Nói vọng về từ thế giới bên kia, nhà lănh đạo chính trị
nổi tiếng một thời kêu gọi tiến hành những thay đổi mạnh
mẽ trong Đảng Cộng sản Trung Quốc, kể cả việc băi bỏ chức
Tổng Bí thư, giải tán cơ quan Đảng đoàn ở các bộ và Đảng
uỷ ở các công ty, cho lập thêm các công đoàn độc lập và
tiến hành bầu cử phổ thông và trực tiếp các quan chức đến
cấp thành phố.
Khi c̣n sống, Triệu Tử Dương, một nhà cải cách được ḷng
dân, người từng giữ chức Thủ tướng Quốc vụ viện và Tổng Bí
thư Đảng suốt 9 năm cho đến khi bị thanh trừng v́ không
chịu hạ lệnh đàn áp và tàn sát những người chống đối trên
quảng trường Thiên An Môn vào năm 1989, đă luôn là cái gai
trong mắt nhà cầm quyền Bắc Kinh và bị giam lỏng tại gia
cho đến chết vào tháng giêng năm 2005.
Sau khi chết, ông để lại một trong những tác phẩm bộc trực
nhất được đưa ra khỏi Hoa Lục kể từ năm 1949, đây là tác
phẩm gồm 300.000 chữ được ghi lại từ những cuộc nói chuyện
của Triệu Tử Dương với một người bạn thân kể từ năm 1991
đến năm 2004. Cuốn sách bằng tiếng Hoa phát hành ở Hồng
Kông trong tháng này có tựa đề Triệu Tử Dương: Ngục
trung đàm thoại.
Không thể tưởng tượng được rằng cuốn sách này sẽ được phép
thâm nhập vào Hoa Lục.
Nếu người ta làm theo ư kiến của ông th́ Trung Quốc có thể
đă khác xa cái nó đang là hiện nay. Khi đó sẽ không thể có
một Giang Trạch Dân đầy uy quyền và không thể có một Hồ
Cẩm Đào với bàn tay sắt như bây giờ. Các phương tiện
truyền thông đại chúng sẽ tự do hơn, các cuộc bầu cử địa
phương sẽ trở thành vấn đề b́nh thường, công nhân sẽ có
thể đàm phán với người sử dụng
lao động. Đảng Cộng sản vẫn c̣n cầm quyền nhưng sẽ
trở thành một tổ chức minh bạch hơn đối với các thần dân
của nó.
”Muốn hiện đại hoá, Trung Quốc phải tiến đến nền chính trị
dân chủ”, ông Triệu Tử Dương đă nói như thế vào năm 1994.
“Điều này gợi cho tôi một cảm hứng lớn
lao. Ở phương Đông, hăy trở thành các nước như Đài
Loan hay Hàn Quốc, các nước này đă chuyển từ chế độ độc
tài sang chế độ dân chủ đại nghị và đa đảng. Đó là xu thế
tất yếu, không có ngoại lệ.”
Đây là lần đầu tiên kể từ ngày thành lập Đảng vào năm
1921, một lănh tụ cao cấp tŕnh bày một cách trung thực,
không bị cắt xén các quan niệm và cuộc đời của chính ḿnh.
Điều đặc biệt gây ấn tượng nữa là, khác với các Tổng Bí
thư từng bị băi chức trước đây, Triệu Tử Dương không chịu
công khai rút lui ư kiến và nhận khuyết điểm. Đấy chính là
lư do v́ sao những kẻ kế nhiệm đă giam giữ ông và cách ly
ông khỏi thế giới.
Tuyển tập tác phẩm của các lănh tụ Đảng trước đây thường
được biên tập một cách công phu và bị cắt xén cho phù hợp
với ư thức hệ chính thống đương thời.
Tác giả cuốn sách này là ông Zong Fengming, năm nay 87
tuổi, vào Đảng từ năm 1938, đă từng giữ nhiều chức vụ quan
trọng, như người ta nói đă chịu nhiều áp lực sau khi cuốn
sách được xuất bản. Từ năm 1991 đến năm 2004, ông Zong,
đóng vai một người dạy khí công, đă đến thăm Triệu Tử
Dương hơn 100 lần. Ông Zong đă ghi lại những buổi nói
chuyện của Triệu Tử Dương rồi đem về nhà cất giữ và mới
đây đă cho tờ Khai Phóng ở Hồng Kông xuất bản.
Theo tờ Bưu điện Hoa Nam buổi sáng th́ chính quyền
Hoa Lục đă bảo ông Zong thu hồi cuốn sách. "Họ (các quan
chức) muốn tôi kư một bảo đảm rằng tôi sẽ hợp tác với họ”,
ông Zong cho biết, theo trích thuật của tờ Bưu điện.
“Nhưng tôi từ chối, mặc dù tôi công nhận ḿnh là tác giả
cuốn sách.” Chưa rơ là chính quyền có áp dụng biện pháp
nào đối với ông hay không.
Sau khi Mao chết, Triệu Tử Dương là nhà lănh đạo có quyền
lực chỉ sau Đặng Tiểu B́nh, hai ông này đă đưa ra các cải
tổ trong nông nghiệp, công nghiệp và quyền tư hữu, đặt nền
móng cho sự thành công trong lĩnh vực kinh tế trong suốt
25 năm qua. Hai người đă hợp tác chặt chẽ với nhau cho đến
ngày xảy ra thảm kịch ở Thiên An Môn vào năm 1989.
Đặng Tiểu B́nh ủng hộ thiết quân luật và đưa quân đội vào
đàn áp cuộc phản kháng của sinh viên: “Một Đảng Cộng sản
mà không dẹp tan đám đông th́ không phải là Đảng Cộng sản
Mác-xít”, có lần ông ta tuyên bố.
Trong khi đó, Triệu Tử Dương phản đối thiết quân luật và
cho rằng chỉ có đối thoại mới có thể chấm dứt được vụ đối
đầu với các sinh viên biểu t́nh. “Đảng Cộng sản mà đàn áp
quần chúng th́ chắc chắn không phải là Đảng Cộng sản mà
nhân dân Trung Quốc mong muốn”, ông vặn lại.
Giống như các lănh tụ từng bị huyền chức trước đây, Triệu
Tử Dương cũng được lệnh phải tự phê b́nh sau vụ tắm máu.
Sau khi được các thành viên trong gia đ́nh ủng hộ, họ nói
rằng sẵn sàng chấp nhận mọi hậu quả, ông đă tuyên bố giữ
nguyên quan điểm. Để trừng phạt, người ta đă giam lỏng ông
cho đến khi ông qua đời vào ngày 17 tháng 1 năm 2005. Các
bài viết và chân dung của ông không bao giờ xuất hiện trên
các phương tiện truyền thông chính thức nữa.
Trong cuốn sách, Triệu Tử Dương nói rằng điều ông ân hận
nhất là đă không thực hiện công cuộc cải cách hệ thống
chính trị do Đặng Tiểu B́nh đề xướng. Trước khi xảy ra
những cuộc phản đối vào mùa xuân năm 1989, Đặng Tiểu B́nh
là người hết ḷng ủng hộ Triệu Tử Dương. “Tôi xin lỗi nhân
dân v́ đă để lại nhiều việc dở dang”, ông nói như thế.
Đấy là Triệu Tử Dương ngụ ư việc băi bỏ chức Tổng Bí thư
và thay vào đó là việc các uỷ viên Bộ Chính trị luân phiên
giữ chức Chủ tịch, mỗi nhiệm ḱ chỉ kéo dài một năm. Ông
cho rằng chức vụ này cho một ngưới quá nhiều quyền lực và
thường xuyên tạo ra tệ sùng bái cá nhân.
Ông đề nghị tách chính quyền ra khỏi Đảng bằng cách xoá bỏ
các Đảng đoàn và Đảng uỷ trong các bộ và các công ty, ông
cũng đề nghị công khai dự thảo ngân sách và hoạt động của
chính phủ.
“Đảng có quá nhiều chi nhánh có thể can thiệp vào các cơ
quan của chính phủ và tổ chức dân sự”, Triệu Tử Dương nói
với ông Zong vào ngày 30 tháng 7 năm 1994. “Đảng c̣n can
thiệp vào tất cả các lĩnh vực của đời sống cá nhân, kể cả
đời sống riêng tư của người ta nữa.”
Ông cũng đề nghị cho thành lập các công đoàn và nông hội
độc lập, tự do ngôn luận, bầu cử trực tiếp lănh đạo làng
xă, huyện và cấp thành phố cũng như nhiều dân chủ hơn
trong nội bộ Đảng.
Ông nói rằng Trung Quốc không thể du nhập hệ thống tam
quyền phân lập như ở Mĩ cũng như hệ thống dân chủ đại nghị
kiểu châu Âu v́ Đảng Cộng sản phải giữ vai tṛ lănh đạo.
Nếu Đảng sụp đổ th́ sẽ tạo ra chân không quyền lực và hỗn
loạn. Nhưng trong những điều kiện như thế, “chúng ta phải
đa dạng hoá nền kinh tế, đa dạng hoá đời sống chính trị và
xă hội và cho phép thể hiện tất cả các quan điểm khác
nhau. Độc quyền tư tưởng không c̣n khả thi nữa.”
Tuy đă muộn, Triệu Tử Dương lấy làm tiếc là trong thời
gian cầm quyền từ năm 1980 đến năm 1989, một giai đoạn
tương đối ổn định về mặt chính trị và kinh tế phát triển
với tốc độ cao, đă không thực hiện những cuộc cải cách như
thế .
Sau năm 1989, phái cứng rắn trong Đảng đă thắng thế và
hàng ngàn quan chức cũng như các học giả ủng hộ Triệu Tử
Dương đă bị thanh trừng và phải sống lưu vong. Được Đặng
Tiểu B́nh ủng hộ, phái cứng rắn quyết định rằng cải cách
chính trị và tự do hoá lĩnh vực truyền thông đe doạ sự
sống c̣n của Đảng và họ đă chọn con đường khác. Chính sách
cứng rắn càng được tăng cường sau khi Hồ Cẩm Đào trở thành
Tổng bí thư từ năm 2002.
Trong lời giới thiệu, ông Li Rui, cựu thư kư của Mao Trạch
Đông và cũng là người hết ḷng ủng hộ Triệu Tử Dương chia
sẻ quan điểm của ḿnh về vụ đàn áp sinh viên như sau:
“Quyết định của Đặng Tiểu B́nh đă tạo ra một nền kinh tế
thị trường đầy tham nhũng, một chủ nghĩa tư bản với các
cán bộ cao cấp có quyền lực không giới hạn, dẫn tới hiện
tượng hối mại quyền thế và bất công xă hội. Điều đó càng
làm cho các mâu thuẫn xă hội, mâu thuẫn giữa cán bộ và
nhân dân, giữa người giàu và người nghèo, giữa thành thị
và nông thôn ngày càng trầm trọng thêm. Nếu các xung đột
này phát triển, nó có thể tạo ra đủ thứ khủng hoảng xă
hội.”
Nếu Đảng đi theo đường lối của Triệu Tử Dương th́ hôm nay
Trung Quốc có thể đă có một hệ thống phù hợp hơn với nhu
cầu của xă hội đang hiện đại hoá. Nhưng tất cả những ǵ
chúng ta thấy trước mắt chỉ là lời của một người đă chết,
một người bị ngay cái chính phủ mà ông từng phục vụ nguyền
rủa mà thôi.