Có Một Ngày Như Thế, Anh Đi… (*)
Tâm Hà Lê Công Đa, Aug 16, 2008

 

Cali Today News - Nhà tôi gọi điện thoại báo tin Lư Khôi Việt mất qua Nguyễn Hữu Liêm. Tôi xúc động, bàng hoàng. Dù biết rằng chúng tôi ai rồi cũng sẽ "có một ngày như thế đó, anh đi…" nhưng trong tôi vẫn không nén được những ngậm ngùi.

Lư Khôi Việt đă ra đi quá đột ngột, bỏ lại đằng sau gia đ́nh, thầy bạn, những người qúy mến anh và biết bao những ước mơ chưa thành tựu. Việc nước, việc nhà, việc đời, việc đạo... cứ măi rối tung lên như một cuộn chỉ mù, và Việt là người luôn xắn tay hăm hở lên đường để tháo tung cuộn chỉ rối mù đó. Trước đây trong một bài viết về sự ra đi của Thầy Măn Giác, tôi có nhắc lại rằng mỗi lần gặp Thầy, Thầy thường nhắc đến tên của Lư Khôi Việt. Cái bút hiệu đó đă hàm chứa tất cả những ước mơ của cả một đời người. Ai cũng biết là Việt mang hoài bảo xây đắp lên một Việt Nam thịnh trị của thời đại Lư Trần. Mà Lư Trần có nghĩa là Phật Giáo. Phật giáo phải là Quốc Đạo Việt Nam. Lư Khôi Việt không hề dấu diếm điều đó. Mà có ǵ để phải dấu? Bởi v́ Lư Khôi Việt là một Phật tử. Lư Khôi Việt đă khẳng định căn cước của ḿnh một cách rơ ràng dứt khoát.

Trong lần ghé thăm Phạm Trọng Chánh tại Pháp, khi vui chuyện nhắc đến bạn bè, Chánh có kể lại chuyện khi Lư Khôi Việt vừa đặt chân đến Pháp du học, anh em sinh viên Việt Nam cũ tại đây có tổ chức một buổi gặp gỡ để đón chào người bạn mới. Câu phát biểu đầu tiên của Lư Khôi Việt trong buổi gặp gỡ này là một câu hỏi: "Ở đây ai là Phật tử?" Phạm Trọng Chánh đứng lên, và từ đó hai người trở thành đôi bạn thân. Vâng, Lư Khôi Việt luôn hănh diện rằng ḿnh là một Phật tử. Mà đă là một Phật tử, sống trọn vẹn cái ư nghĩa Phật tử th́ ở bất cứ thời đại nào, ở bất cứ quốc độ nào cũng chỉ có một hạnh nguyện duy nhất: Ban vui và cứu khổ. Lư Khôi Việt đă mang hạnh nguyện Bồ Tát đó vào đời, từ thuở thanh niên cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay. Anh đă dàn trải tất cả những ước mơ của ḿnh lên từng trang giấy, từ Khai Phóng, Bông Sen, đến Phật Học Lư Trần. Nhưng viết lách chỉ là một cách thế hành động; thế nên, Lư Khôi Việt không chỉ dừng lại ở chuyện nghiên cứu viết lách, khi cần, trước vận nước điêu linh, đồng loại khổ đau, người Phật tử Lư Khôi Việt cũng đă xách kiếm lên đường làm người Kinh Kha thời đại. Anh đă từ bỏ vợ dại, con thơ chưa đầy tuổi cùng với Thái Quang Trung về Đông Nam Á lập căn cứ kháng chiến trong những năm đầu của thập niên 1980. Chị Lan, người vợ chung thủy của anh đă âm thầm nhỏ không biết bao nhiêu nước mắt gánh vác hai nhiệm vụ, vừa làm mẹ, vừa làm cha để cho chồng theo đuổi lư tưởng của ḿnh. Nhưng rồi lực bất ṭng tâm, mộng ước không thành, Lư Khôi Việt trở về lại cùng với gia đ́nh . Nhưng trở về để lại ra đi. Và lần này, một chuyến đi không trở lại, để lại bao nỗi thương tiếc, ngậm ngùi....

Nói rằng Lư Khôi Việt ra đi không trở lại là nói theo ngôn ngữ thế gian. Tôi biết chắc rằng Lư Khôi Việt rồi sẽ quay trở lại thế gian này bởi v́ anh đâu đă chứng được quả vị "bất hoàn"? Tôi biết chắc một điều rằng, nung nấu bởi trái tim Bồ Tát, Lư Khôi Việt sẽ không thể nào rủ bỏ được tất cả để nhẹ gánh ra đi, anh vẫn c̣n canh cánh mang theo tất cả những ước mơ, hoài băo bên ḿnh. Nung nấu bởi ư nguyện Bồ Tát, anh rồi sẽ quay trở lại đây để tiếp tục công việc dang dở: Xây đắp một Việt Nam thịnh trị của thời đại Lư Trần. Vâng, Lư Khôi Việt có thể đă lui tới mặt đất này rất nhiều lần. Nh́n bộ râu của Lư Khôi Việt, nhiều lần tôi đă nói đùa: "Ông trông rất giống một Tiểu vương Ấn Độ đă từng ủng hộ Chánh pháp thời Đức Phật c̣n tại thế, nay đầu thai trở lại để hộ pháp đây." Lư Khôi Việt mĩm cười vân vê bộ râu cá chốt của ḿnh. Nụ cười của anh rất sảng khoái nhẹ nhàng. Tôi rất mong muốn bạn tôi mang nụ cười nhẹ nhàng đó đi về cơi bên kia thong dong như một vầng mây trắng bay. Nhưng ḷng tôi chĩu nặng v́ biết Lư Khôi Việt sẽ không thể nào thong dong được, khi địa ngục vẫn c̣n bóng người. Thầy Tịnh Từ trong buổi lễ phát tang đă gọi anh là một "người hùng cô đơn". Vâng, "người hùng cô đơn" là hiểu theo cái ư nghĩa "Tuấn kiệt như sao buổi sớm, anh hùng như lá mùa thu", nhưng Lư Khôi Việt không cô đơn chút nào. Lư Khôi Việt có một người vợ rất thương yêu quư trọng chồng. Một người vợ đă qùy xuống lạy anh không biết bao nhiêu lần để anh bỏ đi thói quen hút thuốc lá - một trong những nguyên nhân chính đă gây ra cơn tai biến mạch máu năo của anh. Lư Khôi Việt có rất nhiều thầy, cô, bạn bè thương mến. Thầy Tịnh Từ đă sáng tác một ca khúc và hát lên để tặng riêng cho anh, như vậy cũng đủ làm ấm ḷng một người vừa nằm xuống.

Có Một Ngày Như Thế, Anh Đi…

Thế là bạn tôi lại lên đường. Trong chuyến lên đường này Lư Khôi Việt đă giành đi trước. Cũng tốt thôi. Không có ǵ để phải vội vàng, chen lấn. Sống mà đi trước mọi người th́ mới phải gánh chịu đủ mọi thứ ḥn tên mũi đạn thế mà Lư Khôi Việt đă mở ra những phóng lộ tương lai, sẵn sàng làm người tiền đạo không hề nao núng. th́ cái chết cũng chỉ là một tṛ chơi. Cuộc tử sinh này cũng chỉ là một tṛ chơi. Sống và chết luôn có mặt cùng nhau. Sau một khoảng thời gian dài, bạn tôi đă thấm mệt với tṛ chơi này. Th́ trở về nhà thôi. Không c̣n chơi tṛ chơi xây lâu đài trên cát nữa. Thế gian đă từng tranh căi, đánh lộn nhau về những cái lâu đài cát biển này: Cái này của tao, cái kia của mày, đă quá đủ! Chiều đă xuống rồi, mặt trời đă lặn, về nhà đi thôi. Sau bao nhiêu năm, bạn tôi ch́m vào giấc ngủ dài. Để lấy lại năng lực cho cuộc chơi tử sanh không ngừng tiếp nối...

Tâm Hà Lê Công Đa

(*) Trong một bản nhạc của Trịnh Công Sơn

              [ NSLONGHOA ]

HOME GIỚI THIỆU TỔNG QUÁT HỌC TR̀NH HỘI ĐỒNG GIẢNG HUẤN THƯ VIỆN SINH VIÊN VỤ NSLONGHOA
For any questions, send Email to:  phvpghh@aol.com
Copyright © 2003. PhatHocVienPGHH. All rights reserved.
Revised: 09/03/08