|
KONTUM - VÙNG BIÊN
MINH MẪN
Em Pleiku má đỏ môi hồng - ở đây buổi chiều, quanh năm mùa
Đông…
Đó là câu hát của những thập niên 1970, khi núi rừng vây phủ
sương mù. Lăng đăng mây trôi vờn trên đọt cây ngọn cỏ.
Tôi và quư thầy cùng Hạnh Măn lên vùng cao bằng xe 15 chỗ,
khởi hành tại trung tâm nuôi dạy trẻ khuyết tật chùa Kỳ
Quang, Quận 12, lúc 8g tối. Có ba tài xế rất trẻ, người cao
tuổi không quá 30, nhỏ tuổi tên 20, trầm tính, lịch sự như
được sự giáo dục từ tôn giáo. Đường lên cao nguyên phải qua
Chơn Thành, Bù Đăng, Daklak..qua nhiều giao lộ, tuyệt nhiên
sở giao thông vận tải VN tiết kiệm đến độ không dám cắm một
biển chỉ dẫn, v́ thế, qua khỏi B́nh Phước, đường về đêm càng
vắng, thế nhưng, thỉnh thoảng có vài chuyến xe hàng, xe tải
ngược chiều, hoặc những chiếc xe hai bánh lạc lơng giữa màn
đêm.
Trên xe mọi người nói cười vui vẻ để thâu ngắn thời gian,
tài xế vẫn lặng lẽ dán mắt đoạn đường phía trước; gần hai
giờ sáng, mọi người thấm mệt, cũng là lúc ngạc nhiên biết
rằng ḿnh đang đi vào lộ đất đỏ, không có một bóng xe hay
nhà cửa ven đường. Có người bảo: Có lẽ ḿnh đi lạc…Một
ai đó nói: họ đang làm đuờng nên có đoạn nhựa, có đoạn
đất lầy, chứ không phải lạc…Trên 50 km hiu quạnh giữa
rừng đêm, tất cả trên xe mới xác định đă sai đường.
Đoạn đường hẹp, tài xế khá vất vả để quay đầu xe trở ra
dường cũ. Tốc độ gia tăng như đang trốn chạy sự đe doạ giữa
chốn rừng già. Hơn 20 km quay lại, tia ánh sáng đèn điện lem
nhem giữa rừng cây, một chiến sĩ vác súng ra ngăn xe lại mà
khi đi vào, có lẽ xe chạy quá nhanh và đột ngột nên họ không
kịp chận. Thầy Lệ Hưng ( Tể Tướng lưng gù ) nhanh nhẩu bước
xuống chấp tay vái chào và hỏi đường. Họ biết chúng tôi đi
lạc, nếu quay lại th́ rất xa, anh bộ đội biên pḥng nói:
Đây là ṿng đai biên giới, b́a rừng bên kia đường là Miên,
quư vị tiếp tục đi vào lại sẽ gần hơn, giáp giới Đakmin,
Xe phải quay đầu một lần nữa, mọi người thở phào nhẹ
nhỏm.Bầu trời đen ng̣m nhận ch́m những v́ sao lẽ loi; hơi
thở của rừng hoang làm cho không gian mát dịu. Núi rừng hai
bên như cố nuốt chửng con lộ nhỏ nhoi đơn độc.Chạy độ hơn 30
cây số, mọi người trên xe bổng hoang mang khi thấy cây lá
nằm chắn ngang giữa lộ, ai đó nói đùa: Chả lẽ bị đắp mô!
Xe giảm tốc và ngừng lại, trên xe nhảy xuống, đi bộ quan
sát, xe ṿng vào b́a rừng, tránh đoạn đường đang sạt lở, cứ
thế từng đoạn phải hàng cây số đường đang tu sửa. Khi xe
chạy được ngon trớn, đồng hồ hơn ba giờ sáng! Cuối cùng, xe
cũng ra đến đường quốc lộ, nhưng không ai biết phải rẽ mặt
hay trái; các xe chạy ngược xuôi không dám ngừng giữa đường
vắng để ḿnh hỏi thăm.
Thầy Quang Hạnh ở Kontum và thầy Minh Thọ ở SG, liên tục
điện thăm chừng; ánh sáng đă xuất hiện từ nền trời trong
vắt, hiện rơ nhà cửa phố phường chạy dọc hai bên lộ.Gần tám
giờ sáng, đoàn đến Đak Hà, một khu rừng nguyên sinh đặc dụng
của Kontum bạt ngàn nằm thảnh thơi bên quốc lộ. Xe máy ủi và
Phật tử đă có mặt làm việc từ lúc bảy giờ. Những cây to
được đốn ngă, gốc và cành lá nằm la liệt , một khoảnh trống
hai mẫu đă giành cho không gian thoáng đảng mà bao đời cây
rừng phủ bóng như một màn đêm.
Hai hôm liền, vào thăm các buông làng, cách Kontum trên
20km, rừng cao su phủ bóng hai bên lộ; ve sầu trổi nhạc được
gió núi mang răi khắp nơi.Thỉnh thoảng vài công nhân người
sắc tộc loáng thoáng bên gốc cao su cạo mủ. Con đường nầy,
về đêm, đe dọa khách bộ hành đến rợn người; cũng từng xẩy ra
vụ cướp giết người, chị HM cho biết: Mỗi khi đi về tối,
ông xă cứ lo sợ, có thể bị nguiy hiểm từ mọi phía, ngay cả
chính quyền trước đây cứ quy chụp HM là Phật Giáo Dega, gây
khó khăn mọi cách!
Có như thế mới biết người đàn bà lăn xả vào các buông làng,
giúp đỡ người sắc tộc, một thân một bóng, ngay cả BTS PG
tỉnh cũng chống không chịu yểm trợ, quả thật gan ĺ như sự
gan ĺ cải tay đôi với các sư ở Nguyên Thiều khi cô ta xuống
B́nh Định thăm viếng HT Huyền Quang. Chị Liễu, người sắc
tộc đi cùng HM xuống Nguyên Thiều kể: Thấy các thầy hùng
hổ, em sợ họ đánh chị Hương, em khóc và năn nỉ họ, HT Huyền
Quang thấy thế, cảm động khuyên em, em vẫn không cầm được
xúc động trước tấm ḷng của chị Hương, HT cũng rươm rướm
nước mắt, nên các sư không đánh chị Hương!
Cuộc sống các buôn tương đối thông thoáng, đa phần họ có xe
gắn máy, có gia đ́nh tới ba chiếc xe, cũng có nhà sắm cả
máy cày, tuy nhiên vẫn c̣n vài hộ phải nhận viện trợ của HM
cứu đói mỗi năm sáu tháng đến mùa gieo hạt. Phần lớn đất
trồng cao su hiện nay là vùng khẩn hoang trước kia của đồng
bào sắc tộc. Khi Công ty cao su trưng dụng, những ai có đất
ít th́ được bồi thường với giá vài kư gạo, một hộ nọ bị
trưng dụng hai mẫu đất, bồi thường năm mươi ngàn, tương
đương mười kư gạo ( không đủ mua chai thuốc rầy).Gia đ́nh
chị Liễu, khai phá vài mươi mẫu, bị tịch thu trắng mà không
hề có một đồng, chị phải đi làm mướn, không đủ ăn, mỗi khi
bệnh hoạn phải vay mượn, lăi rất cao. Một năm, gia đ́nh chết
mười một người, do suy dinh dưỡng, thiếu ăn, lao động quá
sức sanh bệnh, mỗi lần có tang phải ngă trâu ḅ thiết đăi cả
làng, v́ thế lăi mẹ đẻ lăi con, không bao giờ trả được nếu
không có ai đó giúp đỡ. Chị Hạnh Măn giúp nhiều gia cảnh
khốn đốn như thế về cái ăn và thuốc men. Có đi sâu vào mới
thấy nổi khốn khổ của đồng bào sắc tộc, những vùng được chị
HM khuyến tu, họ theo Phật, nên không bị những kẻ lợi dụng
xúi dục nổi loạn. Thế nhưng, chính quyền địa phương không hề
lắng nghe nổi khổ của họ, và cũng không giúp đỡ cứu đói theo
chính sách xoá đói giảm nghèo tại đồng bằng cho người kinh.
Ngay cả các tôn giáo khác nằm giữa ḷng buông làng, cũng
không giúp họ về vật chất, có lẽ họ không bao giờ có cái ǵ
để ủng hộ lại cho tôn giáo. Ở đồng bằng, những ai theo Đạo,
họ giúp đỡ vốn liếng ban đầu, sau đó, cuộc sống ổn định, có
thu nhập, mỗi tháng phải đóng góp lại cho hội thánh, giáo xứ
suốt đời. Ban Trị Sự cũ của PG Kon Tum cũng thế, họ không
muốn dang tay đón nhận người sắc tộc, viện cớ là dân đít
mốc, khạc nhổ dơ bẩn chùa, không cho họ quy y; v́ ngoài tấm
ḷng họ đến với đạo, không có ǵ để họ cúng dường cho chùa,
chẳng những thế, nhà chùa c̣n phải tiếp tế giúp đỡ thường
xuyên cho họ. PGVN chưa quen Tam Bảo cúng dường và Lợi sanh
hoằng pháp mà chỉ biết cúng dường Tam bảo…không quen lăn xả
để hoằng hoá mà chỉ quen ngồi một chỗ để họ đến với ḿnh.
Nhiệm kỳ mới của BTS PG Kontum, HT Quảng Xả và đệ tử đă vào
tận buông làng thăm viếng, ủy lạo và nhận quy y cho 495
người sắc tộc.
Đây là việc làm đáng ca ngợi mà BTS cũ chưa hề làm được.
Chẳng những thế, 20 năm Phật tử xin được lập ngôi chùa xă
Đak Hà cách Kon Tum gần 30 km, BTS đương nhiệm đă được chính
quyền đáp ứng và giúp đỡ theo yêu cầu, các cụ ông cụ bà rưng
rưng nước mắt khi nghe tin và họ nhiệt t́nh có mặt rất sớm,
huy động con cháu đến công quả; có như thế mới thấy nhu cầu
tâm linh của quần chúng tối ư cần thiết cho dù cuộc sống họ
nghèo túng, vất vả. Người thượng chỉ khác người kinh về màu
da, tập quán, giọng nói, chứ nhu cầu vật chất và tâm linh
đều phải có; PG không ai chịu khó dấn thân vào buông làng để
lắng nghe và nâng đỡ tinh thần cho họ như các mục sư Tin
Lành. Hiện nay không gặp khó khăn như thập niên về trước,
chùa Ling Quang ở Gia Rai, thầy trụ tŕ quy tụ được vài trăm
đồng bào sắc tộc về chùa mỗi đêm sinh hoạt, chính quyền bắt
buộc giải tán, thế là họ bị Tin Lành khuyến dụ, v́ Tin Lành
không cần nhóm họp như thế, họ đến từng nhà để sinh hoạt và
hai ba hộ ngồi lại với nhau để cầu nguyện, cán bộ nào biết
được mà cấm đoán!
Có đích thân vào buôn làng, chứng kiến cách sống và nổi khó
nhọc thiếu thốn của quần chúng, mới thấy sự hy sinh của chi
HM to lớn. Nhưng rất tiếc, với nhiệt tâm của người đàn bà
ngoài ngũ tuần, mọi việc làm không có kế hoạch, nên chả thu
đạt kết quả bao nhiêu, xử dụng đồng tiền quyên góp lắm khi
thiếu tính toán, và v́ nhiệt tâm đến độ chất phác tạo ngờ
vực cho mọi người. Từ ngày được biết HM, tôi chứng kiến
nhiều việc làm cứ như tùy hứng. Mở hai lần cơm chay bán
trong khu Kito giáo, Bàu Cát, thất bại; mở nhà nuôi cô nhi
và Tuệ Tỉnh đường th́ nhà nước địa phương không cho, nhưng
xin xây khách sạn th́ vài hôm có giấy phép, tiền xây khách
sạn phải thế chấp ngân hàng, người ngoài cứ nghĩ chị ta lợi
dụng tiền từ thiện để thu lợi; Đem các em sắc tộc ra Hà Nội
nhân Đại Hội Phật Giáo th́ không ai hổ trợ, khi họ tŕnh
diễn cồng chiêng, mới có mạnh thường quân giúp, nhưng vẫn
chưa đủ mọi chi phí như chị ta tâm sự. Chị ta mua đất trong
buông, trồng hàng trăm cây ăn trái, cũng chả thu lợi được,
t́m nhà đầu tư để xây niệm Phật Đường mà vẫn đất trống hoàn
trống đất. Chị kể hàng loạt dự án mà không đâu thành công.
Đợt ủy lạo bệnh nhân, chị ta chừa lại một số quà để giúp
đồng bào vùng sâu, thay v́ để lại tỉnh hội, chị ta lại đem
về nhà, vài hôm sau, HT trưởng BTS đến nhận đem đi cứu trợ
tiếp, cái vô t́nh đó tạo nên miệng tiếng từ những người vô
công rỗi nghề một cách không cần thiết. Ngay cả công bố ư
định xuất gia, giờ lại nghe đổi ư. Qua những việc đó, mới
thấy chị có tâm nhưng không ai phụ giúp, một thân một bóng
làm sao thành công, nhất là việc chung phải có người cộng
sự, có lẽ những khó khăn nào đó mà không có đồng nghiệp.
Như thế có tâm chưa phải là thành công, nhưng dẫu sao vẫn
đáng ca ngợi người đàn bà xông xáo trước bao khó khăn từ nội
bộ Phật Giáo địa phương đến chính quyền sở tại mà cô ta vẫn
không nản ḷng. Các dân làng đêu mừng rỡ và chấp tay chào
vui vẻ mỗi khi HM vào buông. Một người sắc tộc nói: Nếu
không có chị Hương, chúng tôi chết đói rồi.Cô ta về SG
xin được ít tiền, liền mua thuốc, bánh kẹo đem về cho đồng
bào. Để tập các nhạc bản Phật giáo nhân mùa khánh đản, chị
HM phải chi vài trăm và ít bánh kẹo cho họ. Chi phí để một
trăm người sắc tộc ra Hà Nội không đơn giản…Chị ta làm rất
nhiều việc cho Phật giáo tỉnh nhà, nhưng không rơ đâu là kế
hoạch ngắn hạn và dài hạn, hay chỉ là tuỳ hứng, nên bao năm
qua không có kết quả nào đáng nói. Có người nói: HM làm
chuyện tào lao nhưng có cái cũng được việc, như vụ Nguyên
Thiều mà chị ta cho thế giới biết là Giáo chỉ số 09 không
phải do HT Huyền Quang kư, v́ ngài không hề biết và kư một
văn bản nào từ ngày ngài là Tăng Thống.
Việc HM là thế và chuyện dài nhiều tập về người đàn bà gan
li trên cao nguyên c̣n nhiều hơn thế. Trở lại Phật sự Kon
tum mà có thời không được măn nguyện đối với một số Phật tử
bức xúc trước sự lề mề của BTS PG tỉnh nhà!
Hiện nay một số tu sĩ và cư sĩ đệ tử của HT Đồng Trí vẫn bảo
lưu việc làm của HT là đúng, v́ thế, khi bầu cử nhiệm kỳ ba,
BTS PG Kon tum, HT Quảng Xả được sự tín nhiệm của Tăng ni
Phật tử tỉnh nhà, đảm nhiệm chức trưởng BTS, gặp không ít
khó khăn. Tuy nhiên, trước mắt, tuy đảm đương Phật sự chưa
được một năm, nhưng HT đă làm được khá nhiều việc, đột phá
những Phật sự mà HT BTS tiền nhiệm không làm được. HT có
công văn đến Ban Tôn Giáo, UBMT và UBND tỉnh để xin phục hồi
ngôi chùa cũ bị hủy sập trong thời chiến như chùa B́nh Sơn ở
Kongplon, xin thiết lập một số chùa ở các xă xa xôi theo mô
h́nh nhà Rông ở Yachim, Ngọc Hồi, Konrỡy… Và thành lập Ban
Đại diện một số Huyện mà từ xưa nay chưa có. Phật sự của BTS
tiền nhiệm chỉ loanh quanh trong thị xă, chính v́ thế sau 32
năm và trước 1975, Phật Giáo Kontum chỉ vỏn vẹn 18 ngôi chùa
và chưa tới 20 vị Tăng ni, như thế làm sao Phật Giáo phát
triển.
HT trưởng BTS c̣n nhiều dự án như Hoằng pháp, nhưng chưa có
dự án trường sơ trung cấp Phật học, nên học Tăng học Ni phải
về SG, B́nh Định và các tỉnh để tham học! Chưa có lớp giáo
lư cho tín đồ, ngoài những khoá tu Bát Quan trai, chưa có
thời giảng công cộng cho quần chúng Phật tử thính pháp, và
Tăng ni chưa có Bố Tát tập thể hàng tháng do BTS tổ chức mà
chỉ Bố Tát mùa an cư. Thỉnh thỏang mở Bố Tát cho Phật tử thọ
Thập thiện và thọ Bồ Tát giới!!
BTS c̣n rất nhiều việc để làm, nhưng nhân sự quá ít, lại
càng ít những người có khả năng và tŕnh độ tuy có thừa tâm
huyết!
Cái khó hiện nay là HT trưởng BTS vẫn c̣n gặp lắm chống đối
của những Phật tử và một vài chư tăng có cảm t́nh với BTS
cũ, v́ chưa hiểu nhau.Ngài tâm sự: Tôi đâu muốn làm
trưởng BTS, nhưng trong tỉnh không c̣n ai,do HT Thiện Nhơn,
HT Thiện B́nh đề Bạt đành phải chấp nhận.
Nh́n chung, PG Kontum dẫu sao vẫn có nhiều thuận lợi hơn một
số tỉnh, chính quyền không xen vào nội bộ như Đồng Tháp, tu
sĩ tương đối nghiêm túc hơn một số ít ở TP HCM. Hy vọng
những khó khăn đó sẽ được hoá giải.
Kontum hiện nay, tuy dân số chưa bằng TP HCM, nhưng phần
lớn là Phật tử. Trước đây, Phạm Duy qua lời nhạc bảo rằng :
...
Đi dăm bước đă trở về chốn cũ…Nay
Kontum không c̣n dăm bước nữa, tỉnh Kontum phát triển hơn
xưa, tuy nằm ven biên Campuchea và Lào, đất hẹp, như bị bỏ
quên, nhưng Kontum có nét dáng riêng của vùng cao. Cùng với
sự phát triển của đất nước, Kontum đánh mất nét duyên dáng
xa xưa, v́ thế, không c̣n em Pleiku má đỏ môi hồng
nữa, mà em Pleiku ngày nay đen gần như Thượng v́ bươn chải
với cuộc sống. Mỗi sáng, các bà các em đạp xe đứng mỗi góc
đường, bán con gà, con vịt, trái bắp củ khoai, năi chuối hay
bất cứ cái ǵ có thể bán. Thỉnh thoảng vài cái chợ chồm hổm
nằm ven lộ. Gọi chợ chứ thật ra dăm ba người tụ tập bán rau
quả thịt cá. Cuộc sống vẫn c̣n nghèo lắm, người Kinh đă thế
th́ người Thượng làm sao khá nổi! Trong thành phố tương đối
sung túc hơn, nh́n chung Kontum mang nét hiền hoà. Ở đây
không c̣n mỗi chiều quanh năm mùa Đông nữa mà khí hậu
từ 30 đến 35 độ. Núi rừng bị phá trọc, chỉ c̣n phảng phất
màu xanh mờ nhạt từ dăy Trường sơn xa tít. Các nhà đầu tư
nước ngoài chưa nhiều. Tỉnh nhà chưa khai thác nguồn lợi du
lịch tâm linh, và cũng chưa có đặc sản quư hiếm để chào mời
khách.
Nhà nước địa phương chưa ư thức được tiềm lực của Phật giáo
về văn hoá, đạo lực và tinh thần yêu nước, tính hiền hoà và
sự hoà nhập, nên tỉnh nhà chưa tận dụng hoặc c̣n cản trở,
nghi ngại cho những người năng nổ như HM, chưa hổ trợ chư
Tăng để giáo dục đồng bào sắc tộc vùng sâu; Địa phương cũng
chưa biết chào mời các tổ chức từ thiện các nơi về để hổ trợ
giúp cho đồng bào tỉnh ḿnh; xem Phật giáo như những tôn
giáo Thần học khác, bỏ lỡ nhiều cơ hội, và cũng như một số
quan chức trung ương, thích bắt tay với kẻ thù hơn và xem
thường khả năng của những người bạn. NHà nước từng nói
nhà nước và nhân dân cùng làm, thật ra nhân dân cùng làm
do sự chỉ định của nhà nước chứ chưa biết trọng dụng khả
năng tự quyết của nhân dân thông qua đức tính tôn giáo, nhất
là Đạo Phật, từng giúp cho tổ quốc an hoà và phồn thịnh
trong nhiểu thế kỷ trước nạn xâm lăng của phương Bắc. Hăy
tạo điều kiện để Phật giáo phát triển khả năng đóng góp xây
dựng và giáo dục xă hội hơn là tạo điều kiện để các sư
hưởng thụ, cậy quyền, tha hoá.Thật ra, nhà nước hiện nay
không c̣n kiểm soát gắt gao tôn giáo như những thập niên
1985 về trước, nhưng nhà nước lúng túng không biết làm thề
nào để Phật giáo phát triển tốt đẹp. Cứ nghĩ làm chùa thật
nhiều, đổ tiền vào cho các sư thật nhiều là giúp Phật giáo
phát triển.
Không thể
nh́n
Đạo Phật như một tổ chức xă hội, một tập đoàn lợi dưỡng như
vậy mà bỏ quên phần tâm linh, v́ đó là cốt lỏi sinh tồn của
Phật giáo. Các chuyên ngành về tôn giáo cũng sai lầm không
kém khi đánh giá Đạo Phật như các tôn giao khác, v́ thế ,Pg
vẫn là chiếc bóng chập chờn khó nắm bắt theo ư muốn.
Vấn đề trọng dụng Phật giáo là một chuyên đề dài tập, cần
có hội thảo, riêng tỉnh Kontum, chính quyền nên quan tâm với
đồng bào sắc tộc, nâng đỡ cuộc sống những gia đ́nh bị thiệt
tḥi, nghèo khó, gíup đỡ cho BTS hoạt động hữu hiệu. Không
nên gây khó dù là tín đồ. Chị HM đưa vào buôn, chỉ cho tôi
xem tượng Phật Quan Âm bị găy tay do chính quyền xă tự động
khiêng bỏ nơi khác, Tượng đặt tại khu đất ruộng của chị HM,
thế mà cũng bị cấm. Những động thái vô trách nhiệm của địa
phương đă tạo bất măn cho quần chúng, vô t́nh đẩy họ vào thế
đối lập, để cho những kẻ xấu lợi dụng, kích động. Các cán bộ
cần nên được giáo dục chính trị tốt hơn như trong thời
chiến, bảo vệ tài sản của dân khi đóng quân, cây kim sợi
chỉ không đụng tới.…
Đất nước đang đổi mới, tầm nh́n và kiến thức của cán bộ hạ
tầng nên nâng cấp. Phật giáo cũng phải được thông thoáng.
Không thể trách cán bộ vùng xa khi mà ngay tại TP HCM, HT
Như Niệm trả lời với một thầy miền tỉnh đến xin tượng Phật
sơ sinh để làm lễ nhân mùa Vesak, ngài nói: Vesak ở Hà
Nội chứ có đến chùa ông đâu mà phải lo!...
Một vị trong BTS Tiền Giang nói: Vesak nhà nước tổ chức
th́ nhà nước lo chứ mắc ǵ ông phải bận tâm…
Tu sĩ PG đẳng cấp HT có chức sắc trong Giáo hội mà c̣n phát
ngôn vô trách nhiệm như thế, chả trách phàm phu tục tử nói
càn làm bừa khổ dân th́ biết kêu vào đâu. Nhưng vẫn c̣n an
ủi khi tín đồ Phật giáo năng nổ chuẩn bị đón mừng Vesak và
một số thầy cũng kêu gọi quần chúng với tinh thần trách
nhiệm của ḿnh. Một ít thầy hân hoan cho Vesak theo khả năng
sáng tác nghệ thuật để góp phần khởi sắc, dĩ nhiên không
chuyên, nhưng cũng có kẻ vô trách nhiệm chống báng chê bai
mà tự thân không hề làm được ǵ cho Phật giáo. Biết nói ǵ
khi cuộc sống thượng vàng hạ cám như hiện nay?!
MINH MẪN
18/5/08 |