|
Lấy Đức Báo Oán -
Đức Thầy Báo Trước Ngày Vắng Mặt (*)
*
Năm Đinh Hợi (1947) Đức Thầy về Phú Thành, ngày 14 tháng 2 Âm Lịch, lúc 10 giờ đêm tại nhà Hương Chủ Bộ. Thầy tỏ ra cử chỉ băn khuăn không vui. Thầy hỏi tôi và tướng Nguyễn Giác Ngộ rằng:
- Mấy người thù Việt Minh không?
Tôi và ông Nguyễn làm thinh không dám trả lời. Thầy tiếp:
- Thôi thù làm chi, lỡ mình với họ xô xát nhau, chết một mớ ít, mình cũng nên bỏ qua. Đó chẳng qua là duyên nghiệp với nhau, nếu thù mà xô xát với họ nữa càng chết nhiều thêm chứ có ích gì! Vì mình là nhà cách mạng từ bi, bác ái, dĩ đức háo sanh, khoan hồng đại độ, mềm mỏng dẻo dai, dung hoà nhẫn nại để
thu phục nhơn tâm họ. Đến chừng tôi trở về, bọn họ theo mình hết trơn.
Lúc ấy tôi nghe Thầy nói: "Đến ngày Thầy trở về," tôi lấy làm lạ liền lập tâm hỏi Thầy thì Thầy nói thêm nhiều vấn đề rồi Thầy đi tới đi lui tỏ ra không yên tâm. Đến 12 giờ khuya tôi bạch với Thầy lúc ra về. Đức Thầy vịn vai bên trái tôi cùng đi chậm châm một khúc đường, vừa đi vừa dặn dò
công việc làm. Lúc ấy tôi còn nhớ, bỗng nhiên Đức Thầy dừng lại, buông vai tôi và bảo.
- Rán lo cho đoàn thể. >
Khiến gì chừng đó tôi quên đi, không hỏi đặng một lời nào nữa. Bặt qua ngày 22 tháng 2 nhuần năm Đinh Hợi (1947) Thầy đi hội nghị với Trần Văn Nguyên và Bửu Vinh. Đến ngày 25 Thầy vắng mặt cho đến ngày hôm nay.
(Thuật theo lời Ông Huỳnh Hữu Hạnh)
(*) Nhan đề do toà soạn đặt.

[
NSLONGHOA
]
|