|
Anh Vơ Đ́nh Cường
Thử Ḥa
Điệu Sống trong Ánh Đạo Vàng.
Nguyên Thọ Trần Kiêm Đoàn

Tối thứ Sáu, tại thành phố Sacramento, Hoa Kỳ, anh Hoàng
Xuân Thiệu gọi điện cho hay là anh Vơ Đ́nh Cường vừa qua đời
lúc 6 giờ chiều, ngày 6-3-2008 tại Sài G̣n. Hưởng thọ 91
tuổi.
Vơ Đ́nh Cường là người Anh Cả, huynh trưởng mang cấp Dũng,
trưởng ban Hướng dẫn Trung ương đầu tiên của Gia Đ́nh Phật
Tử Việt Nam. Anh là một nhà văn, một nhà từ thiện, một
huynh trưởng kỳ cựu của phong trào tuổi trẻ, và trên hết là
một Phật tử sống đạo giữa đời thường.
Năm 1959, lần đầu tiên tôi biết được anh khi mới bước chân
vào trường trung học Hàm Nghi. Thuở đó, học tṛ cả trường
và riêng tôi có một cô giáo mà chúng tôi thương kính nhất.
Đó là cô Trần Thị Hoắc Hương. Nhận xét về một đứa học tṛ
rắn mắt nhất lớp như tôi, cô là một giáo sư quốc văn và cũng
là giáo sư hướng dẫn, đă phê trong học bạ của tôi, rằng:
“Thông minh nhưng hơi hiếu động…” Chữ “hơi hiếu động” của
cô đă đánh động tâm thức của tôi suốt một đời đă đành, nhưng
“miếng đ̣n” chinh phục được sự hiếu động đó có tác dụng mạnh
mẽ nhất trên tâm hồn măng non của tôi thuở ấy là khi cô đưa
cuốn sách Thử Ḥa Điệu Sống của Vơ Đ́nh Cường cho tôi đọc.
Tác giả quả là một nhà tâm lư học tuổi thơ. Nội dung tươi
mát, nhẹ nhàng và văn phong trong sáng mượt mà như thơ của
Thử Ḥa Điệu Sống đă hướng thiện cho tôi ngày ấy và có một
tác dụng tích cực trong vô thức lẫn ư thức lâu dài về sau.
Mấy năm sau đó, khi sinh hoạt với Gia Đ́nh Phật Tử, tôi mới
được đọc tác phẩm Ánh Đạo Vàng của Vơ Đ́nh Cường. Anh viết
về cuộc đời đức Phật bằng tất cả cảm xúc đam mê và ḷng tôn
xưng trân trọng nhất tỏa chiết nồng nàn từ ng̣i bút của
anh. Viết về cuộc đời đức Phật có vẻ như quá dễ v́ tất cả
chỉ là một sự tŕnh bày theo tŕnh tự thời gian về một tập
đại thành của sự kiện đă thành văn, thành sử. Nhưng thật ra
lại muôn vàn khó khăn v́ không dễ ǵ vực dậy được sông núi
đă có lịch sử mấy ngh́n năm an định bến bờ. Người đọc có
thể thích suối nguồn tư tưởng và cảm xúc triết lư trong “Câu
Chuyện của Ḍng Sông” của Herman Hesse hay hương vị giải
thoát, tính hồn nhiên rỗng lặng trong Đường Xưa Mây Trắng
của Nhất Hạnh khi viết về đức Phật. Nhưng phải t́m đến Ánh
Đạo Vàng của Vơ Đ́nh Cường mới thấy được cảm xúc nồng nàn
trực tiếp của tuổi trẻ đầy nhiệt thành khi hướng về đức Phật
và phương trời cao rộng của đạo Phật.
Với tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh, nhất là Gia Đ́nh
Phật Tử, những tác phẩm văn chương của Vơ Đ́nh Cường vừa có
tác dụng tâm lư về sự uốn nắn những mầm non. Những mầm măng
bị hoàn cảnh nghiệt ngă làm cong queo biết nh́n vế một lư
tưởng để mọc thẳng mà vươn lên. Những tác phẩm được tuổi
trẻ trong thế hệ Chiến Tranh Việt Nam ưa chuộng nhất như Thử
Ḥa Đ́ệu Sống, Những Cặp Kính Màu, Mùa Gặt Ác, Anh Em Ta Về…
của Vơ Đ́nh Cường vừa mang tính giáo dục, vừa giàu sức
thuyết phục, vừa đậm nét văn chương đă hướng những lối nh́n
cay nghiệt, câu chấp và khinh bạc trước cuộc đời thành ánh
mắt ḥa điệu, yêu thương và thoáng đạt.
Anh Vơ Đ́nh Cường đă ở vị thế con chim đầu đàn của Gia Đ́nh
Phật Tử Việt Nam trong những năm gian nan, thăng trầm biến
động nhất trong lịch sử cận đại của dân tộc và đạo pháp.
Thời những năm sáu mươi, khi c̣n là liên đoàn trưởng Gia
Đ́nh Phật Tử Liễu Hạ, tôi chỉ được gặp… xa xa anh Vơ Đ́nh
Cường một đôi lần trong những đại hội huynh trưởng lớn. Mùa
Phật Đản năm 1976, lần đầu tiên tôi đuợc gặp trực tiếp anh
Vơ Đ́nh Cường bên cạnh có nhạc sỹ Nguyễn Hữu Ba và một số
thân hữu Phật tử tại Sài G̣n. Anh Vơ Đ́nh Cường xuất hiện
trước mắt tôi không uy nghi đường bệ như một huynh trưởng
cấp Dũng, trưởng ban hướng dẫn GĐPT trung ương xuất hiện
trong đại hội. Được nắm bàn tay mềm và chuyện tṛ thân mật
với anh, tôi mới cảm nhận được sự chơn chất, hiền hậu và
điềm đạm ít thấy ở những nhà văn, nghệ sĩ, nhân vật lănh đạo
đă thành danh và nổi tiếng như anh. Với tương quan đời
thường, anh đơn giản, nồng nàn và tế nhị với khách như người
trong gia đ́nh. Trong câu chuyện thân t́nh ngày đó, tôi c̣n
nhớ măi một lời tâm sự của anh: “Trước mỗi hoàn cảnh đổi
thay, không có một con đường nào dễ dăi nhất mở sẵn ra để
theo. Sự chọn lựa nào cũng có nổi xót xa riêng của nó.
Nhưng đạo Phật ḿnh quan niệm sự đời thay đổi theo từng sát
na, nên c̣n lại là vấn đề cần phải xếp đặt ưu tiên. Cái ǵ
ưu tiên một th́ làm trước, cái ǵ ưu tiên hai th́ làm sau…”
Tôi rất tâm đắc về ư kiến của anh. Thuở đó tại quê nhà và
càng ngày về sau nầy tại xứ người, cái “prioritization” –
xếp ưu tiên – vẫn thường là một sự chọn lựa hành động hay tu
học giúp hành giả bớt bối rối và tiết kiệm thời gian trước
những ngă ba đường không bao giờ có điểm dừng đóng kín.
Trong đời sống tâm linh, phải chăng đó cũng là một cách “Thử
Hoà Điệu Sống trong Ánh Đạo Vàng?” Thế nhưng, thực tế cuộc
đời có khi không trôi chảy êm đềm theo tŕnh tự ước mơ. Có
khi “ưu tiên một” chưa đến hồi hoàn măn th́ con người lại
phải theo ḍng chảy nghiệp duyên nối kiếp ra đi…
Hai năm trước, trong một cuộc hội luận với các thành viên
của Viện Nghiên Cứu Phật Học Quốc Tế và tổ chức Thân Hữu Cư
Sĩ “liên lục địa” Mỹ, Canada, Pháp, Đức, Việt Nam, tôi từ
Sacramento, California được nói chuyện lần cuối với anh Vơ
Đ́nh Cường từ ṭa soạn tạp chí Văn Hóa Phật Giáo tại Sài
G̣n. Anh cho biết đôi điều liên quan đến cá nhân anh rằng,
v́ tuổi tác cao và sức khỏe hạn chế, anh không c̣n đọc và
viết thường xuyên như trước nữa. Nhưng anh vẫn tỏ ra rất
quan tâm đến những chuyển biến của Gia Đ́nh Phật Tử trong và
ngoài nước. Từ đó đến nay, tôi không c̣n cơ hội gặp lại anh
Vơ Đ́nh Cường. Thế nhưng, có một câu nói có vẻ như đầy tính
“kế thừa” của anh trong cuộc nói chuyện sau cùng mà tôi c̣n
nhớ: “Anh chỉ mong các em trong Gia Đ́nh Phật Tử đừng
phân biệt không gian, thời gian và những khó khăn, trở ngại
nhất thời. Các em cần phải lấy ngắn đánh dài chứ đừng lấy
dài đánh ngắn. Lịch sử hai ngàn năm trăm năm của đạo Phật
chính là cái ‘dài’ quư báu mà chúng ta đang có trong tay đó
các em.” Tuy tôi chưa kịp hỏi anh cái “ngắn” ấy là ǵ.
Nhưng tôi có sự cảm nhận đầy thâm tín rằng, đó là ư hướng và
phản ứng cảm tính nhất thời. Và, ngắn nhất vẫn là tấm thân
giả tạm làm cán dù che cho những cuộc đời giới hạn và mong
manh. Thấy được phương tiện ngắn, dài để mà hóa giải những
xung đột nhất thời trong mỗi cuộc đời quá vô thường và ngắn
ngủi nầy. Hay nói như Tagore: “Mỗi khắc thương yêu là
đang sống. Mỗi thoáng hận thù là đang chết đi!”
Anh Vơ Đ́nh Cường ra đi như một biểu tượng khép lại của thế
hệ đàn anh đang đi qua và thế hệ đàn em đang tiếp nối. Tâm
sự người ra đi thường cảm thấy như “chưa làm được ǵ” sau
một đời đầy xuôi ngược. Đức Phật vẫn bảo là “chưa nói một
lời” sau 49 năm giáo pháp. Thế hệ đàn em kế thừa và trân
trọng những điều thế hệ đàn anh đă nói và “chưa nói ǵ”.
Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam thương kính tưởng niệm và đồng
nguyện cầu “Tiếp dẫn đạo sư A Di Đà Phật” cho hương linh
người Anh Cả Gia Đ́nh Lam Nguyên Hùng Vơ Đ́nh Cường sớm văng
sanh miền Cực Lạc.
Nguyên Thọ Trần Kiêm Đoàn
Cựu liên đoàn
trưởng GĐPT Liễu Hạ (63-68)
Sacramento, 7-3-2008 |