|
Nước Acid Biến Thành Nước Cam Lồ
(*)
LGT: Chỉ trong một khoảng thời gian mở
đạo ngắn ngủi, Đức Thầy với nhân cách phi thường đã nhiếp phục một số
lớn các nhà trí thức đương thời. Những bác sĩ, kỹ sư, luật gia, ký giả
này đều là những thành phần tinh hoa của Nam Bộ -và của cả Việt Nam
lúc đó, những người được đào tạo trong môi trường Tây học, không hề
tin vào những điều mà dưới mắt họ được xem là phản khoa học, nhưng một
lần đã gặp Đức Thầy, họ liền được chuyển hoá và trở thành những đệ tử
trung kiên của Đức Thầy cho đến hơi thở cuối cùng. Trường hợp của Bác
sĩ Trần Văn Tâm là một điển hình. Long Hoa.
*
Vào khoảng cuối năm Canh Thìn, nhà cầm
quyền Pháp đời Đức Thầy đến nhà thương Chợ Quán. Chúng ác tâm muốn ám
hại Đức Thầy bằng cách ném đá giấu tay.
Một hôm tên quan ba Pháp kêu Bác Sĩ Trần
Văn Tâm (1) mà trao ly nước acid bảo cho Đức Thầy uống. Ông Tâm tiếp
ly nước acid, đến gần Đức Thầy rồi nhìn ly thuốc độc ấy, có vẻ buồn vô
hạn. Ông dư hiểu là không ai có thể uống một phần mười của ly thuốc
này mà sống được, nên ông không nỡ xuống tay, nhưng cũng không có cách
nào cãi lịnh của kẻ cường quyền. Đức Thầy muốn cởi mở sự khổ tâm của
ông Tâm, liền tươi cười bảo:
- Ông đem thuốc bổ cho tôi uống đấy à?
Được! Cứ đưa tôi uống.
Vừa nói Ngài vừa đưa tay tiếp nhận ly
acid. Ông Tâm miễn cưỡng trao cho Đức Thầy với một tâm hồn đau khổ
hiện ra trên nét mặt.
Uống xong Đức Thầy nằm ngủ một giấc thức
dậy nhìn ông Tâm và cười nói:
- Bác Sĩ cho tôi uống ly thuốc bổ khi
nãy thấy trong mình tôi khỏe quá.
Trước một chuyện ngoài sức tưởng tượng
của một nhà khoa học, Bác sĩ Tâm rất đổi ngạc nhiên và kính phục Đức
Thầy vô cùng. Còn đang miên man suy nghĩ thi Đức Thầy kêu ông nói
tiếp:
- Bác Sĩ, Ông đi trị bịnh cho người ta
chớ vợ ông ở nhà đang mắc bịnh nan y, chẳng những ông không trị được,
mà các Bác sĩ khác cững đã phải bó tay. Thế nên tôi không nỡ uống hết
ly thuốc hồi nãy mà còn chừa lại một phần tư đây, ông cứ đem về cho vợ
ông uống thì mạnh liền chứ không sao đâu.
Vì quá khâm phục Đức Thầy, ông Tâm liền
tiếp nhận ly nước acid đem về. Đứng bên cạnh giường bệnh của vợ, ông
gọi:
- Bà ơi! Ngủ thức?
Với giọng yếu ớt mệt nhọc, bà Tâm trả
lời.
- Thức!
- Thuốc đây bà uống đi!
Bà Tâm vừa đưa tay đón nhận thì ông Tâm
liền giựt lại. Tâm hồn của ông hiện đang bị giằng co mãnh liệt. Một
mặt thì ông tin vào những điều kỳ diệu của Đức Thầy mà ông vừa chứng
kiến, mặt khác, là một bác sĩ y khoa, ông biết răng đây là ly độc dược
cùng tác dụng ghê gớm của nó. Ông nghẹn ngào bảo vợ:
- Bà ơi! Giưã tình ngĩa vợ chồng, từ
khi bà lâm bịnh đến nay tôi đã hết lòng lo chạy chữa cho bà nhưng kết
quả chỉ thất vọng mà thôi. Hôm nay tôi đi làm việc vừa chứng kiến cảnh
kỳ lạ. Bà biết ly này là ly gì không?
Không đợi bà trả lời, ông nói tiếp:
- Đó là nước acid!
Bà Tâm lặng lẽ nhìn chồng chờ nghe tiếp
câu chuyện. Ông Tâm kể tiếp:
- Bà biết không, sáng nay tên quan ba
Pháp đưa ly nước acid bắt buộc tôi đưa cho ông Đạo ở tỉnh Châu Đốc,
thôn Hoà Hảo phải uống. Chúng bảo ông là mang bịnh thần kinh, nhưng
theo dõi ông thì tôi thấy ông không bịnh hoạn chút nào cả, chỉ thấy
ông có một phong độ rất khả kính, những nét thông minh và sắc thái
vượt hẵn người thường. Ngoài những điểm ấy tôi còn thấy ông làm nhiều
việc chứng tỏ ông không phải là hạng phàm nhân. Bà biết không, khi ông
uống ly nước acid vô chẳng những không chết mà còn cho là bổ khoẻ và
biết rằng ở nhà bà đang mắc bệnh nan y nên bảo tôi đem ly nước này về
cho bà uống vào sẽ hết.
Nhìn vợ Bác sĩ Tâm lo lắng:
- Ai cũng biết đây là thứ độc dược
giết người cực mạnh, nhưng bệnh của bà thì không thể nào sống được.
Nhưng còn nước còn tát, tôi muốn bà uống phần nước acid còn lại này,
may ra Trời Phật nhỏ phước cho bà hết bịnh thì hạnh phúc biết bao, vì
tôi tin rằng ông Đạo ấy là bậc Tiên Phật thị hiện để cứu khổ cho gia
đình mình. Tuy nhiên cầm ly thuốc độc đưa cho bà tôi không khỏi run
sợ, hoang mang lo lắng. Vậy theo ý bà thì sao? Cho tôi biết với!
Bà Tâm chẳng những không mảy may lo sợ
mà còn vui mừng:
- Thế thì còn chờ gì mà ông không đưa
cho tôi uống đi! Có lẽ Trời Phật đã ban phước cho gia đình chúng ta.
Tôi uống ly thuốc này dù có chết cũng vui, chớ ông nghĩ coi, sống làm
chi để kéo dài sự đau khổ thể xác cho thân mình và khổ sở cho chồng
con. Thà uống, đây là cơ hội ngàn năm một thuở, dù có chết linh hồn
cũng được an vui.
Nói xong bà Tâm tiếp lấy ly acid còn
thừa của Đức Thầy đưa lên trán khấn nguyện rồi uống vào trong khi ông
Tâm nhìn vợ bồi hồ lo sợ. Một lát sau ông hỏi vợ:
- Thấy có triệu chứng gì lạ không bà?
Bà Tâm nói:
- Thấy trong người khoẻ ra, chừng như
bịnh thuyên giảm rất nhiều.
Bác sĩ Tâm mừng rỡ vô cùng. Sau đó thì
bà Tâm hoàn toàn bình phục hẵn.
(Theo lời kể của ông Lê Văn Phú)
CHÚ THÍCH:
(*) Tiêu đề do Toà Soạn đặt.
(Vìệc Đức Thầy uống nước acid và dùng
nó để chữa bệnh cho bà bác sĩ Tâm là một giai thoại thường được nhắc
đến trong gia đình của BS Tâm. Những người đã được chứng kiến, trong
đó có con trai của Bác sĩ Tâm (hiện sống tại Pháp)và cháu ngoại của cô
Ba Bắc-người chăm sóc bệnh tình cho Bà Tâm- đã xác nhận điều này với
các chức sắc lãnh đạo Giáo Hội. Giai đoạn mà thực dân Pháp đưa Đức
Thầy đi an trí tại Bệnh viện Chọ Quán và gặp gỡ Bác Sĩ Trần Văn Tâm đã
được ông Vương Kim Phan Bá Cầm kể lại trong tác phẩm "Đức Huỳnh Giáo
Chủ" như sau:)
Vào bịnh viện Chợ Quán.
Nhận thấy
ảnh hưởng ở đây (Cần Thơ) cũng vang dội và thu hút tín đồ một cách phi
thường, nhà cầm quyền không muốn cho Ngài hoạt động nữa. Như đã biết,
Ngài được tự do chọn lấy chỗ lưu cư do đó Ngài đưa đơn xin đi Bạc
Liêu.
Thế là ngày 29 tháng 6 năm Canh Thìn, Ngài từ giã Nhơn Nghĩa, nhưng
khi ra đến Cần Thơ, nhà cầm quyền giữ ngài lại và đưa vào bịnh viện để
khám nghiệm ba bốn hôm, đến ngày mồng 4 tháng 7 Canh Thìn thì đưa Ngài
lên Sài Gòn, vào nằm bịnh viện Chợ Quán lấy cớ khám nghiệm coi Ngài có
mắc bịnh thần kinh không?
Khi vào đây, ban sơ chưa ai biết Ngài. Ngay như viên lương y cai quản
bịnh viện là ông Trần Văn Tâm cũng nhộ nhận nên mới nói bỡn khi gặp
Ngài: Ở ngoài xé hết bao nhiêu giấy thuế thân của người ta rồi?
Nhưng khi thấy cử chỉ của Ngài đoan trang và số tín đồ đến thăm quá
đông mới nghi Ngài là ông đạo.
Ông bèn đem những điều đọc trong một quyển sách Pháp về đạo Phật mà
ông còn thắc mắc đến chất vấn thì được Ngài giải đáp một cách tinh
thông, khiến ông phải ngạc nhiên đến khâm phục. Càng kính phục hơn nữa
là khi Ngài cho thấy điều huyền diệu, như một hôm ông vào phòng Ngài
thì thấy một cụ già đầu râu bạc phếu nằm trên giường. Ông tưởng đi lộn
phòng, bèn trở ra để tìm phòng, nhưng khi định tỉnh xem lại số phòng
quả quyết chính là phòng của Ngài, nên quày trở vào thì lạ thay, thay
vì ông lão khi nãy lại là Ðức Huỳnh Giáo Chủ. Chừng đó ông mới hoàn
toàn tin phục, xin thọ giáo qui y. Nhờ vậy Ngài tiếp tục công việc
hoằng hóa dễ dàng. Mỗi ngày người đến xin thuốc, cũng như hàng thức
giả đến hỏi đạo và qui ngưỡng càng lúc càng đông.
Trong lúc ở bịnh viện, có một việc đáng nêu ra là trường hợp của anh
gác cửa. Anh nầy lúc đầu tỏ ra khó khăn đối với anh em tín đồ đến
thăm. Anh có một người mẹ đau mắt, chữa nhiều thầy mà không khỏi, khi
nghe Ngài chữa bịnh kỳ diệu thì đưa mẹ đến. Ngài chỉ cho một chai nước
lã về nhỏ, thế mà khỏi bịnh. Anh đem lòng khâm phục, gọi Ngài là Phật
sống. Từ đó trở đi, anh đối xử rất cảm tình với anh em tín đồ không bị
làm khó khăn như trước.
Trong thời gian ở Chợ Quán, Ngài viết nhiều bài vở, nhưng đáng kể là
quyển "Những điều sơ lược cần biết của kẻ tu hiền” và quyển "Khuyến
Thiện" chỉ rõ tận tường pháp môn Tịnh độ.
Hơn một năm cầm giữ Ngài để thí nghiệm, có thể do sự báo cáo của Bác
Sĩ Tâm, nhà chức trách thấy Ngài không có gì tỏ ra mắc bịnh thần kinh,
nên xét theo lời xin trước kia khi Ngài ở Xà No, bèn chấp thuận cho
Ngài lưu cư về Bạc Liêu.
Và cũng có thể nhận thấy tại Chợ Quán, nơi phồn hoa đô hội có nhiều
phần tử thức giả qui ngưỡng nên sợ ảnh hưởng của Ngài lan rộng cả vùng
Sài Gòn Chợ Lớn, Gia định, vì vậy mà định dời Ngài đi chỗ khác. Xét
lại Bạc Liêu là một tỉnh ở mút miền Nam nước Việt lại là tỉnh, phần
đông dân cư thuộc thành phần lai Miên, lai Tàu, chuyên việc buôn bán,
nếu đưa Ngài đến đó khó mà gây ảnh hưởng sâu rộng được.
Mặc dầu chấp nhận dời Ngài về Bạc Liêu nhưng nhà cầm quyền còn cố giữ
lại trong một tuần lễ để giao cho sở mật thám dò xét. Họ đưa Ngài vào
bót Ca-ti-na (Poste Catinat) ngày 11 tháng 5 Tân Tỵ (1941). Ðến ngày
19 nghĩa là sau 8 ngày giam giữ, Ngài mới lên đường đi Bạc Liêu.

  [BANTIN]
|