LỊCH SỬ ĐỘC GIẢNG ĐƯỜNG
Bạch Diệp
Người ta không bao giờ quên được năm Kỷ Măo
(1939), năm Đức Giáo Chủ P.G.H.H. hóa hiện ra đời hoằng dương chánh pháp .
Với đại nguyện Canh Tân Phật Pháp cùng gây cuộc ḥa b́nh cho vạn
quốc chư bang Ngài tuỳ phong hóa dân sanh phù hạp mà viết rất
nhiều Sấm Giảng, Thi Văn Giáo Lư .
Thời kỳ truyền pháp
Lời vàng nét ngọc của Đức Giáo Chủ được nhóm tín đồ khá
giả thời bấy giờ phát tâm ấn tống . Nhờ đó phần lớn đồng bào miệt đồng quê rẩy
bái được hân hạnh đêm đêm quần tụ dước ánh đèn mà ngâm nga xướng đọc . Một người
đọc, năm bảy người nghe . Lời Sấm Giảng b́nh dân nhưng rất uyên bác, có khả năng
tạo duyên lành, đánh thức tâm hồn con người giữa đêm sâu mưa nguồn chớp biển và
chiêu hồi được những ai đang lặn ngụp trong biển lợi sông danh . Người ta bắt
đầu t́m về với chánh đạo vô vi .
Những buổi trưa hè êm ả trên chiếc vơng cót két đưa con,
các bà mẹ Việt Nam cũng thường ru nho nhỏ bằng lời Sấm Giảng của Đức Thầy . Bởi
ru như vậy, vừa tránh được các câu hát huê t́nh nhảm nhí, vừa nghiền ngẫm được
nghĩa lư của mối đạo diệu mầu, mà cũng gieo được tư tưởng yên lành vào tâm hồn
của đứa bé thơ ngây .
Từ đó, ngay dước ách cai trị khắc nghiệt của Thực-dân
Pháp, một phong trào Tu Nhân Học Phật được h́nh thành . Nhiều nam nữ
thanh niên trước kia thuộc thành phần sa đọa (cờ bạc, hút xách, điềm đàng, du
đảng . . .) giờ lại trang nghiêm hướng thượng, quần vải áo dà . . . Người ta bảo
với nhau :
Dọn bề trong mới gọi đẹp xinh
Chớ mang lối bề ngoài chẳng tốt
Nhờ phương tiện truyền bá giáo lư bằng cách đưa ra Sấm Giảng
cho người đời truyền đọc như trên, phối hợp với tài trị bệnh, thuyết pháp có một
không hai của Đức Giáo Chủ, nên chỉ trong thời gian kỷ lục mà nền đại đạo Phật
Giáo Ḥa Hảo (tức Bửu Sơn Kỳ Hương) đă được mở rộng khắp mọi từng lớp dân chúng
. Các nhà khảo cứu P.G.H.H. gọi đây là thời kỳ truyền pháp (1) .
Kể đến ngày 25 tháng hai nhuần năm Đinh Hợi (1947), v́
một lầm lỗi to tác của chủ nghĩa duy vật vô đạo đă làm cho Đức Giáo Chủ vắng mặt
tạm thời . Từ đó, phong trào đọc Giảng cơ đồ như lắng dịu .
Thời kỳ định pháp
Một lẽ v́ tín đồ P.G.H.H. lúc đó mắc lo tự vệ để bảo tồn
khu vực, một lẽ v́ các cơ quan trị sự quá bận lo phát triển công việc tự túc cho
đoàn thể nên bỏ lơi việc nói Pháp nhắc Kinh, một lẽ khác nữa, chính v́ sự bất
đắc dĩ phải có riêng quân lực, nó đă làm chi phối khá nhiều về tiềm năng đọc
giảng truyền giáo của anh chị em đồng đạo .
Trong lúc c̣n sanh tiền, cố Đức Ông, thân sinh Đức Giáo
Chủ, Người nhận thấy việc đ́nh đốn ngưng trệ kia là mối lo ngại sâu xa của Đạo,
nó sẽ làm hao ṃn chánh pháp của Đức Giáo Chủ, nên Cố Đức Ông đă không ngớt nhắc
câu :
Hiệp cùng nhau truyền bá kinh lành
Làm cho đời hiểu rơ thinh danh,
Công Đức Phật từ bi vô lương .
Và thiết thực hơn hết, Đức Ông đă chẳng quản nhọc nhằn về
tuổi tác, Người chuyên trợ và khuyến khích cho số anh chị em đồng đạo và nhiệt
tâm ở vùng Thánh địa, mong làm sống lại phong trào đọc Giảng đă có nhóm khởi từ
trước .
Đoàn đọc Giảng đầu tiên ra đời tại Thánh-địa, dưới sự bảo
trợ của cố Đức Ông . Các phiên đọc Giảng từ đấy được tổ chức trong lúc rảnh việc
về đêm, do một số nam nữ đồng đạo bỏ công đi đến từng nhà, vừa thăm viếng nhau,
vừa nhân đó nhắc nhở nhau băng công tác đọc Giảng .
Tuy nhiên, phải nh́n nhận trong thời kỳ định pháp này, v́
có sự phân hóa các khu vực trong Đạo, nên phong trào đọc Giảng không mấy thịnh
hành .
Thời kỳ bảo pháp
Năm 1954 Ngô Đ́nh Diệm vừa lên nắm quyền là đă bắt đầu
thi hành chánh sách độc tài khắc nghiệt . Sau khi triệt hạ các tướng lănh Ḥa
Hảo, Ngô Đ́nh Diệm liền mở chiến dịch tiêu diệt các cơ cấu tổ chức Đạo, âm mưu
gây ly tán, nghi ngờ, khuynh đảo; làm hoang mang tất cả mọi lớp người .
Trong lúc Đức Giáo Chủ c̣n vắng mặt và Cố Đức Ông bị mật
vụ theo dơi không rời mà các tổ chức của Đạo lại bị tan ră, họa diệt tôn của
chánh phủ độc tài ngụy trá dưới trăm ngàn khía cạnh đang vồ dập bủa vây, thật
Đạo lúc ấy không khác nào ngọn đèn treo trước gió . Người đạo tâm ai lại khỏi
phập pḥng lo ngại một ngày kia ngọn đèn tín ngưỡng ấy sẽ tắt mất .
Nhưng thêm một lần nữa sự việc hiển nhiên không ai có thể
phủ nhận, đó là Tiền lực tự tồn của khối Phật Giáo Ḥa Hảo . Nó quả là
một diệu pháp thường hằng, trưởng sinh mà không thoái diệt . Nó luôn luôn tàng
ẩn trong tinh thần tự vệ, trong tâm đạo ngàn đời của những con người thờ trần Dà
và nhớ ơn Cửu Huyền Thất Tổ .
Lịch sử từng chứng minh qua các giai đoạn thăng trầm kỳ
diệu : Đạo b́nh thường th́ ch́m lặng trong bao la, mà mỗi khi có một bạo lực nào
muốn tiêu diệt Đạo, th́ Đạo lại tức khắc đoàn kết thành một sinh lực dẻo dai để
tự vệ và tự tồn . Đó là thời kỳ được mệnh danh là bảo pháp .
Thọat tiên, một phong trào kháng đối bất bạo động được
dấy lên . Xét ra nó rất hợp t́nh, hợp lư, ứng dúng với tinh thần từ, bi, hỉ, xả
mà Đức Giáo Chủ đă hằng khuyên dạy tín đồ . Thế là người ta bắt đầu rầm rộ đọc
Giảng và và truyền cái quan niệm bất biến : chỉ có thể đàn áp được P.G.H.H
trên phương diện h́nh thức, vật chất, chớ không làm sao tiêu hoại dược tinh thần
chánh tín vô vi của người P.G.H.H .
Y như một bồn xăng bén nhạy, gặp tia ư thức lóe ra liền
bắt cháy tràn lan, không ai c̣n cách nào cách nào dập tắt kịp . Thật vậy, anh
chị em đồng đạo chúng ta lúc đó - trong sự mặc nhận của Đức Ông - đă phát
động mănh liệt "phong trào đọc giảng chống chế độ phong kiến độc tài" !. Một
người đọc cho cả trăm người nghe . Số người đọc không phải ít mà số thính giả đi
t́m nghe cũng không biết làm sao kể cho xiết !
Trước cảnh đó chúng ta không lấy chi làm lạ bởi đă có câu
:
Đồng thanh tương ứng,
Đồng khí tương cầu .
Tâm trạng chung của những người cùng hoàn cảnh :
Thầy lạc tớ không ai chỉ bảo
Như vịt con d́u dắt nhờ gà
Hễ có người khơi đúng mạch ḷng, gải đúng chỗ ngứa th́ có
khác nào bệnh đă gặp thuốc, kim khí gặp đá nam châm, họ liền nương tựa vào nhau
để t́m lấy sự ủy lạo tinh thần .
Nhận thấy có số người t́m nghe Giảng ngày một thêm đông,
vượt ngoài sức có thể đọc suông bằng miệng nên anh chị em trong Ban Đọc Giảng
(lúc ấy chưa gọi là Độc Giảng Viên) mới nảy ra ư kiến mua máy phóng để đọc . Cảm
động nhứt là "máy phóng thanh nội hóa" do các tín hữu nghèo tiền mà giàu
đạo đức đă sáng chế "Máy" làm bằng thiếc hàn ch́, h́nh giống như loa
phóng thanh, nhưng dài trên một thước .
Đă t́m được kỹ thuật để một người đọc có thể làm thỏa măn
được cả ngàn người đón nghe, phong trào đọc Giảng đương nhiên đă trở thành phong
trào văn hóa cần thiết cho đời sống nông thôn . Từ đó, trong những ngày rằm
nguơn, hội hè, đ́nh đám, trong các ngày giỗ chạp . .v . . .v . . . .người tín đồ
P.G.H.H. đều không quên tổ chức đọc Giảng lộ thiên, hay đọc tại thính đường, nhà
khách . Đoàn người đọc Giảng lúc bấy giờ cũng đương nhiên được xem như đoàn
Giảng-sư đi truyền giáo công khai .
Các phiên đọc Giảng tổ chức lộ thiên hay tại các tư gia,
đ́nh chùa thường có vẻ phiền phức, làm bận rộn đến nhiều người liên hệ, nên anh
chị em tín hữu mới nghĩ cách phải có một cơ sở đặc biệt, có địa điểm hẳn ḥi,
xây cất vén khéo : Vừa làm nơi trang trọng sùng kính Đức Tôn Sư, vừa làm nơi đọc
Giảng hội cho các ban, được bắt loa phóng thanh lên cao, truyền giọng đọc đi xa
hơn, vừa kín đáo tránh được những tiếng động từ bên ngoài rút vào máy vi âm, làm
giảm mất vẻ tôn nghiêm trang nhă .
Nói đến "pḥng đọc giảng" (ngày nay là Độc Giảng
Đường) phải nói đến công đức nhẫn nại và hy sinh của anh chị em đồng đạo
trung kiên . Bởi ai cũng biết trong các năm nhà Ngô c̣n đương quyền, muốn xây
cất một cơ sở Đạo giáo không phải là chuyển dễ . Thế nên, chúng ta đă thấy có
nhiều ông cụ tóc bạc càm râu, nhiều bà cụ món trầu chống gậy đă cùng với các nam
nữ thanh niên ngày ngày "nhẫn nhục" ra vào nơi công đường, t́m cách để xin phép
mua máy phóng thanh và tạo cơ sở đọc giảng cho kỳ được .
Rán nhẫn trăm phân dù khó nhẫn
Dạ thưa quan chức phận làm dân
Vừa "nhẫn nhục" lo xong phép tắc, lại đến lượt bí mật
lo chung đậu số bạc giao cho một ông đồng đạo " có ưng chịu" để họ để họ
đứng ra lănh phần xây cất . Song song với các việc trên, c̣n một số tín hữu khác
cũng không chịu kém sự hi sinh : kẻ chở cát, người cưa cây, gánh đá, lo làm công
quả cho đến khi cơ sở đọc Giảng được hoàn thành .
Nói là "pḥng đọc Giảng" cho có vẻ khiêm nhường, để tránh
sự chú ư theo dơi của mật vụ Ngô triều, chớ sự thật đó là một cơ quan bảo pháp
nhằm việc truyền bá đạo đức, chống chánh sách diệt tôn .
"Pḥng đọc Giảng" được phổ thông trong đoàn thể P.G.H.H.
trược tiện từ Thánh-địa đến các xă kế cận, rồi như vết dầu lan đến các tỉnh xa .
Tiếng đọc Giảng trên các máy phóng thanh vang vang tận nơi hẻo lánh và thị
thành, như cố ư nhắn gởi đồng bào thanh niên trong những ngày khó khăn dài dẵng
:
Có khó khăn mới khôn, khôn rảnh khó
Ǵn tâm thiện niệm bớ râu mày
hoặc thảng như :
Đường xa mới rơ tài con ngựa kư
Lúc nguy nàn tường tận kẻ vô lương
hay là :
Ngày lụn tháng qua năm sẽ đến
Trẻ già sẽ thấy cái hay hay . . .
V́ tin chắc sớm muộn ǵ ḿnh cũng sẽ thấy được cái hay hay,
nên người tín đồ càng vững mạnh đức tin, mượn lời kệ Giảnh nói nhắn với bốn
phương đồng đạo :
Đạo Phật diệu diệu thâm thâm
Dù mà tận thế ngàn năm vẫn c̣n
Những lời lẽ nhiệm sâu được máy phóng thanh truyền đi,
làm cho số đồng đạo đang đói mùi đạo đức khao khát thèm nghe, trái lại số người
"có tịch" bị "lời chơn chánh dường như nói xỏ", đâm ra có thành
kiến . Ở một vài nơi, họ bắt đầu gây cớ để tịch thu các dụng cụ phóng thanh,
đóng cửa các cơ sở đọc Giảng và sắp tiến tới việc khủng bố các đồng đạo đi đọc
Giảng .
Nhưng việc phải đến đă đến . . . .
Thời kỳ phổ pháp
Cuộc cách mạng tháng 11 năm 1963 đă làm cho bạo quyền họ
Ngô sụp đổ (1) . Giáo Hội Phật Giáo Ḥa Hảo bắt đầu phục hoạt công khai . Các
Đọc Giảng Đường nương đà phấn khởi mọc lên rất mạnh .
Trẻ già "đă được" thấy cái hay hay !
Con số chính thức mà ta biết được kể trên 300 Độc Giảng
Đường vừa lớn nhỏ vừa hiện hữu với 275 bộ máy phóng thanh ngoại hóa .
Để bổ túc những ǵ c̣n sơ suất bởi quá cấp bách trong tổ
chức cũ, một đại hội các Trưởng Ban Phổ Thông Giáo Lư Toàn Quốc đă được triệu
tập tại Thánh-địa Ḥa-Hảo ngày 27 tháng 12 năm 1964 dưới quyền chủ tọa của Giáo
Sư Nguyễn Văn Hầu, Trưởng Ban Phổ Thông Giáo Lư Trung Ương . Sau khi đă để hết
tâm tư nghiên cứu và trao đổi ư kiến, rút tỉa kinh nghiệm, đại hội đă chấp nhận
việc hệ thống hóa các ngôi Độc Giảng Đường lẻ tẻ và cho ấn hành một tập sách
nhan đề "Thành phần tổ chức và thể lệ đọc Giảng tại các Độc Giảng Đường".
Căn cứ theo tập sách cương yếu ấy, chúng ta sẽ t́m thấy
đầy đủ tài liệu về :
- - Thành phần, quyền hạn và nhiệm vụ của Ban Quản
Trị Độc Giảng Đường
- - Thể lệ về việc đọc Kệ Giảng của Đức Huỳnh Giáo
Chủ và cách thức xướng ngôn, giới thiệu .
Cũng trong phiên hội vừa kể, các đại biểu toàn quốc đă quyết
định :
- - Dùng danh từ Độc Giảng Đường để gọi thống nhứt
các pḥng đọc Giảng .
- - Dùng danh từ Độc Giảng Viên để gọi thống nhứt
các đồng đạo có chân trong Ban Đọc Giảng .
Độc Giảng Đường là một danh từ mới, đặc biệt của Giáo
Hội Phật Giáo Hoà Hảo do các nhân sĩ vùng châu thổ sông Cửu Long đặt ra để tôn
tặng các cơ quan đọc Giảng bảo pháp . Danh từ này từ lâu ta đă nghe truyền khẩu
nhưng chưa có sự nhứt trí, giờ th́ đă được Đại Hội toàn quốc chánh thức phổ dụng
.
Thời kư bảo vệ chánh pháp chống họa diệt tôn kể như đă
vinh diệu bước đi trên tro tàn mảnh vụn của một chế độ độc tài phi lư . Tuy
nhiên, việc tổ chức các Ban Quản Trị, Ban Đọc Giảng, cũng như việc khuyến khích
anh chị em đồng đạo dựng lên các ngôi Độc Giảng Đường vẫn được Giáo Hội Phật
Giáo Ḥa Hảo tiếp nối không ngừng .
Bởi, sau giai đoạn bảo pháp, Giáo Hội chúng ta đang tiến
tới thời kỳ phổ pháp ! Có đem được cái vô thượng thậm thâm vi điệu pháp
của Đức Giáo Chủ truyền phổ khắp chốn khắp nơi, dân tộc Việt Nam mới có thể tiến
nhanh trên đường Văn Minh Đạo Học, và phương Nam mới sớm chuyển thành cơi
Trung Ương hầu làm nơi tiếp nhận cái toàn chân, toàn thiện, toàn mỹ trong cuộc
gặp gỡ lớn, ở kỳ đại hội Long Hoa sắp tới .
Nước Việt Nam nhằm cơi Trung Ương
Sau sẽ thấy Phật Tiên tại thế
oOo
Trên đây là lịch sử của Độc Giảng Đường và Độc Giảng Viên
. Do cơ duyên ứng hợp mà nó đă và đang tạo thành một hiện mới, một sinh lực mới
trong nền Đạo Phật Giáo Ḥa Hảo ngày nay .
Bạch Diệp
(1) Cuộc cách mạng này phần đông có cán
bộ, quân nhân, và tín đồ P.G.H.H. bí mật tham gia, tích cực vận động .
|