|
Tại Sao Tôi Không Là Một Kitô Hữu?
Bertrand Russell/Lê Công Đa
LGT: Đây là phần đầu bài nói chuyện của Triết gia Bertrand
Russell vào ngày 6-3-1927 tại sảnh đường Battersea Town Hall dưới sự bảo trợ của
National Secular Society, Chi Nhánh Nam Luân Đôn. Chúng tôi trích đăng hai luận
điểm mà Triết gia Bertrand Russell đă bác bỏ trong phần đầu: Sự hiện hữu của
Thượng Đế và Nguyên Nhân Đầu Tiên, v́ đây cũng là quan điểm của Phật giáo. V́
quan điểm này mà Phật giáo cũng như Triết gia Bertrand Russell bị xem là vô thần.
Thế nhưng cho đến nay vẫn chưa có một triết gia nào có thể đánh đổ được quan
điểm này. NSLH.
Như Ngài chủ tịch
vừa mới tŕnh bày cùng quư vị, hôm nay tôi xin được hầu chuyện cùng quư vị về đề
tài “Tại Sao Tôi Không Là Một Tín Đồ Kitô Giáo”. Trước tiên, có lẽ cũng là điều
cần thiết chúng ta hăy thử t́m hiểu xem người ta muốn bao hàm ư nghĩa ǵ khi
dùng hai chữ Kitô. Cái danh từ này ngày hôm nay đă được phần đông dùng theo một
ư nghĩa không mấy chính xác. Đa phần người ta hiểu Kitô như là một người muốn nỗ
lực sống một đời sống tốt đẹp, không hơn không kém. Trong cái ư nghĩa này tôi
cho rằng có lẽ tất cả những ai theo bất kỳ tôn giáo, truyền thống tín ngưỡng nào
cũng đều là người Kitô cả; tuy nhiên theo tôi, đây không phải là ư nghĩa đúng
đắn của danh từ này, bởi v́ nó hàm ư rằng tất cả những ai không phải Kitô -Phật
giáo, Khổng giáo, Hồi giáo, v.v…- là những người không nỗ lực để sống một đời
sống lương thiện, tốt đẹp. Tôi không đồng ư việc cho rằng hễ bất cứ ai cố gắng
sống một cách tử tế theo đúng lương tri của ḿnh là một người Kitô. Tôi quan
niệm rằng quư vị phải có một số đức tin nhất định nào đó trước khi được quyền
gọi ḿnh là người Kitô. Cái danh từ này bây giờ không c̣n mang một ư nghĩa tinh
thuần như ở thời Thánh Augustine và Thomas Aquinas nữa. Vào thời đó, nếu
một người nói rằng ḿnh là người Kitô, ai cũng biết rơ ư nghĩa người đó muốn nói
lên điều ǵ. Quư vị chấp nhận một tập hợp những niềm tin được thiết định rất mực
chuẩn xác mà mỗi một yếu tố của nó được quư vị tin tưởng với một niềm tin mănh
liệt.
Thế nào là một Kitô Hữu?
Bây giờ th́ hoàn
toàn không như thế. Cái ư nghĩa của tiếng Kitô có phần nào mơ hồ hơn. Tuy nhiên,
tôi nghĩ rằng có hai yếu tố được xem như rất mực cơ bản cho bất cứ ai tự gọi
ḿnh là người Kitô. Trước tiên là về mặt học thuyết giáo điều –nói trắng ra, quư
vị phải tuyệt đối tin tưởng vào Thượng Đế và sự bất tử. Nếu quư vị không tin
tưởng vào hai yếu tố này, tôi không nghĩ rằng quư vị có thể gọi ḿnh là người
Kitô một cách đúng đắn. Và hơn thế nữa, thứ đến, như tên gọi đă hàm chứa ư nghĩa,
tối thiểu quư vị phải có một phần nào đó tin tưởng vào Chúa Giêsu Kitô. Chẳng
hạn như, người Hồi giáo cũng tin tưởng vào Thượng Đế và sự bất tử nhưng họ không
thể gọi ḿnh là người Kitô giáo. Tôi cho rằng quư vị phải có một niềm tin tối
thiểu rằng Đức Kitô, nếu không phải là một bậc thần thánh thiêng liêng, th́ ít
nhất đây cũng là con người tốt đẹp nhất, thông minh uyên bác nhất của nhân loại.
Nếu quư vị không tin tưởng về Đức Kitô như thế, tôi không nghĩ rằng quư vị được
quyền gọi ḿnh là người Kitô giáo. Dĩ nhiên cũng có một ư nghĩa khác mà quư vị
có thể t́m thấy trong từ điển Whitaker’s Almanack hay trong bất cứ cuốn sách địa
lư nào, ở đó người ta phân chia dân số thế giới ra thành Kitô giáo, Hồi giáo,
Phật giáo, thờ phượng thần vật, v.v…; và trong cái ư nghĩa đó, tất cả chúng ta
đều là người Kitô. Sách địa lư có thể gọi tất cả chúng ta như thế, tuy nhiên đó
chỉ là những ư nghĩa thuần tuư địa lư mà tôi cho rằng chúng ta có thể không cần
phải bận tâm đến. Thế nên khi nói rằng tôi không phải là một Kitô hữu, tôi muốn
thưa với quư vị hai điều: Thứ nhất, tại sao tôi không tin tưởng vào Thượng Đế và
sự bất tử; và thứ hai, tại sao tôi không tin tưởng Đức Kitô là con người tốt đẹp
nhất, thông minh uyên bác nhất của nhân loại, mặc dù tôi vẫn đánh giá cao Ngài
là người rất mực đạo đức thánh thiện.
Thế nhưng trước
những nỗ lực thành công của những người không tin tưởng trước đây, tôi đă không
thể nào đưa ra một định nghĩa về Kitô rất mực co dăn tuỳ tiện như thế. Như tôi
đă thưa với qúy vị, thời trước nó c̣n mang một ư nghĩa tinh thuần hơn thế nữa.
Chẳng hạn như, niềm tin vào hoả ngục. Tin tưởng vào ngọn lửa hoả ngục đời đời là
một yếu tố rất mực quan trọng măi cho đến thời gian gần đây. Tại đât nước này,
như quư vị đă biết, niềm tin này đă bị loại bỏ không c̣n được xem là yếu tố
trọng yếu là do một phán quyết của Privy Council (3). Mặc dù có sự phản đối của
Giám mục các họ đạo Canterbery, và York; tuy nhiên trên đất nước này vấn đề tôn
giáo được quy định bởi Đạo luật của Nghị Viện, thế nên Privy Council có quyền
tiêu hủy các Giáo chỉ này, và hỏa ngục v́ thế đă không c̣n là một yếu tố cần
thiết cho người Kitô. V́ lẽ đó, tôi cũng sẽ không khẳng định rằng một người Kitô
giáo bát buộc phải tin tưởng vào hỏa ngục.
Sự hiện hữu của Thượng Đế
Bây giờ chúng ta
bàn đến vấn đề hiện hữu của Thượng Đế: Đây là một vấn đề rộng lớn và nghiêm túc,
và nếu như tôi muốn giải quyết nó một cách hoàn chỉnh có lẽ tôi sẽ phải giữ quư
vị ở lại đây cho đến ngày Nước Cha Trị Đến (4), và như vậy tôi nghĩ qúy
vị sẽ sẵn sàng thứ lỗi cho tôi nếu như tôi giải quyết vấn đề này trong một cung
cách tóm gọn hơn. Dĩ nhiên như quư vị đă biết, Giáo hội Công giáo La Mă đă đưa
ra học thuyết rằng sự hiện hữu của Thượng Đế có thể được chứng minh bằng lư lẽ
hiển nhiên không cần hỗ trợ. Đây là một học thuyết kỳ cục, thế nhưng lại là một
trong những học thuyết cơ bản của họ. Họ đă phải đưa ra học thuyết này bởi lẽ đă
có một thời những nhà tư tưởng có đầu óc tự do có thói quen đưa ra những luận
điểm thế này thế nọ trên căn bản rất mực thuần lư có thể thúc đẩy dư luận đi đến
chỗ chống báng sự hiện hữu của Thượng Đế, mặc dù về tín lư họ biết rằng Thượng
Đế hiện hữu. Những cuộc tranh căi và lư luận như thế diễn ra trong một thời gian
dài cho đến lúc Giáo Hội Thiên Chúa Giáo La Mă cảm thấy cần phải chấm dứt chuyện
này. Thế là họ tuyên bố rằng sự hiện hữu của Thượng Đế có thể được chứng minh
bằng lư lẽ hiển nhiên không cần hỗ trợ, đồng thời họ cũng xây lên một nền tảng
được xem như là cơ sở lư luận để chứng minh điều này. Dĩ nhiên, đă có rất nhiều
luận điểm, tôi sẽ chỉ nêu ra một vài nét chính.
Luận Điểm Nguyên-Nhân-Đầu-Tiên
Có lẽ đơn giản nhất
và dễ hiểu nhất là luận điểm Nguyên-Nhân-Đầu-Tiên. (Khẳng định rằng bất cứ cái
ǵ mà chúng ta thấy trên thế gian này đều phải có nguyên nhân phát sinh ra. Đi
ngược lại chuỗi nguyên nhân này cho đến điểm cùng tột, ta phải đi đến cái
Nguyên-Nhân-Đầu-Tiên, và cái Nguyên-Nhân-Đầu-Tiên này mang tên là Thượng Đế.)
Tôi cho rằng trong thời đại ngày nay luận điểm này không c̣n mang sức nặng bao
nhiêu, bởi v́ trước tiên, nguyên nhân không hoàn toàn là một cái ǵ đó như đă
từng được quan niệm trước đây. Những triết gia, các nhà khoa học đă không ngừng
làm việc với cái nguyên nhân này, và bây giờ xem ra nó không c̣n sinh khí nữa
như trước đây; tuy nhiên, một phần là v́ như quư vị thấy, luận điểm cho rằng
phải có một Nguyên-Nhân-Đầu-Tiên là cái không thể có một giá trị nào cả. Tôi có
thể nói rằng, hồi c̣n trẻ, những vấn đề này đă được đặt ra một cách rất mực
nghiêm túc trong đầu óc ḿnh và trong một khoảng thời gian lâu dài, tôi đă hoàn
toàn chấp nhận luận điểm Nguyên-Nhân-Đầu-Tiên này, cho đến một hôm, lúc tôi mười
tám tuổi, khi xem cuốn tự truyện của John Stuart Mill, tôi t́m thấy một câu như
sau: “Cha tôi dạy tôi rằng câu hỏi, ‘Ai sinh ra tôi?’ không thể có câu trả lời,
bởi v́ nó sẽ lập tức dẫn đến một câu hỏi khác, ‘Ai sinh ra Thượng Đế?’” Một câu
rất mực đơn giản này đă làm cho tôi sực tỉnh ra, và không ngừng suy nghĩ, để rồi
thấy được tính cách sai lầm trong luận điểm Nguyên-Nhân-Đầu-Tiên. Nếu tất cả mọi
vật đều phải có nguyên nhân th́ Thượng Đế tất cũng phải có nguyên nhân. Nếu có
thể có bất cứ cái ǵ đó không hề có nguyên nhân, th́ cái thế giới này hay Thượng
Đế cũng vậy, thế nên cái luận điểm này không thể nào đứng vững. Bản chất của vấn
đề này cũng y hệt như cái nh́n của người Ấn Độ giáo, rằng thế giới này nương tựa
trên một con voi, và con voi nương tựa trên một con rùa, và rồi họ bảo rằng,
“Thế con rùa th́ sao?” Người Ấn Độ sẽ không mất th́ giờ về chuyện này, họ bảo
“Thôi ta đổi qua đề tài khác.” Luận điểm Nguyên-Nhân-Đầu-Tiên xem ra c̣n tệ hơn
cả chuyện này. Không hề có lư do tại sao thế giới này lại không thể hiện hữu
không có nguyên nhân; mà cũng không có bất cứ lư do nào tại sao nó lại không thể
luôn hiện hữu như thế. Không hề có bất cứ lư lẽ nào khả dĩ cho thấy thế giới này
có một khởi điểm cả. Cái ư tưởng cho rằng mọi vật phải có một khởi điểm chỉ là
do sự tưởng tượng nghèo nàn của chúng ta. Thế nên, có lẽ, tôi thấy không cần
thiết phải mất th́ giờ thêm về cái luận điểm Nguyên-Nhân-Đầu-Tiên này nữa.
Bertrand Russell/Lê Công Đa
trích dịch
|