam, Triều Tiên hay bất cứ nơi đâu. Một người thực sự yêu thương dan díu với đời sống, tận hưởng niềm vui và hạnh phúc trong đời sống sẽ không tha thiết đến chuyện trở thành một ông tổng thống hay thủ tướng. Một người thực sự sống trong eros của ḿnh cũng sẽ không hề bận tâm đến chuyện đến chùa hay nhà thờ, bởi v́ y đă t́m thấy ngôi đền thực sự của Thượng Đế. T́nh yêu của y sẽ là tiếng kinh cầu. Như vậy đâu c̣n chỗ đứng cho những ông tu sĩ, những chính trị gia, những tên hiếu chiến, và những người sống trên những nỗi ám ảnh của bạn? Thế nên những năng lượng của bạn cần phải được hủy diệt, bạn phải được sắp đặt như thế nào đó để khởi sự bước vào những hướng lầm lạc. Một người mà eros đă bị tiêu hủy sẽ trở nên rất mực nhu nhược.

 

Đó là những ǵ mà người ta đă làm. Bạn có bao giờ trông thấy một con ḅ mộng và một con ḅ thiến chưa? Có ǵ khác biệt? Cái khả năng tính dục của con ḅ mộng bị tiêu hủy, nó trở thành một con ḅ thiến. Đây là một sinh vật rất đáng thương. Con ḅ mộng th́ rất mực sống động, có một chút ǵ đó thiêng liêng. Tại Ấn Độ chúng ta thờ phượng con ḅ mộng như một ông thần. Y là kẻ bảo vệ của thần Shiva –không phải là con ḅ thiến, không bao giờ. Con ḅ thiến th́ rất là ngoan ngoản, dễ dạy –c̣n ḅ mộng …Tại sao? Bởi v́ ḅ mộng tràn đầy nhựa sống dục tính, một eros hoàn chỉnh; nét tươi đep chỉ có thể hiện hữu ở con ḅ mộng. C̣n bạn nh́n con ḅ thiến đang lầm lủi kéo chiếc xe ḅ -một tên nô lệ! Nếu bạn muốn biến con người thành nô lệ, hủy diệt cái eros của họ, hủy diệt cái bản năng t́nh dục của họ, thế là xong. Đó là lư do tại sao mà người ta đă làm chuyện này từ xưa  đến nay.

 

Trong tương lai, Eros phải được trở thành một thứ tôn giáo. Vâng, T́nh Yêu phải được lên ngôi, và cái ông thượng đê đích thực là Thượng Đế chỉ có thể là Eros. -bởi v́ eros là năng lực sáng tạo, mà chúng ta gọi Thượng Đế là Đấng Sáng Tạo.

 

Những ǵ xảy ra cho con người hôm nay cũng là những ǵ đă xảy ra cho con người trong quá khứ.

 

Bạn chỉ có thể hạnh phúc khi nào cái eros của bạn được thanh thỏa. Nhưng nó không bao giờ thanh thoả bởi một ngàn lẻ một thứ trở lực. Bạn đă bị đẩy vào con đường lầm lạc và ở đó bạn đă cật lực phấn đấu. Một ngày kia bạn trở thành một đại gia, bạn đă không ngừng chờ đợi cái ngày bạn trở thành người giàu nhất thế giới, cái ngày ấy bây giờ đă trở thành hiện thực! Thế rồi bỗng dưng bạn cảm thấy cũng chẳng có ǵ vui! Sự chờ đợi chỉ hoài công thôi. Bạn đă bước đi về một hướng mà ở đó không thấy một khả năng nào của niềm vui có mặt.

 

Mà niềm vui th́ rất mực đơn giản. Bạn chỉ việc để cho nhịp đời tuôn chảy trong bạn một cách tự nhiên, niềm vui là một hiện tượng tự nhiên. Nó là một hiện tượng tự phát. Bạn không cần phải chờ đợi cho đến cuối hành tŕnh mới t́m thấy nó –nó đang là bây giờ và ở đây.

 

 

Tôi có nghe câu chuyện tiếu lâm sau đây:

 

Một bà già đang ngồi đong đưa trên chiếc ghế  xích đu với con mèo đực Ba Tư nằm ngoan ngoản dưới chân ḿnh. Bỗng dưng một bà tiên hiện ra hỏi bà có muốn nêu lên một điều ước ǵ không.

“Vâng,” bà già trả lời, “Tôi ao ước được trở thành thiếu nữ trở lại.”

Bà tiên phẩy tay –và thế là trong nháy mắt bà già biến mất, trở thành một cô thiếu nữ mười tám rất mực yêu kiều! “Bây giờ ngươi c̣n muốn ta ban cho ngươi một điều ước nào nữa không?” Bà tiên hỏi.

“Ồ, vâng, tôi muốn có bên cạnh ḿnh một chàng thanh niên tuấn tú.”

Quay sang con mèo, bà tiên phẩy tay. Ngay chỗ đó đứng bật dậy một chàng trai anh tuấn.

Người thanh niên này quay nh́n người thiếu nữ một cách buồn rầu và thở dài: “Bây giờ chắc là cô sẽ phải hối hận thôi v́ trước đây cô đă mang tôi đến thú y sĩ để thiến mất rồi!”

 

Đó là những ǵ đang xảy ra –nhân loại đă bị thiến! Bạn có thể có tiền rừng bạc biển nhưng bạn sẽ không có niềm vui. Bạn sẽ có tất cả những quyền lực trong tay, nhưng bạn sẽ không có niềm vui. Bạn có thể được mọi người kính trọng, nhưng bạn sẽ không có niềm vui. Niềm vui chỉ khởi dậy từ eros.

 

Và đây là điều cuối cùng mà tôi muốn nói với bạn: Chỉ kinh qua eros mà eros mới được thăng hoa, không c̣n con đường nào khác. Chỉ kinh quan eros rồi một ngày bạn mới có thể siêu việt qua nó. Bất cứ cái ǵ được sống trọn vẹn mới có thể thăng hoa. Cắt đứt có nghĩa là bạn chưa sống một cái ǵ đó thực sự trọn vẹn. Thế nên những người chưa thực sự sống trọn vẹn với eros của ḿnh sẽ luôn ở trong t́nh trạng sợ hăi, vẫn luôn bị cầm tù ở trong đó.  T́nh dục của họ đă đi vào năo bộ. Nó có thể đă biến mất trong xác thân nhưng vẫn tồn tại ở trong đầu -một nơi hoàn toàn không đúng chỗ!

 

Những người đă sống đời sống t́nh dục của ḿnh một cách b́nh thường tự nhiên, không ức chế, không kiêng kị, đến một ngày nào đó tự nhiên nó sẽ biến mất –không qua đấu tranh mà bằng hiểu biết. Sự thăng hoa sẽ đến, đó là cái mà ta gọi là phạm hạnh -brahmacharya.

 

Brahmacharya là mùi hương cuối cùng của eros. Phạm hạnh không hề chống lại eros mà là mùi hương rốt ráo của eros. Đây là eros vi tế nhất, trong thể tính hoà điệu với năng lượng t́nh dục của một người, ở một điểm mà người nam khôngcần người nữ nữa và ngược lại. Một người đă tṛn đầy viên măn, đă lần hồi khám phá ra con người nữ nội tại của chính ḿnh. Nh́n vào đôi mắt của bao nhiêu người nữ khác, y cảm nhận được con người nữ bên trong của chính ḿnh. Nh́n vào đôi mắt của bao nhiêu người nam khác, sống, xuyên suốt vào hiện sinh của họ, nh́n sâu vào chiếc gương soi, người nữ kia t́m ra chính ḿnh, khám phá ra con người nam nội tại ở trong ḿnh.

 

Hăy nhớ rằng, một người nam là vừa nữ lẫn nam, một người nữ đồng thời cũng là vừa nam lẫn nữ. Cả hai đều được mang theo trong mỗi con người. Sẽ đến một điểm mà con người nam và người nữ trong ta gặp gỡ. Trong Mật Thừa –tantra, chúng ta gọi đó là yoga nadha.

 

Có lẽ bạn đă từng trông thấy bức tượng rất mực ư nghĩa của thần Shiva, ardharnarishwar –bán nam bán nữ. Thần Shiva đă được tŕnh bày như một con người bán nam bán nữ. Một sự gặp gỡ rốt ráo, một thực sự giao cấu, sự giao cấu của vũ trụ. Khi điều này xảy ra, một người trở thành bậc phạm hạnh -brahmacharin. một người đă đạt đến độc thân thực sự. Đó là trinh nguyên rốt ráo; không có nhu cầu cần đến người khác, nhu cầu này đă tan biến.

 

 

Câu hỏi thứ tư:

 

Làm sao tôi có thể hiểu được thực sự Ngài đang trao gởi điều ǵ?

 

 

Có ba cách: Cách thứ nhất, thông dụng nhất nhưng cũng nông cạn nhất –thông qua lời nói. Đây chỉ là những mảnh rời chắp vá và như thế bạn rất có khả năng là sẽ hiểu lầm tôi thay v́ hiểu tôi. Ngôn ngữ vốn không đầy đủ. Có những sự việc, ư niệm vượt ra ngoài nó. Nhưng đây vẫn là phương tiện thông dụng nhất, là cái mà chúng ta đă được đào tạo, huấn luyện –chỉ hiểu ư nghĩa của chữ.

 

Và chúng ta cũng biết một điều rằng khi tôi sử dụng một chữ, bạn nghe nó, bạn chỉ nghe cái âm thanh của chữ đó chứ bạn không nghe được cái ư nghĩa của nó. Cái ư nghĩa mà tôi muốn nói ra bị bỏ xó qua một bên. Thế nên lời nói tuôn ra như một cái vơ ṣ trống, bạn là người nhét cái ư nghĩa vào đó. Cái ư nghĩa đó là của bạn.

 

Như vậy, đây không phải là một phương cách đúng đắn. Bắt đầu với nó th́ được, nhưng bám víu vào nó, nó sẽ chẵng dẫn bạn đến nơi nào sâu sắc cả.

 

Hăy nghe câu chuyện sau đây:

 

Một chàng trẻ tuổi ngoan đạo vừa cưới vợ. Trong đêm tân hôn hai người vừa mới cởi bỏ xong y phục, sửa soạn nếm cái hương vị của t́nh yêu, tuy nhiên trước khi lên giường, anh chàng đề nghị cả hai cùng qùy xuống để cùng nhau cầu nguyện cho sức khoẻ và những lời hướng dẫn.

 

“Cầu nguyện sức khoẻ là đủ rồi. Phần c̣n lại để em lo,”  cô nàng trả lời.

 

 

Ư nghĩa luôn luôn đến từ bạn. Bạn là người khoác cho nó cái ư nghĩa. Lắng nghe một câu chuyện khác:

 

Một buổi chiều chủ nhật, ông cha sở đang thả bộ bên đường th́ trông thấy một đứa bé đang chơi đùa với một cái ǵ đó ở bên cạnh đường mương. Tiến gần lại, ông thấy đó là một cái chai chứa đựng một thứ nước rất trong, bên ngoài có dán nhăn hiệu, “Acít Sulphuric – H2SO4

Vị cha sở bảo: “Con không nên chơi với cái này. Đưa cho Cha đi.”

“Không!” Thằng bé le lưỡi chế diễu, “Bleahhhhhhh! Nói chuyện lạc đề!”

Vị cha sở chặc lưỡi, “Thiệt là con nít bây giờ! Này, bé ngoan, đưa cái đồ qủy ấy cho Cha.”

“Không!”

“Thôi được rồi,” vị Cha sở dịu giọng. Ta sẽ đem cho ngươi một cái này để chơi, vui lắm.” Ông trở về nhà thờ lấy một chai nước thánh mang lại và bảo thằng bé: “Đây là nước thánh, rất mầu nhiệm. Ta sẽ đánh đổi cho ngươi cái chai kia. Được không?”

“Không!” Thằng bé trả lời, “Nước thánh ǵ mà nước thánh, nước rửa chân của ông th́ có!”

“Ô, không phải đâu!” Vị cha sở bảo, “Ta sẽ cho ngươi biết sự tuyệt vời của nó như thế nào. Mới hôm trước đây, ta chỉ nhỏ vài giọt lên bụng của một người đàn bà là một hài nhi vọt ra liền.”

“Nhằm nḥ ǵ!” thằng bé liến thoắng, “Mới hôm qua đây, tôi chỉ nhỏ vài giọt này lên ḥn “bi” của con chó là nó vọt cái vù, qua mặt cả chiếc xe hơi luôn!”

 

Như tôi đă nói, ư nghĩa luôn luôn đến từ bạn, thế nên đừng quá bám chặt vào lời. Tôi có thể đă phải dùng đến nó, nhưng nó đă trở thành của bạn. Cái khoảnh khắc mà bạn gom chúng lại, chúng là của bạn,

 

Và đây là tầng bậc thứ hai: Không để tâm vào lời mà lắng nghe những cử chỉ, điệu bộ. Không lắng nghe ngôn ngữ mà là những khoảng cách giữa lời -đọc giữa hai hàng chữ. Không lắng nghe những ǵ tôi nói mà là cảm nhận –thông qua yêu thương, thông qua tin cậy. Như vậy, cái tầng bậc thứ nhất là của cái đầu. Cái tầng bậc thứ hai là của trái tim. Cái tầng bậc thứ nhất là của suy nghĩ, lư luận, tranh căi; tầng bậc thứ hai là của cảm nhận, của t́nh cảm. Cái thứ hai phần nào khá hơn cái thứ nhất -chỉ khá hơn thôi, chứ không phải là cùng tột, rốt ráo. Bởi v́ cảm giác cũng tùy thuộc vào sự lư giải của mỗi người, cũng giống như là sự suy nghĩ -chỉ khác nhau ở mức độ, nhưng cũng  chỉ là sự lư giải. Bạn sẽ là người lư giải chúng.

 

Cảm thọ –đó là tất cả ư nghĩa của sannyas. Một cử chỉ từ phía bạn cho thấy rằng bạn muốn có mặt cùng với tôi, thân ái cùng với tôi, rằng bạn không cần phải đề pḥng, bạn mở ḷng ra, tin cậy ở tôi, bạn rất sẵn sàng để làm một chuyện –đó là, bạn sẽ không tự bảo vệ ḿnh chống lại tôi. Sannyas là một sự từ bỏ, đâu hàng. Bạn đặt ḿnh trong vị thế không bảo vệ, không an toàn, có thể bị tổn thương. Tôi có thể làm hại bạn –đó chính là sự rủi ro! Sự rủi ro này phải được chấp nhận; thế nên đó là lư do tại sao phải cần đến sự can đảm.

 

Khi bạn có mặt cùng với một vị Thầy … Nếu bạn có thể t́m thấy một ông Thầy mà bạn tin yêu, lúc đó bạn có thể hiểu được thông điệp của ông ta mà không cần phải thông qua lô-gic, lư luận, tranh căi. Tuy nhiên đó cũng chưa phải là rốt ráo.

 

Cái rốt ráo là thông qua hiện hữu. Thứ nhất thông qua suy nghĩ, thứ hai thông qua cảm nhận, và thứ ba là sống, hiện hữu. Đó là cái rốt ráo, đó là cái mà phương Đông chúng ta gọi là satsang -chỉ cần sự có mặt của ông Thầy là đủ.

 

Bayazid sống với ông Thầy trong suốt mười hai năm -chỉ ngồi bên cạnh Thầy! Có người hỏi Bayazid, “Ông Thầy đă dạy bạn được những ǵ?”

Bayazid trả lời: “Ông ta không dạy ǵ cả. Chỉ đơn thuần nói rằng: “Ngồi yên. Im lặng. Quanh quẩn bên ta.” Chỉ có mặt quanh quẩn bên cạnh ông ta thôi, tôi cũng đă chứng đắc.”

 

Có một nhịp giao cảm trong sự có mặt. Đă có nhịp giao cảm trong tư tưởng, trong cảm thọ, th́ cũng có nhịp giao cảm trong sự có mặt. Và cái cảm thức trong suốt nhất là sự có mặt.

 

Bạn  khởi sự bằng cái đầu, tự nhiên thôi, thế nhưng đừng bị kẹt lại ở đó. Tiến về phía yêu thương. Nếu cái đầu giúp bạn chuyển hướng về thương yêu, bạn đă sử dụng nó một cách đúng đắn. Nhưng rồi cũng đừng kẹt lại ở cảm thọ. Tiến thêm một bước nữa. Nếu bạn sử dụng trái tim ḿnh cho sự hiện hữu, bạn đă sử dụng nó rất mực đúng đắn. Bây giờ điều cần thiết là sự có mặt ở đây. Không có ǵ để nói và cũng không có ǵ để nghe. Có một cái ǵ đó để biết, nhưng không có ǵ để nói, không có ǵ để nghe. Có một cái ǵ đó được thẩm thấu, tưới tẩm -hiện hữu. Có một cái ǵ đó để quan hệ với.

 

Và câu hỏi cuối cùng:

 

Osho, Đối với tôi Ngài trông có vẻ như một người khùng?!

 

CÁM ƠN!

 

Tâm Hà Lê Công Đa

              [ NSLONGHOA ]

HOME GIỚI THIỆU TỔNG QUÁT HỌC TR̀NH HỘI ĐỒNG GIẢNG HUẤN THƯ VIỆN SINH VIÊN VỤ NSLONGHOA
For any questions, send Email to:  phvpghh@aol.com
Copyright © 2003. PhatHocVienPGHH. All rights reserved.
Revised: 01/24/09