|
LỜI NÓI ĐẦU
--
*** --
Ngày kia, Đức Phật chỉ
trăng, nói với các đệ tử: "Kia là mặt trăng; ngó theo ngón
tay ta thì thấy. Nhưng, các con nên nhớ ngón tay ta không phải
là trăng. Những lời ta giảng về Đạo cũng như vậy, hãy tìm Đạo
trong lời giảng, đừng nghĩ rằng những lời giảng là Đạo
".
Đức Huỳnh Giáo Chủ cũng
đã viết:
" Nhìn Phật Giáo
mà tìm cái lý
Coi tại sao ta
phải tu hành
".
Sấm
là những lời tiên tri, dĩ nhiên không thể nói trắng ra, bởi
“Thiên cơ bất khả lậu”, còn Giảng, nhiều trường hợp người
đọc nên hiểu nghĩa bóng hay ẩn dụ, vì thời bấy giờ Việt Nam còn
bị thực dân Pháp cai trị.
Lòng từ ái của Đức Thầy
trải dài theo những cuộc hành trình khắp nẻo đường đất nước, khi
bằng thực thể, khi dụng tâm linh, được thể hiện trung thực trong
quyển Sấm Giảng này những nét chấm phá vô cùng sinh động về thực
trạng xã hội thời bấy giờ : kẻ thống trị lo vơ vét, bóc lột; lớp
người cộng tác với thực dân Pháp có địa vị thì tiếp tay với chủ
đè đầu bóp cổ dân đen; kẻ giàu có chỉ biết sống với lòng vị kỷ;
hàng ngũ tăng ni thay vì làm nhiệm vụ hướng dẫn tinh thần thì đa
số tha hoá biến cửa già lam thành nơi buôn thần bán thánh; một
lớp người không ít, dối thế gạt đời vẽ bùa đọc chú, thượng xác
cởi đồng, thờ cúng quỉ ma, sái đậu thành binh, phóng dao bay
tung kiếm lượn … làm cho giáo lý của Đức Thế Tôn bị đánh giá sai
lạc,
khiến đại chúng xa rời
Phật giáo; còn tuyệt đại đa số dân nghèo thường xuyên bị bóc lột
trong xã hội thì mù chữ hoặc ít học, thiếu hiểu biết, họ sống
không có ngày mai, chẳng giữ gìn giềng mối kỷ cương, không kể gì
đạo lý nghĩa nhơn, buông lỏng cho lòng tham đánh mất tình người
…
Lòng thiết tha cứu vớt
người đời và cảnh giác thế nhơn, suốt hành trình giảng dạy Đạo
lý, Đức Thầy không ngớt báo trước những thảm cảnh chết chóc vì
chiến họa, nhà tan cửa nát, tử biệt sanh ly, đời sống ngày càng
thêm nhiều khó khăn do lòng dạ độc ác và tánh tham không giới
hạn của con người ...
Tinh thần vị tha từ ái
của Đức Thầy bàng bạc trải dài 912 câu, nấu nung một hoài bảo
xây dựng lại xã hội Việt Nam đang trên đà băng hoại, đánh thức
lương tri con người, hướng dẫn họ trở về nguồn gốc đạo lý dân
tộc, nhắc nhở họ làm lành lánh dữ, sửa tánh răn lòng đi vào
chánh Đạo để cùng nhau chấn hưng Phật pháp.
Muốn được góp chút công
trong việc làm sáng tỏ lý tưởng cao đẹp đó của Đức Thầy, sau
những trăn trở, chúng tôi cố gắng luận giải quyển Sám Giảng "KHUYÊN
NGƯỜI ĐỜI TU NIỆM"
theo cách suy nghĩ và sự hiểu biết có giới hạn của mình, kính
mong được quý đồng Đạo, các bực cao minh vui lòng chỉ dẫn những
sai lầm và bổ khuyết phần thiếu sót, chúng tôi vô cùng cảm
kích.
Pháp quốc, ngày
1/7//2006 – 6 tháng 6 nhuận Bính Tuất.
Hồ Minh Châu.
ÍT DÒNG VỀ LUẬN GIẢ

--
*** --
Ông Hồ Minh Châu sinh
năm 1927, tại Quận Châu Thành Rạch Giá, Kiên Giang ngày nay, ông
là con một trong gia đình kỳ cựu của PGHH. Thân sinh Ông, cụ Hồ
văn Sang, tức cư sĩ Hiền Đức, là một trong những vị trưởng lão
tín đồ PGHH cùng Tướng Nguyễn Giác Ngộ trùng tu ngôi Tây An Cổ
Tự ở xã Long Kiến Chợ Mới An Giang. Cụ Hiền Đức trách nhiệm phần
vụ tiếp khách từ ngày ngôi Tây An Cổ Tự mới khởi công sửa chửa
đến ngày cụ lìa đời vào thượng tuần tháng 3/1978, sau nhiều
tháng ngày bị cộng sản giam cầm tra tấn.
Ông Hồ Minh Châu hoạt
động trong hàng ngũ của PGHH ngay những ngày đầu Nam Bộ kháng
chiến, từ Quận bộ Châu Thành PGHH rồi Tỉnh Bộ Dân Xã Đảng Rạch
Giá. Năm 1948, ông trở thành chiến sĩ thuộc Bộ Tham Mưu lực
lượng NGUYỄN TRUNG TRỰC, kháng chiến chống thực dân, chống độc
tài cộng sản đến năm 1950, lực lượng NGUYỄN TRUNG TRỰC được Quốc
Trưởng Bảo Đại chánh qui hoá thành một bộ phận quân sự của Quân
Đội Quốc Gia Việt Nam. Ông tốt nghiệp khoá 6, Trường Võ Bị Liên
Quân Đà Lạt, năm 1952, tiền thân của Trường Võ Bị Quốc Gia Viêt
Nam ; năm 1955, ông tốt nghiệp khoá 5 Sĩ Quan Tham Mưu, Trường
Đại học quân sự thuộc Bộ Quốc Phòng QLVNCH.
Sau Hiệp định Genève
1954, ông Hồ Minh Châu giải ngũ, hành nghề tự do, sống với ngòi
bút, vừa viết chuyện ngắn cho các báo vừa là soạn giả, sáng tác
trên 20 ca kịch phẩm và trách nhiệm kỹ thuật cho nhiều đoàn ca
vũ nhạc kịch cải lương Saigon dưới bút hiệu Tây Giang Tử. Ông
được lịnh tái ngũ đầu năm 1962, về làm việc ở Phòng 5 Bộ Tổng
Tham Mưu QLVNCH, rồi Tiểu Khu Kiên Giang, đơn vị sau cùng là
Tiểu Khu Sa Đéc.
Sau ngày 30 tháng 4
năm 1975, không tuân phục cộng sản, ông kéo quân vào Thất sơn
tiếp tục chiến đấu; đến năm 1983 vượt biên với gia đình định cư
vùng ngoại ô Paris. Khi cuộc sống tạm ổn, ông cùng cộng đồng
người Việt ở Pháp tiếp tục tranh đấu cho Tự Do Nhân Quyền Việt
Nam và đại diện chánh thức Giáo Hội PGHH Hải Ngoại tại Âu Châu.
Từ năm 1992, ông là thành viên của Phái đoàn Việt Nam Tự Do Tín
Ngưỡng kiêm Trưởng Phái Đoàn Tù Nhân Chánh Trị, qua sự bảo trợ
của Pax Romana, bên cạnh Giáo Sư Lương Thị Nga, một tín đồ Công
Giáo thuần thành đặc trách Á Châu Sự Vụ của Pax Romana, Chủ tịch
Ban Bảo Trợ Phế Binh VNCH, kiêm Trưởng Phái Đoàn Nhơn Quyền Phụ
Nữ Việt Nam cùng Luật Sư Phạm Thanh Dân, luật sư Toà Thượng Thẩm
Paris, Giảng sư Đại học Sorbonne, Cố vấn Chánh trị và Quốc tế
pháp, tranh đấu cho Nhơn Quyền - Tự Do Dân Chủ, Tự Do Tín Ngưỡng
trước Diễn Đàn Liên Hiệp Quốc ở Genève liên tục đến cuối năm
1999.
Tưởng cũng nên nhắc,
hai Phái đoàn này đóng góp rất nhiều trong việc LHQ hai lượt cử
báo cáo viên qua Việt Nam điều tra về vi phạm Nhơn Quyền trong
lãnh vực Tôn Giáo và Tù Nhơn Chánh Trị, cũng như kêu gọi LHQ
thành lập Toà Án Hình Sự Quốc Tế.
Ông Hồ Minh Châu đã dành
nhiều thì giờ luận giải 5 quyển Sấm Giảng của Đức Thầy, mà trước
mắt quý vị, Quyển thứ nhứt "KHUYÊN NGƯỜI ĐỜI TU NIỆM" 912 câu,
Đức Thầy viết khoảng đầu năm 1939, ở làng Hoà Hảo.
Với tư cách chiến hữu
của ông, cùng nhau trải qua những thăng trầm theo vận nước và
nỗi thạnh suy của đoàn thể PGHH hơn nửa thế kỷ qua, chúng tôi
không đi vào nội dung chi tiết, chỉ phác họa đôi nét về luận
giả, vì tôi nghĩ rằng công trình đóng góp này của ông Hồ Minh
Châu xứng đáng được xem là một thiện chí phục vụ đoàn thể PHẬT
GIÁO HÒA HẢO, nên trân trọng giới thiệu với đồng Đạo.
Ngày 1 tháng 7 năm 2006.
Tu sĩ Thái Hoà,
Nguyên Hội trưởng Ban Trị Sự Trung Ương Giáo Hội
PHẬT GIÁO HÒA HẢO Hải Ngoại,
Trưởng Phái đoàn VIỆT NAM TỰ DO TÍN NGƯỠNG,
Hội Trưởng Danh Dự Hội Đồng Trị Sự Trung Ương
Giáo Hội PGHH Hải Ngoại. |