|
Như Hoa Tuy
ết Tan Đi Trong Không
Osho/Tâm Hà Lê Công Đa chuyển ngữ
Thiền sư Bạt Đội (1) đă viết bức thư sau đây cho một trong những đệ tử của ḿnh đang hấp hối trên giường bệnh:
“Bản thể của Tâm vốn không sanh nên không diệt. Nó không phải là một hữu thể nên không hề biến mất. Nó không phải là một rỗng không, hoàn toàn trống rỗng, hư vô. Nó không danh sắc, không cảm thụ nên không hề biết khổ đau.
Ta biết ngươi đang lâm trọng bệnh. Nhưng là một Thiền sinh gương mẫu, ngươi đang đối diện với cơn bệnh một cách kiên quyết. Có thể ngươi không biết chắc ai hiện đang khổ đau, nhưng hăy tự vấn ḿnh:
Bản thể của cái Tâm này là ǵ? Chỉ suy nghĩ trên một điểm này thôi. Ngươi không cần điều ǵ khác nữa. Không có ǵ để phải che đậy. Cái chết của ngươi trong gịng vô thủy vô chung chỉ giống như một hoa tuyết tan đi
trong không.”
Cái chết không hề là một kẻ thù. Nó được xem như thế là
v́ con người quá bám víu vào sự sống. Nỗi sợ chết bắt nguồn từ sự bám víu này. Và khởi đi từ sự bám víu này, con người không thể hiểu được cái chết. Không những thế, họ cũng không có khả năng hiểu
được sự sống là ǵ.
Một người không có khả năng hiểu được cái chết cũng sẽ không có khả năng hiểu được sự sống, bởi v́ cả hai, từ căn bản, chẳng khác ǵ hai nhánh cây của cùng một gốc rễ. Nếu bạn sợ hăi cái chết,
cũng có nghĩa là bạn đang sợ hăi sự sống -bởi v́ sự sống mang đến cái chết. Khởi đi từ sự sống mà bạn bước vào cái chết.
Bạn chỉ muốn ở măi trong t́nh trạng tù đọng, đóng băng, không hề tuôn chảy để cái chết không hề xảy ra. Bạn chỉ muốn bị kẹt cứng lại ở một nơi nào đó trên đường đi như gịng sông không hề đến
điểm hẹn là biển cả và tan biến.
Một người sợ hăi cái chết chỉ biết bám chặt vào sự sống và điều khôi hài là ngay cả việc y bám chặt vào sự sống, y vẫn không có khả năng hiểu được sự sống là ǵ. Chính sự bám víu này là một trở ngại cho
việc hiểu biết đời sống. Y không thể hiểu được cái chết, và cũng không thể hiểu được sự sống; y hoàn toàn sống trong ngộ nhận, trong đại vô minh.
Thế nên đây là một trong những điểm căn bản nhất cần phải hiểu: Cái chết không hề là kẻ thù. Cái chết không thể là kẻ thù. Mà thực ra, kẻ thù không bao giờ có mặt. Toàn bộ hiện hữu là một nhất thể toàn vẹn. Cái
nhất thể toàn vẹn này rất mực thiết thân. Nó là của bạn, thuộc về bạn và bạn thuộc về nó. Bạn không phải là những người khách lạ ở đây. Cái nhất thể này là người mẹ, khai sinh ra bạn. Thế nên khi bạn
chết, một cách đơn giản, bạn lại quay trở về với nguồn cội của ḿnh, nghỉ ngơi và rồi tái sanh trở lại.
Chết là nghỉ ngơi, sống là hoạt động. Không có sự nghỉ ngơi sẽ không có sự hoạt động. Sự sống giống như ban ngày và cái chết giống như ban đêm. Không có ban đêm, ban ngày không thể nào tự ḿnh hiện hữu. Đêm sửa
soạn cho bạn một ngày mới, chính đêm làm cho bạn trẻ trung trở lại, mang cho bạn một nguồn năng lực mới. Bạn ch́m vào giấc ngủ say và ở đó cái chết dẫn dắt bạn.
Vâng, bạn bước vào cái chết mỗi đêm –cái chết ở cấp độ nhỏ- và thế rồi buổi sáng thức dậy, bạn cảm thấy ḿnh sống động trở lại. Bất hạnh cho những ai đă không chết hằng đêm, để rồi
buổi sáng khi thức giậy họ cảm thấy mệt mỏi hơn là lúc bước vào giường ngủ. Họ đă ch́m đắm trong những cơn mơ, vẫn cố bám chặt vào sự sống trong những giấc mơ của ḿnh. Họ đă không hề
buông xả. Họ đă không chịu để cho cái chết lên ngôi, chỉnh đốn mọi chuyện, đem đến sự yên nghỉ, thư giản, nguồn năng lực mới. Đây là những người rất mực bất hạnh. Những người
hạnh phúc là những người ch́m sâu vào giấc ngủ không mộng mị. Mỗi buổi sáng họ sống động trở lại, sẵn sàng đối diện với đời sống muôn h́nh vạn trạng, đầy ắp niềm vui, nụ cười, sẵn sàng
chấp nhận mọi thách thức mà đời sống mang đến.
Cái chết cũng giống như ban đêm. Sống là dương và chết là âm. Sống là nam tính, chết là nữ tính. Sống là tiến công, là hoài bảo tham vọng -một nỗ lực lớn lao nhằm chinh phục mọi thứ. C̣n chết là ngưng nghỉ tiến công, thư
giản -một hành tŕnh hướng nội. Một yên nghỉ tự thân. Thiền giả gọi đó là nơi “an dưỡng địa.”
Đời sống là một cuộc viễn du; một cuộc hành tŕnh rong ruổi rời xa chính ḿnh, mỗi ngày càng đi một
xa hơn. Mà càng đi xa bao nhiêu con người càng lâm vào khổ nạn bấy nhiêu. Bạn chạy đi t́m kiếm hạnh phúc, nhưng càng t́m kiếm chừng nào bạn càng xa rời nó chừng nấy. Bạn có thể thấy được điều này ngay từ
cuộc sống của chính ḿnh. Đây không phải là chuyện triết lư xa vời mà là một sự thật đơn giản. Mỗi người đều tất bật chạy đi kiếm t́m hạnh phúc nhưng càng đi xa bao nhiêu chỉ càng chuốc thêm nhiều khổ
nạn bấy nhiêu.
Vâng, đời sống là một sự kiếm t́m hạnh phúc –nhưng nó chỉ mang lại khổ đau. Để rồi một ngày nào đó bạn bỗng cảm thấy chán chường, mệt mỏi. Cuộc viễn du kia đă không c̣n hấp dẫn nữa. Bạn quay về yên
nghỉ với chính ḿnh. Và càng trở về gần với chính ḿnh chừng nào, bạn càng cảm thấy hạnh phúc chừng nấy. Càng quên đi hạnh phúc, bạn càng cảm thấy hạnh phúc hơn. Đến lúc bạn chấm dứt nỗ lực t́m kiếm hạnh phúc là
lúc bạn hoàn toàn sống trong hạnh phúc.
Đời sống là một hứa hẹn hạnh phúc, nhưng đơn thuần vẫn chỉ là một hứa hẹn. Nó không bao giờ thoả măn. Nhưng cái chết có thể thoả măn được điều này. Thế nên, tôi lập lại một lần nữa, cái chết
không hề là kẻ thù. Chết là nơi cố quận để bạn quay về t́m chỗ trú thân, yên nghỉ, lấy lại năng lực đă mất, sau bao nhiêu cuộc hành tŕnh -mệt mỏi, thất vọng, chán chường, kiệt sức. Đó là điểm thứ
nhất.
Điểm thứ hai: Sống và chết không hề tách biệt nhau quá mức như chúng ta thường nghĩ. Bạn cho rằng đời sống được khởi sự ngay từ lúc bạn chào đời và cái chết xảy đến lúc bạn nhắm mắt xuôi tay. Như
vậy giữa hai cái đó đă có một khoảng cách bảy, tám chục hay một trăm năm ǵ đó. Không phải thế. Sanh và tử nối tiếp cùng nhau không ngừng trong suốt một đời người. Cái khoảnh khắc bạn bắt đầu thở hơi
thở đầu tiên cũng là lúc bạn bắt đầu đi vào nỗi chết. Sanh và tử đều có mặt trong từng khoảnh khắc -như hai cái bánh xe của cùng một cổ xe. Chúng sóng đôi cùng nhau, giao thoa cùng nhau. Bạn không thể nào tách rời chúng xa nhau
-bảy chục năm là mộtt khoảng cách khá lớn. Bạn không thể nào tách rời chúng bởi v́ chúng hiện hữu cùng nhau trong từng khoảnh khắc. Trong mỗi khoảnh khắc, có cái ǵ đó vừa mới sanh ra, những cũng có cái ǵ đó vừa tàn lụi
chết đi ở trong bạn.
Sống và chết luôn có mặt cùng nhau. Sau một khoảng thời gian bảy mươi năm bạn chấm dứt cái chuyện tử sanh này. Bạn đă thấm mệt với tṛ chơi này. Bạn muốn trở về nhà thôi. Không c̣n chơi tṛ chơi xây lâu đài trên cát
nữa. Bạn đă từng tranh căi, đánh lộn nhau về những cái lâu đài cát biển này: Cái này của tao, cái kia của mày, đă quá đủ! Chiều đă xuống rồi, mặt trời đă lặn, về nhà đi thôi. Sau bảy mươi năm, bạn ch́m vào
giấc ngủ dài. Nhưng tử và sanh vẫn không ngừng tiếp nối cùng nhau. Dưới ánh sáng của cái nh́n này, mang đến cho bạn tuệ giác sâu sắc để thấy rằng sống và chết, cả hai cùng hiện hữu trong từng khoảnh khắc.
Như thế sẽ không c̣n vấn đề sợ hăi. Không c̣n có chuyện cái chết sẽ xảy ra vào một thời điểm nào đó ở tương lai. Chính cái ư niệm tương lai tạo ra vấn nạn: Nó sẽ xảy ra vào một lúc nào đó ở tương lai
–thế th́ làm cách nào để bảo vệ bạn đây? Xây một bức Vạn Lư Trường Thành để chống lại nó chăng? Hoặc giả phải sắp xếp như thế nào đây để nó sẽ không xảy đến cho bạn, hay ít nhất là tŕ hoăn nó
lại thêm một ít lâu nữa?
Thế nhưng nó đă xảy ra rồi! Nó không c̣n là vấn đề tương lai nữa. Nó đă và đang xảy ra kể từ lúc bạn chào đời. Bạn không có cách nào tŕ hoăn và cũng không thể làm ǵ khác hơn! Vô phương. Đó là tiến tŕnh của sự
sống –cái chết là một bộ phận của tiến tŕnh sự sống.
Hăy lấy một thí dụ, nó đến rất mực nổi bật, ồn ào và đậm nét ngay lúc bạn làm t́nh. Chuyện tự nhiên thôi, bởi v́ t́nh yêu mang đến cho bạn cái cảm giác của sự sống. Thế nhưng bạn có để ư không? Sau mỗi động
thái yêu đương bạn trở nên phiền muộn. Thư giản, lặng yên nhưng kèm theo đó là một nỗi thất vọng chán chường. Tại đỉnh cao của ân ái bạn đang ở trên đỉnh cao của sự sống và rồi đột nhiên bạn rơi
vào nỗi chết. Mỗi một động thái yêu đương mang bạn đến đỉnh cao của sự sống và điều rất tự nhiên, cho bạn một thoáng nh́n vào vực sâu của nỗi chết bao quanh. Cái thung lủng của nỗi chết hiện ra rơ ràng
khi cái đỉnh của sự sống lên cao cực điểm.
Khởi đi từ kinh nghiệm này, hai h́nh thái văn hoá xuất hiện trên thế gian. Một là chạy trốn t́nh dục, hai là chạy trốn nỗi chết.
Khuynh hướng quay lưng lại dục t́nh bắt nguồn từ nỗi thất vọng chán chường theo sau động thái yêu đương. Khuynh hướng này chỉ quan tâm đến cái thung lủng của nỗi chết và bảo rằng, “Nh́n xem, có đạt đến
cái ǵ đâu, chỉ là nỗi thất vọng chán chường. Tất cả chỉ là ảo giác; cái đỉnh cao đó, cái cực khoái đó, chỉ là ảo giác nhất thời. Rốt cùng lại thực sự là cái ǵ? Chỉ là thất vọng chán chường. Bạn rơi
trở lại trên mặt bằng cố hữu. Đó cũng chỉ là một loại ảo giác do bạn tạo ra và cho đó là thực tại.”
Sau mỗi động thái yêu đương, họ lại bắt đầu suy nghĩ làm cách nào để sống đời độc thân, làm sao để buông bỏ cái bánh xe khổ nạn, cái ṿng quay cay độc này. Cái ư tưởng độc thân, sống đời phạm
hạnh khởi dậy là v́ họ thấy được cái thung lủng kia. Nó sừng sững ra đó. Họ chỉ thấy có nó mà thôi. C̣n những người chạy trốn nỗi chết không hề thấy cái này. Một cách đơn giản, họ chỉ nh́n vào đỉnh
cao mà không cần nh́n vào cái thung lủng. Một khi ở trên đỉnh cao, họ nhắm mắt lại, đi vào giấc ngủ. Họ không cần bận tâm đến cái thung lủng kia. Cái thung lủng kia tuy vẫn có mặt ở đó, nhưng họ chỉ chọn lựa cái
đỉnh cao.
Nhưng hăy nh́n xem, một hệ quả tất yếu là, nếu bạn chỉ trông thấy cái đỉnh cao bạn sẽ rất mực sợ hăi nỗi chết, bởi v́ bạn sẽ chẳng hề có kinh nghiệm ǵ về nó. Nổi chết vẫn măi măi là một ẩn số.
Chỉ đến giở lâm tử bạn mới co cơ hội tiếp cận với nó. Lúc đó th́ thật là quá sức đối với bạn bởi v́ nó là một cái ǵ hoàn toàn mới mẻ, rất mực xa lạ, chưa hề biết đến và nó sẽ làm bạn kinh hoàng.
Như thế đó, những kẻ quay lưng lại với nỗi chết chỉ nh́n thấy cái đỉnh cao của sự sống –cái đỉnh cao hoan lạc của động thái yêu đương, họ sẽ t́m cách tránh xa cái thung lũng của nỗi chết, không dám nh́n
thẳng vào. Nhưng rốt cuộc đến một ngày nào đó, cái thung lũng kia vẫn hiện ra. Họ rất mực kinh hoàng. Thế nên ở phương Tây, những xứ sở của tự do t́nh dục, nơi mà con người
dễ dăi với dục t́nh thường có khuynh hướng chống lại với nỗi chết. Họ đấu tranh chống lại cái chết. Bằng cách thế nào đó, cái chết phải được triệt tiêu.
Ở phương Đông, con người có khuynh hướng chống lại t́nh dục. Họ chỉ nh́n vào cái thung lũng của nỗi chết. Họ không muốn thấy cái đỉnh cao, cho rằng cái đỉnh cao kia thực ra cũng chỉ là bào ảnh nhấp nhô. Bởi v́
chỉ nh́n sâu vào thung lũng, họ ngày càng trở nên thiết thân với nỗi chết, sẵn sàng để chết. Cụ thể hơn, họ đợi chờ cái chết, hy vọng để chết, ham muốn cái chết, ước mơ được chết. Ở phương
Đông, điều lư tưởng nhất là làm thế nào để chết một cách hoàn hảo, không bao giờ c̣n tái sanh trở lại. Đó là cái chết cuối cùng –tâm tử.
C̣n ở phương Tây có cái ư tưởng là làm thế nào để tạo ra cái t́nh huống làm như con người không bao giờ chết, bạn cứ việc sống măi sống hoài -đời sống cứ kéo dài bất tận. Cả hai thái độ trên đều bất
cân đối. Cả hai thái độ trên đều tạo ra sự mất quân b́nh ở trong bạn và sự mất quân b́nh này chính là khổ nạn của nhân loại.
Một con người thực sự, một con người đúng nghĩa, sẵn sàng đối mặt với cả hai, không chọn lựa. Y sẽ không bao giờ nói rằng: “Tôi sẽ chỉ nh́n vào cái thung lũng thôi và sẽ không hề nh́n tới cái đỉnh cao kia,”
hoặc là, “Tôi sẽ chỉ nh́n cái đỉnh cao kia và tuyệt đối sẽ chẳng bao giờ ngó ngàng ǵ đến cái thung lủng.” Y sẽ nh́n thẳng vào cả hai như chúng hiện bày, không chọn lựa.
Không chọn lựa là phong thái của Thiền. Thiền là vô cầu: nh́n vạn pháp như thị trong cái nhất thể của chúng. -tốt và xấu, thiên đường và địa ngục, sống và chết, ngày và đêm, mùa hè và mùa đông- như thị. Thiền không
phải là triết học. Nó không hề cho bạn sự lựa chọn bởi v́, “Nếu bạn chọn cái này, bạn sẽ luôn sợ hăi cái mà bạn không chọn.”
Hăy nh́n vào vấn đề: Nếu bạn chọn lựa một cái ǵ đó, bạn sẽ luôn bị rơi vào bẩy sập của cái không được chọn lựa. Bởi v́ cái không-chọn một khi bị bác bỏ nó sẽ bị ức chế. Nó sẽ mai phục
ở một nơi nào đó để chờ cơ hội phục thù. Cái không-chọn luôn ở trong tư thế sẵn sàng -một ngày nào đó, trong khoảnh khắc yếu đuối nhất của bạn, nó sẽ nổ bùng ra dữ dội.
Thế nên người có khuynh hướng trấn áp dục t́nh luôn luôn sợ hăi sự phục thù của t́nh dục –nó có thể nổ bùng bất cứ lúc nào. C̣n người sợ hăi cái chết, chạy trốn cái chết th́ lẽ tự nhiên là luôn ở trong trạng thái run
sợ: cái chết đang đến với họ. Y biết chắc như thế, y hiểu ngầm như thế. Dù bạn nh́n thấy hay không, điều đó cũng chẳng có ǵ khác biệt. Không nh́n thấy không có nghĩa là nó sẽ biến mất tiêu. Nó luôn luôn có mặt
ở đó. Bạn biết chắc là nó đang quanh quất đâu đó, đang tiến gần đến bạn trong từng giây phút.
Người ức chế t́nh dục luôn lo sợ rằng t́nh dục sẽ nổ bùng bất cứ lúc nào trong tâm thức họ. Và người trốn chạy cái chết luôn sợ hăi cái chết sẽ đến bất cứ lúc nào tước đoạt, tiêu diệt đời
sống họ. Cả hai loại người này luôn ở trong tâm trạng sợ hăi, trong đấu tranh bất an, sống triền miên trong xung động. Họ sẽ không bao giờ đạt đến trạng thái an lạc, quân b́nh. Sự quân b́nh chỉ đến khi bạn không c̣n
thái độ chọn lựa, khi bạn có một cái nh́n như thị đối với thực tại. Đời sống không phải là vấn đề của sự chọn lựa cái nọ, cái kia –không có ǵ để phải chọn lựa cả. Tất cả là một toàn
bộ, nhất thể. Với chọn lựa, cũng chẳng có ǵ thay đổi. Với chọn lựa, bạn chỉ gặt hái vô minh. Bởi lẽ cái mà bạn chọn chỉ là một bộ phận, c̣n cái kia, cái không-được-chọn, đồng thời cũng là một
bộ phận của thực tại Cái bộ phận không được chọn của thực tại đó sẽ bám víu theo bạn không rời, chờ đợi được bạn chấp nhận. Nó không thể nào biến mất, không có cách ǵ để biến mất. Nếu
bạn yêu đời quá mức và không muốn nh́n vào thực tế của cái chết … cái chết sẽ quanh quẩn chung quanh bạn như h́nh với bóng.
Đây là phong cách của Thiền: Đối mặt với cả hai. Chúng không hề là một bộ phận tách ĺa, chúng là một toàn bộ, nhất thể. Nh́n chúng trong cái toàn vẹn nhất thể đó, không chọn lựa, không thiên kiến, bạn sẽ vượt qua chúng.
Nh́n chúng trong toàn vẹn nhất thể, bạn sẽ không c̣n bị đồng nhất hoá vào sự sống hay nỗi chết. Khi không c̣n gắn bó, vướng mắc, bạn hoàn toàn tự do, bạn được giải phóng.
Đồng nhất hoá chẳng khác ǵ một sự cầm tù. Phải hiểu vấn đề này một cách tường tận, bởi v́ đây là cội rễ của tất cả những khổ nạn, và t́nh trạng nô lệ của con người.
Đồng nhất hoá
–đây là một từ ngữ rất mực ư nghĩa. Nó hàm ư rằng bạn gắn bó chặt chẽ với một bộ phận. Bạn trở nên đồng nhất với một bộ phận của đời sống, và khởi đi từ vị trí này bạn
bắt đầu suy nghĩ y như là một toàn thể. Dĩ nhiên cái bộ phận này chẳng có ǵ sai lầm cả, tuy nhiên bộ phận chỉ là bộ phận, nó không phải là toàn bộ. Khi cái bộ phận bắt đầu suy nghĩ như là một toàn bộ, tinh thần
cục bộ khởi dậy. Khi cái bộ phận bắt đầu nhân danh toàn bộ, bạn trở nên đui mù trước thực tại, xung đột mâu thuẫn với thực tại. Và đấu tranh với thực tại chân lư, một điều chắc chắn rằng
bạn không thể nào là kẻ thắng cuộc, hăy nhớ như vậy. Không thể nào. Không bao giờ và chẳng bao giờ xảy ra điều đó. Bạn chỉ thắng cùng với thực tại, không bao giờ chống lại thực tại. Chiến thắng ở
về phía thực tại chân lư. Đó là lư do tại sao những vị đại Thiền sư thường luôn nhấn mạnh đến
ư niệm buông bỏ. Buông bỏ có nghĩa là đứng về phía thực tại chân lư. Chiến thắng là điều chắc chắn -bởi v́ thực tại chân lư sẽ chiến thắng. Luôn luôn như thế. Nếu bạn đứng về phía thực tại,
bạn sẽ là kẻ thắng cuộc và nếu bạn chống lại, bạn sẽ là người thua cuộc. Và tất cả chúng ta đều là kẻ thua cuộc, chúng ta đă và đang măi hoài đấu tranh.
Chúng ta chỉ chọn lựa một bộ phận nhỏ và cho đó là cái toàn bộ. Chúng ta chọn lựa đời sống và tách ĺa nó ra khỏi cái phạm trù cơ bản -nỗi chết- và tuyên bố rằng, “Đây mới chính thực là tôi. Tôi chính là đời
sống.” Bây giờ th́ bạn gặp phải rắc rối thôi. Bạn đang tự giam ḿnh vào trong chiếc lồng của đồng nhất hoá, bám chặt vào danh sắc. Làm thế nào để bạn xử lư với cái chết đây? –mà nó th́ luôn có mặt ở đó, trong
từng giây phút, và nó sẽ mang bạn đi mất vào một ngày nào đó không hề báo trước.
Bạn gắn bó chặt chẽ với thân xác, “Cái thân xác này là tôi,” thế là bạn chuốc lấy phiền hà rắc rối. Bạn gắn bó chặt chẽ với cái tâm, “Cái tâm này là tôi,” bạn cũng gặp phải rắc rối như thế. Gắn bó, đồng
nhất với cái ǵ đều là khổ nạn. Đây là sản phẩm của đại vô minh. Một khi bạn buông bỏ mọi gắn bó, đồng nhất với bất cứ cái ǵ, bạn trở thành một chứng nhân. Bây giờ th́ không c̣n “Tôi là cái này, Tôi là cái
nọ” nữa, bạn đơn thuần là một chứng nhân. Bạn nh́n đời sống trôi qua như chúng hiện bày, và cái chết, t́nh dục cũng trôi qua như thế, những bực dọc, niềm vui, những thành công, thất bại… Bạn tiếp tục nh́n chúng trôi
qua, đơn thuần như một khán giả. Bạn không c̣n vướng mắc với bất cứ cái ǵ, không c̣n cho rằng “Tôi là cái này, cái nọ” nữa. Không c̣n nhận xằng, bạn là ai đây? Không c̣n tự giam hảm, vẽ ṿng cho ḿnh đứng vào, không c̣n
tạo ra bất cứ giới hạn, lằn ranh nào, như một nhân chứng khách quan, tuôn chảy cùng với ḍng đời, đó chính là sự giải phóng, một sự đại giải phóng.
Giải trừ gắn bó, con người được tự do. C̣n gắn bó, con người c̣n bị giam hảm.
Thiền bảo bạn: Đừng để bị vướng mắc gắn bó vào bất cứ cái ǵ. Và rồi, một cách tự nhiên, sự thăng hoa sẽ đến. Bạn nh́n khổ đau đang đến với ḿnh với đôi mắt của một khán giả. Rồi
khổ đau khởi dậy, nhận ch́m bạn, bao phủ bạn như một đám mây đen, bạn vẫn nh́n như một khán giả. Chỉ nh́n mà không phán đoán. Không cho rằng, “Cái này là tôi”, hoặc “Cái này không phải là tôi.” Không nói lên bất cứ điều
ǵ cả, không hề phán xét. Chỉ đơn thuần nh́n cái này là sự kiện, cái kia là khổ đau. Rồi th́ đến một ngày, một ngày nào đó nó bắt đầu biến mất. Những đám mây đen tụ lại
hôm nào bây giờ chúng tan đi và ánh mặt trời toả rạng, sáng ngời hạnh phúc. Nhưng bạn cũng không hề gắn bó với nó. Bạn chỉ thấy rằng mặt trời đă trở lại, những đám mây đă biến mất. Bạn không nói
rằng, “Cái này là tôi”, hoặc “Cái này không phải là tôi.” Bạn không hề tuyên bố bất cứ điều ǵ về ḿnh cả, chỉ đơn thuần ngắm nh́n mọi chuyện.
Sẽ có rất nhiều lần xảy ra trong đời -khổ đau cũng như hạnh phúc sẽ đến- bao nhiêu lần bạn sẽ thành công, bao nhiêu lần bạn sẽ thất bại. Bao nhiêu lần bạn xuống tinh thần, bao nhiêu lần bạn cảm thấy ḿnh
ở tuyệt đỉnh vinh quang. Cứ ngắm nh́n tất cả các cặp nhị nguyên này, lần hồi bạn sẽ thấy ḿnh vượt qua khỏi chúng.
Và rồi các cặp nhị nguyên khác cũng thế -sống và chết, thân và tâm, ta bà và niết bàn… Tất cả đều là những cặp nhị nguyên. Một khi bạn có thể nh́n suốt xuyên qua chúng, một khi bạn có thể nh́n chúng không ngăn ngại và không c̣n
chọn lựa, bạn đang là một cái ǵ đó siêu việt hoá –là cái sơ tâm. Cái sơ tâm này không hề sinh và cũng không diệt.
Sống và chết đi qua cái thị kiến của cái sơ tâm này, tuy nhiên cái sơ tâm này là vĩnh cữu. Nó có mặt ở đó trước khi bạn ra đời và cũng sẽ c̣n ở đó khi bạn đă ra đi. Bạn đă đến thế gian này cả hàng
triệu lần rồi và có thể vẫn c̣n tiếp tục -đến nhưng mà vẫn như chưa bao giờ đến. Cơi thế gian này xuất hiện trong bạn giống như cái bóng h́nh phản chiếu trước tấm gương soi. Mà thật ra, chẳng có ǵ xảy ra
đối với tấm gương soi cả. Hay là bạn cho rằng đă có chuyện xảy ra?
Bạn đang đứng trước tấm gương soi và tấm gương kia phản chiếu khuôn mặt bạn. Bạn cho rằng đă có một cái ǵ đó xảy ra với tấm gương chăng? Chẳng hề có chuyện ǵ cả. Bạn rời khỏi nó, mặt gương
trở lại trống không. Rồi có ai đó đi đến trước tấm gương, nó lại phản chiếu khuôn mặt kia –không cần biết xấu hay đẹp- nó không hề lựa chọn, vô cầu. Bạn mang đến một đoá hồng tuyệt đẹp, nó
phản chiếu, bạn mang đến một cái gai xấu xí, nó phản chiếu. Nó không có sự chọn lựa. Nó không hề bảo rằng, “Cái này không đẹp lắm, tôi sẽ không phản chiếu đâu,” hoặc, “Cái này thiệt là đẹp, tôi sẽ giữ lại.
Làm ơn ở lại, đừng rời khỏi đây. Tôi chính là bạn, bạn chính là tôi.” Không, chẳng hề có chuyện như thế. Tấm gương đơn thuần chỉ làm công việc phản chiếu.
Phẩm chất của cái đài gương kia mang ư nghĩa của cái sơ tâm. Đó là lư do tại sao tấm gương chẳng hề ghi lại mọi dấu vết ấn tượng.
Nó tiếp tục phản chiếu mà không hề lưu lại một vết tích nào. Đây chính là trạng thái của tỉnh thức. Đây là những ǵ mà thiền định nhắm đến.
Ngắm, nh́n, cảnh giác mà không hề chọn lựa. Và không hề để cho ḿnh bị dính mắc vào bất cứ bộ phận nào. Bộ phận không phải là toàn thể. Bộ phận chỉ là bộ phận, và rồi không sớm th́ muộn nó sẽ ra đi, bởi v́ nó
không thể ở lại với bạn lâu hơn. Và khi nó ĺa bạn, bạn sẽ vô cùng khổ đau bởi lẽ bạn sẽ không bao giờ muốn xa ĺa nó. Bạn cứ luôn bám chặt vào nó bởi v́ bạn đă đồng nhất hoá với nó rồi. Thế nhưng nó
sẽ phải ra đi, và bạn sẽ cảm thấy đau đớn, sẽ thở than, khóc lóc –mà không hề biết rằng nó chỉ là sản phẩm do bạn tạo ra. Tuy nhiên nếu bạn giữ cho ḿnh ở trạng thái của tấm gương soi, sẽ không hề có
vấn nạn. Bất cứ cái ǵ xảy ra, cứ xảy ra. Bạn không hề bị phiền nhiễu, lung lạc.
Đây là những ǵ được coi như là cốt lơi của tất cả mọi tôn giáo. Đây không phải là vấn đề của thực tập, của học thuyết, giáo điều. Đây cũng không phải là vấn đề của đọc kinh tŕ chú. Đây là
vấn đề của tuệ giác! Và cái tuệ giác này luôn ở trong tầm tay của bạn. Bạn không cần phải chạy đến gỏ cửa bất cứ ai để t́m cầu. Bạn luôn mang theo nó canh cánh không rời. Nó đă có mặt ở đó từ thuở ban sơ.
Nó luôn có sẵn ở đó, cái đài gương kia. Chỉ việc bắt đầu sử dụng nó thôi.
Hăy thử một đôi lần và rồi bạn sẽ ngạc nhiên! Những ǵ đă từng làm bạn phiền nhiễu trong quá khứ sẽ không c̣n làm bạn phiền nhiễu nữa. Ai đó đang chữi bới lăng nhục bạn -bạn chỉ đơn thuần nh́n mà không
hề bị dính mắc vào. Bạn không cho rằng, “Kẻ kia đang lăng nhục tôi.” Làm sao mà y có thể lăng nhục bạn được? Bạn đă không biết ḿnh là ai, làm sao kẻ kia có thể biết bạn là ai? Y không thể nào lăng nhục bạn được.
Có thể là y đang lăng nhục ai đó mang h́nh bóng của bạn, nhưng cái h́nh bóng kia không phải là bạn. Có thể là y đang mang một vài ư tưởng nào đó về cái được gọi là bạn và y đang lăng nhục cái đó, làm sao y có thể lăng
nhục bạn được? Y có biết bạn là cái ǵ đâu?
Nếu sống trong tỉnh thức, bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy sự lăng nhục đến và đi không lưu lại dấu vết, không tạo nên sự khuấy động nào. Trong bạn một yên b́nh toả chiếu. Không động tâm, không nỏi sóng dù chỉ là
một gợn nhỏ lăn tăn. Bấy giờ bạn sẽ hiểu được cảnh giới cực lạc của tịnh độ qua phẩm chất của một đài gương. Bạn đă thể nhập, tan biến vào đó.
Thế rồi có ai đó đến tán tụng bạn, Hăy thử nghiệm thêm một lần nữa. Cứ sống trong tĩnh thức. Đừng nghĩ là y đang tán dương ḿnh. Có thể y đang ca tụng
một ai đó cho là bạn. Có thể là y đang ca tụng bạn do một động cơ thầm kín nào đó của riêng y. Chẳng có chuyện ǵ dính dấp đến bạn cả. Cứ nh́n sự kiện một cách đơn thuần rằng “người này đang
ca tụng ḿnh.” Nhưng cứ để cho tâm ḿnh vắng lặng như một đài gương. Chớ vội nuốt vào những lời khen tặng! Đừng có bám chặt vào nó! Uống vào những lời xưng tụng này sẽ chỉ khổ thân thôi. Rồi cái ngă sẽ
trỗi dậy –cái ngă và cái nhăn hiệu gắn lên cho bạn luôn sóng đôi nhau. Lúc đó bạn bắt đầu chờ đợi mọi người sẽ tán tụng bạn
như gă kia. Và rồi con đường đau thương, khổ nạn mở ra. Bởi v́ biết đâu mai kia mốt nọ gă kia sẽ không c̣n tán dương bạn nữa. Biết đâu cái động cơ thầm kín của y đă được thoả măn. Hoặc
có thể là mai đây gă kia bắt đầu suy nghĩ lại cho là ḿnh đă sai lầm, hay là y đang t́m cách phục hận. Bất cứ lúc nào có ai đó xưng tụng bạn, một ngày kia có thể y cũng sẽ quay lưng lại lăng nhục bạn -bởi v́ y sẽ
phải phục hận, sớm hay muộn rồi y cũng sẽ phải thanh thỏa mọi chuyện thôi.
Một sự bất cân đối khởi dậy. Khi có ai đó đang xưng tụng bạn, điều này chắc sẽ không làm y cảm thấy vui, trái lại, y đau v́ chuyện này. Y đă phải tỏ ra rằng y đang thua kém bạn, bạn đang ở một vị thế
cao hơn – y đau ḷng là cái chắc. Nỗi đau đó có thể không bộc lộ ra ngay, những nó sẽ tiềm ẩn măi, trở thành vết thương trong ḷng. Rồi một ngày nào đó, nếu có cơ hội, y sẽ tỏ ra cho bạn thấy giá trị thực sự
của bạn là ǵ, y sẽ đặt bạn đúng tầm. Và rồi bạn sẽ rất mực khổ đau. Cái người này mới ngày nào đây hết lời ca tụng bạn, bây giờ y quay lại gây cho bạn phiền muộn, khổ đau. Mà thực ra th́ y chẳng làm
ǵ cả. Tất cả chỉ tại bạn thôi -bạn đă khởi sự bám chặt vào cái ư tưởng mà y đă gieo vào đầu bạn.
Không c̣n bám víu vào bất cứ nhăn hiệu nào, luôn tỉnh thức, giữ măi phẩm chất của chiếc đài gương, tất cả lần hồi sẽ đưa con người đến gần bờ bến giác ngộ.
Đại Thiền sư Lâm Tế một hôm đă ban một thời pháp về “Con Người Thực Không Nhăn Hiệu”. Đó cũng là ư nghĩa của điều tôi nói về phẩm chất như chiếc đài gương –“Con Người Thực Không Nhăn Hiệu”. Ở
trong bạn đă có sẵn một con người như thế. Không phải nam cũng không phải nữ, không Ấn giáo cũng không Hồi giáo, không tốt cũng không xấu –không nhăn hiệu- không học vấn cũng không vô học, không Đông cũng không Tây –không hề có
nhăn hiệu- không thánh cũng không phàm, không nhăn hiệu. Đó chính là con người thực ở trong bạn.
Lâm Tế một hôm ban một thời pháp về đè tài “Con Người Thực Không Nhăn Hiệu.” Ông đang thuyết giảng về đề mục này. Một môn sinh rất mực bối rối chạy đến hỏi, “Cái Con Người Thực Không Nhăn Hiệu này là cái
ǵ?” Thiền sư Lâm Tế thộp lấy cổ ông ta và quát lên: “Nói ra! Nói ra!” Vị tăng sững sờ chết điếng cả người không thốt ra được một lời. Lâm Tế buông ông ta ra và la lên, “Cái Con Người Thực Không Nhăn Hiệu này thật
là vô tích sự!”
Điếu mà Thiền sư Lâm Tế đă làm là tạo ra một t́nh huống. Khi vị tăng hỏi, “Cái Con Người Thực Không Nhăn Hiệu này là cái ǵ?”
Thiền sư Lâm Tế thộp cổ ông ta và quát lên: “Nói ra! Nói ra!”
Lâm Tế đă kích động ông ta. Trong cơn kích động đó, tất cả mọi nhăn hiệu đều biến mất.Trong cơn kích động đó, ông ta không c̣n là ông ta nữa, đơn thuần không c̣n là ai cả, chỉ là một đài gương. Trong cơn
kích động dó cái tâm đă ngừng quay. Y đă tê cứng. Lâm Tế đă tạo nên một t́nh huống để cho ông ta có thể nh́n sâu vào con người thực không nhăn hiệu, con người mang phẩm chất của chiếc đài gương.
Thế nhưng vị tăng đă lỡ mất cơ hội, ông ta bắt đầu suy nghĩ về câu trả lời. “Tại sao ông Thầy lại xử sự với ḿnh như thế? Có phải đây là cách thế đúng đắn để trả lời câu hỏi của
một môn sinh?” Chắc chắn là ông ta đang suy nghĩ nhu thế. Ông ta đă lỡ mất cơ hội. Đó là lư do tại sao Thiền sư Lâm Tế la lên: “Cái Con Người Thực Không Nhăn Hiệu này thật là vô tích sự!”
Cái khoảnh khắc mà chiếc đài gương của bạn bắt đầu bám víu vào một cái ǵ đó, bạn mất đi phẩm chất. Cái khoảnh khắc mà chiếc đài gương của bạn bắt đầu bị bao phủ, dính mắc vào một cái ǵ đó,
nó đang tích lũy bụi bặm, nó không c̣n giá trị. Cái khoảnh khắc chiếc đài gưong của bạn không c̣n tích lũy bụi bặm nữa, bạn trở nên vô giá -bạn là một thượng đế. Sự khác biệt giữa một vị Phật và bạn chính
là ở chỗ này: ch́ếc đài gương của bạn đang không ngừng tích lũy bụi bặm, c̣n một vị Phật th́ không, nó hoàn toàn trong suốt, không dính mắc một hạt bụi nào. Tất cả những ư tưởng trong đầu bạn chẳng là ǵ
cả, chỉ toàn là bụi bặm.
Thế nhưng đôi lúc bạn lại cho bụi bặm một giá trị rất cao. Bạn bảo rằng, “Đây là bụi vàng chứ không phải bụi thường đâu nhé. Vàng ṛng đấy! Tôi phải giữ nó lại không để cho ai cướp mất; nó rất
mực giá trị.”
Đó là lư do tại sao bạn trở nên dính mắc vào đời. Bạn cho nó là có giá trị. Và bởi v́ bạn dính mắc vào nó, bạn cho rằng cái chết là kẻ thù, là tên cướp cạn. Cái chết đang đến và nó sẽ cướp đi tất cả bạc vàng
của bạn, những ngọc ngà châu báu mà bạn luôn mang theo sát bên ḿnh Nó sẽ lấy đi hết tất cả những bụi bặm đang bám vào chiếc đài gương –và đó là tất cả những ǵ mà bạn cho là đời sống của ḿnh. Thế là
bạn kinh hoàng.
Thế nhưng nếu bạn nh́n rơ vấn đề, cái chết sẽ trở thành người bạn, hay thực ra, một bằng hữu thiết thân hơn chính cả đời sống. Tại sao tôi lại nói như thế?
Tôi nói thế bởi v́ với đời sống bạn bị dính mắc, bạn tích lũy bụi bặm. Cái chết sẽ cuốn đi tất cả mọi dính mắc, bụi bặm đó. Nếu nh́n rơ vấn đề như thế, bạn sẽ vô cùng biết ơn cái chết.
Bởi v́ tất cả những ǵ bạn không thể làm được, cái chết sẽ làm giúp bạn. Đó là lư do tại sao nếu bạn có khả năng làm được chuyện này, cái chết sẽ không c̣n chỗ đứng, bạn sẽ không có nhu cầu cần đến
cái chết nữa. Nếu một người có thể thanh tẩy
được tâm thức ḿnh thông qua thiền định, y sẽ không bao giờ chết.
Tôi không nói rằng sẽ không có cái chết về thân xác –đó là chuyện tự nhiên thôi. Tuy nhiên y sẽ không bao giờ hội ngộ cùng cái chết. Cái chết chỉ xảy ra đối với tất cả những bụi bặm tích lũy trên chiếc đài gương.
Chiếc đài gương kia không bao giờ chết! Chiếc đài gương tự nó là vô tử. Cái đài gương –cái sơ tâm đó- thuộc về một tiến tŕnh vô tử, là vĩnh hằng. Kẻ lữ hành vẫn không ngừng dong ruổi, chỉ có y phục là ṃn
rách và chúng cần được đổi thay. Kẻ lữ hành vẫn tiếp tục cuộc hành tŕnh, chỉ có bụi bặm là tích tụ lại trên thân xác và bạn cần tắm rửa, thế thôi.
Thế nhưng nếu bạn cứ khởi sự suy nghĩ rằng tất cả những bụi bặm đó chính là bạn, bạn sẽ không chịu tắm rửa. Có rất nhiều người rất sợ chuyện tắm rửa –làm như họ sợ sẽ mất đi
một cái ǵ, một cái ǵ đó rất mực giá trị. Có rất nhiều người rất sợ chuyện thiền định, bởi v́ thiền định là một sự tắm rửa. Nó cuốn trôi đi tất cả những ư tưởng vô nghĩa mà bạn đă không
ngừng thu nhặt, tích lũy -tất cả toàn là những đồ phế thải mà bạn mang theo trong đầu không rời. Cái đầu bạn thật là tội nghiệp, nó rất mực nặng nề và bạn vô cùng khốn khổ, thế nhưng bạn vẫn cứ măi hoài
mang theo những chất liệu phế thải này, cho nó là vô cùng giá trị.
Cái chết là một người bạn quư, nó trút dùm bạn tất cả mọi gánh nặng, những gánh nặng đă không ngừng chồng chất theo thời gian. Một khi mà những gánh nặng này được trút bỏ một cách tự nguyện, cái chết trở thành
tịch định –samadhi. C̣n nếu bạn không để nó xảy ra một cách tự nguyện, cái chết sẽ không là một tịch định mà là một đớn đau. Bây giờ th́ có thể bạn đă nh́n rơ vấn đề. Cũng cùng một sự kiện nhưng
nó có thể hoàn toàn đau đớn hay hoàn toàn hạnh phúc. Tất cả đều tùy thuộc vào cách lư giải của bạn –cách thế bạn nh́n mọi việc, cách thế mà bạn lănh hội một kinh nghiệm nào đó, nh́n sâu vào sự việc như thế nào.
Nếu bạn là kẻ không ngừng bám víu, không ngừng thu góp, cái chết sẽ là nỗi đớn đau, thống khổ khôn cùng. Bạn sẽ đau khổ. Bạn đau khổ không phải v́ cái chết mà v́ những ǵ bạn đang bám víu vào, những tài sản sở
hữu của bạn, những cái mà bạn đang dính mắc, những cái mà bạn đang tham cầu, tất cả những cái đó.
Thế nhưng nếu bạn không bám víu, không thu góp chiếm hữu, không tham lam, ngă mạn, tiến công, bỗng dưng phẩm chất của cái chết thay đổi. Nó đến tựa như ngọn gió mát lành của Thượng Đế. Nó đến và tẩy uế bạn.
Nó cho bạn một sự an nghỉ cần thiết. Nó
thuần
khiết hoá bạn, mang bạn đến suối nguồn vĩnh cữu và từ đó bạn sẽ phục sinh trở lại. Nếu bạn tự nguyện bước vào nỗi chết bạn sẽ phục sinh trở lại trong một sắc thân tốt đẹp hơn
bởi v́ bạn đă học được vài điều từ sắc thân cũ. C̣n nếu bạn không bước vào tự nguyện, cái chết cũng sẽ đẩy bạn vào chiếc ḷ thiêu, thiêu đốt bạn bằng sức mạnh của nó và rồi bạn sẽ
trở lại với sắc thân cũ bởi v́ bạn đă chẳng học được ǵ
trước đây.
Dĩ nhiên thôi, người học tṛ không học được điều ǵ chắc chắn sẽ bị nhồi lớp trở lại, lần này qua lần khác. Một vị Phật là người đă học được tất cả những khả năng của mọi
sắc thân. Là một ḥn đá, Ngài đă học được những ǵ từ đó. Là một cái cây, một con cọp, một người nam, một người nữ, là chư thiên… Ngài đă học qua những bài học từ đó. Học, học nữa, học măi,
học không ngừng… Cho đến một ngày Ngài đi qua hết mọi sắc thân –tĩnh thức, không chọn lựa, giữ chiếc đài gương ḿnh luôn trong sáng không một áng mây mờ. Ngài đă đi qua tất cả mọi sắc thân như thế, đến một
thời điểm không c̣n ǵ cần phải học nữa. Ngài đă học xong bài học của ḿnh. Ngài tan biến đi. Từ đó cái chết trở thành niết bàn. Từ đó Ngài là mùi hương lan tỏa ra khắp vạn hữu, chan ḥa vào sắc thân vũ trụ. Bây
giờ th́ những sắc thân nhỏ bé không c̣n cần thiết nữa. Ngài đă học được tất cả trong những sắc thân nhỏ bé này. Tất cả những ǵ chứa đựng
trong đó đều đă được Ngài giải mả. Đâu c̣n nhu cầu trở lại trường học nữa. Ngài đă trở thành một bộ phận của nhất thể, chan ḥa cùng nhất thể, là ân sủng, an b́nh, là khúc hát không ngừng ngân vang
trong tâm thức vũ trụ.
Ngài đă thành tựu xong quả vị bất hoàn, đă vượt qua khỏi cái điềm
quay về.
Đây là bài học cuối cùng. Thế nhưng mỗi người đều phải kinh qua tất cả mọi sắc thân. Và cái chết mang đến cho ta một bài học lớn, lớn hơn đời sống rất nhiều. Cái chết cũng mang đến một khả năng
rất căng để cho ta hiểu, bởi v́ đời sống trải rộng ra trong một tầm mức dài –c̣n cái chết xảy đến trong một khoảnh khắc rất mực ngắn ngủi. Chỉ trong một chớp mắt thôi. Nếu không đủ tỉnh táo
bạn sẽ đánh mất khoảnh khăc này, cái khoảnh khắc vô cùng nhỏ bé. Nếu đủ tỉnh táo th́ ngay chính cái khoảnh khắc này trở thành cánh cửa để bạn bước vào cơi thiêng liêng.
Một khi bạn không bị vướng mắc vào cái chết, một khi bạn không c̣n sợ hăi cái chết, cái chết chỉ c̣n là một tṛ chơi để bạn giỡn đùa cùng sinh tử.
Hăy lắng nghe câu chuyện thú vị sau đây:
Gần như đă bị mù ḷa vào cái tuổi chín mươi sáu, không c̣n khả năng để thuyết giảng hay làm việc tại thiền đường nữa, Thiền sư Yamamoto quyết định đây là thời điểm tốt nhất để chết nên ông
ngừng ăn uống. Khi những môn sinh hỏi ông lư do tại sao từ chối ăn uống, ông trả lời rằng ḿnh không c̣n muốn kéo dài kiếp sống thừa nữa, chỉ làm phiền cho kẻ khác mà thôi.
Chín mươi sáu tuổi … Thế là đủ rồi. Và cái ông già Yamamoto này cho rằng đây là thời điểm tốt nhất để chết nên ngừng ăn uống. Cái chết giống như một sự nghỉ ngơi. Đây là lúc cần an nghỉ. Ông bắt đầu
sửa soạn cho chuyện hưu hỉ của ḿnh, nghĩ rằng đây là điều cần thiết.
Nhưng những môn sinh thưa rằng, “Nếu Thầy chết lúc này,” –lúc đó là tháng Giêng, trời rất lạnh giá- “trời đất lạnh lẽo, mọi người sẽ rất khổ sở với cái đám tang của Thầy và như vậy Thầy lại càng làm
phiền cho kẻ khác hơn. Thôi, xin làm ơn ăn uống trở lại!”
Đám môn sinh này cũng là những người
rất tuyệt vời. Phải không? –qua lư do mà họ đưa ra: “Làm ơn nghĩ đến thời tiết giá lạnh này. Thầy sẽ chết, nhưng bây giờ là tháng Giêng rất mực lạnh lẽo, cái chết của Thầy chỉ làm phiền thêm cho chúng con mà
thôi. Chúng con đều phải làm tang lễ cho Thầy –Thôi làm ơn ăn uống đi.”
Những chuyện như thế chỉ có thể xảy ra ở Thiền viện
giữa vị Thiền sư và những Thiền sinh. Chẳng có ai lo lắng ǵ về cái chết cả. Chết là chuyện b́nh thường thôi. Vị Thiền sư sẵn sàng ra đi, nhưng vẫn xem xét đến đám môn đệ, những người cũng đă
mấp mé bên bờ giác ngộ. Họ bảo rằng, “Chấm dứt cái chuyện vô nghĩa này đi! Bây giờ đâu có phải là đúng thời điểm. Tại sao Thầy lại muốn tạo ra phiền hà cho chúng con? Vâng, sống Thầy có thể làm phiền cho chúng con
–chín mươi sáu tuổi- nhưng chết lại c̣n phiền hà hơn, giữa cái tháng Giêng lạnh lẽo này. Thôi làm ơn ăn uống đi!”
Thế là vị Thiền sư bật cười, ăn uống trở lại, và khi thời tiết trở nên ấm áp hơn, ông lại ngưng ăn uống và không lâu sau đó lặng lẽ đi vào cái chết.
Cái chết như thế cũng chẳng khác ǵ một tṛ chơi, một cái ǵ đó để cho ta đùa giỡn. Và như thế, bạn không có ǵ để phải sợ hăi. Tuyệt đối không có ǵ để sợ hăi. Và ngay cả không xem đó là chuyện nghiêm trọng.
Hăy nh́n vào khía cạnh
không nghiêm trọng của toàn bộ sự việc. Bạn có nghĩ rằng một chuyện như thế có thể xảy ra ở phương Tây? Vô phương. Nó chỉ xảy ra ở phương Đông, nơi con người chấp nhận cả hai, sống và chết,
như chúng hiện bày.
Và chuyện này cũng chỉ xảy ra khi bạn biết rằng không ai là không chết -thế nên họ đă có thể nói đùa với ông già Yamamoto khiến ông ta bật cười. Ông ta không cảm thấy ḿnh bị xúc phạm. Hăy suy nghĩ về những câu nói của đám
môn sinh, “Sẽ là chuyện
rất mực phiền toái, Thầy ơi, khi chết giữa mùa Đông tháng giá. Trời rất mực lạnh lẽo và rất là phiền hà cho chúng con khi phải đi dự đám tang Thầy.” Hăy nh́n vào trọng điểm của vấn đề, cái điểm hài hước
ở trong đó -chuyện tử sinh cũng chỉ là một tṛ đùa, chẳng khác ǵ ông già Yamamoto này đang diễn một vai tuồng chứ không hề có thực xảy ra ở ngoài đời!
Vâng, đúng y như thế. Đơn thuần y như là ông ta đang đóng một vài tuồng. “Làm ơn đừng chơi cái màn này bây giờ, để sau cũng không muộn, lúc mà thời tiết ấm áp hơn.” Và ông già bật cười. Không hề nghĩ ḿnh bị xúc
phạm, mà ngược lại, cảm thấy vô cùng thống khoái. Đám môn sinh của ông cũng tràn đầy tuệ giác. Cái chết đă trở thành một dịp để đùa vui. Khi bạn bắt đầu nh́n cái chết một cách hài hước, thế là bạn cũng
đă bắt đầu ngộ rồi. Bạn đang lần hồi trở thành Con Người Không Nhăn Hiệu. một Con Người Thực Sự Không Nhăn Hiệu. Khi bạn bước vào cái chết cũng với tinh thần hài hước này, bạn đă thực sự vượt
qua nỗi chết. Vượt qua khỏi chuyện tử sinh cũng có nghĩa là bản lai diện mục.
Sau đây là một giai thoại khác:
Khi Thiền sư Tozan đang hấp hối, một đệ tử hỏi ông: “Bạch Thầy, tấm thân tứ đại của Thầy không c̣n hoà điệu nữa, thế nhưng có ‘ai đó’ đang không bệnh?”
“Có chứ,” Thiền sư Tozan trả lời.
Ông ta đang lâm trọng bệnh. Xác thân của ông ta đang trên đường băng hoại. Các yếu tố
tứ đại không c̣n hoà hợp nữa. Chẳng khác ǵ đang có một cuộc nổi loạn xảy ra bên trong xác thân của ông. Các tứ đại đă muốn tách ĺa nhau. Thiền sư Tozan đă già yếu và đang hấp hối và người đệ tử
hỏi ông, “Bạch Thầy, tấm thân tứ đại của Thầy không c̣n hoà điệu nữa, thế nhưng có ‘ai đó’ đang không bệnh?”
“Có chứ,” Thiền sư Tozan trả lời.
“Có phải y đang nhận biết Thầy?”
“Công việc của ta là nhận biết y.”
“Khoảnh khắc nào th́ Thầy có thể tự ḿnh nhận biết y?”
“Ngay cái khoảnh khắc ta không nh́n thấy bệnh.”
Ở trong bạn có hai thế giới: thế ǵới của tử sinh và thế giới của siêu việt. Vâng, cái xác thân có thể rất mực bệnh hoạn nhưng đồng thời cũng có thể là không có bệnh hoạn ở trong bạn -nếu như bạn không dính
mắc, câu kết với bệnh hoạn, nếu bạn không khởi sự suy nghĩ răng, “Ta đang bệnh.” Đây chẳng qua là một loại thôi miên. Nó phải được học hỏi qua không biết bao nhiêu cánh cửa.
Khi bạn đói bụng, bạn sẽ nói ǵ?
Chắc chắn là bạn nói, “Tôi đang đói.” Thực ra không phải thế -đó là cái thân xác, cái cơ cấu vật lư của bạn đang đói. Bạn chỉ là khách bàng quan, nh́n thấy cái xác thân đang bị đói. Rồi bạn ăn uống và cảm
thấy thoải mái, thế là bạn bảo rằng, “Tôi no rồi, cảm thấy đủ rồi.” Thật ra bạn đâu có no bởi v́ ngay từ ban đầu bạn đă không hề đói! Thoạt tiên bạn cảm nhận cơn đói trong xác thân bạn, bây giờ th́
bạn cảm thấy no đủ rồi –tuy nhiên bạn chỉ là một nhân chứng khách quan. Trước tiên cái đài gương của bạn đang phản chiếu một người đói đang đứng trước mặt bạn, rồi th́ cái đài gương này
lại phản chiếu một người đang no đủ thoả măn -thế nhưng cái đài gương kia không hề đói cũng không hề no.
Có hôm th́ bạn mạnh khoẻ, có hôm bạn lại ốm đau –cũng chỉ là cái đài gương phản chiếu! Hôm nay bạn đang trẻ trung, hôm kia bạn lại già cỗi. Hôm nay bạn được thương yêu, ngày kia bạn bị ghét bỏ. Hôm nay bạn
được trân trọng, ngày kia bạn bị lên án. Cái đài gương cứ tiếp tục làm công việc phản chiếu. Chức năng của chiếc gương soi là tiếp tục làm công việc phản chiếu bất cứ những ǵ xảy ra trước mặt.
Thế nhưng mỗi lần cái đài gương phản chiếu như thế bạn lại cứ bị dính mắc vào.
Chấm dứt ngay sự dính mắc với tất cả mọi chuyện
trước mắt ḿnh và rồi bỗng dưng bạn thấy rằng ḿnh không hề ốm đau, không hề no đói, không hề sinh và cũng không bao giờ tử. Ngay chính bạn là nguồn cội của vĩnh cữu, là cơi vĩnh hằng.
Tâm Hà Lê Công Đa chuyển ngữ
Chú Thích:
(1)
Thiền sư
Bassui, 1327-1387.

[
NSLONGHOA
]
|