CUỘC ĐỜI CỦA TỔ
SƯ LONG THỌ
Biography of
Nagarjuna - Alexander Berzin - Tuệ Uyển chuyển ngữ
Long
Thọ cùng với Vô Trước, là hai bậc khai phá vĩ đại của truyền thống
Đại thừa. Long Thọ tiếp nối và trao truyền những giáo huấn thậm
thâm vi diệu của tính không từ Văn Thù Sư Lợi, trong khi Vô Trước (cùng
với Thiên Thân) truyền thừa những giáo nghĩa bao la của những sự
thực hành bồ tát từ Di Lặc.
Long Thọ -
Nagajuna sinh ra trong một gia đ́nh bà la môn chắc chắn khoảng giữa
đầu hay đầu thế kỷ thứ hai sau Tây lịch ở miền Nam Ấn Độ, trong
vương quốc Vidarbha, ngày nay là vùng Maharashatra và Andhra
Pradesh. Ngài đă được tiên đoán trước trong nhiều kinh điển khác
nhau, như Kinh Lăng Già. Lúc sinh ra, một vị tiên tri dự đoán ngài
sẽ chỉ sống trong bảy ngày, nhưng nếu cha mẹ ngài cúng dường đến một
trăm vị sa môn, ngài có thể sống đến bảy tuổi. Lo sợ cho sự sống
của ngài, vào lúc bảy tuổi, cha mẹ Long Thọ-Nagajuna đưa ngài đến
Đại học Tu viện Na Lan Đà ở miền Bắc Ấn, nơi ngài gặp vị đạo sư Phật
giáo Saraha. Saraha nói với ngài rằng nếu trở thành một vị xuất gia
và tŕ tụng mật ngôn A Di Đà, ngài sẽ sống trường thọ. Long
Thọ-Nagajuna làm như thế và rồi th́ gia nhập tu viện, nhận một tên
là “Shrimanta.”
Tại Na Lan
Đà, Long Thọ-Nagajuna học kinh điển hiển giáo và mật điển tantra với
Ratnamati – một hóa thân của Văn Thù Sư Lợi – và, với Saraha, đặc
biệt Tantra Bí Mật. Thêm nữa, ngài học thuật giả kim với một vị Bà
la môn, và đạt đến khả năng biến sắt thành vàng. Dùng khả năng này,
ngài có thể nuôi dưỡng những tu sĩ của Na Lan Đà trong nạn đói.
Cuối cùng, Long Thọ-Nagajuna trở thành Viện trưởng của Na Lan Đà. Ở
đấy, ngài đă tống xuất tám ngh́n tu sĩ, những người không giữ ǵn
giới luật xuất gia một cách thích đáng. Ngài cũng đánh bại năm trăm
người không phải Phật tử trong tranh luận.
Hai người
trai trẻ, là hóa thân của những đứa con của long vương, đến Na Lan
Đà. Họ có trong họ những hương thơm tự nhiên của trầm hương. Long
Thọ-Nagajuna hỏi làm thế nào như thế và họ thú nhận với ngài họ là
ai. Long Thọ-Nagajuna rồi th́ yêu cầu tinh dầu trầm hương cho bức
tượng của nữ Bồ Tát Tara và sự giúp đở của ḍng dơi rồng để dựng
chùa chiền. Họ trở lại thế giới rồng và yêu cầu cha của họ, và ông
nói rằng ông chỉ có thể giúp nếu Long Thọ-Nagajuna đến thế giới của
họ dưới biển để giảng dạy cho họ. Long Thọ-Nagajuna đă đi, tiến
hành nhiều lễ cúng dường, và dạy cho loài rồng.
Long
Thọ-Nagajuna đă từng biết rằng loài rồng có bộ Kinh Một Trăm Ngh́n
Bài Kệ Bát Nhă Ba La Mật Đa và thỉnh cầu cho một bản. Khi Đức Phật
thuyết giảng về Kinh Bát Nhă Ba La Mật Đa, tuệ trí toàn thiện, hay
tỉnh thức phân biệt sâu xa, loài rồng đă đem về long cung để bảo
quản, chư thiên một bản khác, và những chúa dạ xoa của thịnh vượng
một bản nữa. Long Thọ-Nagajuna đem về bản một trăm ngh́n bài kệ,
mặc dù long chúng giữ hai chương cuối cùng để bảo đảm rằng ngài sẽ
trở lại để giảng dạy cho họ xa hơn. Sau này, hai chương cuối cùng
được bổ xung vào với hai chương cuối cùng của Kinh Một Trăm Ngh́n
Bài Kệ Bát Nhă Ba La Mật Đa. Đây là tại sao hai chương cuối cùng
của hai văn kiện duyệt lại là giống nhau. Long Thọ-Nagajuna cũng
đem về đất sét của rồng và xây dựng nhiều chùa chiền và tháp miếu
với nó.
Một lần,
khi Long Thọ-Nagajuna đang giảng dạy Bát Nhă Ba La Mật Đa, sáu con
rồng đă đến và làm thành một bảo cái phía trên đầu ngài để che ngài
khỏi nắng mặt trời. Do bởi điều này, ngài có tên là Long-Naga. Và
từ sự kiện khả năng thiện xảo của ngài trong giảng dạy Phật Pháp đi
thẳng tới trọng điểm của vấn đề, giống như những mũi tên của nhà
cung thủ nổi tiếng Arjuna (tên một anh hùng của Ấn Độ cổ đại trong
bộ kinh Ấn giáo Bhagavad Gita), ngài có tên là Arjuna. V́ thế, ngài
trở thành được gọi là “Nagarjuna” hay Long Thọ.
Sau này
Long Thọ đi lên miền Bắc Hải đảo (Bắc Lục địa) để giảng dạy. Trên
đường, ngài đă gặp một số trẻ con đang nô đùa trên đường. Ngài tiên
tri rằng một đứa trong chúng, tên là Jataka, sẽ trở thành một vị
vua. Khi Long Thọ trở lại từ Bắc Hải đảo, cậu bé trong thực tế đă
trưởng thành và trở thành vị vua của một vương quốc rộng lớn ở Nam
Ấn. Long Thọ đă ở lại với vị vua trong ba năm, dạy dỗ ông, và sau
đó dành những năm cuối cùng ở những nơi khác trong vương quốc ấy,
tại Shri Parvata, ngọn núi thiêng liêng trông xuống ngày nay là
Nagarjunakonda [1]. Long Thọ-Nagarjuna đă viết tác phẩm Quốc vương
một Tràng Hoa Quư Báu – Bảo Hành Vương Chính Luận (Ratnavati). Đây
cũng là vị vua mà Long Thọ viết tác phẩm Lá Thư Cho Một Người Bạn
(Suhrllekha), vua tên là Udayibhadra.
Một số học
giả phương Tây xác quyết Vua Udayibhadra với Vua Gautamiputra
Shatakarni (trị v́ 106- 130 sau Tây lịch) của triều đại Shatavahana
(230 trước Tây lịch đến 199 sau Tây lịch), hiện nay là Andhra
Pradesh. Một số xác quyết ông với vị vua kế là Vashishtiputra
Pulumayi (130 – 158 sau Tây lịch). Thật khó khăn để xác định vị vua
này một cách chính xác. Những vị vua triều đại Shatavahana là những
người bảo trợ bảo tháp ở Amaravati, nơi Đức Phật thuyết Mật điển
Thời Luân (Kalachakra Tantra) lần đầu tiên và nó gần Shri Parata.
Quốc vương
Udayibhadra có một người con trai, Kumara Shaktiman, người muốn trở
thành vua. Mẹ ông ta nói với ông rằng ông ta sẽ chẳng bao giờ có
thể lên ngôi cho đến khi Long Thọ chết, v́ Long Thọ và Quốc vương
Udayibhadra có cùng tuổi thọ. Mẹ ông ta nói hăy thỉnh cầu Long Thọ
cho thủ cấp của ngài và v́ Long Thọ là người rất bi mẫn, không nghi
ngờ ǵ nữa ngài sẽ đồng ư ban cho ông. Long Thọ thật sự đă đồng ư,
nhưng Kumara không thể cắt đầu ngài với một thanh gươm. Long Thọ
nói rằng trong tiền kiếp, ngài đă từng giết hại một con kiến trong
khi cắt cỏ. Như một kết quả nghiệp báo, đầu của ngài chỉ có thể cắt
rời với lá của của cỏ kusha. Kumara làm như thế và Long Thọ ĺa
đời. Máu từ cái đầu bị cắt đứt biến thành sửa và thủ cấp nói, “Bây
giờ ta sẽ đi đến Cực Lạc Tịnh Độ, nhưng ta sẽ nhập vào thân thể này
lần nữa.” Kumara đưa thủ cấp xa khỏi thân thể, nhưng như được kể
lại rằng thủ cấp và thân thể đang đi đến gần lại với nhau mỗi năm.
Khi chúng hợp lại, Long Thọ sẽ trở lại và giảng dạy lần nữa. Nói
chung, Long Thọ đă sống sáu trăm năm.
Trong
nhiều tác phẩm trên chủ đề kinh điển mà Long Thọ đă viết là
- Tập Họp
Lư Luận, Collections of Reasoning - Nhập Trung Luận,
Madhyamakavata,
- Tập Họp
Những Bài Kệ Tán, Collections of Praises.
- Tập Họp
Những Giải Thích Mô Phạm, Collections of Explanations.
Sáu Tập
Họp của Lư Trí hay Nhập Trung Luận là:
- Những
Bài Kệ Căn Bản của Trung Quán Luận, Tỉnh Thức Phân Biệt
-
Discriminating Awareness - Prajna-nama- mulamadhyamaka-karika.
- Tràng
Hoa Quư Báu – Precious Galand – Ratnavati.
- Hồi Tránh
Luận Thích – Bác Bỏ Chống Đối – Vigrahavyavarti.
- Thất Thập
KhôngTính Luận – Bảy Mươi Bài kệ Tánh Không – Sunyatasaptati.
- Quăng Phá
Kinh Danh – Vaidalya sutra nama.
- Lục Thập
Tụng Như Ư Luận – Yuktishashtika.
Bao gồm
Tán Dương Kệ Tập là:
- Pháp
Giới Tán – Dharmadhatu stava.
- Chân Đế tán
– Paramartha stava.
- Siêu Thế
Gian tán – Lokatita stava.
Bao gồm Mô
Phạm Thích Tập là:
- Giác Ngộ
Tâm Luận – Bodhicittavana.
- Tập Kinh
Luận – Sutrasamuccaya.
- Lá Thư cho
Một Người Bạn – Suhrllekha.
Cũng được
cho là của Long Thọ là vài luận giải về mật điển Tantra Bí Mật, bao
gồm:
- Phương
tiện Thực chứng giản lược – Pindikrta sadhana.
- Phương
pháp Thiền quán trên Tầng bậc Đầu tiên của Đại toàn thiện Bí mật
tantra phối hợp với nguyên văn của nó -
Shri-guhyasamaja-mahayogatantra-utpattikrama-sadhana-sutra- melapaka
- Năm Tầng
bậc (Tầng bậc Hoàn tất) – Pancakrama.
Đệ tử nổi
tiếng nhất của Long Thọ là Thánh Thiên (Aryadeva) tác giả của Bốn
trăm Bài kệ Luận thuyết trên những Hành vi của Du già Bồ tát và vài
luận giải của Tantra Bí mật.
[1]
Nagarjunakonda (skt): Địa danh Phật giáo ở vùng Nam Ấn Độ. Theo Giáo
sư Bapat trong Hai Ngàn Năm Trăm Năm Phật Giáo, người ta không được
biết ǵ về ngôi tháp lớn ở Nagarjunakonda hay đồi Nagarjunakonda cho
đến khi tháp nầy được phát hiện vào năm 1934. Tháp nằm trên mạn phía
nam của sông Krishna trong quận Guntur. Đây cũng là một đại tháp v́
có cất giữ di hài của Đức Phật, và có lẽ được xây vào thời vua A
Dục. Tháp được tân tạo và xây cất bổ sung bởi Santisiri cùng các
mệnh phụ khác trong hoàng tộc. Những người nầy được xem là đă có
công giúp cho Phật giáo phát triển tại Andhra trong thế kỷ thứ 3.
Tháp nầy ngày nay tuy đă đổ nát nhưng trông c̣n đồ sộ hơn tháp ở
Amaravati. Hàng trăm công tŕnh điêu khắc thực hiện theo phong cách
Amaravati đă được t́m thấy tại đây. Qua các ḍng chữ khắc trên các
cây trụ Ayaga, người ta thấy rơ rằng Nagarjunakonda, thành phố cổ
của Vijayapuri, có tầm quan trọng to lớn của một trung tâm Phật giáo
đă có danh tiếng quốc tế. Nhiều tu viện đă được xây cất tại nơi nầy
để làm nơi trú ngụ cho tu sĩ Phật giáo thuộc các tông phái khác từ
nhiều nước đến như Tích Lan, Kashmir, Gandhara, Trung Hoa, vân vân.
Người dân Andhra giao thương với cả trong nước và nước ngoài, họ đă
có sự tiếp xúc sâu xa với xă hội La Mă thời ấy. Điều nầy được chứng
minh qua sự phát hiện những bản khắc và công tŕnh điêu khắc mô tả
một chàng lính râu ria mặc áo chẽn, quần tây, và nhiều vật dụng khác
có nguồn gốc từ La Mă. Tại Andhra, các nơi như Guntapali, cách ga xe
lửa Ellore chừng 28 dặm, và Sankaram, cách Anakapalli một dặm về
phía Đông, là những địa điểm nổi tiếng v́ các công tŕnh kiến trúc
trong đá. Các địa điểm khác trong vùng lân cận cũng được xem là có
tầm quan trọng trong thời đại của Phật giáo, điều nầy được xác nhận
qua sự hiện diện của các ngôi tháp cùng các di tích cổ tại đây. Các
địa điểm đáng chú ư nhất trong số nầy là Goli, Chezarta, Gummatia,
Bezwada, Garikapadu, Uraiyur, Kuvain, Chinve và Vidyadharpur. (Từ
điển Phật học Thiện Phúc)
Biography of Nagarjuna
Alexander
Berzin
February
2006
Tuệ Uyển
chuyển ngữ
08-03-2010
http://www.berzinarchives.com/web/en/archives/