|
Căn Bịnh Bồ Tát
(*)
LGT: Những bậc siêu phàm khi xuất thế
cứu đời thường có những hiện tượng lạ thường mà người trần mắt thịt
không thể nào hiểu được. Đức Thầy trước khi khai đạo đã trải qua một
thời gian đau ốm ngặt nghèo, các lương y đều không thể tìm ra nguyên
nhân chữa trị. Thân nhân cho rằng Ngài bị mắc bệnh tà nên đã đưa Ngài
đến những ông thầy bùa ngãi nổi tiếng nhất trong vùng Thất Sơn để trị
bịnh. Cả hai lần, hai ông danh sư về bùa ngãi đương thời đã phải bó
tay. Một ông với pháp thuật cao cường có thể triệu thỉnh được cả sơn
thần, thổ địa, nhờ đó mới biết được Đức Thầy là nhân vật phi phàm, thế
nên sau này khi Đức Thầy mở đạo, đã tìm đến quy y xin làm đệ tử.
Bịnh của Đức Thầy nói theo ngôn ngữ của
Kinh Duy Ma Cật là căn bịnh Bồ Tát, "vì chúng sanh bịnh nên Bồ Tát
bịnh." Long Hoa.
*
Chuyện này do Đức Bà kể tiếp:
Thời gian sau Đức Thầy bắt đầu thân
bệnh, ngày càng trầm trọng thêm, chạy chữa thuốc thang đủ cả mà bịnh
vẫn không thuyên giảm.
Đức Bà thấy căn bịnh của Đức Thầy lạ
thường quá, cứ trầm tư mặc tưởng, thân hình ngày càng tiều tụy, nên lo
nghĩ rằng Đức Thầy bị mắc bệnh tà. Bà đã đề nghị cùng Đức Ông thử tìm
thầy bùa, thầy pháp chữa trị coi như thế nào, bởi thuốc Tây thuốc Tàu
uống vào như nước lã thì biết làm sao hơn.
Đức Ông chiều theo lời đề nghị này, chở
Thầy đi rất nhiều nơi nhưng đến đâu các lương y cũng đành bó tay không
chữa được. Thuở đó Đức Ông vì bận việc làng nên thường hay vắng nhà,
bệnh tình của Thầy ngày càng trầm trọng thêm, đến độ bảy ngày không ăn
uống gì cả. Thấy thế Đức Bà hết sức đau lòng, từ trong bước ra chỗ
Thầy nằm, nắm chân Thầy lay dậy mà hỏi rằng:
- Trong mình ra sao? Không ăn uống làm
sao sống nổi?!
Đức Thầy ngồi dậy, hai tay căng ra thẳng
nhìn bà rồi nói:
- Bà Cả nhìn tôi có phải ba đầu sáu
tay không?
Đức Bà nhìn Thầy nghĩ là đã mê sảng rồi,
Bà khóc.
Kế đó người nhà lại chở Đức Thầy đi
nhiều nơi khác nữa để điều trị. Nghe đồ tại Mặc Dưng có ông Sãi Cả
người Miên pháp thuật cao cường, chuyên dùng bùa ngãi để trị bịnh, Đức
Ông cùng vài người nữa đã chở Thầy đến đó.
Sau khi nghe Đức Ông trình bày bệnh tình
của Thầy, ông Sãi Cả bước vào bên trong chánh điện của chùa, một lúc
sau bưng ra một ly nước đỏ như rượu vang đưa cho bệnh nhân uống.
Đức Thầy không chịu uống, thấy thế Đức
Ông rầy:
- Bệnh tình như vậy, thầy bảo uống thuốc
lại không chịu thì làm sao hết được bịnh.
Thấy Đức Ông phiền trách, nễ tình Đức
Thầy bưng ly thuốc uống. Uống xong ly thuốc bỗng Đức Thầy rùng mình
làm cho cả chùa chuyển động như muốn sập khiến mọi người lo sợ sắp bỏ
chạy ra ngoài, cho đến khi Đức Thầy không còn rùng mình nữa thì chùa
cũng ngưng chuyển động.
Trước chuyện lạ thường chưa hề xảy ra,
ông Sãi Cả tay chân run rẩy, mặt mày xám ngắt đâu còn lòng dạ nào chữa
trị nữa.
*
Sau đó người nhà lại đưa Đức Thầy đến
ông Ba Nhựt ở núi Trà Sư để tiếp tục trị bịnh. Ông này người đời
thường gọi với đạo hiệu là ông Đạo Som, một người nổi tiếng trong vùng
Thất Sơn, tu luyện đạo bằng pháp thuật và bùa ngãi. Khi trị bịnh tà ma
ông thường hay dùng cây som -một loại binh khí hình thức giống như cây
gươm nhưng nhỏ hơn- không phải làm bằng kim loại mà bằng sừng trâu.
Những bệnh nhân thường hễ khi thấy vũ khí này đều qùy lạy xin ông tha
cho là tự nhiên khỏi bịnh.
Đến khi gặp Đức Thầy, ông cũng làm như
thế, liền bị Đức Thầy dùng tay điểm mặt mà nói rằng:
-
Tôi
không phải đau bệnh tà ma chi mà ông som tôi.
Ông đạo Ba Nhựt dừng lại, đem cất hai
cây som vào trong rồi trở ra nói với Đức Ông:
- Ông Cả ơi! Tôi ở vùng Bảy Núi này trị
bịnh đã hơn mười mấy năm rồi, chưa có bịnh nhân nào dám điểm mặt tôi,
hôm nay con ôg điểm mặt tôi, như vậy cái gốc hành bịnh này lớn lắm,
thôi ông dắt về đi, chừng nào tôi truy ra căn gốc thì tôi mới làm
đặng.
Trên đường về, đi được một lúc, Đức Thầy
cho mọi người biết là tại vùng Bảy Núi chỉ có ông Ba Nhựt là linh giỏi
hơn các người khác.
Sau đó theo lời hẹn, Đức Ông đưa Thầy
đến gặp ông Ba Nhựt lần thứ hai để chữa trị. Đến nơi thì được biết ông
Ba Nhựt chưa tìm ra căn gốc của bịnh. Nhưng vì đường xa và với lời yêu
cầu khẩn thiết của Đức Ông nên ông Ba Nhựt đành phải cố gắng để chữa.
Nhờ vào lòng thành tâm này mà ông Ba Nhựt biết được nguyên nhân phát
sinh căn bệnh của Đức Thầy không giống với những thường nhân khác. Bởi
không rõ nguồn cội, ông Ba Nhựt đã lập đàn triệu thỉnh chư vị Sơn Thần
Năm Non Bảy Núi giúp ông để chữa bệnh cho Đức Thầy. Ông thành tâm cầu
khẩn nên được bốn vị hiện về với thân hình cao lớn, đầu đội mão, trang
phục màu sắc sặc sỡ từ ngoài đi vào. Ông Ba Nhựt rất mực hoan hỉ vì
lời cầu khẩn của mình đã linh ứng mà chư vị hiện đến để tiếp tay với
ông để chữa bệnh.
Tuy nhiên khi bốn Chư Vị tiến tới bộ vạc
mà Đức Thầy đang nằm thì mỗi ông chia nhau một góc giường, tay khoanh
tròn, đầu cúi mọp sát đất để đảnh lể Đức Thầy. Xong đâu đó bốn ông
khoanh tay nghiêm chỉnh đứng hầu Đức Thầy chớ không dám nhúc nhich gì
cả.
Được chứng kiến cảnh đó, ông Ba Nhựt
hoảng kinh nói không ra lời, lấy tay khoát khoát năm ba lần mới nói
được:
- Ông Cả ơi! Ông hãy đưa con ông về,
chừng nào con ông làm Thầy thế gian này thì sẽ hết bịnh, chứ còn tôi
không dám chữa trị chi nữa đâu. (**)
CHÚ THÍCH:
(*) Tiêu đề do Toà Soạn đặt.
(**) Đến khi Đức Thầy mở đạo thì ông Ba
Nhựt đến quy y với Ngài. Sau đó Đức Thầy có trở lại nơi ở của ông Ba
Nhựt và dùng nước sơn đề trước cử điện ba chữ HUỲNH LONG ĐIỆN rồi bước
vào trong hỏi mượn bộ vạc tịnh của ông Đạo Ba. Ngài ngồi thiền ở đó
trong suốt 64 ngày.
(Vìết theo lời thuật trong băng nhựa
của ông Năm Chơn -tức ông Ngô Ngọc Chơn trước khi Đức Thầy mở đạo
người ta thường gọi là ông đạo Năm- là cháu con người chị thứ Tám của
Đức Ông, nhà ở kế cạnh Tổ Đình).

  [BANTIN]
|