Bộ
luật mới về quyền sở hữu là một đột phá dù có gây hy vọng
chế độc độc đảng có thể tiêu tan
Khoảng 2.500 năm trước, một trong những tư tưởng lớn của
Khổng Phu Tử (Confucius) là khái niệm “chính danh”. Nếu
tất cả mọi người đều là hiếu tử, nghĩa phụ, minh quân,
trung thần th́ chuyện đời đều đă yên ổn cả. Một tiếng vọng
không rơ lắm của thuyết chính danh này đă vang dội suốt
tuần qua tại Đại sảnh đường Nhân dân ở Bejing, nơi, hàng
năm, gần 3.000 đại biểu của quốc hội Trung Quốc, Quốc Dân
Đại hội (NPC), tụ tập hưởng thụ hai tuần ăn nhậu, ngủ gật
và bấm nút “đồng ư”. Sống xứng đáng với tên của ḿnh dường
như là một vấn đề cho Đảng Cộng sản Trung Quốc, đảng (duy
nhất) ra lệnh cho Quốc hội phê chuẩn luật pháp, và tên của
Đảng lại chính là “đảng tài sản-chung”.
Với tên đảng như thế th́ qủa là điều xấu hổ về mặt tư duy
khi Trung Quốc đang có một khu vực tư doanh phồn thịnh và
thật lớn, chiếm gần 2/3 tổng sản lượng nội địa (GDP). Như
thế mà một bộ luật, sắp được quốc hội gật cho qua
trong tháng này, cho phép cá nhân được pháp luật bảo vệ
quyền sở hữu như nhà nước (đă có), vẫn gây ra những tranh
căi không b́nh thường. Luật quyền sở hữu này đáng lư đă
được phê chuẩn từ năm ngoái nhưng phải dời lại v́ phản đối
của cánh thủ cựu cho rằng đây là sự bán đứng tư tưởng Mác
Lê Mao của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Trung thành với tư
tưởng Mác Lê Mao chỉ là vờ vịt của Đảng.
Quyết định ban hành bộ luật này mặc kệ phản đối của cánh
tả là một chiến thắng tượng trưng cho phe cổ xuư đổi mới
kinh tế và nhà nước pháp trị. Rơ ràng hơn nữa, chấp hành
luật quyền sở hữu là điều thiết yếu nếu Trung Quốc muốn
tiếp tục cuộc phát triển 30 năm qua và muốn chế ngự được
những căng thẳng xă hội từ sự phát triển này để chúng
không trở thành bạo động tràn lan khắp nước. Hàng tháng,
người ta chứng kiến hàng ngàn cuộc xuống đường phản đối
của nông dân khắp nơi v́ bị nhà nước chiếm/mua đất với giá
tào
lao hay không có bồi thường nào cả. Cũng như những
năm trước, xoa dịu thành phần bị bỏ rơi trong cuộc chay
đua phát triển đă trở thành chủ đề chính của Quốc hội.
Tại các thành phố, và có tầm quan trọng hơn đối với những
người quyết định thông qua dự luật, một giai cấp trung lưu
đang phát triển có tài sản gắn liền với nhà đất muốn để
gia tài lại cho con duy nhất của họ. Thành phần trung lưu
này đang sốt ruột lo âu về mức an toàn của tài sản cá
nhân, và cũng như nông dân ở nhà quê, họ đang trở nên mạnh
dạn hơn. Tại các quốc gia khác, sự xuất hiện của giai cấp
trung lưu như một lực lương chính trị quan trọng là bắt
đầu cho cuộc chuyển đổi, không thể ngưng được, sang chế độ
đa nguyên.
Hành tŕnh vạn bước
Tuy thế, trong giai đoạn ngắn trước mặt đừng mong
đợi nhiều quá. Luật sở hữu mới nhất này chỉ là một bước
Trung Quốc đang mệt nhọc lần ṃ để ra khỏi ngơ mù của chủ
nghĩa Mao. Một thay đổi lớn trong năm 2002 là việc cho
phép thương nhân gia nhập Đảng Cộng sản, và như thế đă
nghiễm nhiên biến đội cách mạng tiên phong thành mạng lưới
kết hợp cho các chủ nhân ông. Năm 2004, Trung Quốc thay
đổi hiến pháp công nhận quyền sở hữu. Nhưng Hiến Pháp
Trung Quốc, không phải là tài liệu chỉ đường, chỉ ghi lại
những thay đổi liên tục đang xảy ra. Như thế, chẳng có ǵ
đổi thay hết.
Bộ luật này, cũng thế, sẽ không mang đến cuộc cách mạng
toàn diện về quyền sở hữu, thoả măn yêu cầu phát triển của
Trung Quốc. Thật thế, luật này sẽ không giải quyết được
yêu cầu cấp thiết nhất hiện nay là cho nông dân được quyền
sở hữu các mảnh ruộng họ đang canh tác, cày bừa. Nếu được
quyền bán ruộng đất, hàng triệu nông dân đang trồng trọt
không toàn thời gian, không đủ việc làm, có khả năng t́m
được việc làm ích lợi hơn. Những nông dân ở lại sẽ có
ruộng đất nhiều hơn để canh tác, và với hiệu quả tốt hơn.
Luật quyền sở hữu mới này cũng không cho phép dùng ruộng
đất làm thế chấp để vay tiền và đầu tư để nâng cao sản
xuất. Và ngay cả bây giờ, đất của nông dân cũng vẫn có thể
bị nhà nước thu hồi, đây là điều không khích lệ nông dân
đầu tư thêm. Đa số ruộng đất tốt đă bị chiếm cứ, và luật
quyền sở hữu mới này đơn thuần bảo vệ của quân ăn cướp.
Luật quyền sở hữu này vẫn không trả lời dứt khoát câu hỏi
khó nhất: ai làm chủ cái ǵ? Điều này đặc biệt đúng
ở thôn quê, nơi cuộc cách mạng “Bước Nhẩy Vọt” của Mao
Trạch Đông 50 năm trước đă biến ruộng nương thành của
chung. Sau này nông dân đă được cho thuê đất ngắn hạn (30
năm) để trồng trọt. Nhưng ngay cả phạm vi ngoài canh nông,
thường không ai hiểu rơ chủ một xí nghiệp “tư doanh” là
những cá nhân, là chính quyền địa phương hay là một đơn vị
trực thuộc đảng. Và ngược lại, những xí nghiệp “quốc
doanh” của “nhà nước” đang hoạt động không khác như là tư
sản của các ông chủ hăng. Hơn nữa, nếu một kẻ thể cô dùng
luật mới để bảo vệ quyền lợi của ḿnh th́ chắc chắn bộ máy
tư pháp tham nhũng và dễ bảo sẽ t́m đủ cách để người thấp
cổ bé miệng chỉ phí thời gian kiện tụng. Từ ngày có cuộc
Cách mạng Văn Hoá, khi Quốc hội phê chuẩn đúng một bộ luật
trong khoảng 1967 – 1976, cơ quan lập pháp Trung Quốc phê
chuẩn luật ào ào. Nhưng chỉ làm luật và phê chuẩn luật th́
vẫn không phải là nhà nước pháp trị.
Điều này dẫn đến bế tắc sau cùng: Thiếu vắng một cơ chế
hành pháp chịu trách nhiệm trả lời (trước quốc dân) th́
việc đổi mới thiết yếu của hệ thống luật pháp sẽ không thể
xẩy ra được. Như việc phê chuẩn bộ luật mới về quyền sở
hữu cho thấy, giờ đây đảng đang tỏ ra hơi biết lắng nghe ư
dân hơn trong quá khứ. Tuy thế đảng vẫn chỉ huy một bộ máy
nhà nước luôn luôn cố gắng hết sức đè bẹp mọi tiếng nói
bất đồng, kiểm soát gắt gao giới truyền thông và hoang phí
tài nguyên để chi cho bộ máy kiểm duyệt mạng internet tốt
tân nhất. Quyền sở hữu mới chỉ là một bắt đầu; nhưng chỉ
có tranh đua ở chính trường và nếu có được một khối truyền
thông tương đối cởi mở mới có thể bảo đảm luật pháp được
thi hành.
Cuồng tín tiểu tư sản có thể là
điều tốt
Ngày hôm nay không có cách mạng. Tuy nhiên, trên đường
dài, phe tả chống đối luật quyền sở hữu ở Trung Quốc lo
lắng về sự việc khởi đầu vào tháng ba này là điều không
sai. Họ hiểu bộ luật này đă củng cố quyền của bọn cướp đă
đánh cắp của quốc gia khi họ tư hữu hoá tài sản. Họ cũng
hiểu rằng luật quyền sở hữu, v́ mọi chi tiết chuyên môn
của nó, không hoà cùng điệu với một chính quyền công khai
là cộng sản.
Cánh tả ở Trung Quốc đi đến lư thuyết của họ không phải
bắt nguồn từ Confucius mà từ Marx. Nếu Marx c̣n sống hôm
nay, ông ta hẳn sẽ cho rằng Trung Quốc là một, có thể là
hai, cuộc cách mạng đang chờ bùng nổ. Thứ nhất là cuộc
cách mạng tư sản do giai cấp trung lưu có tài sản vừa xuất
hiện, mà bộ luật mới này có thể hỗ trợ, lănh đạo. Thứ hai,
khả năng bùng nổ cuộc cách mạng của nông dân đang phẫn uất
sôi sục, có lẽ, v́ những thiếu sót của chính bộ luật này.
Quyền sở hữu là gốc rễ của cả hai cuộc cách mạng — các
nghị gật ở quốc hội đă bắt đầu một quá tŕnh, một ngày nào
đó, sẽ thay đổi toàn bộ đất nước của họ.