|
CẢM NIỆM VỀ TỨ ÂN
Thích
Thông Huệ
Ðức Phật, trước khi dạy
môn đệ làm Hiền Thánh, cũng rất xem trọng tư cách làm người. Con người
khi sống trong xã hội là "sống cùng, sống với", không ai có thể đơn
độc mà tồn tại và phát triển. Nói khác đi, mỗi người chúng ta đều chịu
nhiều ơn nặng, từ khi sinh ra đến khi nhắm mắt. Ðạo Phật đề cập đến Tứ
trọng ân (ơn cha mẹ, ơn Thầy Tổ, ơn Tổ quốc và ơn chúng sinh), và ngày
Vu lan là dịp tôn vinh những ân tình ân nghĩa ấy.
Trong cuộc sống, không
có hạnh phúc nào lớn hơn hạnh phúc còn cha mẹ, và không có bất hạnh
nào lớn hơn bất hạnh của kẻ mồ côi. Hình ảnh người cha lao động cần
mẫn sớm hôm, người mẹ dịu hiền chăm chút các con từng miếng ăn giấc
ngủ, đã từng là - và mãi là - những cung bậc êm đềm của bài hợp xướng
gia đình. Căn bản đạo đức cũng bắt đầu từ sự giáo dục của gia đình, vì
cha mẹ là chuẩn mực của các con từ lúc còn thơ ấu. Và mãi mãi về sau,
dù ở lứa tuổi nào, chúng ta cũng thấy cha mẹ là chỗ dựa tinh thần vững
chắc. Có thể lúc ta thành công trong sự nghiệp hay hạnh phúc trong
cuộc sống lứa đôi, ta không cảm nhận rõ điều này. Nhưng khi gặp cảnh
ngộ không may, khi bị sóng đời dập vùi tơi tả, khi hoàn toàn mất niềm
tin đối với người xung quanh, ta mới chợt hiểu rằng, nơi một góc trời
xa yêu dấu, cha mẹ vẫn là chiếc nôi ấm cho mình ru giấc ngủ sâu, là
vòng tay êm xóa tan hết nơi mình mọi buồn đau hận tủi. Ân sủng thiêng
liêng ấy, tình cảm bao la bất tận ấy, ta có thể tìm được nơi đâu,
ngoài cha mẹ của mình?
Ðêm khuya trăng rụng
xuống cầu
Cảm thương
cha mẹ dãi dầu ruột đau.
Người con xa quê hương,
vất vả mưu sinh, có lúc phải tạm quên cha mẹ. Cũng có khi do mải vui
với vợ con bạn bè, nên tình quê bị lui xuống hàng thứ yếu. Nhưng một
hôm nào đó, khi cuộc vui đã tàn, còn một mình ta trong đêm khuya vắng
lặng, nhìn ánh trăng cô đơn dưới dòng sông, ta chợt nhớ về làng cũ. Ta
chợt nhớ về hai đấng sinh thành tuổi cao sức yếu, ngày ngày tựa cửa
trông ngóng tin con. Ðau lòng lắm khi thấy mình chưa đền đáp một phần
nhỏ công ơn sâu dày của cha mẹ. Vội vã trở về mong chuộc lại lỗi lầm,
thì hỡi ôi, cha mẹ đã không còn! Hối hận cách mấy, khóc than cỡ nào
cũng không thể kéo lại thời gian đã mất. Nỗi đau này, niềm hối tiếc
này đến bao giờ mới nguôi ngoai!
Mất cha con cũng u ơ
Mất mẹ con
cũng bơ vơ một mình.
Không người nào muốn
mình mất cha mẹ, nhưng vô thường nào có tha cho một ai? Vì thế, ngay
khi cha mẹ còn sinh tiền, ta nên biết trân quý từng ngày sum họp, như
quý viên ngọc vô giá đang cầm trên tay mà chắc chắn không thể giữ được
vĩnh viễn. Sự trân quý ấy, kết hợp với sự biết ơn và thương kính chân
thành đối với cha mẹ, là những điểm xuất phát của lòng hiếu thảo.
Chúng ta biết ơn cha mẹ vì thân ta do cha mẹ mà có, nhờ cha mẹ mà
trưởng thành. Chúng ta thương cha mẹ khi ta còn thơ dại, vì cha mẹ là
nơi nương tựa vững chãi bình an nhất. Ta thương cha mẹ khi ta khôn
lớn, vì biết mỗi ngày ta sống hạnh phúc ấm no là một ngày ta rút bớt
sức lực của các Người. Ta càng thương cha mẹ khi ta có con cái, vì lúc
bấy giờ ta mới thấm thía được sự hy sinh của cha mẹ đối với con. Rồi
một hôm, nhìn kỹ dung nhan cha mẹ, hốt nhiên thấy Người đã quá già
yếu, thì ngoài tình thương ta còn có sự lo lắng, vì biết thời gian sum
họp chỉ còn tính từng tháng, từng ngày! Những người con hiếu thảo,
thời gian qua đã có phước duyên phụng dưỡng cha mẹ, giờ càng cố tạo
nhiều cơ hội làm Người vui lòng. Còn những người chưa từng nghĩ đến
chữ hiếu, nay có kịp giật mình tỉnh ngộ, hay vẫn còn rong chơi đâu đó
nơi phố chợ phù hoa?
Ngày nay, trong xu thế
khôi phục và phát huy truyền thống văn hóa đạo đức, các quan hệ xã hội
càng được đề cao. Trong đó, quan hệ thầy - trò được đặt lên hàng đầu.
Phần đông gia đình phải bận rộn về sinh kế, nên việc dạy dỗ con em đều
phó thác cho thầy cô. Vì thế, môi trường giáo dục chủ yếu về chữ nghĩa
lẫn đạo đức là nhà trường.
"Nhất tự vi sư, bán tự
vi sư". Người dạy ta một chữ là thầy ta, dạy nửa chữ cũng là thầy. Nhờ
thầy, ta mới tiếp cận với tri thức loài người, mới hòa nhập với đời
sống văn minh, mới có nghề nghiệp ổn định. Ở thời đại hiện nay, khi
thế giới ngày càng thu hẹp, con người càng xích lại gần nhau nhờ những
phương tiện truyền thông và giao thông tiên tiến, tri thức lại càng
cần thiết để bắt kịp và thích nghi với đà tiến hóa của xã hội. Do vậy,
vai trò của thầy cô càng trở nên quan trọng không thể thiếu, đối với
quan điểm thế gian.
Trên phương diện xuất
thế gian, thầy dạy đạo còn có vị trí cao cả hơn, vì thầy dạy ta những
phương pháp tu hành để trở thành người đạo đức, để thăng hoa đời sống
tâm linh. Nếu ta biết ơn cha mẹ và thầy cô ngoài đời vì công sinh
thành dưỡng nuôi và giáo dục ta trong một đời kiếp, thì ta càng nhớ
thầy dạy đạo gấp nhiều lần hơn, vì thầy nuôi lớn thân huệ mạng bất
sinh bất diệt của ta, dìu dắt ta trên lộ trình giác ngộ giải thoát.
Kinh Vu Lan Bồn sớ có 4
câu kệ:
Khể thủ Tam giới chủ
Ðại hiếu
Thích Ca Văn
Lụy kiếp báo
thâm ân
Tích nhân
thành Chánh giác.
Chúng ta cúi lạy Bậc
Ðại hiếu Thích Ca là Ðấng Giáo chủ trong ba cõi. Ngài đã trải qua
nhiều kiếp báp đáp những ân sâu, nhờ tích chứa nhân lành nên ngày nay
thành tựu đạo quả vô thượng. Ðức Phật là một tấm gương sáng chói về
lòng hiếu thảo và sự trọng nghĩa trọng tình. Với trí vô sư, Ngài biết
tất cả chúng sinh đều có liên hệ thân thuộc lẫn nhau, qua vô lượng
kiếp luân hồi trong quá khứ. Do vậy, Ngài dạy chúng ta mở lòng thương
bình đẳng và rộng khắp đến tất cả mọi loài, không sát sinh hại vật để
thỏa mãn nhu cầu ăn mặc, giải trí cho riêng mình.
Trong đời hiện tại, mỗi
cá thể cũng có tương quan hữu cơ với cộng đồng xã hội nói riêng và với
vạn vật nói chung. Chúng ta chịu ơn tất cả mọi người, từ người nông
phu gieo trồng lúa mạ rau trái cho ta ăn, người thợ dệt làm ra y phục
cho ta mặc, đến biết bao ngành nghề khác phục vụ ta trong cuộc sống
đời thường. Chúng ta cũng chịu ơn cỏ cây hoa lá chim muông tạo cho ta
môi trường thanh sạch; và nhờ sự hiện hữu vô vị lợi của chúng, ta có
thể học được nhiều bài học quý giá về cách sống trọn tình. Loài hoa
nào cũng cố gắng nở hết sức để làm đẹp và tỏa hương cho đời, mà không
hề giữ lại một chút gì cho riêng mình; loài chim mỗi sáng cũng cố gắng
hót ca hết sức để tặng cho đời những âm thanh trong trẻo. Chúng không
hề ganh ghét tị hiềm lẫn nhau, không hề phân biệt kẻ nhận lãnh là
thiện hay ác, giàu có hay nghèo hèn. Những bài học ấy lúc nào cũng sẵn
sàng trước mắt, nếu ta biết mở lòng ra đón nhận.
Chúng ta cũng mang ơn
những vị lãnh đạo quốc gia đã vạch kế hoạch cho toàn dân được cơm no
áo ấm, được yên ổn làm việc, học hành. Cuộc sống thanh bình hiện tại
đã được đánh đổi bởi vô vàn hy sinh mất mát của quá khứ. Cuộc sống ấy
được duy trì cũng nhờ sự đóng góp tích cực và thầm lặng của biết bao
chiến sĩ, đang chiến đấu trên những trận tuyến tuy vô hình nhưng thật
nhiều cạm bẫy gian nan.
Ngày Vu lan, với thông
điệp nhắc nhở mọi người nhớ lại và tìm cách đáp đền những ân tình ân
nghĩa đã cưu mang, đã góp phần trong công tác văn hóa tư tưởng, giúp
thúc đẩy xã hội phát triển hòa nhịp giữa vật chất, tri thức và đạo
đức. Bởi vì, một xã hội văn minh không phải nhờ sự phồn vinh vật chất,
mà từ phong cách sống và lối cư xử giữa con người với nhau sao cho hợp
với tình đời lý đạo. Cho nên có thể nói ngày lễ Vu lan là một lễ hội
tình người, không chỉ có ý nghĩa đối với hàng tứ chúng con Phật, mà
còn đối với toàn thể nhân loại nói chung - bây giờ và mãi mãi.

  [BANTIN]
|