|
THẾ MẠNH CỦA ĐẤT NƯỚC.
MINH MẪN
Đất nước
Ấn thu hồi độc lập từ tay Vương quốc Anh vào ngày 15/8/1947. Một thời gian dài
dân tộc tranh đấu bất bạo động do Thánh Cam Địa lănh đạo chống thuế muối, cũng
được các nhà lănh đạo như Sardar Vallabhbhai Patel, Bal Gangadhar Tilak,
Jawaharlal Nehru, đưa đất nước đến thành công, thoát khỏi sự đô hộ của Anh.
Tuy nhiên,
măi đến năm 1950, hiến pháp được ban hành, Ấn đă chọn ngày 26/01 làm ngày kỷ
niệm Quốc khánh của Cọng Hoà Ấn. Suốt 60 năm chấn hưng đất nước, so với Nhật,
Ấn đựơc nhiều thuận lợi, đất rộng, người đông, trong khi Nhật chịu hai quả bom
nguyên tử, nhân lực suy kiệt, tài lực tổn giảm, địa h́nh bất lợi, sống trên ốc
đảo không có điều kiện canh tác nông nghiệp; núi lửa khống chế; động đất, sóng
thần, bảo tố thường xuyên…ngược lại Ấn độ được chuyển giao chủ quyền tương đối
êm thắm; suốt thời thuộc địa, Ấn cũng không hao mất nhiều về vật chất và con
người. Nhưng trong ṿng 30 năm, kể từ ngày 3/5/1947 Hiến pháp Nhật được áp dụng,
măi đến 28/4/1952 Nhật Bản mới thật sự có chủ quyền, nhưng về mặt quân sự c̣n
dưới sự bảo hộ của Mỹ, thế mà Nhật Bản đă vượt xa trên lănh vực khoa học kỷ
thuật, hoàn thành công nghiệp hoá, và phát triển kinh tế nhanh chóng; vào đầu
thế kỷ 21, Nhật phát triển vị thế chính trị và quân sự trên thế giới, trong khi
đó, Ấn độ, không lâm vào cuộc chiến dai dẳng như Việt Nam; diện tích lục địa của
Ấn là 3.287.590km2, trong khi Nhật chỉ có 377.835km2 của hàng ngàn ḥn đảo. Thế
mà GDP của Nhật đă vượt khỏi 4 ngh́n tỷ mỗi năm; Ấn độ th́ 3.602 tỷ USD.
Nhật đă có
nhiều chính sách canh cải thức thời về giáo dục, xă hội, tôn giáo, khoa học; Lợi
thế của Nhật là một ngôn ngữ duy nhất và một tín ngưỡng Tam giáo duy nhất, chủ
đạo tôn giáo vẫn là Đạo Phật; Ấn th́ có quá nhiều tôn giáo và tín ngưỡng, có quá
nhiều thổ ngữ; Tín ngưỡng cổ đă thấm sâu vào xương máu người dân, v́ thế xă
hội giai cấp trải qua hàng ngàn năm vẫn không hề thay đổi. Với niềm tin “cuộc
sống được an bài” nên đưa đến an phận, hành xử thong dong, không bon chen chụp
giựt. Sinh hoạt trong xă hội thường bắt đầu sớm lắm cũng phải 9 giờ sáng. Các cơ
quan công sở 10 giờ mới mở cửa. Quan niệm thân người do tứ đại cấu thành, họ
không cần vệ sinh lắm; Một nhân viên công sở, giờ nghĩ trưa, có thể ra công viên,
thành cầu, vỉa hè hay bất cứ nơi đâu để ngả lưng ngon giấc. Người không nhà th́
bất kể dơ sạch, lạnh nóng, đều tự tại qua đêm. Ngoài những thành phố lớn, một
vài con đường tương đối sạch, nhưng bụi bặm tung đầy, th́ các ngỏ đường của thị
trấn xa xôi đều không thiếu rác. Ḅ, chó, chim chóc tự do đi lại hoặc nằm
xuống bất cứ nơi nào nó thích, xe có bổn phận phải tránh chúng, không ai xua
đuổi hay đánh đập chúng; Tôn giáo cổ cũng giúp cho người dân hồn hậu khoan
dung, không xẩy ra đánh nhau, không nhậu nhẹt, đua đ̣i. Nề nếp gia môn có truyền
thống tôn sư trọng đạo, kính mộ tiền nhân. Ấn độ cố gắng bảo tồn giá trị văn hoá
đặc thù khi phải đối lưu với thế giới thực dụng. Nhưng với lượng số gần tỷ mốt
nhân khẩu c̣n duy tŕ cổ tục giai cấp trong xă hội, làm cản trở không ít cho
chương tŕnh đưa đất nước đi lên!
Một số
thành phần trí thức được giáo dục theo Tây học, cuộc sống khá hơn, vệ sinh hơn,
và đó là nhân tố phát triển để đưa Ấn độ lên tầm mức cường quốc trong một số
lănh vực như khoa học công nghệ - thông tin, không gian, và một số lượng lớn lao
động có tŕnh độ chuyên môn, có kiến thức ngoại ngữ đă đáp ứng được nhu cầu cho
một số quốc gia phát triển. Không lạ khi Ấn là một trong những cường quốc Châu
Á, nhưng đời sống của người dân vẫn c̣n quá thấp; So với Bắc Triều Tiên, tuy
mạnh về vũ khí hạt nhân hay quân đội, quốc pḥng, người dân vẫn đói khổ do chính
trị độc tài của giai cấp lănh đạo, th́ Ấn độ là đất nước có nền dân chủ đứng
đầu thế giới, một nền dân chủ liên bang, các bang tự trị, sự cố gắng vươn lên do
giới lănh đạo có kế sách cụ thể và tận dụng nguồn nhân lực đủ kiến thức, có khả
năng, tuy ít so với dân số, nhưng chuyên nghiệp; Do tính dân chủ áp dụng trong
các bang tự trị nên thiếu nhất quán trong vấn đề xoá bỏ giai cấp trong xă hội;
Ấn chưa áp dụng được giáo dục triệt để cho quần chúng về học vấn, đức tin và
môi sinh nên trên 70% đời sống thiếu kém của quần chúng, trở thành gánh nặng khó
lay chuyển để Ấn độ là một cường quốc trên mặt quốc tế lẫn chỉ số GDP tính theo
đầu người trong quốc dân như Nhật Bản.V́ vậy chính phủ Ấn chỉ đạt được thành quả
khiêm tốn trong công cuộc cải cách kinh tế từ năm 1991;
Thêm vào
đó, Ấn độ gặp phải những cuộc xung đột ngoài ư muốn đối với Trung quốc, tuy ngắn
ngủi, vào năm 1962; với Pakistan năm 1965, 1971, 1999 tại Kargil. Ngày nay thỉnh
thoảng có sự căng thẳng giữa India – Pakistan về vụ chạy đua vũ khí hạt nhân và
những thành viên Taliban trú ngụ trên đất Pakistan, đă đưa đến vụ Mumbay gần
đây, t́nh cảm giữa đôi bên có phần ngột ngạt, tuy nhiên Pakistan tỏ thiện chí
chứng minh sự vô can của ḿnh bằng cách bắt các thủ lănh của Taliban. Những xáo
trộn nhất thời như thế cũng không đủ để làm chựng lại sự phát triển để đưa Ấn
vào vị thế cường quốc; Ngoài ra c̣n có sự tranh chấp giữa Hồi giáo và Ấn Giáo.
Nh́n trên
b́nh diện quốc tế về công nghệ tin học, vũ khí, quốc pḥng… th́ Ấn là một cường
quốc, nhưng xét nghĩa toàn diện trong sinh hoạt xă hội th́ Ấn c̣n quá nhiều bất
cập, thậm chí mâu thuẩn. Nền giáo dục tại những thành phố lớn như New Delhi,
Mumbay, Kolkata.Kathmandhu.. có giá trị quốc tế th́ các bang ngoại vi như Bihar,
mô thức giáo dục đă bị xem thường, dân chúng phần lớn thất học, con em không đến
trường, tŕnh độ học sinh rất kém; có nơi, cả niên khoá thầy tṛ không hề biết
mặt nhau; một vài trường tư, gần 10 giờ vào lớp th́ 15 giờ thầy tṛ rủng rỉnh ra
về; Mức sống người dân dưới mức nghèo khó trong khi Ấn có những tỷ phú đứng đầu
thế giới.
Không
riêng Bihar, một vài thàng phố của các bang, phương tiện truyền thông, điện khí
và thủy lợi chưa tương xứng với mỹ danh cường quốc. Khi miền Nam Việt Nam vừa
kết thúc cuộc chiến, vấn đề thuỷ lợi đă được xúc tiến, tuy lúc bấy giờ tiến hành
bằng thủ công, v́ máy móc đang thiếu xăng dầu, nhưng cũng h́nh thành và giúp vào
công cuộc canh nông; Ấn độ hiện nay, một số vùng đất khô nứt nẻ, ruộng đa phần
đất sét, người dân tự lo việc dẫn thủy nhập điền. Công cuộc cách mạng xanh đến
nay vẫn chưa đạt thành quả đúng mức. Những hàng ngàn năm trước, qua kinh điển
cho thấy, người dân đội từng nồi đất nung đi vài cây số để lấy nước uống, ngày
nay, Liên hiệp quốc và một số nhà sư Việt Nam, Phật tử Việt Nam đóng giếng cho
các tụ điểm dân cư, họ xử dụng nước quá ư phung phí, chảy suốt ngày đêm không
cần khóa, những cư dân ở xa, cũng vẫn tiếp tục đội các nồi nhôm (hiện đại hơn),
đi lấy nước về dùng, thay v́ dùng đôi thùng gánh nước như chúng ta tải được
nhiều hơn. ( mỗi nồi nước không quá 5 lít, phải đi vài cây số, mất rất nhiều
thời gian, có lẽ họ có nhiều thời gian nhàn rỗi. đàn ông gánh vác mọi việc, kể
cả bán buôn, chợ búa, giao tế th́ đàn bà ở nhà trông con).
Về điện
khí, người dân xài không phải đóng tiền, thế là cứ xả láng ngày đêm, trong khi
đó, những người nước ngoài phải gồng lưng trả với mức phí gấp 20 lần. Phần lớn
người dân các bang ngoại vi chưa biết xử dụng Internet, v́ thế, những khu du
lịch, khách nước ngoài phải chấp nhận với phí rất cao, tại Bodhgaya, một giờ từ
10 đến 15 ngàn đồng VN tuỳ theo shop trang bị máy. Nhưng cũng như điện, mạng
Internet cứ chập chờn khó chịu, trong khi tại Việt Nam, các tỉnh lẻ, người dân
đă biết xử dụng mạng truyền thông toàn cầu; theo thống kê, Việt Nam đứng hàng
thứ 6 về số lượng người xử dụng nối mạng. Hiện nay có khoảng 25% dân số đă dùng
Internet, dĩ nhiên sau Trung quốc, nhưng trên Ấn độ. Lớp người trẻ của Ấn cũng
bắt đầu ưa chuộng điện thoại di động; Các làng mạc xa xôi, điện thoại hữu tuyến
chưa đến được th́ cell phone đă trở thành món hàng tiện lợi nhất, nhưng số
lượng mobile bán được so với dân số , cũng chưa được bao nhiêu.
Ngoài
những thành phố ngoại vi c̣n vất vả èo uột trong đời sống của người dân, nhưng
thành phố lớn vẫn sầm uất kinh doanh, các cơ sở thương mại, văn pḥng liên kết
với nước ngoài, cơ sở xây dựng có bề thế hơn, vẫn chưa khỏa lấp được nét ảm đạm
u uất của lối kiến trúc người dân, tương phản với sự lộng lẫy của các đền thờ,
Ấn độ ít có dân nhập cư, chỉ có nhân viên chính phủ các nước, du học sinh hoặc
giao lưu chuyên ngành.
Ấn độ có
lượng du khách hành hương vào mùa lạnh rất đông, nhưng chính phủ và ngành du
lịch không có sáng kiến tận dụng; Các Thánh tích Phật giáo và các đền thờ Ấn
giáo có hàng chục ngàn người mỗi ngày vào mùa nầy. Khách sạn tư nhân nhếch nhác
không đủ đáp ứng th́ một số chùa trở thành quán trọ cho khách phương xa với giá
hợp lư. Các quán giải khát không hợp vệ sinh bằng những lều bạt tạm bợ đầy bụi
bẩn. Nếu những điểm thu hút khách mà được nhà nước quan tâm, quy hoạch nề nếp,
vệ sinh tương đối th́ giải quyết rất nhiều công ăn việc làm cho dân bản địa. Nhà
nước không có nhân viên vệ sinh quanh các Thánh tích, th́ các chùa của nhiều
quốc gia có mặt cũng không đoàn kết để thuê mướn người làm vệ sinh hầu bảo vệ
giá trị của Thánh địa. Ấn độ có rất nhiều tiềm năng kinh tế của du lịch, thế mà
họ chưa biết tận dụng. Một năm, tại phi trường Gaya chỉ mở cửa 6 tháng do Thái
airlines độc quyền với giá khá cao; Nếu Ấn không đủ khả năng kinh doanh hàng
không th́ phương tiện giao thông đường bộ cũng quá ư tồi tệ. Một phương tiện phổ
thông duy nhất trên toàn cỏi đất Ấn là tàu hoả, mỗi ngày vận chuyển từ 5 đến 6
triệu lượt khách, thế mà ít khi khởi hành đúng giờ. Đoạn đường từ Gaya về New
Delhi trên ngàn km, tàu hoả ít khi nào khởi hành đúng giờ; Trể một vài tiếng là
thường. Bodhgaya về Nepal trên 600km, khó ai đoán được thời gian đi đến; Một
người sống lâu năm ở Ấn bảo rằng: Đối với đất nưóc Ấn và người dân Ấn, mọi
việc không có thời gian; Tại Việt Nam ngày nay, các con đường hạ tầng cơ
sở, kể cả dẫn vào các thôn làng, cũng đều khá tốt và rộng, trong khi những trục
lộ chính của Ấn, có đoạn, nếu không dừng lại một trong hai xe tránh nhau, có thể
lọt ruộng. Mùa khô, đường vào ga tàu hoả hay chợ Gaya, śnh đen nhăo nhoẹt lút
cả mắt cá th́ mùa mưa khó có thể h́nh dung; người dân, có lẽ da đen sẳn nên
không ngại cái đen của śnh, cái mốc của bụi bặm và cái nắng thiêu người trên
đất Ấn, họ rất tự tại vô ngại như chuyện phải thế!
Tóm lại,
quốc gia Ấn là một trong những cường quốc trên thế giới về nhiều lănh vực, đă
nói lên sự cố gắng của chính phủ vượt qua nhiều rào cản kể cả rào cản tín ngưỡng,
tôn giáo; riêng lănh vực dân số, thật sự nan giải, trẻ con quá đông, mỗi gia
đ́nh không dưới năm con, do vậy khó giữ được vệ sinh và giáo dục chu đáo, phần
lớn thất học. Nhà nước khó tuyên truyền giáo dục về kế hoạch hoá gia đ́nh. Dẫu
sao Ấn vẫn có nhiều thuận lợi trên tiểu lục địa bao la đứng hàng thứ 7 về diện
tích so với các quốc gia rộng lớn trên thế giới, nhưng dân số đứng vào hàng thứ
nh́ sau Trung quốc. Mức sống người dân Ấn cũng không khá hơn với các quốc gia
lân cận như Myanmar, Bangadesh, Bhutan, Nepal, Afghanistan. Tuy bằng ḷng với
hiện tại, người dân Ấn cũng không được liệt kê vào danh sách có chỉ số hạnh phúc
cao của người dân như Bhutan.
Từ góc
nh́n Ấn Độ, dù sao Việt Nam cũng có những ưu thế trên nhiều lĩnh vực. dù chúng
ta chỉ mở cửa từ thập niên 90, Cường quốc không chỉ có nghĩa vượt trội về khoa
học kỷ thuật, kinh tế tài chánh, quân sự vũ khí, dân trí hoặc tiện nghi vật
chất…Điều không kém phần quan trọng là chỉ số hạnh phúc của nhân dân.
Thời Lư Trần đă minh chứng người dân sống đoàn kết và măn nguyện với hiện hữu
mới đủ dũng lực đối đầu xâm lược. Bhutan là nước rất nhỏ nằm giữa Trung Cộng và
Ấn, thế mà vẫn giữ được độc lập hoà b́nh do tinh thần an vui hạnh phúc và đoàn
kết của người dân. Tài năng thời nào cũng có, nhưng phải có không gian để tài
năng vượt trội. Mọi thành quả vật chất tối ưu đều do con người mà có, điều tối
cần từ con người phải có tâm chất th́ xă hội mới lành mạnh. Chỉ số hạnh phúc
không chỉ bó hẹp trong phạm vi truyền thống gia môn hay quan hệ tốt trong xă hội.
Nội tâm an lạc, thân thiện, trách nhiệm, không vị kỷ góp phần xoá dần tham ô
nhũng lạm mới là thế mạnh của đất nước. Chỉ số hạnh phúc không thể y cứ
trên vật chất mà phát xuất từ tâm linh do tín ngưỡng tôn giáo tạo thành. Con
người càng yếu mới cần trang bị nhiều thứ tự vệ vật chất. Việt Nam không nên bỏ
lỡ cơ hội thể hiện bản sắc và bản lănh của một dân tộc từng phong phú về tâm
linh để chạy đua vật chất vô hạn. Bhutan và những quốc gia có chỉ số hạnh
phúc của người dân cao nhất thế giới đă chứng minh họ không căn cứ vào vũ
khí hiện đại mà vẫn là thế mạnh của một đất nước vươn lên.
Nếu Ấn độ
có một Suhas Gopinath, 17 tuổi đă làm chủ một công ty Global Inc về công nghệ
phần mềm th́ Việt Nam cũng từng có những khoa học gia trẻ tuổi từng có mặt trong
nhiều lănh vực trên thế giới. Chúng ta chỉ thiếu một tâm linh ổn định cho người
dân để góp phần tăng trưởng nội lực đưa đất nước đi lên; Đó là thế mạnh của đất
nước.
MINH MẪN
06/3/09
|