|
Chỉ Một Nhất
Thể Hiện Hữu
OSHO/Tâm Hà Lê Công Đa Chuyển Ngữ
Câu hỏi thứ nhất:
Phải chăng tín ngưỡng đơn giản đến mức mà ngay cả tôi
cũng có thể hiểu được?
Vâng, đúng như thế, Sheela, ngay cả chính bạn. Tuy nhiên khi
tôi nói tín ngưỡng rất mực đơn giản điều đó không hề bao hàm
ư nghĩa dễ dàng, tôi chỉ muốn nói rằng nó không hề rắc rối.
Đời sống chẳng rắc rối bao giờ, và hiện hữu cũng không hề
phức tạp. Tất cả mọi chuyện rắc rối phức tạp đều do cái tâm
mang lại. Chỉ có niệm mới phức tạp; c̣n vô-niệm làm sao lại
có thể rắc rối phức tạp được? Khi không c̣n bất cứ một niệm
nào khởi lên trong tâm, cái đó gọi là ǵ nếu không là đơn
giản? Khi tấm gương phản chiếu tuyệt đối trống không, làm
sao phức tạp rắc rối có thể lưu lại dấu vết?
Tín ngưỡng là đơn giản trong cái ư nghĩa rằng nó không hề
phức tạp chứ không có nghĩa là dễ dàng. Triết học th́ phức
tạp rắc rối, rất mực phức tạp. Thế nhưng tín ngưỡng chỉ đến
với trái tim thuần phác chứ không phải là một nỗ lực của tâm
trí, nó không hề bị triết hoá. Thực ra, một triết gia rất
khó -nếu không nói là hầu như không thể- trở thành một con
người tín ngưỡng. Bạn càng hiểu biết thông thái chừng nào
bạn càng gặp nhiều khó khăn chừng nấy. Thế nhưng sự khó
khăn ấy đến từ chính bạn. Bạn là người mang lại nỗi khó khăn
này. Bạn mang một cái tâm rất mực lôi thôi, thế nên cái tâm
của bạn được phản chiếu vào thực tại. Bạn chính là người
gieo mầm bệnh hoạn.
Chim chóc, cỏ cây, trăng sao, mặt trời -tất cả mọi thứ đều
tuyệt đối đơn giản. Và nếu bạn cũng đơn giản như thế, bỗng
dưng một cuộc hội ngộ diễn ra: đơn giản gặp gỡ đơn giản. Cái
phức tạp không thể gặp gỡ đơn giản, nó chỉ có thể bắt tay
cùng phức tạp thôi. Thế nên nếu bạn đơn giản, bỗng nhiên tất
cả mọi chuyện đều trở thành đơn giản. Tất cả mọi chuyện như
được vén lên bức màn bí mật trước mắt mọi người.
Bạn hỏi: Có phải tín ngưỡng đơn giản đến mức mà ngay cả
tôi cũng có thể hiểu được?
Tuy nhiên phải nói rằngcái từ “hiểu” này không được chỉnh
lắm. Tín ngưỡng không thể được hiểu –để hiểu tức là có phức
tạp chen vào. Tín ngưỡng là sống với chứ không phải hiểu. Để
hiểu là cách thế mà bạn mang cái tâm rắc rối phức tạp của
ḿnh vào. Nếu bạn khởi sự cố gắng để hiểu, th́ càng nỗ lực
để hiểu chừng nào bạn sẽ càng không hiểu chừng nấy.
Một con rết đang đi -cả trăm cái chân đang di động- trong
khi một con thỏ con đang ẩn ḿnh trong một bụi rậm ở ven
đường. Con thỏ cất tiếng chào hỏi, “Này bác rết, tôi luôn
luôn lấy làm thắc mắc làm sao bác lại có thể quản lư cả hàng
trăm cái chân cùng một lúc? Cái chân nào bước đầu tiên, cái
nào thứ hai, cái nào thứ ba, vân vân và vân vân? Thế mà bác
không bao giờ bị bối rối? Hay thật, tôi muốn biết điều đó.
Bác làm ơn nói cho tôi hay ít nhiều.”
Con rết dĩ nhiên chưa từng bối rối với chuyện đi đứng bao
giờ. Từ trước đến nay nó chỉ việc ḅ và ḅ thôi. Thực ra nó
cũng chẳng bao giờ buồn nh́n xuống những cặp chân của ḿnh,
nó cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc đếm thử có bao nhiêu cái.
Bây giờ là lần đầu tiên nó bắt đầu đối diện, nhận thức vấn
đề. Thế là bỗng dưng nó như bị tê liệt và té lăn đùng ra. Nó
khóc ầm lên và bảo con thỏ: ‘Đồ điên! Mày đă hủy diệt cái
sự đơn giản của tao! Bây giờ trở đi chắc là tao sẽ phải đi
đứng rất lạng quạng!”
Thế là cái tâm đă xen vào. Đi đứng là chuyện b́nh thường đơn
giản thôi, bạn phải điều khiển nó như thế nào đây? Thật ra,
bạn đâu có điều khiển nó, Thượng Đế đă làm công việc này.
Khi nhận thức xen vào, có nghĩa là bạn khởi sự làm công việc
điều khiển. Bạn thở như thế nào nhỉ? Có bao giờ bạn để ư đến
chuyện đó không? Tạm thời quên đi cái chuyện con rết –nh́n
vào cái chuyện bạn thở như thế nào? Làm sao bạn điều khiển
được nó? -cả một cái tiến tŕnh phức tạp, thở khí trời vào,
phân tích nó ra từng nguyên tố, chỉ chọn lấy dưỡng khí, loại
bỏ thán khí; rồi th́ dưỡng khí đi vào máu, làm thanh khiết
huyết quản, rồi đi trở lại buồng phổi mang theo cùng với nó
bao nhiêu đồ phế thải trong hệ thống tuần hoàn và tống nó ra
trở lại –làm sao mà bạn điều khiển được chuyện này? Thế mà
bạn vẫn làm được công việc đó, ngay cả trong lúc ngủ.
Thượng Đế làm công chuyện đó, cái tổng thể làm công chuyện
đó. Bằng cách nào mà bạn có thể biến bánh ḿ thành máu
huyết? Thế mà bạn đă làm công chuyện đó một cách rất hoàn
hảo –ít ra là cho đến bây giờ. Tôi không biết ngày mai sẽ
như thế nào. Nhưng cho đến giây phút này, làm thế nào mà bạn
lại có khả năng làm một công việc mầu nhiệm như vậy?
Bạn đă từng nghe câu chuyện về phép lạ của Chúa Giêsu biến
đá thành bánh ḿ –đâu có nhằm nḥ ǵ so với chuyện bạn biến
bánh ḿ thành máu mỗi ngày! Biến đá thành bánh ḿ không đến
nỗi khó khăn như thế; biến ổ bánh ḿ khô chết thành ḍng máu
luân lưu sống động trong huyết quản c̣n khó khăn hơn nhiều,
phải gọi đó là một đại phép lạ. Thế nhưng bạn đang làm công
chuyện đó trong từng giây phút! Một khi bạn nhai nuốt miếng
bánh ḿ qua khỏi cổ họng, bạn đă quên bẳng nó đi, và rồi
Thượng Đế đă chu tất mọi chuyện. Khi tôi nói “Thượng Đế đă
chu tất mọi chuyện,” có nghĩa là không ai chu tất cả -mà là
cái tổng thể.
Thế nên khi bạn mang cái từ “nhận thức” vào th́ cũng có
nghĩa là bạn mang vào theo vô vàn rắc rối phức tạp. Bạn chỉ
có thể sống, chỉ có thể tín ngưỡng –làm ơn quên dùm tôi cái
chuyện nhận thức đi!
Thiền giả cũng có một cách thế đặc biệt để diễn đạt một
chuyện tương tự như vậy. Họ bảo: Con ḅ mộng chui qua cửa
sổ. Đầu lọt, cặp sừng lọt, bốn chân lọt. Thế sao c̣n kẹt lại
cái đuôi?
Cái đuôi bị kẹt lại –có vẻ như là chuyện rất mực vô lư.
Toàn bộ con ḅ đă chui lọt qua cánh cửa –cái đầu, cặp sừng
và bốn chân- tất cả, chỉ c̣n cái đuôi nhỏ là bị vướng lại ở
đâu đó không thể vượt qua. Thiền bảo rằng bạn đang đau khổ
bởi cùng một cái đuôi như vậy.
Cái đuôi bị kẹt lại đàng sau đó là cái ǵ?
Thiền sư Đạo Nguyên bảo rằng:
Trong thế gian này,
Cái đuôi ḅ,
Lẽ ra chui lọt qua cánh cửa,
Nhưng luôn luôn bị vướng lại đàng sau
Trừ phi ta phải kéo nó như điên
Cái đuôi ḅ là tất cả những ǵ mà ta không thể hiểu thế
nhưng lại cố gắng t́m cách để hiểu. Cái đuôi ḅ là nỗ lực để
nghĩ bàn những điều không thể nghĩ bàn, bất khả tư nghị.
Cái đuôi ḅ là một nỗ lực nhằm bạch hoá hiện hữu.
Đó là tất cả những ǵ mà bạn gọi là “hiểu”, là “nhận thức”.
Tôi biết bạn muốn nói lên điều ǵ khi dùng cái từ “hiểu” –
đó là chuyện bạch hoá hiện hữu, làm hiện hữu trở nên như một
cái ǵ đó trong sáng rơ ràng, một cái tam đoạn luận chẳng
hạn. Thế nhưng đây không phải là một cái tam đoạn luận, đây
là một khúc ca sống động, bạn không thể tiết giảm nó trở
thành cái tam đoạn luận. Đây cũng không phải là một bài toán
số học, càng không phải là một câu đố -đây là một công án
Thiền. Nó không hề có đáp số. Nó là một bí nhiệm, không thể
được giải đáp.
Cái tổng thể là cái bất khả tư nghị. Khi bạn cố gắng để nắm
bắt, để hiểu nó, cái đuôi mọc dài thêm, thế là bạn bị vướng.
Cái đuôi nhỏ đó chính là tri kiến. Bạn có thể thể nhập vào
Thượng Đế một cách dễ dàng, thế nhưng bạn sẽ luôn bị kẹt bởi
cái đuôi. Cặp sừng, cái đầu, bốn chân có thể vượt qua cánh
cửa bước vào Thượng Đế một cách dễ dàng, không hề có vấn
nạn. Thế nhưng cái đuôi ở trong bạn, luôn luôn ve vẩy ở
trong đầu, sẽ làm bạn bị kẹt lại ở đàng sau. Nó sẽ không cho
phép bạn vượt qua. Thế nên những người thiên về đầu óc rất
khó mà bước vào đời sống tôn giáo, tín ngưỡng. Những người
nặng về trái tim lại rất dễ dàng đi trên đạo lộ.
Trong mỗi con người luôn luôn có một ước muốn thôi thúc để
suy nghĩ những điều không thể nghĩ bàn, để bạch hoá cái
huyền nhiệm rốt ráo.
Thế nhưng cái rốt ráo này lại thuộc về tổng thể, và một bộ
phận nhỏ của nó –cái tri thức- lại muốn đi t́m hiểu cái rốt
ráo. Cái tổng thể này chỉ có thể được hiểu bởi tổng thể, nó
không thể được hiểu bởi bộ phận. Cái ǵ đồng loại mới có thể
hiểu nhau. Cái tri thức chỉ là một bộ phận nhỏ, rất mực bé
nhỏ, thế mà cứ luôn làm ra vẻ một ông chủ độc tài.
Cái tri thức đang trở nên rất mực chuyên chính. Nó bảo:
“Trước tiên, tớ phải hiểu hết mọi chuyện. Nếu tớ không hiểu
là không được đâu đấy. Nếu tớ không nhận ra Thượng Đế,
Thượng Đế không thể nào hiện hữu được. Thượng Đế chỉ hiện
hữu nếu được tớ cho phép. T́nh yêu thương chỉ hiện hữu khi
nào được tớ công nhận.” Đứng trước sự bí nhiệm, tri thức
phán bảo: “Không. Không phải vậy.” Tốt hơn là phán bảo
“Không phải vậy” c̣n hơn là chấp nhận điều bí nhiệm và mất
hết quyền kiểm soát và kềm kẹp độc tài của ḿnh lên hiện
hữu. Cái tri thức chính là cái bản ngă –đó là cái đuôi, tuy
rất nhỏ, nhưng luôn luôn bị vướng.
Thế th́ Sheela ạ, đừng trưởng dưỡng cho cái đuôi này lớn
dậy. Nếu bạn có một cái đuôi th́ quả là một điều rất khó
khăn để thể nhập vào tín ngưỡng. Mà cho đến bây giờ, tôi
chưa hề thấy cái đuôi ở Sheela, trừ phi cô ấy đem dấu kín đi
ở một nơi nào đó.
Tri thức có thể giải quyết mọi vấn nạn ngoại trừ vấn nạn của
chính nó. Tri thức có đáp số cho mọi chuyện ngoại trừ Thượng
Đế, cuộc sống và cái tổng thể. Ở những lănh vực đó, bổng
dưng nó rất mực nhỏ bé, trở nên bất lực. Trước mặt toàn
năng, tri thức trở nên bất lực.
Thế nên, nếu bạn không muốn hiểu, sẽ không có vấn nạn nào cả
-một ngày nào đó rồi bạn sẽ hiểu. C̣n nếu bạn muốn
hiểu, bạn sẽ không bao giờ hiểu được. Hăy để tôi lập lại một
lần nữa: nếu bạn không muốn hiểu, một ngày nào đó rồi bạn
sẽ hiểu -bởi v́ nó đơn giản. C̣n nếu bạn muốn
hiểu, nó sẽ trở nên vô cùng phức tạp rắc rối, bạn sẽ không
bao giờ hiểu được.
Câu hỏi thứ hai:
Bóng tối đang phủ chụp lấy tôi. Ngài Bhagwan, ngài có thể
kéo dùm tôi ra khỏi nơi đó không?
Tôi chẳng hề thấy bóng tối ở bất cứ nơi nào cả. Chỉ có bạn
là đang nhắm nghiền đôi mắt của ḿnh lại thôi, bóng tối
không hề hiện hữu. Đó chỉ là điều tưởng tượng của bạn. Mặt
trời ở khắp mọi nơi, ánh sáng ở khắp mọi nơi, và trăng rằm
tỏa rạng. C̣n bạn th́ cứ tiếp tục bám chặt vào đôi mắt nhắm
của ḿnh, cứ tiếp tục nhắm nghiền đôi mắt lại –bóng tối là ở
đó. Bây giờ th́ không ai có thể làm cho đôi mắt bạn mở ra
được. Có một vài điều mà bạn phải tự ḿnh làm lấy.
Nếu bạn muốn nhảy mũi, bạn sẽ phải nhảy mũi –Tôi không thể
làm được điều đó cho bạn. Nếu bạn muốn khịt mũi, bạn sẽ phải
tự ḿnh làm lấy thôi –Làm sao tôi có thể làm thế cho bạn
được. Có một vài điều bạn sẽ phải tự ḿnh làm lấy. Đây là
một trong những điều căn bản nhất trong đời sống mà tốt nhất
cho bạn là hăy tự ḿnh làm lấy, bằng không, ngay cả chính
cái tự do của bạn cũng sẽ là nô lệ. Nếu tôi hay ai đó mang
bạn ra khỏi bóng tối, cái ánh sáng đó sẽ không phải là ánh
sáng thực sự. Bạn sẽ bị cầm tù bởi chính cái ánh sáng này
-bạn chưa tự thắp sáng chính ḿnh, bạn chưa nở hoa trong hoà
điệu tự thân.
Có khi nào bạn để ư chuyện này không? Trẻ con đôi khi cố
gắng dùng sức ḿnh để mở bung một nụ hoa. Búp hoa có thể
được mở bung ra, thế nhưng cái đó không c̣n là một đoá hoa
nữa, nó thiếu vắng một cái ǵ đó, nó mất đi một cái ǵ đó
cực kỳ ư nghĩa. Cái đó chính là hồn hoa. Đoá hoa chỉ có hồn
khi nào chính tự nó đơm bông khai nhụy, và từ đó đời sống nở
hoa. Một khi phải dùng sức để mở bung một nụ hoa, bạn đă hủy
diệt nó. Tất cả những ǵ tuyệt vời trong cuộc đời này cũng
thế, đều xảy đến tự nhiên, không thể dùng sức để ép buộc.
Có một giai thoại Thiền học rất tuyệt vời sau đây về Thiền
sư Triệu Châu (1):
Một hôm, sư Triệu Châu ngă té trên tuyết và la lên: “Đở tôi
dậy với! Đở tôi dậy với!”
Một môn đệ của ông liền chạy đến và nằm lăn xuống bên cạnh.
Triệu Châu cả cười, đứng dậy bảo người học tṛ: “Đúng thế!
Đúng y như vậy! Đó là những ǵ mà ta đang dạy cho ngươi đó.”
Triệu Châu té ngă trên tuyết và kêu lên, “Đở tôi dậy với! Đở
tôi dậy với!” Thật ra, đâu có nhu cầu như thế! Nếu bạn té
xuống, bạn có thể đứng lên được mà. Nếu bạn có thể té th́
bạn cũng có thể đứng dậy. Cũng cùng một năng lực làm bạn té
có thể làm bạn đứng lên. Người nào không thể đứng lên th́
cũng khó có thể té được. Cũng cùng một năng lực làm bạn đi
hoang có thể đưa bạn trở về lại mái nhà xưa. Người nào không
thể trở về nhà cũng khó mà có thể đi hoang được, bởi v́ cả
hai đều sử dụng đến một năng lực cần thiết giống nhau.
Cũng cùng một năng lực đẩy bạn vào chỗ phạm tội có thể biến
bạn thành một vị thánh. Mà thực ra, trở thành một kẻ tội lỗi
lại phức tạp, khó khăn, gian khổ hơn nhiều. Trở thành một vị
thánh th́ không đến nỗi rắc rối khó khăn như thế. Trở thành
một con người tín ngưỡng th́ lại càng không gian khổ chút
nào. Cũng cùng một loại năng lực thôi! Bạn đang nhắm nghiền
đôi mắt lại và đang trút tất cả năng lực của ḿnh vào để làm
chuyện đó. Thế th́ cũng cùng một năng lực đă làm cho đôi mắt
nhắm, buông xả đi, nó sẽ giúp cho đôi mắt bạn mở ra.
Người đồ đệ này mới đúng là một đồ đệ thực sự. Y hiểu ông
thầy ḿnh hết mức. Y biết rằng Triệu Châu đă tạo ra cái t́nh
huống đó, cái té của ông ta thật ra là có dụng tâm. Có thể
là thấy người đồ đệ này vừa mới đi ngang qua và ông thầy làm
bộ té lăn ra –đó là một t́nh huống- rồi la lên, “Giúp đở tôi
dậy với! Giúp đở tôi dậy với!” Thế rồi người môn đệ chạy đến
và nằm lăn ra bên cạnh. Y chẳng hề giúp ông thầy một tí nào
cả. Y đang làm cái tṛ ǵ vậy?
Y không cố gắng để giúp ông thầy ḿnh một chút nào cả, mà
một cách đơn giản, y chỉ bày tỏ ḷng thiện cảm, chia xẻ.
Hành động của y hàm ư nói lên: “Thầy ạ, Tôi có thể làm ǵ
bây giờ? OK, Tôi là học tṛ của ông, tôi sẽ nằm lăn ra bên
cạnh ông thôi. Tôi đâu có thể làm ǵ khác hơn?”
Một vị Đạo sư thiện cảm với bạn, mang ḷng từ vô lượng. Ông
ta đâu có thể làm ǵ khác hơn được? Nắm đôi tay của bạn để
dẫn dắt chăng? -Một vị Đạo sư thực sự không thể làm như thế
-bởi v́ nắm đôi tay của bạn cũng có nghĩa là giữ măi bạn
trong t́nh trạng lệ thuộc. Cái khoảnh khắc mà ông Thầy buông
tay bạn ra bạn sẽ quay trở về lại với cái thế giới cũ, cái
tâm ngày cũ của ḿnh. Cái tâm này chưa chịu kết thúc đâu, nó
c̣n luẩn quẩn đâu đó ở trong bạn. Dùng sức để đẩy nó ra cũng
có nghĩa là vẫn tiếp tục giữ nó lại ở trong bạn.
Một vị Thầy thực sự giúp bạn mà có vẻ như không giúp ǵ cả.
Hăy cố để hiểu điều này -giúp nhưng có vẻ như không giúp ǵ
cả. Sự trợ giúp của ông ta rất mực gián tiếp, ông ta không
bao giờ đi thẳng đến bạn để trợ giúp. Ông ta đến với bạn
trong những cách thế rất vi tế. Ông ta bao quanh bạn như một
làn gíó nhẹ mỏng manh, không phải là trận cuồng phong. Ông
ta bao quanh bạn như một mùi hương thoang thoảng, vô h́nh.
Dứt khoát là ông ta giúp đỡ bạn, nhưng không bao giờ làm hư
hỏng bạn. Ông ta chỉ giúp bạn ở cái mức độ mà khả năng bạn
có thể tiếp thu, không bao giờ đi một bước xa hơn. Ông ta
không bao giờ thúc đẩy, ép uổng bạn một cách quá đáng, bởi
v́ bất cứ cái ǵ được thực hiện một cách bạo động không sớm
th́ muộn cũng sẽ mất đi.
Cũng vậy, cái ǵ không do chính bạn khổ công đào luyện bạn
sẽ đánh mất nó dễ dàng. Bạn không thể nào sở hữu cái ǵ
không do bạn trưởng dưỡng lấy trong chính hiện sinh ḿnh.
Bạn chỉ trở thành chủ nhân ông thực sự của cái do chính bạn
tạo nên. Tôi có thể mang đến cho bạn chân lư nhưng rồi bạn
cũng sẽ quẳng nó đi thôi bởi v́ bạn sẽ không nhận ra nó. Tôi
có thể ép buộc bạn phải thức giấc, thế nhưng cái khoảnh khắc
mà tôi rời khỏi bạn, bạn sẽ rơi trở lại vào giấc ngủ của
ḿnh, và rồi bạn sẽ càu nhàu, sẽ giận dữ tôi bởi v́ bạn đang
c̣n thích thú trong cơn mộng của ḿnh. Bang c̣n đang say đắm
trong giấc mộng đẹp và tôi là tên phá bỉnh, đến đánh thức
bạn dậy.
Đôi lúc bạn hăy tự ḿnh quan sát thử xem. Bạn cần phải đáp
một chuyến tàu sớm –vào lúc bốn hay năm giờ sáng- và nhờ ai
đó đánh thức bạn dậy vào lúc bốn giờ. Y đă làm theo lời bạn
yêu cầu và rồi bạn lại nổi cáu lên với y! Bạn không thích
thú cái chuyện bị dựng đầu dậy trong lúc c̣n đang ngon giấc
-dù đó là chuyện do chính bạn yêu cầu. Bạn c̣n xem y như kẻ
thù nữa là khác.
Tôi đă được nghe một giai thoại về Immanuel Kant, một triết
gia Đức, rằng ông ta là một người rất tôn trọng chuyện giờ
giấc. Đời sống ông ta chẳng khác ǵ một cái kim đồng hồ,
luôn luôn đúng giờ trong tất cả mọi chuyện, không một giây
phút nào bỏ phí. Đúng năm giờ sáng, cả toàn bộ đời sống của
ông ta như thức dậy vào ngay lúc đó. Ông có một người đầy tớ
và người này có nhiệm vụ phải lôi ông ta ra khỏi giường ngủ
vào đúng giờ này, ngay cả đôi khi phải dùng đến bạo lực –ông
ta cho phép người đầy tớ có quyền làm chuyện đó. Ông bảo
người đầy tớ: “Nếu cần phải đánh ta, ngươi cứ việc đánh! Và
cho dù ta sẽ đánh lộn cật lực với ngươi, ngươi cũng phải
đánh thức ta dậy. Đừng để tâm đến những ǵ ta càu nhàu vào
buổi sáng. Có thể ta sẽ chữi bới la mắng hay dọa dẫm sẽ đuổi
ngươi ngay lập tức, đừng quan tâm. Bất cứ cái ǵ ta nói
ngươi có thể tiếp tục lắng nghe, nhưng cứ việc lôi ta ra
khỏi giuờng.”
Người ta nói rằng Kant rất mực lệ thuộc vào người đầy tớ này
trong cái tương quan kỳ quặc, người đầy tớ gần như trở thành
ông chủ và ông chủ biến thành người đầy tớ. Đôi lúc người
đầy tớ này nghỉ việc và Kant đă phải rất khổ sở để t́m người
khác thay thế nhưng không ai xứng hợp với vai tṛ này, bởi
v́ đâu có ai lại có thể đánh đập ông chủ ḿnh vào lúc năm
giờ sáng? Ngay cả nếu ông chủ bảo, “Cứ việc đánh ta!” người
đầy tớ cũng rất sợ hăi khi làm chuyện đó. Thế là Kant cứ
phải tới lui chạy t́m người đầy tớ cũ rất nhiều lần.
Thế nhưng chuyện ǵ đă xảy ra? Có thể là bạn đang tận hưởng
một giấc mơ đầm ấm, êm đềm, ngoài trời lành lạnh và bạn th́
đang nệm ấm chăn êm. Vâng, có thể là trước đây bạn quyết
định sẽ thức dậy, thế nhưng bây giờ …? Bạn quay trở ḿnh lần
nữa và lại ch́m vào giấc ngủ.
Không ai có thể được đánh thức trước thời điểm chín mùi của
y và cũng không nên làm chuyện đó.
Thế nên, không có vấn đề ǵ đâu bạn, hăy cố t́m hiểu tại
sao bạn lại cứ nhắm nghiền đôi mắt ḿnh lại. Thay v́ yêu
cầu tôi dùng sức để mở nó ra th́ hăy cố t́m hiểu tại sao nó
lại cứ nhắm măi. Hăy cố mà hiểu là bạn đang c̣n ch́m đắm
trong những giấc mơ nào. Bạn mơ như thế đă đủ chưa? Đă thật
sự quá đủ chưa? Hàng triệu kiếp đời trôi qua bạn cứ vẫn măi
hoài đắm ch́m trong cơn mê ngủ. Bạn đă chẳng đạt được ǵ từ
tất cả những cơn mơ kia. Tất cả chỉ là hoang vu trống vắng.
Và bạn th́ vẫn c̣n đang t́m cách lấp đầy chính ḿnh, nhồi
nhét chính ḿnh với những cơn mơ mới, những khát vọng mới,
những ước mơ mới. Có thể là bây giờ bạn đang mơ đến giác
ngộ, thế nên bạn mới hỏi tôi câu hỏi này.
Bạn đă nằm mơ không biết bao nhiêu giấc mơ rồi. Bây giờ th́
một giấc mơ mới khởi dậy trong tâm bạn –mơ thành Phật, mơ
đạt đến giác ngộ. Đây cũng chỉ là một cơn mơ mới mà thôi!
Nếu bạn đă thực sự chấm dứt tất cả những giấc mơ, thế th́ ai
có thể bắt bạn ngủ măi được? Chỉ việc mở đôi mắt của bạn ra
thôi! Mà thực ra ngay cả bạn không cần phải mở mắt nữa. Một
khi hiểu rằng bạn đă nằm mơ đủ tất cả những giấc mơ rồi, đôi
mắt của bạn sẽ tự động mở ra! Sẽ không hề có nhu cầu để mở
mắt ra nửa bởi v́ đă có ai khép chúng lại đâu.
Hăy nh́n vào cái nắm tay tôi đây: Nếu tôi phải nắm lại như
một cái nắm đấm, tôi sẽ phải giữ, phải nắm chặt nó lại. Cái
khoảng khắc mà tôi buông lơi, bàn tay tự nó sẽ khởi sự mở
ra. Mở là hợp với tự nhiên, bóp chặt lại là trái tự nhiên.
Để giữ cho nó đóng lại bạn cần phải sử dụng đến năng lượng.
Để mở ra, bạn không cần đến một chút năng lượng nào.
Đây là một cái ǵ rất mực lạ lùng: Để sống khổ đau con người
cần phải trút vào đó không biết bao nhiêu là năng lượng.
Trong khi để sống hạnh phúc, con người không cần đến bất cứ
một năng lượng nào cả. Hạnh phúc là miễn phí, hoàn toàn miễn
phí, c̣n khổ đau th́ bạn cần phải tốn kém! Nếu bạn muốn khổ
đau, bạn cần rất nhiều nỗ lực để sống trong khổ đau. Có một
t́nh huống trái tự nhiên như thế. Cái bàn tay nắm chặt là
chuyện trái tự nhiên; cái bàn tay mở ra là một điều rất tự
nhiên. Cái bàn tay mở ra không cần đến một chút năng lực
nào, bằng không chắc là bạn sẽ phải vô cùng mệt mỏi -bởi v́
nó mở ra suốt ngày, đến chiều tối chắc là bạn phải chết ngất
đi v́ mệt. Bạn sẽ nói rằng, “Suốt ngày tôi đă cứ phải mở cái
bàn tay ra như thế này không mệt làm sao được.” Bây giờ, một
hôm nào đó bạn cứ thử nắm chặt bàn tay của ḿnh lại, để như
vậy cho đến tối rồi bạn sẽ cảm thấy như thế nào. Cái bàn tay
mở ra là chuyện hợp tự nhiên.
Một trái tim rộng mở cũng là một hiện tượng tự nhiên; một
con người cởi mở cũng là một chuyện rất tự nhiên. Một con
người khép kín mới là điều rất mực trái tự nhiên, rất mực
giả tạo; bạn đă phải trút vào đó không biết bao nhiêu năng
lực. Đây là điều mà tôi quan sát trên hàng ngàn vạn người:
rằng, họ bỏ toàn bộ năng lực cuộc đời của họ để sống trong
khổ đau. Làm như sống trong địa ngục là một đầu tư vĩ đại.
Đó là một chuyện rất khó khăn chứ có phải dễ dàng đâu. Bạn
phải rất mực sắt đá, rất mực ngoan cố, cứng rắn như kim
cương –adamant. Cái từ “adamant” này mới thật chính
xác; nó xuất phát từ cái từ “diamond” –kim cương. Vâng bạn
phải là một con người cứng rắn như thế, chỉ như thế bạn mới
sống măi hoài trong địa ngục! Ngược lại, chẳng có ai ngăn
đường cản lối cái đạo lộ của bạn cả. Bạn chỉ việc buông xả,
thư giản và bước vào thiên đàng –buông xả, thư giản là cánh
cửa.
Bạn bảo rằng: Bóng tối đang phủ chụp lấy tôi. Buông
xả đi. Và cái khoảnh khắc mà bạn buông xả, đôi mắt của bạn
sẽ khởi sự mở ra, chẳng khác ǵ một nụ hoa măn khai thành
một đoá hoa hàm tiếu, chẳng khác ǵ cái nắm tay không c̣n
nắm chặt nữa, khởi sự mở ra thành một bàn tay buông mở.
Tôi không phải ở đây để làm công việc ép buộc, thúc bách.
Tôi ở đây chỉ để làm sáng tỏ cho bạn về chuyện nó xảy ra như
thế nào. Tôi có thể nói về cái tiến tŕnh này, nhưng không
thể làm công chuyện đó cho bạn. Khi hiểu rồi, nó sẽ tự động
xảy ra. Đừng có đặt hy vọng vào những chỉ hướng sai lạc. Tôi
không hứa hẹn với bạn bất cứ điều ǵ cả, duy chỉ một điều:
rằng, bất cứ chuyện ǵ đă xảy ra với tôi, tôi sẽ làm cho nó
trở nên sáng tỏ, hiển nhiên đối với bạn. Và rồi bạn sẽ theo
lối bước đi.
Đức Phật đă từng dạy rằng: Những bậc giác ngộ chỉ chỉ ra con
đường, c̣n bạn phải tự ḿnh bước đi, phải dấn ḿnh vào đạo
lộ.
Câu hỏi thứ ba:
Sau khi đă giác ngộ rồi, làm sao lại c̣n cần đến thiền
nữa?
Ai bảo với bạn rằng sau khi giác ngộ rồi thiền vẫn c̣n cần
thiết? Thiền vẫn có mặt nhưng không cần thiết –nó trở thành
một chuyện tự nhiên. Nó cần thiết trước khi giác ngộ, sau
khi giác ngộ, nó hiện hữu ở đó chẳng khác ǵ hơi thở. Tự
nhiên và tự phát.
Giác ngộ mang một ư nghĩa chính xác là: đó là lúc thiền trở
nên rất mực tự nhiên. Bạn đang sống trong thiền –không phải
là bạn thỉnh thoảng thực hành tọa thiền, không phải là một
vài giờ thiền định trong ngày –mà toàn bộ thời gian của bạn
là sống trong thiền. Bạn chuyển động trong thiền, bạn bước
đi trong thiền, bạn ngồi đứng trong thiền, bạn ăn uống trong
thiền, bạn yêu thương trong thiền, bạn làm công chuyện trong
thiền. Toàn bộ đời sống của bạn được bao phủ bởi một nguồn
năng lượng mới. Đó không c̣n là một chuyện cần thiết, nó là
chuyện trở thành rất mực tự nhiên.
Parinirvana vừa mới gởi đến tôi một mẩu giai thoại nhỏ -liên
quan đến câu hỏi này:
Có một người ngồi đó, trên một hành tinh nhỏ. Hàng ngày cứ
vào sáu giờ sáng y ra lệnh cho mặt trời mọc và mặt trời mọc
lên, rồi sáu giờ chiều y ra lệnh cho mặt trời “lặn” và mặt
trời lặn xuống. Chỉ một ít lâu sau bà mặt trời này đă học
thuộc bài học của ḿnh và từ đó người đàn ông kia chỉ việc
ngồi yên lặng ngắm nh́n.
Không có ai rút ra được bất cứ bài học nào từ đó cả. Rằng,
ngay cả khi không cần phải ra lệnh, mặt trời cũng sẽ vẫn mọc
vào lúc sáu giờ sáng.
Nếu bạn cứ tiếp tục sống như một mặt hồ tĩnh lặng, th́ ngay
cả thiền định cũng không c̣n cần thiết nữa, ngay cả trước
khi đạt đến giác ngộ. Nếu bạn cứ tiếp tục sống một cuộc sống
lành mạnh, nồng ấm chan ḥa –không bận tâm đến quá khứ không
mơ ước đến tương lai- nếu bạn cứ tiếp tục sống trọn vẹn
trong từng khoảnh khắc, th́ ngay cả trước khi đạt thành giác
ngộ, chuyện thiền định cũng không c̣n cần thiết nữa mà tự nó
sẽ khởi sự xảy ra. Cũng giống như mặt trời mọc vào buổi
sáng, lặn vào buổi chiều mà không cần đợi bạn phải ra lệnh.
Người kia đă ngồi đó hàng ngày ra lệnh cho mặt trời mọc vào
lúc sáu giờ sáng và lặn vào lúc sáu giờ tối mỗi buổi chiều.
Và rồi sau vài ngày y nghĩ thầm, “Bây giờ th́ chắc là mặt
trời đă học thuộc bài học của ḿnh.” Thế là y ngồi đó lặng
yên, đưa mắt nh́n, thế rồi mặt trời mọc lên! Y tiếp tục lặng
yên quan sát, và rồi mặt trời lặn xuống! Thế là người kia
rất mực hạnh phúc, công việc của y đă hoàn tất -mặt trời đă
học thuộc bài học của ḿnh.
Tất cả thiền định đều giống như vậy. Đời sống tự nó không
ngừng chuyển động hướng đến thiền, không cần đến một gia lực
nào khác. Bạn phải cần đến gia lực bởi v́ đời sống của bạn
quá mức ù ĺ do hậu quả bị nhồi nhét quá nhiều những ư niệm
vô nghĩa. Do bởi những tà niệm này, bạn đă tạo ra không biết
bao nhiêu những đập chắn trong chính ḿnh và từ đó ḍng sống
không c̣n luân lưu nữa, bạn đă không c̣n là một ḍng sông
–mà là những vũng nước tù đọng, dơ bẩn. Thế nên người ta mới
cần đến thiền định.
Thiền định được cần đến bởi v́ bạn đă trở thành phản tự
nhiên. C̣n nếu bạn sống một đời sống hợp tự nhiên … chữ “tự
nhiên” ở đây bao hàm ư nghĩa là sống trọn vẹn trong từng
khoảnh khắc –không hề cố gắng tṛng vào đó cái ư niệm phải
thế này phải thế nọ, không hề cố gắng biến đổi nó thành bất
cứ một cái ǵ khác. Chấp nhận cái như thị của từng khoảnh
khắc. Khi nổi sân lên, cứ việc chấp nhận cái sân hận của
ḿnh; không cần phải tạo ra cái ư niệm lư tưởng về vô sân.
Khi cơn giận qua đi, đừng có phiền muộn, hối hận. Có ǵ để
phải hối hận –nó như thế là như thế! Khi thương yêu, cứ việc
thương yêu, đừng có đặt vấn đề phải nên thương yêu như thế
nào. Không cần phải chạy đi tra cứu những cuốn cẩm nang, từ
điển về thương yêu, cứ việc để cho suối nguồn thương yêu
tuôn chảy tự nhiên.
Tôi đă được nghe kể câu chuyện về một chiến sĩ tài ba đất
Phù Tang, một nhà hiệp sĩ đạo, một kiếm khách lừng danh:
Một đêm kia, mệt mỏi sau một ngày chiến đấu trên chiến
trường, y trở về nhà và sắp sửa leo lên giường ngủ th́ trông
thấy một con chuột ở trong pḥng. Con chuột này giương cặp
mắt lên nh́n y một cách hung bạo! Nhà hiệp sĩ đạo liền rút
kiếm ra cố gắng để giết nó ngay lập tức. Là một kiếm sĩ tài
ba thế nhưng không biết sao ông lại chém hụt ngay từ nhát
kiếm đầu tiên. Ông tiếp tục chém tiếp nhiều lần, đến độ găy
cả lưỡi kiếm mà vẫn không giết được con chuột. Ông ta trở
nên kinh hoàng thực sự: “Con chuột này thật là bí ẩn. Chắc
chắn đây không phải là một con chuột thường!” Ông cảm thấy
toát mồ hôi lạnh –trong đời ông ta chưa bao giờ toát mồ hôi
ra như thế. Ông là một chiến sĩ suốt đời dày dặn chiến
trường thế mà bây giờ lại bị một con chuột đánh bại.
Ông bỏ chạy ra ngoài hỏi vợ t́m cách đối phó. Bà vợ bảo
chồng: “Ông ngốc quá đi thôi! Ông đâu cần phải đi giết một
con chuột. Ông có bao giờ nghe ai lại đi dùng kiếm để giết
chuột bao giờ? Hăy mang con mèo vào pḥng để nó làm công
việc đó.” Thế là con mèo được mang vào pḥng. Đây không phải
là một con mèo thường mà là con mèo thuộc loại bậc nhất của
nhà hiệp sĩ. Nó đă được huấn luyện nhiều kỹ thuật khác nữa;
đó là một trong những con mèo bắt chuột lừng danh.
Thế là con mèo đă nhập trận với tất cả những sở trường, kỹ
thuật của ḿnh. Thế nhưng tuy cố gắng hết sức, con chuột này
quả thật phi thường, nó nhảy vào tấn công thẳng vào đôi mắt
của mèo. Thế là con mèo phải tháo chạy ra ngoài. Trong đời
nó chưa hề thấy một con chuột nào như thế cả -tấn công ngay
cả mèo?! Nó đứng đó và run lên như nhà kiếm sĩ.
Nhà kiếm sĩ buột miệng: “Thật là hết sức!”
Thế rồi con mèo của nhà vua đă được triệu đến. Đây là con
mèo vào loại bậc thầy, nổi tiếng trên khắp cả nước; dĩ nhiên
rồi, con mèo của vua mà lại. Thế nhưng con mèo của nhà vua
cũng không may mắn ǵ hơn, sau khi đă vận dụng tất cả mọi kỹ
năng của ḿnh, nó vẫn bị con chuột đánh bại, quả là điều
không thể tưởng tượng!
Cuối cùng con mèo của nhà vua đành phải giới thiệu một con
mèo khác mà nó được biết, một con mèo chẳng hề nổi tiếng
chút nào: “Qúy vị đă sử dụng đến nhiều con mèo nổi tiếng
rồi, bây giờ hăy thử một con b́nh thường xem … hoàn toàn
b́nh thường, rất mực b́nh thường.”
Nhà kiếm sĩ băn khoăn: “Thế nhưng một con mèo b́nh thường,
rất mực b́nh thường như thế có thể làm được ǵ?”
Con mèo nhà vua trả lời: “Th́ quư vị cứ việc thử. Tôi biết
rơ con mèo này. Nó b́nh thường đến độ không biết một cái ǵ
cả. Tối ngày chỉ biết ngủ thôi. Thế nhưng có một điều đặc
biệt về nó như sau: Tất cả các con mèo khác, toàn bộ những
con mèo trên đất nước này đều biết rằng nó rất mực bí ẩn.
Cái điều bí ẩn đó là: nó không hề biết bất cứ chuyện ǵ về
chuột, cách thức bắt chuột, nghệ thuật, kỹ năng, phương
pháp, triết lư –nó không hề biết ǵ hết, không hề đặt chân
đến bất cứ trường trung học, cao đẳng, đại học nào. Nó chỉ
là một con mèo b́nh thường, hoàn toàn b́nh thường, thế nhưng
gịng họ nhà chuột lại sợ nó vô cùng! Bất cứ nơi nào nó ngủ
… cái nhà đó chuột không hề dám bén mảng đến! Chỉ nội sự có
mặt của nó là đủ rồi. Và nó th́ cứ tối ngày lim dim ngái
ngủ, không ai biết được lúc nào th́ nó vồ chuột và cách thức
giết chuột như thế nào.
Có lần tôi t́m đến gặp nó và hỏi, “Này, kỹ thuật của bồ là
cái ǵ vậy?” Nó nhướng cặp mắt lên nh́n tôi chẳng hề có lấy
một câu trả lời, và rồi nhắm mắt lim dim đi vào giấc ngủ trở
lại! Tôi đánh thức nó dậy và hỏi một lần nữa: “Này, kỹ thuật
của bồ là cái ǵ vậy?”
Nó trả lời: “Tớ không biết. Tớ là một con mèo. Bây nhiêu đó
là đủ rồi. Một con mèo là một con mèo. Mà con mèo có nghĩa
là bắt chuột. C̣n kỹ thuật là cái ǵ vậy? Thật là chuyện
nhảm nhí vô nghĩa!”
Thế là con mèo này đă được mang đến mà mới thoạt trông nhà
kiếm sĩ chẳng có mảy may hy vọng ǵ ở nó cả, bởi v́ nó thực
sự rất mực b́nh thường, chẳng khác ǵ một con mèo hoang
ngoài chợ.
Nhưng rồi nó bước vào pḥng, một cách đơn giản tự nhiên
chẳng cần đến nghệ thuật, kỹ thuật ǵ hết, nó bước vào tóm
cổ con chuột mang ra ngoài.
Cả họ hàng nhà mèo xúm nhau lại thắc mắc: “Này, kỹ thuật của
bồ là cái ǵ vậy?”
Con mèo -rất mực b́nh thường đó- trả lời: “Tớ chẳng biết
nghệ thuật, kỹ thuật là cái quái qủy ǵ cả. Tớ là con mèo.
Như vậy đă đủ chưa nhỉ?”
Đó là tất cả những ǵ mà tôi gọi là tự nhiên. Thiền sẽ xảy
đến nếu bạn sống rất mực tự nhiên –ngay cả trước khi đạt
thành giác ngộ. Khi cái tự nhiên đó nở hoa th́ chính là
thiền, nó không hề là một nghệ thuật, kỹ năng, tài nghệ.
Chẳng bao giờ. Bạn không cần phải ghi danh theo học bất cứ
một trường học nào. Chẳng qua là bạn đă bị hư hỏng. Quá
nhiều chuột bao quanh bạn và bạn trở nên sợ hăi những con
chuột –không những sợ chuột, bạn c̣n khởi sự học hỏi về cách
bắt chuột. Và rồi bạn trở nên kinh nghiệm, thiện nghệ; cái
ǵ bạn cũng biết cả và đó chính là đầu mối của vấn nạn. Cái
tri kiến của bạn chính là cái vấn nạn của bạn.
Ngược lại, bạn đâu có cần! Kabir chẳng bao giờ thiền định
–ông ta sống như một sợi chỉ xuyên suốt qua tất cả mọi sinh
hoạt đời thường và đạt thành giác ngộ. Chuyện ǵ đă xảy ra?
Ông ta sống tự nhiên, làm tất cả mọi chuyện b́nh thường với
toàn bộ trái tim ḿnh, thẩm thấu, tan biến vào trong việc
làm đó –và đạt ngộ.
Thế nên một điều cần lưu ư, bạn phải học thiền chẳng qua v́
bạn đă thâu thập được ở đâu đó một số sai lầm. Để tiêu hủy
cái học thức sai lầm này bạn lại sẽ phải cần đến chuyện học.
Cũng giống như chân đạp gai bạn phải cần đến một cái gai
khác để lể nó ra. Cái gai dùng để lể cũng giống với cái gai
đạp thế thôi, nhưng nó hữu dụng. Thiền cũng giống như một
cái gai và bởi v́ bạn không c̣n sống tự nhiên, chất giả tạo
này đă thấm sâu vào người bạn, bạn cần đến thiền để “lể” nó
ra; đó là một thứ dược liệu, là phương thuốc.
Bạn có để ư không? Thuốc -‘medicine’- và thiền –‘meditation’
đều có chung một nguồn gốc tu từ học. Đó là phương thuốc.
Khi ai đó đau ốm, bạn cho họ thuốc men? Bạn nghĩ rằng thuốc
men sẽ mang lại cho y sức khoẻ? Trật lất! Thuốc men chỉ tiêu
diệt căn bệnh. Chưa có loại thuốc nào được phát minh để mang
lại sức khoẻ. Sức khỏe vượt ra ngoài tầm tay của thuốc men
và kể cả thiền định. Dược phẩm chỉ làm công việc đơn giản là
tiêu diệt bệnh hoạn. Một khi bệnh hoạn bị tiêu diệt –khi cái
gai đă được lấy ra- cái sức khỏe nội tại của bạn bắt đầu
phục hồi trở lại.
Chỉ có cái giả tạo mới cần được tiêu diệt. Và một điều rất
tự nhiên, đối phó với cái giả tạo người ta cần đến một cái
ǵ đó giả tạo. Đối trị một cái ǵ đó sai lầm hư vọng bạn sẽ
phải cần đến một cái hư vọng sai lầm. Bạn không thể dùng
chân để diệt vọng, chúng sẽ không bao giờ ngồi lại với nhau.
Làm sao bạn có thể dùng chân để diệt vọng? Thế nên tất cả
mọi kỹ thuật thiền định cũng đều giả tưởng như tất cả mọi
chuyện giả tưỏng khác -tất cả đều là hư cấu! Chúng hữu ích,
chắc chắn là hữu ích; chúng giúp kéo bạn ra khỏi cái giả dối
hư vọng của bạn, nhưng đến lúc bạn thoát ra khỏi rồi, bỗng
nhiên bạn nhận ra rằng, “Thiền định cũng chẳng hề cần thiết
ngay cả trước khi ta đạt thành giác ngộ.” Nó trở nên cần
thiết là do bởi xă hội, do bạn bị điều kiện hoá, do bởi có
quá nhiều học thuyết giáo điều, do bởi bạn đă đánh mất đi
cái bản chất tự nhiên của ḿnh, đánh mất đi cái Đạo.
Thế nên không hề có vấn đề “Sau khi đă giác ngộ rồi, làm sao
thiền lại c̣n cần thiết nữa?” Chẳng bao giờ. Người ta sẽ
quên đi thiền là cái ǵ bởi v́ người ta đă không hề biết đến
những khoảnh khắc không-thiền. Người ta luôn sống
trong thiền, đời sống của họ là thiền.
Tuy nhiên có lúc xảy ra cái chuyện như thế này: Thỉnh thoảng
bạn bắt gặp một ông Phật đang ngồi nhắm mắt lại. Thỉnh
thoảng bạn trông thấy một Meera vẫn tiếp tục lễ bái cầu
kinh trước Krishna. Thế là cái vấn nạn khởi dậy trong tâm
bạn: “Ông Phật đang làm cái ǵ vậy?”
Ai cũng biết chuyện Chúa Giêsu đă nhiều lần bảo môn đệ: “Các
ngươi chờ ta ở đây. Ta sẽ phải đi lên núi để thiền định.”
Chúa Giêsu đă làm ǵ khi ngài bảo rằng sẽ đi thiền định?
Ngài chẳng hề cần đến thiền định chút nào cả. Như vậy ngài
muốn đến đó để làm ǵ? Đơn giản là ngài chỉ muốn tạm thời xa
lánh đám đông. Cái chuyện thiền định đó chỉ là chuyện gạt
gẫm. Đơn giản là ngài chỉ muốn được ở yên một ḿnh. Có những
lúc thật sự mệt mỏi. Mệt mỏi với kẻ thù và mệt mỏi cả với
bạn. Mệt mỏi với những kẻ chống lại ḿnh và mệt mỏi cả với
những người theo. Mệt mỏi, chỉ đơn giản như thế.
Cũng giống như người bác sĩ suốt ngày làm việc tại bệnh viện
với những bệnh nhân, một ngàn lẻ một thứ bệnh hoạn khác
nhau, ông ta muốn được trở về nhà để nghỉ ngơi. Đơn giản là
vậy.
Chúa Giêsu và Đức Phật sống liên tục với những con bệnh, bởi
v́ trên thế gian này chỉ c̣n lại những con người ốm đau bệnh
hoạn. Các ngài cũng cần đến một chút nghỉ ngơi.
Đức Phật đâu cần đến thiền định để làm ǵ? Thế nhưng thỉnh
thoảng ngài ngồi nhắm mắt yên lặng dước gốc cây Bồ đề -ngay
cả sau khi đă thành Phật. Chỉ là v́ muốn có một vài phút
giây thuần khiết cho chính ḿnh. Trong cái tuyệt mỹ của yên
lắng một ḿnh đó, trong cái ân sủng của yên lắng một ḿnh đó
-chỉ một vài phút giây ngắn ngủi, ngài tạm thời quên đi tất
cả những phiền toái của nhân sinh, đơn giản là như thế. Thế
là ngài tươi mát trở lại, suối nguồn năng lượng tuôn chảy
trở lại, sẵn sàng để bắt tay vào việc trở lại -lại cứu độ
nhân sinh, mời gọi nhân sinh, khơi động nhân sinh.
Ngày xưa ở Trung Hoa, Thiền sư Hoàng Bá
(2) sau khi đạt đạo, người
ta vẫn thấy ngài tiếp tục lễ bái một cách thành kính trước
tôn tượng Phật.
Khởi mối nghi, một đệ tử hỏi ngài: “ Thầy đang cầu khấn Đức
Phật chuyện ǵ thế, hay đang kiếm t́m chân lư chăng?”
Thiền sư trả lời: “Ta không có ǵ để cầu khẩn Đức Phật cũng
chẳng kiếm t́m chân lư.”
Người đệ tử lại hỏi: “Thế th́ tại sao Thầy lại lễ bái?”
Ngài Hoàng Bá trả lời: “Ta chỉ đơn giản lễ bái.”
Câu nói này thoạt nghe có vẻ rất lạ lùng. Vị Thiền sư bảo
rằng: “Ta chỉ đơn giản lễ bái.” Đây là một ḷng biết
ơn thuần khiết. Nó chẳng dính líu ǵ đến thiền định hay
nguyện cầu. Ông ta không lễ bái để cầu xin bất cứ cái ǵ
-tất cả đều đă được trao tặng. Và một khi tất cả tặng phẩm
vô giá đă được trao đến bạn, bạn cảm thấy một ḷng biết ơn
vô tận –cái ân đức to tát này không thể nào đền đáp; không
có ǵ đền bù nổi. Bạn có thể phụng dưỡng người cha của ḿnh
trong lúc già yếu để đền đáp công ơn mà ông ta đă bồi đắp
bạn từ thuở c̣n thơ. Bạn có thể tôn kính người mẹ, săn sóc
cho bà ta trong tuổi xế chiều gọi là đền đáp lại cho bà
trong một vài cách thế nào đó. Thế nhưng bạn có thể làm ǵ
để đền đáp công ơn với vị Đạo sư của ḿnh? Bởi v́ tất cả mọi
loại đồng tiền mà bạn biết được đều thuộc về của thế gian
này –c̣n ông ta th́ cho bạn một cái ǵ đó thuộc về hệ thống
giá trị của một thế giới khác, và bạn th́ lại không hề có
bất cứ một đồng xu nào của cái thế giới kia. Bạn làm sao để
trả, để đền đáp ông Thầy? Hoàn toàn vô vọng, thế là bạn
không biết bày tỏ ḷng biết ơn của ḿnh theo một cách nào
khác.
Thiền sư Hoàng Bá rất đúng khi trả lời, “Ta đơn giản chỉ lễ
bái. Ta không c̣n ǵ để cầu khẩn Đức Phật nữa. Ngài đă trao
cho ta tất cả, nhưng làm thế nào để ta quên cái ân đức đó?”
Tôi nghĩ rằng Thiền sư Hoàng Bá chắc chắn là sẽ tiếp tục lễ
bái suốt cuộc đời ḿnh, bất cứ ở đâu. Đó là ḷng biết ơn
vĩnh cửu.
Một vị đệ tử khác của Phật, ngài Mạn Thù Sư Lợi, đắc quả vị
giải thoát. Khi ngài đă đạt thành giác ngộ, Phật dạy, “Bây
giờ th́ ngươi hăy rời xa ta. Bây giờ th́ ngươi đă tự ḿnh
lănh hội được yếu chỉ. Cái thông điệp đó nay sống động ở
trong ngươi. Hăy ra đi và rao truyền nó!”
Thế là ngài Mạn Thù Sư Lợi đă phải ra đi với đôi ḍng nước
mắt tuôn chảy. Đồ chúng có người thắc mắc, “Tại sao ngài
lại khóc? Ngài đă đắc quả vị rồi sao lại cứ măi bám víu vào
Phật?”
Ngài trả lời: “Ai bám víu vào Phật hồi nào? Chỉ việc trông
thấy Ngài, chỉ việc được kề cận bên Ngài, chỉ việc được qùy
xuống đảnh lễ khi đi ngang qua Ngài … Ta đi ngang qua Ngài
có đến hàng ngàn lần trong ngày, lần nào là không quỳ xuống
đảnh lễ. Ta đâu có thể làm ǵ khác hơn (để đền đáp cái ân
đức vô lượng đó). Nhưng bây giờ th́ ta sẽ phải xa Ngài.”
Có người đă bạch với Phật chuyện ngài Mạn Thù Sư Lợi khóc.
Đức Phật liền cho gọi Mạn Thù Sư Lợi đến và dạy, “Ngươi có
thể đảnh lễ ta ở bất cứ nơi đâu.” Chuyện kể lại rằng ngài
Mạn Thù Sư Lợi trong suốt hai mươi năm c̣n lại của đời ḿnh,
hàng ngày –sáng, trưa, chiều, tối bất cứ lúc nào có th́ giờ
đều không quên hướng về nơi Đức Phật để đảnh lễ. Bất cứ nơi
nào mà Đức Phật đi qua.
Môn đệ thắc mắc: “Thầy đă đạt đến quả vị Phật rồi! Tại sao
Thầy lại cứ tiếp tục làm công việc này?”
Ngài Mạn Thù Sư Lợi trả lời: “Làm sao ta ngưng đây? Nó đă
trở thành chuyện tự nhiên.”
Đó chỉ là ḷng biết ơn đơn thuần, hoàn toàn không cần đến
một lư do nào để biện minh. Có một số việc rất hiếm hoi mà
khi người ta thực hiện không cần đến một lư do nào cả. Không
phải tất cả mọi chuyện đều chỉ được làm khi có lư do. Không
cách nào có thể đền đáp thâm ân vị Đạo sư của ḿnh ngay cả
khi bạn đă đạt thành đạo quả.
Một vị tăng hỏi Thiền sư Bách Trượng Hoàng Hải
(2), “Cái sự kiện nào là mầu
nhiệm nhất trong thế gian này?”
Ngài Bách Trượng trả lời: “Ta ngồi đây với chính ta. Đây là
sự kiện mầu nhiệm nhất trên thế gian này. Ta ngồi đây với
chính ta.”
Thế nhưng cái đó gọi là thiền! Cái đó gọi là cầu nguyện, là
lễ bái! Gọi nó bằng bất cứ danh xưng nào mà bạn muốn, tuy
nhiên đây là chuyện duy nhất sau khi đạt thành giác ngộ: “Ta
ngồi đây với chính ta.”
Câu hỏi thứ tư:
Tại sao một tín ngưỡng này lại không thể nào hiểu được sự
tiếp cận chân lư của một tín ngưỡng khác? Tại sao có quá
nhiều xung đột và ngộ nhận?
Không hề có sự ngộ nhận giữa Đức Phật với Chúa Giêsu, giữa
Mahavir với Krishna, giữa Zarathustra và Mohammed. Đây là
những con người tín ngưỡng thực sự.
Chỉ có sự ngộ nhận giữa người Hồi giáo với Ấn giáo với Kỳ Na
giáo với Cơ Đốc giáo, … thế nhưng họ không phải là những con
người tín ngưỡng thực sự. Họ chỉ là những người
tín-ngưỡng-giả-hiệu; họ tin rằng ḿnh là con người tín
ngưỡng nhưng thực ra không phải thế. Làm sao có thể có sự
ngộ nhận khi tín ngưỡng được đâm chồi trong trái tim bạn?
Tín ngưỡng thực sự giải phóng bạn ra khỏi tất cả mọi loại
thiên kiến. Làm sao bạn có thể ngộ nhận được? Bạn chỉ ngộ
nhận khi nào bạn mang theo trong tâm ḿnh một ư kiến, tư
tưởng nào đó. Khi tất cả mọi tư tưởng, ư kiến dều được buông
bỏ và cái tâm trở thành một mặt hồ tĩnh lặng, làm thế nào
lại có thể có sự xung đột, ngộ nhận?
Nếu Đức Phật ngồi kế cận Chúa Giêsu -sẽ có sự tranh căi xảy
ra giữa họ chăng? Chắc là không. Làm sao hai mặt hồ tĩnh
lặng có thể tranh căi với nhau? Vâng, nếu bạn ngồi kế cận
một ông Phật, chắc chắn là sẽ có khả năng xảy ra đủ mọi loại
tranh luận. Thế nhưng khi |