|
Chân và Giả
*
Tháng 10 năm 1939, tức sau ngày Đức Thầy
mở đạo năm tháng, sau khi đến viếng thăm Ngài và nghe Pháp, một số
đồng đạo xúm nhau ngồi trước khách đường tại Tổ Đình để trao đổi ý
kiến. Kẻ tán thán công đức nói pháp kỳ diệu của Đức Thầy, người bàn
bạc thiên cơ biến chuyển trong thế chiến thứ hai. Có người than thở
rằng:
- Bây giờ nhiều đảng nhiều đạo mọc lên,
ai cũng cho mình hay mình đúng, làm chúng sanh trong chỗ mịt mờ tối
tăm càng mờ mịt tối tăm hơn, không biết đâu là chơn lý mà nương tựa.
Đức Thầy từ trong nhà thong thả tiến tới
bên anh em đang xúm nhau đàm đạo. Đúng vào lúc có sự thắc mắc của một
đồng đạo, lo lắng dùm cho chúng sanh sẽ lầm đường không biết đâu là
chơn lý như đã nêu trên, thì Đức Thầy dừng chơn và thuyết pháp:
- Các ông hãy nhìn xem đây là chiếc đèn
hột vịt và đây là cái lồng đèn bốn mặt bao phủ chung quanh bằng bốn
màu kiếng xanh, đỏ, trắng, vàng. Các ông hãy nhận rõ ánh sáng của đèn
rồi để chiếc đèn vào lồng, bấy giờ các ông sẽ thấy gì? Có phải các ông
tùy theo chỗ ngồi của mình mà thấy rõ ràng ánh sáng của ngọn đèn là
ánh sáng của màu kiếng phía mình ngồi đó chăng?
Đức Thầy dừng một chút rồi tiếp:
- Cũng như thế đó, chơn lý chỉ có một là
ánh sáng chơn thật của chiếc đèn tỏa ra, còn sự trông thấy xanh đỏ
trắng vàng của chúng sanh là tùy thiên chấp chủ quan của tự mình hoặc
của ngoại cảnh chi phối mình mà thôi. Vì không chịu tìm tòi chơn lý
nên không phân biệt được nẻo chánh đường tà, khiến người ta phân vân,
hoặc có khi vì biên kiến mà sanh lòng tranh chấp, ghen hờn với
nhau nữa. Điều đó thật đáng thương.
Giảng xong mấy cauu, Đức Thầy ung dung
rảo bước, còn đồng đạo thì như sực tỉnh cơn mê, trầm ngâm nét mặt.
(Thuật theo lời của Ông Võ Quang Lệ)

  [NSLONGHOA]
|