Anh Lư Khôi Việt Ơi!
Nhớ Anh, Xin Một Nụ Cười
BÙI VĂN PHÚ
Tôi bàng hoàng trước tin anh Lư Khôi Việt (1951-2008) đột ngột bỏ chị, hai con, bà con và bạn bè ra đi vĩnh viễn khỏi cơi tử sinh.
Anh là một trong số vài người từ Pháp qua Hoa Kỳ mà tôi có dịp gặp và quen trong những năm đầu thập niên 1980, lúc đó tôi c̣n là sinh viên ở Đại Học Berkeley, thích hoạt động và viết báo. Với anh Lư Khôi Việt, tôi biết anh không
chỉ nghiên cứu, viết báo mà c̣n làm báo, để chuyên chở những suy nghĩ, tâm t́nh gửi đến giới trẻ và cho quê hương c̣n đầy những áp bức, bất công, nghèo đói và mong cho đất nước tiến bộ.
Thời gian sống ở Berkeley trong đầu thập niên 1980, anh đă làm tờ Thanh Niên Hành Động, nhưng không được bao lâu th́ tờ báo chết. Lúc đó, sinh hoạt ở Mỹ của anh được chú ư v́ có người phản đối việc anh đă
gửi thư cho Thủ Tướng Phạm Văn Đồng với những đề nghị xây dựng quốc gia. Ở thời điểm một vài năm sau khi chiến tranh chấm dứt, việc làm công khai này của anh là một hành động can đảm, nhưng đă
tạo ra những nghi ngờ của một số người trong cộng đồng về quan điểm của anh. Gặp anh, tôi có hỏi và anh xác nhận có kiến nghị lănh đạo Việt Nam v́ anh thực sự muốn đất nước có những cải cách, tiến
bộ.
Sau một thời gian làm việc ở nước ngoài, khi tôi về lại Hoa Kỳ thỉnh thoảng gặp lại anh trong những sinh hoạt và biết chuyện anh cũng đă lên đường về Đông Nam Á với một trong nhiều nhóm kháng chiến thời đó. Nhưng
mộng ước giải phóng quê hương không thành, anh trở lại Hoa Kỳ. Gặp lại sau nhiều năm, anh trao cho tôi tấm danh thiếp với một cái tên mới, tên Nhật hoàn toàn, mà bây giờ tôi không c̣n nhớ rơ, h́nh như anh đă trở thành người mang gịng
họ Yamamoto th́ phải. Tôi không thắc mắc hay ngạc nhiên v́ trong nhiều tổ chức kháng chiến lúc bấy giờ, có nhiều đoàn viên, lănh đạo cũng đă thay họ, đổi tên để dễ dàng công tác.
Rồi anh làm tờ Bông Sen, toà soạn đặt ở Milpitas mà tôi đă có dịp ghé chơi. Đọc Bông Sen tôi biết anh Lư Khôi Việt giờ trở lại con đường hoạt động văn hoá, nghiên cứu Phật học, truyền bá Phật pháp, phát huy văn hoá
nước nhà. Những công tŕnh nghiên cứu, những bài viết của anh, nhất là quan điểm cho rằng những giáo sĩ Pháp đến xâm lăng, đô hộ nước Việt và mang theo đạo Thiên Chúa Giáo là nguyên nhân cho sự đi xuống của Việt Nam so
với thời ḱ hưng thịnh dưới triều đại các vua tôn sùng Phật học, đă gây nhiều tranh căi. Nhưng đó cũng là những đóng góp cho nền Phật học, cho nền văn hoá Việt và sinh hoạt báo chí của người Việt hải ngoại.
Anh là người mà khi có dịp gặp tôi thường hỏi thăm về t́nh h́nh sinh hoạt Phật giáo quê nhà, v́ tôi biết anh có hiểu biết sâu sắc. Có một lần đọc được thông tin bằng tiếng Anh về sinh hoạt tôn giáo ở Việt Nam, trong
đó có tin Thượng Toạ Thich Tri Quang (không có dấu) tham gia nhiều sinh hoạt của Phật giáo. Tôi đinh ninh đây là Thầy Thích Trí Quang đă một thời sôi nổi tranh đấu dưới thời Việt Nam Cộng Hoà, sau nhiều năm im tiếng nay ra sinh hoạt
với giáo hội trở lại. Nhưng hỏi anh th́ mới biết đó là Thượng Toạ Thích Trí Quảng, một nhà sư trẻ, chứ không phải người lănh đạo phong trào Phật giáo đấu tranh trong thập niên 1960.
Gần đây đọc bài anh viết về Chùa Báo Thiên, nhân vụ tranh căi về đất Toà Khâm Sứ ở Hà Nội, tôi đồng ư rằng anh đă đưa ra những chứng minh lịch sử thuyết phục. Qua tranh căi này, anh đă có kết luận thật hùng
hồn: “Những người Việt nào không dám nói lên công lí lịch sử của dân tộc Việt Nam th́ chưa đủ tư cách công dân để bàn luận về tự do dân chủ của nhân dân Việt Nam, và lại càng không xứng đáng để lănh đạo đất
nước Việt Nam”. (talawas.org 28.2.2008)
Những việc anh làm trong đời, từ ngày c̣n trẻ cho đến cuối đời, tất cả đều mang hoài băo để Việt Nam được hưng thịnh, như thời Lư-Trần, như tên của trường Phật Học Lư Trần mà anh làm giám đốc.
Như bút danh anh đă chọn là Lư Khôi Việt, mà đến nay tôi vẫn nghĩ là tên thật của anh. Cho đến khi đọc Việt Báo được tin anh ra đi, tôi mới biết Lê Hiếu Liêm mới chính là tên được bố mẹ đặt cho anh khi chào đời.
Anh Việt ơi! Trong những cái tết không có gia đ́nh ở bên, tôi c̣n nhớ đă có lần được ăn Tết ở nhà anh cùng với các bạn trang lứa như anh Nguyễn Tâm, anh Nguyễn Hữu Liêm trong thời gian sống ở Berkeley. Đầm ấm, vui ca và chúng
tôi cùng mơ ước một ngày được nh́n thấy quê hương trong tự do, ấm no.
Anh và tôi đều tin rằng ngày đó đang đến với quê hương. Nhưng sao anh lại bỏ đi sớm vậy.
Chúc anh tịnh yên nơi cơi Phật. Nhớ đến nhau xin nở một nụ cười tươi, như anh đă từng có với anh em nơi cơi trần này, anh nhé.