Ngô Nhân Dụng
Quốc hội Mỹ buộc chính phủ Bush
lâu lâu phải báo cáo về tiến
triển trong chiến cuộc
Iraq ; đặc biệt
nhấn mạnh đến những mục tiêu
chính trị mà chính phủ Nouri
Maliki phải đạt được. Bản báo
cáo tuần này cho thấy chính phủ
Maliki chưa đạt được 50%. Về mặt
quân sự, số đơn vị “thiện
chiến”, nghĩa là không cần quân
Mỹ đi kèm khi lâm trận, đă giảm
bớt từ 10 xuống c̣n 6 tiểu đoàn.
Học tṛ đi thi được điểm này
chắc bị đánh rớt. Nhưng Tổng
Thống Bush yêu cầu Quốc Hội hăy
kiên nhẫn đợi tới Tháng Chín
nghe Tướng
David Petraeus báo
cáo t́nh h́nh quân sự rồi hăy
bàn chuyện thay đổi chính sách.
Ngày hôm qua, hai nghị sĩ vai vế
lớn thuộc đảng Cộng Ḥa đă đề
nghị một dự luật yêu cầu chính
phủ phải thay đổi chiến lược ở
Iraq, bắt đầu từ
Tháng Mười sắp tới. Như vậy th́
cũng đúng ư của ông tổng thống.
Trong khi đó, nhiều nghị sĩ Dân
Chủ muốn buộc chính phủ Bush
phải ấn định thời hạn rút quân
khỏi
Iraq, bằng cách
ghi thời hạn đó vào trong một
đạo luật ngân sách quốc pḥng.
Khi đă thành luật, ông tổng
thống sẽ phải làm theo. Nhiều
nghị sĩ Cộng Ḥa ủng hộ ư kiến
này. Nhưng việc làm luật buộc
ông tổng thống định ngày rút
quân trên thực tế rất khó thành
sự thật.
Tuy biết rất khó, những người
muốn rút quân vẫn đ̣i, lư do v́
chỉ c̣n 16 tháng nữa dân Mỹ sẽ
đi bầu Quốc Hội. Trong số 6 nghị
sĩ Cộng Ḥa đă ngả sang lập
trường Dân Chủ có nhiều vị sang
năm đến lượt sẽ phải tranh cử
lại. Các nghị sĩ muốn bày tỏ lập
trường ngả theo khuynh hướng của
cử tri trong đơn vị họ. Có hai
phần ba dân Mỹ muốn ấn định ngày
rút quân khỏi
Iraq.
Nhưng dù đề nghị ấn định thời
hạn rút quân đă được đa số các
nghị sĩ ủng hộ, biến ư kiến đó
thành luật để buộc hành pháp thi
hành vẫn là một chuyện xa vời.
Lư do trước hết là lập trường
của những nghị sĩ muốn rút quân
cũng khác nhau rất nhiều. Có
người đ̣i rút sớm, có người muốn
trễ; có người muốn rút hết, có
người cho rút từng phần. Các
nghị sĩ Cộng Ḥa thường ngả về
phía rút từng phần và rút từ từ,
chỉ cần rút 6 tháng trước ngày
dân Mỹ bỏ phiếu, là họ yên tâm.
Nhiều nghị sĩ Dân Chủ th́ muốn
rút nhanh, để gây khó khăn cho
ông Bush. Nếu ai cũng khăng
khăng lập trường của ḿnh th́
chả bao giờ có được một dự luật
được đa số chấp thuận.
Hiện nay có một dự thảo được 12
nghị sĩ thuộc cả hai đảng kư tên
chính thức đệ tŕnh, có thể được
đem ra bàn vào tuần tới. Dự thảo
này có tính cách thỏa hiệp, dựa
trên những khuyến cáo do Ủy Ban
Baker - Hamilton đưa ra năm
ngoái, trong đó đề nghị sẽ rút
bớt quân Mỹ khỏi
Iraq vào đầu năm
2008, chỉ để lại đủ số quân làm
việc huấn luyện quân đội
Iraq. Nhưng dự
luật này chưa chắc đă được đem
ra biểu quyết, v́ bị nhiều người
cho là lời lẽ yếu quá, không đủ
“nanh vuốt” buộc chính phủ phải
thi hành. Nghị Sĩ Harry Reid,
lănh đạo phe Dân Chủ ở Thượng
Viện, chê dự luật này là c̣n yếu
hơn “cọp không nanh.” Nếu bản ư
kiến thỏa hiệp này mà cũng không
được đem biểu quyết th́ các ư
kiến mạnh hơn hay yếu hơn càng
ít hy vọng.
Mà dù có được đem ra thảo luận
trên diễn đàn Thượng Viện th́ dự
luật rút quân nào cũng khó đưa
tới việc bỏ phiếu chấp thuận hay
bác bỏ. V́ một thủ tục trong
Thượng Viện Mỹ. Thượng Viện chỉ
chấm dứt các cuộc thảo luận để
bắt đầu bỏ phiếu khi nào có 60
nghị sĩ đồng ư. Nếu chỉ có 59
người muốn ngưng nói th́ những
nghị sĩ chống đối vẫn được phép
tiếp tục nói suốt ngày đêm,
không bao giờ ngưng, chưa thể
biểu quyết được. Đây là một thủ
tục lạ lùng, trong Quốc Hội các
nước chắc chỉ ở Thượng Viện nước
Mỹ hiện c̣n áp dụng. Chỉ cần 41
nghị sĩ là có thể ngăn cản không
cho Thượng Viện bỏ phiếu quyết
định. Người Mỹ gọi là
filibuster, chữ đó khó dịch, xin
gọi là “thủ tục 60.” Đây là một
thủ tục đă từng được dùng trong
Nghị Viện nước Anh ngày xưa,
nhưng bây giờ không thấy họ đem
ra dùng lại.
“Thủ tục 60” đă thành h́nh ít
nhất từ năm 1851, dựa trên một
quy tắc là “quyền thảo luật
không giới hạn của các đại biểu
dân.” Mục đích thực tế là tránh,
hoặc ngăn cản, không cho Thượng
Viện quyết định một cách hấp
tấp, theo áp lực nhất thời của
dư luận. Người ta muốn mọi quyết
định về chính sách quốc gia phải
hoàn toàn được suy nghĩ chín
chắn, tôn trọng các ư kiến của
thiểu số, để mọi quyết định v́
lợi ích chung, chứ không phải
chỉ v́ nhu cầu đấu tranh chính
trị do quyền lợi phe phái hay do
áp lực nhất thời của dư luận dân
chúng. Chúng ta biết rằng một cơ
quan dân cử rất dễ bị chính trị
chi phối, dễ quyết định theo nhu
cầu chính trị từng giai đoạn.
“Thủ tục 60” này giúp Thượng
Viện Mỹ trở thành chín chắn hơn
mỗi khi quyết định. Ở Hạ Viện,
các dân biểu được tự do hơn, họ
muốn tự do hơn, chắc v́ biết nếu
họ vội vàng th́ sẽ c̣n có Thượng
Viện suy nghĩ kỹ giúp họ!
Gần đây có lúc đảng Cộng Ḥa đă
đề nghị xóa bỏ “thủ tục 60” đi.
Đó là khi họ thảo luận về các
ứng viên do Tổng Thống Bush đề
nghị lên làm thẩm phán Tối Cao
Pháp Viện. Lúc đó phe Cộng Ḥa
chiếm đa số ở Quốc Hội nhưng
không đủ 60 người để đi tới biểu
quyết. Có nghị sĩ đă đề nghị xóa
bỏ “thủ tục 60” đi, để điền
khuyết các ghế trống trong Tối
Cao Pháp Viện theo khuynh hướng
bảo thủ. Nhưng các người lănh
đạo trong Thượng Viện đă khôn
ngoan, không bàn việc xóa bỏ thủ
tục khó khăn đó, mà t́m các con
đường khác để thỏa hiệp với phe
đối lập; cuối cùng th́ ông Bush
vẫn thành công đặt được hai thẩm
phán mới vào Tối Cao Pháp Viện.
Bây giờ th́ chắc các nghị sĩ
Cộng Ḥa thấy hồi đó không xóa
bỏ “thủ tục 60” là phải, v́ nay
họ đă trở thành thiểu số.
V́ “thủ tục 60”, phe đ̣i rút
quân khó làm luật thực hiện ư
kiến ḿnh dù họ có hơn 50 người.
Nhiều nghị sĩ Dân Chủ cũng không
đồng ư với họ, mà số nghị sĩ
Cộng Ḥa chống Tổng Thống Bush
không đủ đông cho đủ con số 60.
Chúng ta biết quyết định nào về
cuộc chiến tranh ở
Iraq bây giờ th́
hậu quả cũng bất định, tương lai
không thể biết là hay hoặc dở.
Bởi v́ không ai biết chắc tương
lai sẽ thế nào. Thứ Ba vừa rồi
hai nghị sĩ cùng thuộc đảng Cộng
Ḥa đă tranh luận gay gắt với
nhau, có Phó Tổng Thống
Dick Cheney chứng
kiến. Nghị Sĩ George Voinovich
cho là nếu Mỹ rút quân khỏi
Iraq th́ nhóm
khủng bố
Al Qaeda ở đó sẽ
bị chính những người
Iraq đuổi đi,
người Sun Ni hay người Shi A
cũng không ai muốn dân ngoại
quốc đeo súng, chế bom ở nước họ
để biến
Iraq thành băi
chiến trường. Nghị Sĩ John
McCain không đồng ư, ông lo rằng
quân Mỹ rút đi th́ nước
Iraq sẽ loạn, sẽ
trở thành căn cứ cho các nhóm
khủng bố phát triển.
Nhưng
Iraq cũng chỉ là
một điểm trong toàn thể bàn cờ
khủng bố và chống khủng bố toàn
thế giới. Ngày hôm qua một bản
báo cáo tổng hợp nhận xét của 16
cơ quan t́nh báo Mỹ được tiết
lộ, cho biết hiện nay tổ chức
Al Qaeda đang phục
hồi sức mạnh, sau khi họ đă bị
đánh đuổi khỏi
Afghanistan từ năm
2001. Họ dùng vùng biên thùy
Pakistan và
Afghanistan làm
nơi huấn luyện, v́ có những khu
hầu như vô chính phủ. Nhóm
Al Qaeda cũng đă
chuyển hướng dùng nhiều người ở
các nước Âu Châu hơn người Trung
Đông. Ông John Kringen, đứng đầu
về phân tích tin t́nh báo của
CIA, đă phúc tŕnh
trước Ủy Ban Quân Vụ Hạ Viện
rằng, “Chúng tôi thấy nhiều hoạt
động huấn luyện hơn. Nhiều tiền
hơn. Nhiều trao đổi thông tin
hơn. Chúng tôi thấy mức hoạt
động của họ cao hơn trước.”
Trong bối cảnh như vậy, quyết
định rút quân khỏi
Iraq hay tăng
cường quân số như Tổng Thống
Bush đă chủ trương đều là những
cuộc đánh cá. Hậu quả ra sao rất
khó tính trước, nhưng đều rất
nguy hiểm. Các nghị sĩ Dân Chủ
chủ trương rút quân chắc cũng
không muốn chịu trách nhiệm
trước lịch sử về quyết định này.
Họ cuộc thảo luận về rút quân để
làm suy yếu địa vị của Tổng
Thống Bush và của đảng Cộng Ḥa,
chuẩn bị cho cuộc bầu cử sang
năm. Và nhiều nghị sĩ Cộng Ḥa
v́ nhu cầu chính trị cũng
nghiêng về phía đó. Nhưng biến ư
kiến đó thành hành động là điều
rất, rất khó. “Thủ tục 60” giúp
cho Thượng Viện Mỹ có thời giờ
suy nghĩ chín chắn hơn, và cũng
như việc bổ nhiệm thẩm phán Tối
Cao Pháp Viện, các phe sẽ đi đến
một giải pháp chung.
Chúng ta có thể tiên đoán sau
Tháng Chín, Tổng Thống Bush thế
nào cũng loan báo một kế hoạch
“rút quân.” Khó ǵ, đầu năm nay
ông tuyên bố tăng 35,000 binh
sĩ, cuối năm ông sẽ rút bớt 30
hay 50 ngàn về nước! Ông có thể
nói chiến dịch tăng quân của ông
đă thành công, và sau đó quân Mỹ
sẽ bớt tham chiến, tức là bớt
tổn thất đi! Tuy nhiên, quân Mỹ
sẽ c̣n phải đồn trú ở
Iraq nhiều năm
nữa, chưa ai biết đến bao giờ!
Về khoản này th́ những người ủng
hộ và những người chống ông Bush
chắc đều đồng ư, mặc dù hiện nay
không ai nói thẳng ra. Các chính
khách Dân Chủ biết cuối cùng họ
cũng sẽ chấp nhận một kế hoạch
giống như ông Bush. Nhưng bây
giờ họ vẫn cứ phải chống, làm bộ
họ muốn rút hết quân ngay, để
vừa ḷng cử tri ở nhà. Phe Cộng
Ḥa đa số tất nhiên sẽ nói người
lại, để tŕnh bày trước các cử
tri của họ một “h́nh ảnh mạnh”
trong khi cố chứng tỏ phe Dân
Chủ là “yếu về an ninh và quốc
pḥng.”
Tổng Thống Bush thế nào cũng
chịu trách nhiệm trước lịch sử
về quyết định tấn công
Iraq của ông.
Nhưng nước Mỹ, tức là tất cả mọi
người Mỹ không phân biệt đảng
phái, phải chia sẻ trách nhiệm
về cuộc chiến tranh này. Phải có
một nhà chính trị Mỹ nói thẳng
điều đó với tất cả mọi người Mỹ
khác. Nước Mỹ không thể đem quân
tới phá tan hệ thống chính quyền
ở
Iraq rồi sau đó
rút hết quân về, mặc kệ người
Iraq giết nhau.
Chưa kể là các nước chung quanh
sẽ đem quân vào
Iraq chia phần!
Nước Mỹ lấy quyền ǵ mà làm như
vậy? You break it, you own it!
Khi anh vào một tiệm bán ly
tách, chén bát, anh phải mua tất
cả những cái ly tách mà anh làm
bể; đó là một thành ngữ của
người Mỹ.
Nếu quyết định đánh
Iraq của ông Bush
là nhầm lẫn ngay từ đầu, th́ cả
nước Mỹ vẫn chịu trách nhiệm
chung chứ không riêng ǵ một ông
tổng thống. Khi quyết định tấn
công, chắc ông đă tính toán
quyền lợi xa của nước Mỹ. Chính
sách của ông ở
Iraq có thể sai
lầm, nhưng các quyền lợi lâu dài
của nước Mỹ vẫn c̣n nguyên! Ba
mươi năm trước nước Mỹ có thể bỏ
Việt Nam, v́ biết Trung Cộng và
Liên Xô đang chống phá nhau,
Trung Cộng sẽ đánh cả Việt Cộng
v́ Việt Cộng theo Nga. Các nước
Đông Nam Á đă phát triển kinh tế
đủ mạnh, không lo Cộng Sản cướp
chính quyền. Quyền lợi kinh tế
của Mỹ ở Đông Nam Á, ở Nhật Bản,
Đài Loan, Nam Hàn không v́ Mỹ
rút khỏi Việt Nam mà suy yếu,
trong khi Mỹ c̣n phải lo vùng
Trung Đông dầu lửa.
Bây giờ có ai muốn chịu trách
nhiệm tuyên bố bỏ cuộc ở
Iraq hay không? Mỹ
bỏ cuộc rồi th́ cả miền Trung
Đông sẽ ra sao? Giá dầu lửa sẽ
lên hay xuống? Phong trào Hồi
Giáo quá khích sẽ mạnh hơn hay
yếu đi? Mối đe dọa khủng bố vào
nước Mỹ sẽ như thế nào? Tranh
chấp Israel-Palestine sẽ được
giải quyết thế nào?
Chúng ta có thể đoán rằng không
ai muốn chịu trách nhiệm về thất
bại của nước Mỹ ở
Iraq . Đó là lư do
những cuộc thảo luận ở Thượng
Viện trong tuần tới sẽ chỉ là
những màn biểu diễn cho khán giả
coi, khán giả là các cử tri sang
năm sẽ bỏ phiếu. Sang năm, ví
thử đảng Dân Chủ thắng thế, ngồi
vào ghế tổng thống và vẫn chiếm
đa số ở Quốc Hội, họ cũng sẽ
phải tiếp tục theo đuổi cuộc
chiến tranh
Iraq chứ không thể
nào phủi tay đứng dậy bỏ đi
được. Họ sẽ đưa ra những chiến
lược mới, chính sách ngoại giao
mới, nhưng không thể bỏ cuộc.
Một tổng thống Cộng Ḥa lên th́
cũng vậy. Mà nếu ông Bush c̣n
ngồi ở Ṭa Bạch Ốc chắc ông cũng
làm như thế.