Dharamsala có hai khu vực cao thấp
cách nhau chừng mươi cây số, hăy tưởng tượng Đà Lạt
với Đơn Dương chẳng hạn. Ở cao độ chừng 1.700 thước,
McLeod Ganj là địa danh c̣n lại từ thời Anh của vùng
cao, một trung tâm hành chánh và văn hoá. Bên dưới,
vùng thấp của Dharamsala là một trung tâm thương mại ở
cao độ 1.510 thước.
Một thành phố rất nhỏ, nói cách nhau
vài trăm thước là một ư niệm về mặt phẳng. Trong thực
tế, đó là vài trăm thước dốc! Đây là một thị trấn cheo
leo và leo là quy luật!
Đức Đạt Lai Lạt Ma đă chọn vùng cao,
McLeod Ganj, làm nơi tái tạo lại một phần hồn của Tây
Tạng với nhiều tu viện, đền thờ, trường học và một khu
công thự dành cho chính quyền lưu vong. V́ vậy, khu
vực McLeod Ganj đó c̣n có tên là Tiểu Lahsa, Little
Lhasa, nơi có mấy ngàn người Tây Tạng cư ngụ cùng dân
cư địa phương.
Và hàng năm, đến kỳ Monlam là
Dharamsala lại như mở hội.
Đây là dịp người dân Tây Tạng tán
thán công đức của chư Phật và đức Đạt Lai Lạt Ma giảng
pháp cho chư tăng và dân chúng. Khoá giảng của Ngài
khởi sự từ mùng ba và sẽ kết thúc vào ngày 13. Chư
tăng ở đây là các nhà sư ở ba tu viện Tây Tạng tại Ấn
Độ và nhiều tu viện khác trên thế giới. Khách thập
phương ở đây quả là những người của thập phương. Đấy
là các Phật tử theo đạo, nghe pháp và sinh hoạt tại
các tu viện ấy, ở Ấn Độ và trên thế giới, trong số
này, có cả tu viện Tây Tạng ở Long Beach của Hoà
thượng Geshela. Ông đi từ Mỹ qua Ấn Độ dự khoá giảng
này và cũng có riêng một khoá giảng vào những ngày
cuối.
Tại Dharamsala, người ta có thể
nghiệm thấy một điều. Chính quyền và hàng tăng lữ Tây
Tạng là những người có ư chí và viễn kiến. Từ những
năm đầu của thập niên 60, công thự của Tây Tạng được
thiết kế đơn giản, trang trí bằng cùng loại hoa văn
Tây Tạng và hoàn tất thành một khối thống nhất chứ
không chắp vá theo lối "tùy hỉ", có bao nhiêu làm bấy
nhiêu mỗi năm làm thêm mộ chút. Điều ấy phải nói v́
đấy là một khác biệt với các ngôi nhà hay công thự Ấn
Độ được thấy mọi nơi.
Cao nhất, kiên cố và rộng lớn nhất
là một tu viện, kiêm viện nghiên cứu Phật giáo Tây
Tạng. Trong tâm tư của lănh đạo Tây Tạng, có ba vấn đề
thường xuyên bật sáng là tự do cho quê hương và giáo
dục cho dân chúng, tu tập cho tăng già. Tu viện này là
một trung tâm giáo dục và tu tập tại Dharamsala. Nó
nguy nga hơn dinh cơ của chính phủ.
Xây bên triền núi dốc ngược, tu viện
này có bảy tầng cao thấp khác nhau và cao hơn dinh cơ
của Chính quyền Tây Tạng và ngôi nhà của đức Đạt Lai
Lạt Ma. Chung quanh quần thể kiến trúc ấy là những
đỉnh núi tuyết ở xa và rất nhiều loại tùng bách và bá
hương hay khuynh diệp.
Một ngôi chùa Việt Nam thường phát
triển theo bề ngang và ẩn ḿnh trong cây cỏ thiên
nhiên, tu viện Tây Tạng lại nằm rất cao trên đỉnh núi,
thường trông xuống thung lũng ở bên dưới. Người Tây
Tạng quả là không thể quên vị trí nguy nga của thủ đô
và cung điện Lhasa ở quê nhà.
Dinh Chính phủ và tư thất của đức
Đạt Lai Lạt Ma quay về hướng Nam, đối diện với Tu
viện, bước qua là một quảng trường nhỏ vuông vắn chưa
đầy trăm thước, phân nửa sân có che bạt nylon màu vàng
có trang trí hoa văn Tây Tạng. Đây là nơi mỗi ngày mọi
người đến nghe vị lănh đạo Phật giáo Tây Tạng thuyết
pháp.
Ngài bước từ trong dinh qua cổng sắt
sơn trắng và chào hỏi rừng người ngồi chật dưới đất
rồi vào một hàng hiên lớn của tu viện bước lên một đài
nhỏ phủ gấm vàng, có tán, có lọng và ngồi theo thế
kiết già trên một ghế bành lớn, trước mặt là một cần
máy ghi âm. Đức Đạt Lai Lạt Ma lên tiếng là cả đường
phố Dharamsala đều nghe thấy tiếng Ngài, vang vọng qua
các triền núi nhờ hệ thống loa khuếch âm giăng mắc ở
mọi nơi trên tu viện.
Dân số Dharamsala chỉ vỏn vẹn chưa
đầy hai chục ngàn người, đa số là dân Ấn Độ, c̣n lại
là mấy ngàn dân Tây Tạng và các nhà sư đang tu tập
trong tu viện.
Khi
đức Đạt Lai Lạt Ma thuyết giảng, có chừng năm người
ngồi nghe. Các nhà sư th́ ngồi khắp mọi tầng lầu trong
tu viện, khách thập phương th́ ngồi đầy sân trước và
tràn qua các bậc thang, bờ tường.
Nếu người ta có quên hoàn cảnh Tây
Tạng th́ việc tham dự khoá giảng này là một nhắc nhở.
Mọi người đều đă phải liên lạc trước, từ xa, có thể là
qua một tu viện Tây Tạng ở Hoa Kỳ, Na Uy, hay Hán
Thành. Liên lạc trước để ghi danh và tới nơi là phải
xin thẻ nhận diện, kèm theo tấm h́nh của ḿnh. Nôm na
là không phải ai đến cũng được.
Qua những con dốc hay ngơ ngách nhỏ
để tiến vào tu viện, mọi người được yêu cầu không đem
theo máy ảnh, điện thoại di động, bật lửa, thuốc lá
hay vơ khí. Không chỉ được yêu cầu mà c̣n được khám
xét và lục soát rất kỹ. Đây là lư do v́ sao độc giả
không thấy tấm h́nh nào!
Nhưng, mọi người cũng được yêu cầu
đem theo một ca nước và dù chẳng cần nhắc th́ cũng đem
theo nệm ngồi! Tùy nơi xuất phát, mỗi nhóm lại được
phân cho một ô dưới đất. Như người Đại Hàn có vài chục
th́ phân nửa là các nhà sư, mặc đạo bào màu xám viền
nâu của Phật giáo Đại Hàn.
Trong khoảng năm ngàn người ngồi
nghe pháp, có lẽ phân nửa là các nhà sư Tây Tạng mặc
áo đỏ. Tri trấn Dharamsala vào Xuân đă đỏ rực v́ những
tà áo này. Từ mờ sáng, khi các vị sư xếp hàng một - kỷ
luật hơn các cư sĩ nhiều lắm - vào tu viện, ta thấy
những cái đuôi dài trên bốn ngả dốc dẫn lên tu viện.
H́nh ảnh rất lạ và đẹp mắt.
Dù là mùa Xuân, khí trời Dharamsala
vẫn c̣n lạnh, từ 45 đến 65 độ F, và c̣n lạnh buốt khi
gió Xuân thổi lên. Trời trong xanh rất đẹp, bên dưới
là một cảnh tượng lạ lùng. Dân Tây Tạng ăn mặc đầy màu
sắc rực rỡ, có người c̣n mặc lễ phục - hăy nghĩ đến
ngày Tết của ta. Các nhà sư - người Tây Tạng hay da
trắng, nam và nữ, khá đông - th́ mặc áo đỏ, nhiều
người phải quấn khăn hay quấn chăn đỏ v́ trời rất
lạnh. C̣n lại là khách quần phương với cách phục sức
đa nguyên của họ!
Gần phân nửa những người ngồi nghe
đức Đạt Lai Lạt Ma thuyết pháp là người da trắng. C̣n
lại là dân Á châu, da vàng. Người ta đến nghe từ tứ
xứ, mỗi người lại một vẻ, rất lạ. Họ quấn khăn, đội
mũ, choàng chăn, xách bị, cắp nệm bên nách. Có những
người dị kỳ như pháp sư Thổ phồn trong truyện vơ hiệp,
có người như hippies tại Santa Cruz hay San Francisco,
có người quấn tṛn như con gấu theo kiểu New York, có
người râu tóc bay trước gió như một Tạ Tốn da trắng.
Nhiều người ăn mặc rất "casual", nhưng lịch sự với
nhăn DKNY, giày Nikey, người đi dép râu Ấn Độ... Muôn
h́nh muôn vẻ.
Nhưng, kỳ lạ vô cùng, khi có tiếng
xướng danh của một vị sư Tây Tạng báo hiệu đức Đạt Lai
Lạt Ma, mấy ngàn người ồn ào bỗng im phăng phắc. Và
Ngài vừa bước ra là người ta quỳ, ḅ và nằm lạy dưới
đất. Ba lần. Cả những nàng kiều nữ Bắc Âu lẫn các giáo
sư Hoa Kỳ. Những người vào trễ và dù đứng dưới nên
chẳng thấy đức Đạt Lai Lạt Ma họ vẫn kính cẩn quỳ lạy
ba lần trên nền đất lạnh, rồi mới phủi áo t́m chỗ ngồi
nghe. Hết chỗ th́ leo lên bờ tường.
Mà làm sao nghe khi đức Đạt Lai Lạt
Ma Tenzin Gyatso đời thứ 14 nói pháp bằng tiếng Tây
Tạng?
Khoa học kỹ thuật có giải đáp!
Mỗi người được yêu cầu đem theo một
radio nhỏ có cắm ống nghe. Bật lên băng tần FM th́ t́m
ra lời phiên dịch ra từng thứ tiếng, kể cả Pháp, Ư hay
Đại Hàn. Tiếng Anh là 92.5! Người viết đếm không được
số ngôn ngữ được phiên dịch! Những người Việt đến từ
Hoa Kỳ th́ có hệ thống riêng, do một nhà sư Tây Tạng
rất trẻ lập riêng cho ḿnh!
Khi bắt đầu bài giảng, vị Phật Sống
của Tây Tạng thường hỏi: "Mọi người đă có trà chưa?"
Lư do là mấy chục vị sư mỗi người
một b́nh trà hơn một galông đă xen vào đám đông rót
trà mời mọi người, theo sau là những khay bánh ḿ Tây
Tạng. Hôm đầu tiên, các Phật tử được mời ăn xôi. Xôi
hấp với bơ trộn cùng nho khô. Ngon vô tả! Trà cũng
vậy, có pha chút sữa có đường nhưng không quá ngọt.
Trời lạnh, quấn ḿnh trong chăn ấm để uống trà th́
chưa nghe pháp đă thấy ḿnh thành tiên.
Nghĩa là ban tổ chức và người Tây
Tạng phải làm chúng ta khâm phục về cách tổ chức và sự
chu đáo của họ. Người nào cũng hiền hoà, ân cần và
kiên nhẫn khi mỗi ngày mấy ngàn người như con nước đổ
về tu viện hoặc rút xuống ăn trưa để lại trở về nghe
đức Đạt Lai Lạt Ma thuyết pháp.
Trong một buổi chiều, khi nói về
ḷng từ bi, Ngài đă bật khóc ở trên. Bên dưới, quỳ
chung quanh, là những vị cao tăng, những đạo sư trọng
tuổi, ngồi tĩnh lặng như những triết gia. Kinh nghiệm
ấy là một điều khó quên.
Trong mấy tuần liền, đường phố
Dharamsala - toàn ngơ hẹp đường dốc, bề ngang không
quá chục thước, bên dưới là sườn núi hay vực - chật
ních những người và hàng quán tấp nập khách thập
phương. Nếu chịu khó leo cao một chút th́ ḿnh có thể
lên tới nhà hàng Chonor House do Richard Gere lập ra
cho thiên hạ. Thức ăn ngon, dịch vụ chu đáo và c̣n có
một khu riêng để truy cập Internet.
Nhờ vậy mới kịp có bài này in trên
Việt Báo! Thời khắc Dharamsala đi trước California 14
tiếng rưỡi. Cái rưỡi ấy là nét đặc trưng Ấn Độ! Và dù
dọa nạt thế giới về IT, hệ thống Internet tại đây, dù
là Dehli hay Dharamsala vẫn c̣n quá chậm. H́nh quá lớn
gửi về là bị đá ra ngoài.
Những chuyện ấy, nghe thuyết pháp
xong th́ loài người trần tục sẽ phải t́m cách giả
quyết cho độc giả!