
BẤT TRI KỲ NGỘ
MINH MẪN
4 giờ sáng ngồi trên máy, nhận được bài thơ T̀NH
YÊU của người bạn từ chân trời xa gửi về, một bài mà tôi tâm đắc và thuộc nằm
ḷng từ thập niên 1970, thỉnh thoảng đâu đó, vẫn nghe một vài người đọc lại.
Sáng nay cái hẹn với LS Q để triển khai công
việc của công ty thực phẩm chay Long Hoa, được chuyển sang hướng khác: đi gặp
một nhân vật của đối tượng h́nh thành bài thơ trên. Chiếc xe Từ Thiện Bảo Hoà
chở 8 anh em đến đón tôi, hơn 8 giờ mới tới. Trên xe, vài người quen thuộc, vài
người xa lạ, nhưng, ngoài tôi, không ai xa lạ nhau cả, tất cả đều là tín đồ
thuần tâm!

Đoàn Thăm Viếng Bà Trầm Hương
Chủ nhà được báo trước, có lẻ v́ thế mà việc
đón tiếp chuẩn bị tươm tất. Cánh cổng màu xanh bạc đóng kín, biểu hiện cuộc
sống an phận trong vùng ngoại vi Thành phố; Hai người đàn ông trên 65 đưa đoàn
chúng tôi vào nhà, qua một khoảnh sân không rộng, trồng cây sung và vài cây bông
già; Một bà cụ gần 95 vui vẻ mời chúng tôi vào ghế. Nét son phấn thời trẻ vẫn
c̣n phưởng phất trên khuôn mặt phúc hậu về chiều của cụ, không dấu được vẻ đẹp
một thời của cô gái miền Tây Nam bộ. Anh Tư trưởng nhóm từ thiện Bảo Hoà mở lời:
Thưa bà năm, anh em chúng con đến viếng thăm bà, đồng thời xin bà cho chúng
con biết thêm tin tức những ǵ bà Năm từng biết đến đức Thầy chúng con, trong đó,
bài thơ T́nh yêu, có phải Thầy đă làm năm 1946, lúc quen bà?
Chiếc miệng móm mém, bà cười thật dễ thương, gật
đầu, bà kể: Đúng, tôi gặp anh Tư hai lần, một , vào năm mười mấy tuổi, lúc
c̣n đi học với nhau, lần thứ hai khi tôi đă có gia đ́nh năm hai mấy tuổi. Thời
thế loạn lạc, Pháp đô hộ. Tôi xin phép quư ông, tôi gọi Thầy bằng anh Tư, v́
chúng tôi rất thân quen từ thuở bé, khi thầy chưa ra làm đạo.

Bà Trầm Hương , Nhân Vật Trong Bài Thơ "T́nh
Yêu" của Đức Thầy.
Thầy Quới, anh Tư Bảo Hoà cùng đồng đạo im
lặng như cố tiếp nhận từng lời của bà, không bỏ sót một chi tiết; Với tuổi tác
và thời gian truân chuyên từ thuở hàn vi, bà từng vào thôn xóm thu mua rau xanh,
ra bán cho các quan Tây, quan Nhật; Bà lưu lạc từ Nam ra Bắc, rồi từ Bắc vào
Nam, từng nằm dưới xác chết của đồng bào trong thời loạn, thế mà bà vẫn không
quên bất cứ điều ǵ; Bà nhớ vánh vách như chuyện mới xẩy ra hôm qua. Người cậu
của bà đă lập chùa Vĩnh Nghiêm, chùa Tam Tông Miếu, chùa Xá Lợi vào thời điểm
nào, bà c̣n nhớ, khi cố HT Tâm Giác thi đấu vơ thuật tại Nhật Bản, mang nội
thương, về tiếp nhận tái thiết Vĩnh Nghiêm như thế nào, bà cũng không hề quên;
Có điều, khi nhắc đến những kỷ niệm về đức Thầy, bà đưa tay áo lên thấm những
giọt lệ khô trên khoé mắt buồn: bà nói:
Cuộc đời tôi đă quá nhiều đau khổ, đă bao lần
nước mắt đổ, hơn 90 năm nước mắt đă khô, nhưng mỗi lần nhắc đến anh Tư, tôi
không khỏi động ḷng.
Giữa tôi với anh Tư lúc bấy giờ là một đôi
trẻ hoàn toàn trong trắng. Bà ngoại tôi rất nghiêm khắc theo môn đăng hộ đối của
gia phong cổ. Anh Tư là một chàng thanh niên có lư tưởng cao rộng, tuy thân h́nh
mảnh dẻ yếu đuối nhưng anh có một chí khí dũng mănh, anh xem tôi như một đứa em
gái, anh từng khuyên tôi khi mà cuộc sống bấy giờ c̣n rất êm đềm, thời gian sau
những gian truân khốn khổ, tôi mới thấu hểu lời dạy của anh Tư mang tính tiên
đoán, làm lực thúc đẩy cho tôi can đảm vượt qua mọi khốn khổ trong đời. “ Hương
à, sau nầy cuộc đời của Hương có thể cực khổ trầm luân, thân có thành cát bụi,
cuộc sống có khốn khổ đoạ đày th́ Hương vẫn giữ tâm Đạo, lúc bấy giờ Trầm Hương
sẽ lan toả khắp không gian”…
Từ đó, anh Tư đặt cho tôi Pháp danh - Trầm
Hương cư sĩ!
Muốn cho Thầy có cuộc sống ổn định, bà nhờ người
chị gửi Thầy vào làm ngân hàng, nhưng cũng không v́ thế mà có thể cột chân một
chí sĩ. Bà cũng từng săn sóc cho Thầy khi ghẻ chốc bệnh hoạn. Là một người con
gái, con tim không tránh khỏi những lúc giao động tự nhiên, chính v́ thế, đức
Thầy đă tặng bà bài thơ T́nh Yêu:
Ta Có T́nh Yêu Rất Đượm Nồng
Yêu Đời Yêu Lẫn Cả Non Sông
T́nh Yêu Chan Chứa Trên Hoàn Vũ
Không Thể Yêu Riêng Khách Má Hồng
Nếu Khách Má Hồng Muốn Được Yêu
Th́ Trong Tâm Chí Hăy Xoay Chiều
Hướng Về Phụng Sự Cho Nhơn Loại
Sẽ Gặp T́nh Ta Trong Khối Yêu
Ta Đă Đa Mang Một Khối T́nh
Dường Như Thệ Hải Với Sơn Minh
T́nh Yêu Mà Chẳng Riêng Ai Cả
Yêu Khắp Muôn Loài Lẫn Chúng Sinh
Sau khi bà có gia đ́nh, cũng là lúc Thầy trở lại
gặp bà lần thứ hai, thời gian xa cách, bà chẳng biết thầy làm ǵ, đi đâu, nhưng
linh tính cho bà biết, đây là lần cuối gặp nhau, bà sẽ theo gia đ́nh ra nước
ngoài tránh loạn, thầy đi theo tiếng gọi của tổ quốc lâm nguy; Bà cắt mấy sợi
tóc tặng người chí sĩ để gọi là ân tri ngộ, biết đâu những sợi tóc mảnh mai đó
đủ ấm ḷng chiến sĩ xông pha nơi trận mạc.
Thưa bà, trong thời gian bà ở Pháp, có biết
Thầy lâm nạn? tôi hỏi
Không, v́ không có liên lạc, đến khi về lại
Việt Nam sau nầy mới biết.
Bà đưa chúng tôi sang pḥng riêng của bà, đồ đạt
bề bộn, tấm h́nh của đức Thầy và tấm h́nh của ông Năm, mà bà gọi là hộ pháp của
bà, thờ chung một chỗ, được che lại bởi tấm b́nh phong nhỏ.
Thưa bà Năm, bà c̣n giữ bút tích hay vật kỷ
niệm của Thầy, xin bà cho lại Giáo Hội để làm báu vật cho môn phái.
Anh Tư Bảo Hoà gợi ư
Vâng, tôi đă nhờ con cháu tôi ở bên Pháp lục
t́m, sẽ gửi lại chứ tôi giữ làm ǵ.
Bà đáp
Xoay qua những ông trên dưới 70, bà nói:
Những cậu nầy theo tôi từ nhỏ, tôi xem như con ḿnh, họ sống hết ḷng với tôi
suốt mấy mươi năm rồi.
Chúng tôi thắc mắc cách bài trí pḥng khách cũng
là pḥng thờ, một tấm vải trắng viền đen bề ngang độ 1m5, bề cao độ 3m, treo
ngay gian giữa, hai bên là tượng đức Phật Bổn sư và tượng sơ sanh. Cái ghế của
bà ngồi để chính giữa, lưng tựa vào tấm phông trắng. Dưới đất là những tấp tapi
đan tṛn để ngồi. Phía ngoài là bàn để bông hoa. Hai bên gian nhà là các bàn
tṛn và bộ ván gỗ. Thật đơn sơ nhưng mang vẻ huyền bí, ẩn mật.


Chân Dung Đức Thầy Trên Bàn Thờ Tại Tư Gia
Bà Trầm Hương
Bà nói chuyện rất nhiều và nhiều nhất là những
kỷ niệm về Thầy, bằng sự quư mến và kính trọng; Bà không bao giờ lẫn, bà minh
mẫn như con người tuổi độ 20; nói rất có thứ lớp, rơ ràng;
Bằng sự chân t́nh của một người nữ, bà hỏi:
Các cậu có biết, từ ngày ấy đến giờ, anh Tư có người bạn đời nào hay bạn gái nào
cùng chí hướng, đồng đạo không?
Thưa bà Năm, hoàn toàn không, Thầy không có thời
gian lo việc cá nhân, tâm hồn Ngài chỉ có việc đạo, việc nước non thôi…Anh
Tư Bảo Hoà xác định.
Bà Năm có vẻ măn nguyện nói tiếp: Có lẽ anh
Tư luôn theo phù hộ tôi, mỗi khi nhắc đến anh là tôi có cảm giác ớn lạnh hai vai,
nhờ anh mà tôi c̣n sống đến ngày hôm nay!
Hẳn nhiên đức Thầy là bậc thuần thiện nên chiếm
một vị trí tuyệt đối trong sự ngưỡng mộ của tín đồ. Ngài hy sinh cuộc đời để
chống ngoại xâm cũng như cứu nhân độ thế trước thiên tai dịch bệnh; Sứ mệnh Ngài
hoàn măn nhưng t́nh cảm quần chúng giành cho ngài vẫn luôn trường tồn, trong
khối t́nh cảm của hàng triệu tín đồ đó, có một loại t́nh cảm, không phải của
một tín đồ thuần túy, không phải loại t́nh cảm thế tục thường t́nh mà một t́nh
cảm sâu sắc kỷ niệm của tuổi ấu thời vừa là bạn, vừa là anh em vừa là bậc thầy
đáng kính, mà hơn 90 năm qua, bà Trầm Hương cư sĩ luôn tưởng đến Thầy. Ngày về
lại sống trên quê hương, bà không ngờ anh Tư năm xưa, nay đă là một giáo chủ hệ
phái Phật giáo miền Tây Nam bộ, bà rất hănh diện về ḿnh, về một đất nước đă sản
sinh là một chí sĩ kiệt xuất anh tài. Bà Hoàng Thị Liên Hương, măn nguyện một
kiếp người vốn đă cưu mang!
MINH MẪN
20/6/09 |