|
Orhan Pamuk,
Giải
Nobel văn chương |
Tạp
Ghi Văn Nghệ -
Nguyễn Mạnh Trinh
Giải
Nobel văn chương năm 2006 được trao cho
Orhan Pamuk, "người trong khi đi
t́m kiếm những linh hồn sầu thảm của thành phố quê
hương ḿnh đă khám phá được những biểu tượng mới lạ
cho những va chạm và đan kết của những nền văn hóa"
như lời tuyên dương của Hàn Lâm Viện Thụy Điển.
Năm ngoái, Orhan Kamuk cũng là một trong những người
cầm bút có tên trong danh sách lựa chọn cuối cùng của
giải và sau đó là
Harold Pinter là lựa chọn chung quyết.
Pamuk sinh trưởng ở Istambul năm 1952 trong một gia
đ́nh giàu có và chịu ảnh hưởng nhiều của văn hóa Tây
Phương. Ông nội ông là một kiến trúc sư đă làm việc và
làm giàu trong một công ty xây dưng khi đất nước Thổ
đang phát triển thành thị. Gia tài của ông nội ông rất
lớn nên cha ông sống rất sung túc và phần lớn thời giờ
là ở Paris. C̣n Orhan Kamuk, lớn lên và sống ở tại
thành phố quê hương. Ông đă có lần viết về thành phố
của ông:" Số phận của Istambul cũng là số phận của
tôi. Tôi gắn bó mật thiết với nơi chốn này bởi v́
chính nó đă tạo nên con người tôi.."
Cuộc đời của Pamuk được mô tả khá chi tiết trong tiểu
thuyết đầu tay viết xong lúc 30 tuổi "Cevdet Bey and
his sons" và tiểu thuyết "The Black Book". Ông học tại
Robert College tại Istambul và cũng học ngành kiến
trúc tại Istambul Technical University do áp lực của
gia đ́nh muốn ông trở thành kỹ sư hoặc kiến trúc sư.
Tuy nhiên ông bỏ lớp kiến trúc sau khi đă học ba năm
để trở thành một kư giả viết toàn thời gian và đă tốt
nghiệp cử nhân báo chí tại Institute of Journalism của
viện đại học University of Istambul năm 1976. Năm 1985
ông được học bổng du học tại Hoa Kỳ và học cho đến năm
1988 tại University of Iowa. Sau khi trở về Istambul
năm 2006 ông trở lại Hoa Kỳ làm giaó sư thỉnh giảng
của đại học Columbia. Ông lập gia đ́nh với Aylin
Tofajjal Turegen năm 1982 và ly dị năm 2001. Ông có
một người con gái tên Ruya sinh năm 1991.
Ngày 12 tháng 10 năm 2006, Hàn lâm Viện chính thức
tuyên bố
Orhan Pamuk đoạt giải Nobel về văn chương năm
2006. Adam Smith người biên tập web-site "nobelprize.
com" đă phỏng vấn ông ngay sau khi công bố giải
thưởng:
Hỏi - được biết ông đang ở Newyork, hiện ông đang làm
ǵ khi biết tin ḿnh vừa đoạt giải?
Đáp - ô, tôi đang ngủ. Lúc đó tôi nghĩ rằng chỉ c̣n
một tiếng đồng hồ nữa người ta sẽ công bố giải thưởng,
tôi yên trí rằng sẽ có người thông báo cho ḿnh biết
ai là người đoạt giải. Tôi băn khoăn suy nghĩ về những
việc phải làm tiếp theo và mệt nhọc quá tôi ngủ thiếp
đi. Rồi chuông điện thoại reo lúc bảy giờ rưỡi sáng.
Tôi nhấc máy và người ta báo cho tôi biết tôi đoạt
giải Nobel…"
Trong diễn văn nhận giải đọc ngày 7 tháng 12 năm 2006
với nhan đề "My father’s suitcase",
Orhan Pamuk đă mang h́nh ảnh của người cha để
nói lên những suy tư về nghệ thuật cũng như nhân sinh
quan của ḿnh. Cũng là một cách tránh né khéo léo để
không nhắc tới những nhận định nóng bỏng về chính trị
của ông. Ông tôn vinh người cha với những ngôn từ tốt
đẹp nhất về một người đă dẫn dắt ông vào con đường văn
chương.
"Hai năm trước khi cha tôi từ trần, ông đưa cho tôi
một chiếc va ly nhỏ chứa đầy những trang viết, bản
thảo và sổ ghi chép. Giả đ̣ trong sự đùa cợt hằng ngày
pha chút châm chọc, ông bảo tôi rằng ông muốn tôi đọc
chúng sau khi ông đă ra đi, nghĩa là sau khi ông chết.
"Hăy nh́n qua“, ông như có môt chút lúng túng "Xem ra
để nếu trong đó có ǵ thể xử dụng được th́ sau khi tôi
chết đi, anh chọn lựa lại và xuất bản nó".
Chúng tôi đang ở trong pḥng của tôi, bao quanh là
hàng hàng những cuốn sách. Cha tôi t́m một khoảng
trống để đặt vali xuống, loay hoay lui tới như người
muốn trút bỏ đi một gánh nặng mệt nhọc. Cuối cùng ông
đặt nó vào một chỗ góc thật khuất. Thời khắc vờ vĩnh
ấy làm cả hai cha con không thể nào quên, dù rằng cũng
qua đi và chúng tôi trở lại với vị trí sống hàng ngày,
đùa cợt, châm biếm, và làm cho ḿnh thoải mái. Chúng
tôi nói với nhau về những việc đă làm, về những điều
tầm thường của cuộc sống mỗi ngày, và những bất cập
triền miên của chính trị Thổ Nhĩ Kỳ hay những cuộc
kinh doanh đầy phiêu lưu và sai lầm của cha tôi mà tôi
thấy ông chẳng mấy khi buồn tiếc…"
Dù người cha không theo đuổi công việc cầm bút nhưng
Pamuk đă thừa hưởng của thân phụ ḿnh tấm ḷng yêu quư
sách vở và sự trân trọng với văn chương. Ông đă khuyến
khích người con, không chỉ với tấm ḷng của người cha
mà c̣n với sự chia sẻ của người đồng điệu tri kỷ. Dù
nhà văn là người luôn cô đơn và suy tư trong thế giới
riêng của ḿnh, thế giới ấy cũng có nhiều nét chung
nhân bản của nghệ thuật được nâng niu và trau dồi tinh
luyện
Viết về người cha chỉ là một cái cớ, mà, chính là viết
về chính ḿnh, về những suy tư của ḿnh :
"Nhà văn là người đă trải qua nhiều năm tháng để cố
gắng t́m kiếm cho ra con người thứ hai bên trong của
ḿnh, và trong cái thế giới tạo ra chính con người
hắn. Khi tôi nói về công việc cầm bút điều đầu tiên
hiện ra trong suy tưởng tôi không phải là tiểu thuyết,
không phải là thi ca hay văn học ǵ, mà, chính là
người miệt mài trong pḥng kín, ngồi trước bàn viết,
môt ḿnh lui tới với ḿnh và trong h́nh bóng ấy, hắn
tạo ra một thế giới mới bằng con chữ. Người ấy- nam
hay nữ - có thể dùng máy đánh chữ, hay xử dụng sự tiện
lợi của máy điện toán, hoặc viết bằng bút và giấy như
tôi đă làm từ ba mươi năm nay. Khi cầm bút, người ấy
có thể uống trà hay cà phê hoặc ph́ phà khói thuốc.
Cũng có thời gian, người ấy đứng bên cửa sổ cạnh bàn
nh́n ra đường phố xem lũ trẻ đùa giỡn và nếu may mắn
sẽ thấy phong cảnh phố phường hoặc chăm chú nh́n những
vỉa tường đen đủi. Người ấy có thể làm thơ, viết văn,
soạn kịch, hay viết tiểu thuyết giống như công việc
của tôi. Tất cả những khác biệt chỉ là mục đích cốt tử
khi ngồi vào bàn viết rồi kiên nhẫn nh́n ngắm chính
ḿnh. Cầm bút chính là đem cái đam mê của nội tâm
thành ngôn ngữ, là sự t́m kiếm chính ḿnh trong cái
thế giới tương tự của ḿnh, miệt mài, say đắm nhưng
ương ngạnh.
Như khi ngồi vào bàn viết của tôi, bất kể ngày tháng
năm, từ tốn viết những hàng chữ trên trang giấy trắng,
tôi đă có cảm giác là tạo dựng được một thế giới mới
như là tôi đă mang nhập chung một con người khác vào
nội tâm tôi y hệt như đường lối mà ai đó đă gầy dựng
những nhịp cầu hay những mái nhà bằng những gạch đá
tiếp những gạch đá. Vật liệu gạch đá mà nhà văn xử
dụng chính là ngôn ngữ. Giống như chúng ta giữ được nó
trong bàn tay, cảm được phương cách mà chúng nối kết
với nhau, có lúc ngắm nh́n chúng từ xa, có lúc lại
nâng niu chúng bằng ngón tay hoặc đầu ngọn bút, truyền
sức nặng nội lực, sắp xếp trong lănh vực, năm tiếp
năm, kiên nhẫn và đầy hy vọng, chúng ta tạo dựng một
thế giới mới.."
Năm 2006, Orhan Kamuk được tuyển lựa là một trong 100
người có ảnh hưởng nhất trên thế giới theo sự b́nh
chọn của tạp chí Times. Năm 2005, ông đă phải trốn
khỏi quê hương một thời gian v́ bị đưa ra ṭa và kết
tội phản bội dân tộc Thổ. Trước đó ông đă viết tác
phẩm "My name is red" nghiêm khắc chỉ trích những sai
lầm trong lịch sử đă xảy ra của đất nước Thổ Nhĩ Kỳ
với sự lột trần tội diệt chủng khi tàn sát hàng triệu
người
Armenia và sự đàn áp tàn bạo người Kurd .
Câu
chuyện bắt đầu khi Orhan Kamuk trả lời một câu phỏng
vấn của một tờ báo Thụy Sĩ Tages-Anzeiger ngày 6 tháng
2 năm 2005.ông nói : “ba mươi ngàn người Kurd và một
triệu người Armenia bị giết hại ở Thổ Nhĩ Kỳ và sự
kiện ấy hầu như không một ai dám đề cập tới ngoại trừ
tôi.“ Ông muốn nhắc đến vụ các lực lượng của đế chế
Ottoman giết hại hàng chục ngàn người Armenia trong
những năm 1915-1917 và 30 ngàn người Kurd bị giết hại
trong cuộc chiến giữa quân đội Thổ và các lực lương ly
khai người Kurd từ năm 1984. Ông bị phản ứng dữ dội và
phê phán nặng nề từ những người Hồi Giáo và dân tộc
cực đoan. Ngày 1 tháng 9 năm 2005, ông bị truy tố với
lời buộc tội là phát biểu những lời nói nhục mạ trắng
trợn phẩm chất quốc gia Thổ. Nếu bị kêu án ông có thể
chịu ba năm tù giam. Phiên ṭa ấn định vào ngày 16
tháng 12 nhưng sau đó th́ bị đ́nh v́ nhiều lư do.
Trước sau, nhà văn cũng chỉ một lời nói: "Tôi bảo vệ
những điều tôi đă nói và hơn nữa tôi bảo vệ cái quyền
được phát biểu của tôi" và ông tiếp đại ư chúng ta
đang phải trực diện với những bi kịch và đối đầu với
những niềm đau đớn mà cả nhân loại phải chịu đựng,
cũng như những vấn đề ấy chúng ta không được dạy dỗ từ
những trường lớp phổ thông. Do đó, nó trở thành một
vấn đề hết sức nhạy cảm.
"Tôi đă nói rơ ràng và lớn tiếng rằng 1 triệu người
Armenia và 30 ngàn người Kurd đă bị tàn sát tại
Thổ Nhĩ Kỳ và tôi xác định điều đó. Với tôi, đây là
một sự kiện có tính khoa học. Tôi cũng là một tiểu
thuyết gia, tôi đă đề cập đến sự chịu đựng và những
nỗi đau của con người. Rơ ràng là ở xứ Thổ có những
niềm đau được giấu kín nhưng chúng ta vẫn phải bắt
buộc phải đối diện..".
Thế mà, trong cuộc họp báo trước khi nhận giải Nobel
văn chương năm 2006, Orhan Kamuk lại từ chối những lới
phẩm b́nh về những ư nghĩ mà ông đă có về
Armenia. Trong bài diễn văn, "My Father’s
Suitcase", đọc khi nhận giải ông cũng tránh né vấn đề
ấy.
Có lúc, ông nhận ḿnh là cây cầu nối liền hai thế
giới. Trong khi trả lời cuộc phỏng vấn của Elizabeth
Farnsworth của NewsHour Online :
"Elizabeth Farnsworth: Nhà văn hàng đầu của Thổ Nhĩ
kỳ,
Orhan Pamuk, làm việc và sống tại vùng ngoại ô
Istambul cạnh bên bờ vinh Bosphorous phân cách hai lục
địa Âu và Á Tiểu thuyết của ông tràn đầy sức sống và
thắm đẫm cảnh sắc của khu vực địa lư tuyệt diệu và có
lúc của lịch sử khủng khiếp của cuộc đất này. Istambul
là trung tâm của Hồi giáo và Thiên Chúa giáo và những
sáng tác của Pamuk thường xoay quanh sự hội tụ của hai
tôn giáo ấy.
"My name is red" là một truyện dài mới nhất đươc dịch
sang Anh Ngữ, là một tiểu thuyết trinh thám, với cốt
truyện đa tầng đề cập đến sự trả thù và ḷng đố kỵ của
con người ở thời kỳ của đế quốc Ottomans đang suy tàn
và sự vươn lên của Thiên Chúa Giáo. Tôi nói chuyện với
Orhan Pamuk tại pḥng làm việc của ông, nơi
nh́n xuống thành phố Istmbul ở dưới.
Elizabeth Farnsworth; Tuyệt thật, từ đây ta có thể
nh́n thấy mọi thứ.
Orhan Pamuk:Vâng, đây là điện Topkapi, nơi mà mọi t́nh
tiết của “My name is red“. C̣n đây là cây cầu của tôi,
nó được xây dựng lên từ 30 năm về trước.
Elizabeth Farnsworth: Chiếc cầu đó bắc qua eo biển
Bosphorous nối liền hai bờ Âu Á của Istambul. Pamuk
xem cây cầu như một ẩn dụ cho chính ông bởi v́ nó
không thuộc về một bên nào và mỗi chân cầu đứng trên
mỗi bên của hai lục địa. Ông hiểu rất rơ cả hai,
phương đông và tây, cũng như đă sống hầu hết cuộc đời
ḿnh ở Thổ Nhĩ Kỳ và đồng thời có thời gian học viết
và văn chương ở Hoa Kỳ.
Orhan Pamuk: Tôi muốn ḿnh là một chiếc cầu với
cảm giác là chiếc cầu không thuộc vào một lục địa nào
hết cũng như không thuộc về một nền văn minh nào hết.
Nhưng một điều tuyệt diệu là đứng ở trên đó có cơ hội
nh́n thấy cả hai bên và hai nền văn minh nhưng lại ở
ngoài nó…"
Nhưng gần đây khi trả lời câu hỏi cùa thông tấn xă
AFP, tác giả của "My Name is Red", “Snow", "The White
Castle"," Istambul"... thường được gọi là người xây
dựng nhịp cầu nối liền giữa cộng đồng Hồi giáo và nền
văn hóa Tây phương, ông lại phủ nhận :
"Người xây dựng nhịp cầu à! Tôi không thích câu nói
ấy! Tôi không viết tiểu thuyết để rao giảng về các nền
văn minh. Đó chẳng phải mục tiêu của tôi. Văn học khác
xa với quyền lực. Mà văn học là những trang viết về
niềm thấu hiểu và hưởng thụ để thưởng thức cuộc sống,
là thú vị biểu hiện bằng những kết quả của quan sát
bằng ngôn từ."
Nhưng, dù tuyên bố thế nào chăng nữa, tự thân tác phẩm
của Pamuk đă là những nhịp cầu, là gạch nối giữa lịch
sử đă qua và cuộc sống hiện nay, là nối liền giữa tự
thuật và hư cấu, giữa thực tế và tưởng tượng. Qua các
nhân vật, là tổng hợp của nhiều vóc dáng, nhiều nguồn
gốc, nhiều giai cấp và ở đó nổi lên nhiều ẩn dụ, nhiều
ngữ nghĩa có tính thẩm mỹ và thuyết phục cao. Tiểu
thuyết của ông có nhiều tính triết lư nhưng lại có
tính thực tế nên số lượng người đọc đông, cả người trí
thức lẫn b́nh dân đều t́m thấy những yêu thích riêng.
Ông là người không thích thú với sự cực đoan kể cả
trong đời sống lẫn văn chương. Luôn luôn dung ḥa và
lúc nào cũng cảnh tỉnh về sự tác hại của ḷng cuồng
tín cả trong việc suy ngẫm và nh́n ngắm trong lănh vực
tôn giáo. Nhưng ông cũng là người luôn bảo vệ những
điều mà ông cho là đúng đắn. Như những điều ông đă
phát biểu với báo Thụy Sĩ Tages Anzeiger, hay như ông
lên tiếng bênh vực nhà văn
Salman Rushdie khi ông này bị giáo chù
ayatollah Khomeini tuyên án tử h́nh fatwa, tội xúc
phạm đến Hồi giáo.
Trong lời phát biểu của Hàn Lâm viện Thụy Điển có nhấn
mạnh đến "hành tŕnh đi sâu dễ t́m hiểu tâm hồn u uẩn
sầu muộn của thành phố quê hương" của
Orhan Pamuk mà điển h́nh là tác phẩm
"Istambul". Cuốn sách này xoay quanh câu chuyện của
một đứa trẻ, có suy nghĩ chín chắn trước tuổi, bị vây
hăm giữa những rắc rối, những dằn vặt của một đời sống
giữa một đại gia đ́nh đầy những bất đồng và luôn luôn
căi vă xô xát. Đó là một ḍng họ giàu có và không sùng
đạo lắm, sống ở một tầng nhà của một căn phố cao, nh́n
xuống ḍng sông Bosphorus với phong cảnh thật đẹp đẽ
tráng lệ của một khu vực sang trong nhất thành phố.
Nhân vật chủ đạo thồng trị ḍng họ là bà nội đứa bé,
một người đàn bà mập mạp và luôn ban lệnh trên giường
ngủ. Bà luôn luôn kêu ca trăn trở hết vấn đề này qua
vấn nạn khác từ những cậu con trai phung phí xa hoa,
đến những xích mích căi cọ của người trong ḍng tộc,
rồi đời sống hôn nhân không ḥa thuận của cha mẹ đứa
bé, rồi sự sùng bái Hồi giáo quá đáng của những đầy tớ
gia nhân.
Ông như bị phân tâm giữa hai hiện thực- một từ nội
tâm, hai là đời sống bên ngoài – nên đă có bút pháp để
mô tả một thế giới thứ hai hiện hữu từ thế giới thứ
nhất có thực của đời sống. Thế giới thứ hai này được
tạo h́nh từ những đào sâu vào thế giới thực của đứa
bé. Một cảnh tượng khác lạ lôi kéo người đọc vào, một
thế giới riêng của mơ hồ, của những căn pḥng bất động
âm u chật chội với quang cảnh lạnh lùng, những bàn ghế
xa xỉ bám bụi, những cỗ dương cầm ít ai xử dụng, những
tủ kính hào nhoáng đầy ắp đồ vật chưng bày vô vị,
những khung ảnh khoe khoang nghi thức. Và trong không
khí riêng ấy, con người như bị cách biệt với thế giới
đầy ánh sáng sinh động bên ngoài.
Orhan Pamuk đưa người đọc vào một thành phố
Istambul mục nát những năm của thập niên 60 đến 80.
Những ngôi lâu đài gỗ của thế kỷ 19 bị đốt phá để thay
thế bằng những căn nhà h́nh khối bê-tông. Rồi những
chiếc tàu chở dầu đụng nhau trong đêm tối cháy sáng
rực trên ḍng sông. Rồi khung cảnh hỗn loạn của thành
phố bất an nơi những kẻ khủng bố đe dọa mọi người. Rồi
những cuộc nổi loạn giả tạo được tŕnh diễn để rồi
thực sự thành những cuộc chém giết tàn bạo. Rồi những
đường phố nhà cửa của người Hi lạp và Armenian bị cướp
phá. Rồi phong cảnh tiêu điều của thnah phố với những
bầy chó gầy ốm lang thang. Rồi cảnh những người phu
khuân vác quị ḿnh lảo đảo mang nặng những kiện hàng
to quá khổ. Tất cả, là những biến cố của quặn ḿnh
thay đổi, của phân vân giữa sự lựa chọn của sự nối
tiếp truyền thống hay thay đổi theo Tây phương, của
hiện đại hóa hay giữ ǵn văn minh Hồi Giáo.
Tác giả đă đùa giỡn khi nói: "Tôi diễn tả Istambul khi
tôi mô tả chính tôi, cũng như tôi diễn tả chính tôi
khi mô tả Istambul" Hồi kư Istambul đầy ắp tính hoài
niệm, pha lẫn t́nh mê đắm, dù là tư liệu nhưng không
phải là sự khoe khoang chính ḿnh. Tác phẩm là tiếng
gọi trở về tuổi thơ, của niềm hân hoan được giăi bày
tấm ḷng của một người yêu quê hương tha thiết… Tác
giả coi định mệnh của Istambul là định mệnh của ôngv́:
"tôi gắn liền với Istambul bởi nó đă tạo tôi như con
người tôi vậy."
Một tác phẩm khác của
Orhan Pamuk, "Snow" (Tuyết), mà có người cho
rằng là thông điệp của một thời đại mà tôn giáo và ư
thức hệ của nó bị cáo chung. "Snow" là tên của một bài
thơ của nhân vật chính trong truyện. Khung cảnh chính
của truyện là thành phố Kars, một thị trấn xa xăm nằm
ở miền Đông Bắc nước Thổ. Nhân vật chính tên là Kerim
Alakusoglu, nhưng thường được gọi với tên vắn tắt là
Ka. Ông này thuộc một gia đ́nh khá giả, được giáo dục
theo phong cách Tây Phương và đă sống lưu lạc xa quê
hương ở Franfurt từ khoảng 12 năm nay. Ông về thăm lại
quê hương, đến ở thành phố Kars để đưa đám tang mẹ và
cũng nhân thể ngắm tuyết rơi ở quê hương. Dịp đó anh
nhận viết một phóng sự về cuộc bầu cử hội đồng thành
phố này và điều tra về sự kiện có khá nhiều phụ nữ tự
sát v́ nghe đâu v́ không chịu được những áp lực không
cho phép chùm khăn choàng đầu.
Một cách ngẫu nhiên, Ka đă dính líu vào những xung đột
chính trị đẫm máu, những cuộc ám sát, khủng bố. Ông
chứng kiến cảnh một viên giám đốc học chính bị ám sát
bằng súng từ một thanh niên trẻ. Cũng như ông đă gặp
người thủ lĩnh Hồi giáo quá khích tên Blue chống chính
quyền độc tài, chống lại những vận động theo đuổi nền
văn minh Tây phương. Ông cũng bị hăm dọa tới tính mạng
v́ bài báo buộc tội ông vô thần mà tự nhận là thi sĩ
gieo những tư tưởng độc hại cho người dân ở thành phố
nhỏ này. Cũng tại đây, ông có một cuộc t́nh với người
yêu xưa cũ tên Ipek, một người mà ông mong muốn sẽ
theo ḿnh về lại Frankfurt trong một ước vọng hạnh
phúc êm ái. Câu chuyện bắt đầu với cơn băo tuyết bao
trùm thành phố làm mọi sinh hoạt ngưng trệ và đời sống
tại đây như một ốc đảo cô lập với cả thế giới bên
ngoài. "Tuyết "cũng là tên tập thơ gồm 19 bài mà ông
làm trong suốt thời gian tham dự vào những biến động.
Những bài thơ này được sáng tác trong nỗi niềm hoài
niệm tuổi thơ với những kỷ niệm khôn nguôi trong trí
nhớ.
Ka là người cô đơn và là kẻ chịu nhiều áp lực. Một bên
là bị chính quyền, tuy có khuynh hướng đổi mới nhưng
vẫn áp dụng những thủ đoạn xưa cũ tàn ác, bóp nghẹt tự
do, theo dơi canh chừng. Một bên th́ bị những tín đồ
Hồi giáo nghi ngờ coi như là một kẻ địch phải trừ khử.
Một bên th́ bị giới truyền thông coi là ngây thơ, dễ
bị lôi cuốn vào những âm mưu chính trị. Khi đi điều
tra sự việc những người thiếu nữ tự tử, Ka gặp phải vô
vàn những trở ngại. Những nạn nhân th́ không tin tưởng
v́ họ cho Ka là kẻ không tín ngưỡng, chính quyền th́
ngăn chân không muốn tin tức phổ biến tới báo chí Tây
Phương. Nhưng trong cuộc t́nh với Ipek, t́nh cảm nồng
nàn khơi lại từ mối t́nh đầu, và qua sự chứng kiến
cảnh và người ở Kars, Ka lại làm thơ trở lại với bừng
bừng xúc cảm sau một thời kỳ đóng băng xơ cứng. Tập
thơ "Tuyết" là những ghi chép lại trong kư ức những
phần đời tuy có đen tối nhưng vẫn có vẻ lăng mạn của
những đóa tuyết sáu cạnh trắng xóa khoảng trời…
Một tiểu thuyết trinh thám khác biệt, một không gian
của một thành phố Istambul mê sảng, một cuộc hành
tŕnh lang thang đi t́m một nhân dáng vô vọng. "The
black book" (Sách đen), một tiểu thuyết của Orhan
Pamukđem lại những đặc tính của một chuyện kể hào
hứng. Galip người đi truy t́m Ruya, người vợ bị mất
tích một cách thần bí. Celal, nhà b́nh luận báo chí
nổi tiếng, em trai của Ruya và cũng là em họ của
Galip, cũng bị thất lạc. Hiển nhiên hai sự kiện này có
nhiều liên quan với nhau. Khi Galip xem xét cẩn thận
những ḍng chữ để lại của Celal, một cảm giác như đang
đọc những trang kinh thánh để thấy ḿnh thâm nhập vào
nhóm người cuồng tín tin tưởng vào những lời tiên tri
của Celal nói rằng sẽ có một cứu tinh Mác Xít gốc Hồi
giáo. Câu chuyện trôi đi trong cái không khí huyền bí
tạo dựng, là những bí mật làm thành những yếu tố của
cuộc sống. Tác giả kết cấu cốt truyện với phương cách
xen kẽ giữa mô tả sự kiện và phân tích tâm lư. Chúng
ta thấy nổi lên sự khác biệt giữa tâm tính điên loạn
của Galip và quan niệm hoa mỹ của Celal, cũng như
khuynh hướng của thấp hèn và phương cách suy tưởng
siêu h́nh mà căn bản từ con người bẩm sinh. Một biên
tập viên của báo “The Observer“, Jonathan Beckman, đă
nhận xét: "Cuốn sách này có thể là một bản t́nh ca cho
Istambul, và là một phúng dụ tinh tế về thuyết giải
cấu trúc, nhưng hơn thế nữa, nó là một sự ca tụng nghệ
thuật kể chuyện ngày càng tỏ ra hiếm có trong thế giới
đầy ứ những chuyện tầm phào vô nghĩa lư, “The Black
Book" là một điên loạn ngọt ngào, tạo ám ảnh không
nguôivà rất giàu có trong sáng tạo bất chợt, là những
câu chuyện mang tính cổ tích cảm động nhưng đầy hóm
hỉnh..."
Một tiểu thuyết khác "The White Castle", cái tôi thực
sự soi vào gương để thấy một cái tôi khác, vừa là
chính ḿnh nhưng lại không phải là ḿnh, như một cặp
song sinh, có ḥa nhập nhưng cũng có đối nghịch. Nhân
vật "tôi" là một người Ư ở thế kỷ 15, bị bắt cóc và
đưa về Constantinople làm nô lệ cho một quan chức Thổ
tên là Hoja. Một điều kỳ lạ là hai người, ông chủ và
người nô lệ có diện mạo y hệt nhau. Hoja hứa sẽ trả
lại tự di cho người Ư gia nhân này khi học hết được
những sở trường mà ông này truyền đạt. Họ tiếp xúc,
trao đổi, học hỏi lẫn nhau cho đến khi cả hai hầu như
thành là một với tất cả suy nghĩ, hành động mà hai nền
văn hóa pha trộn lại. Cuối truyện, người Ư trở về lại
quê hương. Nhưng, người về là chính ông ta hay là
Hoja? Không ai biết được chính xác để trả lời. Bởi, cả
hai đă trở thành một, giống hệt nhau, từ trong ra
ngoài, từ suy nghĩ đến hành động.
Orhan Pamuk đă muốn nêu ra cái chủ ư của ḿnh
khi nhân vật sultan đă nói trong tác phẩm: Có điều ǵ
chứng tỏ mạnh mẽ hơn là dù ở nơi chốn nào cũng thế,
giống hệt nhau và có thể tráo đổi vị trí cho nhau" Văn
chương Việt có câu" ḿnh với ta tuy hai mà một. Ta với
ḿnh tuy một mà hai". Có điều ǵ khác biệt , và có
điều ǵ tương tự, khi chúng ta soi gương, nh́n và lập
lại chính ḿnh?
Một tác phẩm khác, "My name is Red", có số lượng sách
bán cao nhất của
Orhan Pamuk. Trong bài phỏng vấn tác giả, ông
đă thố lộ một vài điều về sáng tác này:
Hỏi: ông đă áp dụng những cách thế khác lạ để kể về
câu chuyện qua nhiều phương cách tường thuật khác
nhau. Thực tế rơ ràng trong sách, qua từng chương, là
những âm dạng không đồng nhất. V́ sao ông lại xây dựng
tiểu thuyết của ḿnh theo lề lối ấy? Ông phải trực
diện với những khó khăn phải vượt qua nào khi lựa chọn
phong cách văn chương như vậy?
Orhan Pamuk: Rất thích thú với tôi khi tôi giả
dạng được những nhân vật của ḿnh. Tôi ưa khám phá âm
giọng của một nhà họa sĩ Ottoman, một người mẹ của hai
đứa trẻ đang đi t́m kiếm người chồng của ḿnh, rồi
giọng nói của hai đứa trẻ thơ, rồi âm thanh ma quỉ của
một tên giết người, đến lời tự thuật của một người đàn
ông trên con đường đến thiên đàng. Trong những chuyện
kể của tôi, không chỉ riêng nhân vật, mà cả đến sự vật
và màu sắc cũng có tiếng nói. Tôi nghĩ rằng những âm
thanh riêng biệt ấy sẽ tạo ra một âm hưởng phong phú
là biểu hiện cho cuộc sống thường nnhật của Istambul
khoảng bốn trăm năm trước. Sự thay đổi ư niệm nhân
sinh quan cũng biểu hiện những suy tư ray rứt chính
yếu của tác phẩm, về góc nh́n từ vị trí của người
thường chúng ta tương phản với góc cạnh nh́n ngắm của
đấng tối cao. Tất cả những chi tiết ấy được nhắc đến
từ sự liên quan giống như lối phối cảnh của hội họa.
Những nhân vật của tôi sắp hàng thẳng trong một thế
giới mà tầm nh́n hạn chế không c̣n hiện hữu và những
nhân dáng ấy có thể có ngôn ngữ nói bằng chính âm
giọng của ḿnh và cũng bằng nổi diễu cợt riêng ḿnh.
Hỏi : Ông tạo dựng một nhân vật- con trai của nữ anh
hùng Shekure trong chuyện- mang tên Orhan. Có phải đó
chính là cái “tôi" bị biến dạng của ông?
Orhan Pamuk:Orhan không phải là cái "Tôi" đối nghịch
của tôi. Mà, anh ta chính là tôi. Hầu hết những chi
tiết trong gia thoại về mối quan hệ giữa bà mẹ cô đơn
và đưa con trai bắt nguồn từ chính kinh nghiệm bản
thân tôi. Tôi đă giữ nguyên bản danh tính của mẹ tôi
và các anh em trai trong câu chuyện. Sự đố kỵ ganh đua
giữa anh em trong gia đ́nh, những trận căi lộn, ẩu đả
lẫn nhau, những lần ḥa giải, những chuyện tranh giành
t́nh thương của mẹ, chính là tự truyện đời tôi. Phương
cách đem những chi tiết sống thực của tuổi thơ ấu vào
trong chuyện lịch sử là cố ư của tôi mong sẽ tạo dựng
được bề sâu có tính riêng tư cho nó. Cái khó của tiểu
thuyết lịch sử không phải là cách diễn đạt qúa khứ
được mô tả hoàn hảo trung thực, mà chính là liên kết
được lịch sử với những điều tân kỳ, để phong phú hóa
biến đồi quá khứ bằng óc tưởng tượng cũng như niềm xúc
cảm từ kinh nghiệm cá nhân.
Nguyễn Mạnh
Trinh
|
|