|
Phép Thần Thông
(Thiên Nhãn Thông)
*
Mẫu chuyện này phát xuất từ năm Giáp Thân 1944. Lúc này người Pháp cố tình chận đứng không cho Đạo Phật Giáo Hoà Hảo phát triển, chúng lùng bắt những người đang hoạt động cho Đạo, đem giam vào khám tù các tỉnh hoặc đày đi Côn Đảo. Bấy giờ Đức Thầy đang cư trú tại Sài Gòn. Ngài kêu gọi những
anh em đồng đạo cùng lên ở với Ngài để tạm thời ẩn lánh một thời gian, trong số này có Ông Giáo Khương, người ở tỉnh Châu Đốc.
Một hôm ông Giáo Khương đang ngồi lo nghĩ, chẳng biết hiện tình trong tỉnh nhà bây giờ ra sao. Ông liền khởi lòng ao ước, phải chi mình có phép thần thông để nghe thấy được mọi việc xảy ra khắp nơi như thế nào. Vừa lúc Đức Thầy đi ngang qua chỗ đó, chừng như Ngài đã thấu suốt tâm ý của người đệ tử, bèn
dừng lại tươi cười hỏi
:
- Bộ ông Giáo muốn có thần thông lắm sao?
Ông giáo nghe Đức Thầy hỏi thì giật mình cười thẹn chứ không đáp lời được, còn Đức Thầy hỏi xong thì Ngài cũng bỏ đi luôn.
Lúc đó ông giáo Khương ngồi suy nghĩ mình mới tu mà nhiều cao vọng quá. Bỗng chừng vài phút sau ông Khương thấy trước mắt mình hiện ra rõ ràng: Bà Xã Bộ cùng với ba đồng đạo khác đang chèo một chiếc ghe chở đầy thực phẩm từ Châu Đốc tiếp tế lên Sài Gòn; Ghe đi đến đâu, mọi người trong ghe nói chuyện
diều gì, tắm giặt, ăn uống như thế nào thì ông Khương đều nhìn thấy và nghe hết không sót một điều nào. Bấy giờ ông rất mừng rỡ nhưng cũng không dấu kín được trong lòng nên đem chuyện này ra thố lộ cho hai người bạn nghe. Ông nói:
- Ghe tiếp tế của Bà Xã Bộ lên gần tới.
Lúc đó hai người ấy cùng hỏi:
- Anh đang ở trên này bộ có ai báo tin mà biết chuyện ấy?
Ô
ng Khương nói:
- Không ai cho tin nhưng tôi biết có như vậy, chắc khoảng 10 giờ sáng mai ghe sẽ đến đây.
Hai người bạn không tin cho rằng ông Khương nhớ nhà rồi đặt chuyện nói láo cho vui, bèn rủ ông đánh cá:
- Nếu đúng y như vậy thì chúng tôi thua anh hai tô hủ tíu và hai ly cà phê, còn bằng không có việc đó thì anh phải bao chúng tôi đủ số như vậy, anh chịu không?
Ba người bằng lòng trong cuộc đánh cá với nhau nhưng không dám nói lớn ra sợ Đức Thấy hay mà quở trách.
Qua hôm sau ba người cùng ngồi chung một bàn đàm thoại và chờ xem kết quả. Đợi tới 9 giờ 30 cũng chưa thấy gì hết, hai người bạn kêu ông Khương nói:
- Giờ này anh Giáo lấy tiền cùng hai đứa tôi ra tiệm hủ tíu là vừa.
Ô
ng Khương đáp:
- Chưa đâu, đúng 10 giờ đồng hồ gõ mới biết ăn thua chớ.
Hai người bạn với nụ cười đắc thắng:
- Đợi tới đó cũng được.
Lúc đó đồng hồ gõ 10 tiếng, bỗng thấy người gác cửa bước vào trình với Đức Thầy:
- Bạch Thầy, có ghe tiếp tế của Bà Xã Bộ ở Châu Đốc lên tới.
Hai người ban đồng ca ngợi ông Khương rồi cả ba người cùng dắt nhau ra tiệm hủ tiếu ăn uống. Xong, họ trở về an toàn và yên trí là không ai hay biết. Nhưng sau đó ít phút, Đức Thầy từ trên gác đi xuống, Ngài nhìn ngay ông Khương và bảo:
- Ông Giáo vừa được ăn hủ tíu và uống cà phê rồi phải Không? Thôi nghe thấy bấy nhiêu là đủ rồi nghe ông!
Từ giờ phút ấy về sau ông Khương không còn khả năng nghe thấy như lúc trước nữa.
(Thuật theo lời Ông Giáo Khương)

[
NSLONGHOA
]
|