Trung Cộng: Thanh Long hay Thuồng Luồng?
Mai Thanh Truyết
Kể từ giữa năm
2008, toàn thế giới đang trăi qua cơn khủng hoảng kinh tế trầm trọng. Không quốc
gia nào không bị ảnh hưởng dù ít hay nhiều. Tuy nhiên, có thể nói chỉ có Trung
Cộng vẫn huênh hoang tuyên bố là quốc gia nầy vẫn kềm giữ được mức tăng trưởng
kinh tế vào khoảng 8% hàng năm. Sự kiện nầy có thể làm cho nhiều kinh tế gia
trên thế giới chú ư và đôi khi nghi ngờ những con số thống kê đặc biệt về kinh
tế và phát triển của các nước cộng sản nhứt là TC.
Để t́m hiểu thêm
vấn đề nầy, bài viết đặt trọng tâm vào việc phân tích nhiều khía cạnh trong phát
triển kinh tế của TC để từ đó đưa ra vài nhận định về tính chính xác và minh
bạch của những người cộng sản.
Phát triển của
Trung Cộng
Tại Hoa Kỳ, hầu
hết người tiêu thụ trên đất nước nầy cố gắng co cụm mọi chi tiêu, hạn chế và dè
xẽn tất cả những tiêu dùng không cần thiết v́ t́nh trạng phá giá nhà cửa và
nhiếu yếu tố suy trầm kinh tế khác; trong lúc đó, người Trung hoa lại ào ạt đi
mua sắm. Chợ búa, các quán ăn, cửa hàng luôn luôn chứa đầy người.
Chính hiện tượng
nầy làm ngạc nhiên cho nhiều kinh tế gia trên thế giới. Theo thống kê TC, số
lượng hàng bán lẻ (retail) tăng 15,2% trong tháng 5/2009, đặc biệt là nhà cửa và
xe đă được người Trung hoa chiếu cố đến nhiều nhứt; trong khi số lượng hàng xuất
cảng giảm đến 26,4% trong năm 2008.
Hai hiện tượng
trên nói lên sự nghịch lư trong t́nh h́nh kinh tế của TC. Nghịch lư v́ trong khi
mất đi thu nhập qua xuất cảng mà người dân lại tiêu thụ nhiều hơn? TC vẫn tiếp
tục “khẳng định” là kinh tế của quốc gia nầy sẽ tăng trưởng 8% cho năm nay.
Dưới mắt nhiều
kinh tế gia, việc giải thích cho hiện tượng trên là giới trung lưu của TC bắt
đầu tiêu xài nhiều hơn, do đó nền kinh tế mới phát triển đều đặn so với sự suy
trầm của các nước khác trên thế giới.
Nhưng thật sự,
lư giải trên chỉ là những nhận định có tính cách biểu kiến. Sở dỉ TC giữ được
mức tăng trưởng điều hoà là, không do giới trung lưu, mà là do chính phủ tung
tiền ra thị trường để ổn định và kềm giữ sự phát triển của TC. Không có một quốc
gia nào trên thế giới “xài” tiền một cách vô tội vạ như các đảng cộng sản đang
cầm quyền. TC lại là một trường hợp đặc biệt, đặc biệt v́ họ có hơn 2 ngàn ức (ức=ngàn
tỷ) nằm trong quỷ dự trử và điều hành theo chính sách kiểm soát tài chánh do
đảng cộng sản và không thông qua chính phủ hay quốc hội như các quốc gia tiến bộ
trên thế giới.
Trong chính sách
kích thích kinh tế (stimulus), Bắc Kinh đă tung ra 4% ngân sách quốc gia từ quỷ
dự trữ và lại c̣n cho Hoa Kỳ mượn nợ trên 1 ngàn tỷ. Chính phủ ngay từ đầu năm
2009 đă đầu tư 30% so với năm ngoái để đẩy mạnh việc xây dựng thêm đường xe lữa
và nâng cấp đường xá. Chính phủ cũng bơm tiền vào các công ty quốc doanh để điều
hoà số lượng lao động và nâng cao tay nghề của công nhân.
Đối với người
dân, chính phủ c̣n dành thêm nhiều ưu đăi trong vấn đề vay mượn ngân hàng để ổn
định nhà cửa và kinh tế gia đ́nh.
Chính nhờ tất cả
những yếu tố trên mà xă hội TC tương đối được ổn định. Nhưng câu hỏi được đặt ra
là sự ổn định nấy có bền vững hay không, hay chỉ là một phương cách giải
quyết để tạo ra sự ổn định biểu kiến hầu che lấp một số bất ổn và xă hội và
chính trị trong nội t́nh của quốc gia nầy?
Sự thực phủ
phàng
Kể từ sau thế
vận hội Bắc Kinh tháng 8, 2008, hàng triệu công nhân phục vụ cho việc tổ chức
thế vận phải lũ lượt về quê v́ không t́m được việc làm ở thành phố. Thêm nữa,
Bắc Mỹ và Liên hiệp Âu châu đă lần lượt bác bơ hay từ chối việc nhập cảng thực
phẩm, đồ chơi trẻ em, và nhiều sản phẩm khác v́ có chứa hoá chất độc hại ảnh
hưởng lên sức khoẻ của người tiêu dùng đă làm cho tỉnh Quảng Châu điêu đứng. Nên
nhớ Quảng Châu là tỉnh có số lượng xuất cảng chiếm 25% trên toàn quốc.
Hậu quả nầy đă
làm cho hàng chục ngàn xí nghiệp. công ty phải đóng cửa hay hạn chế sản xuất.
T́nh trạng trên kéo theo các kỹ nghệ nhà hàng, pḥng ngũ, giải trí và du lịch …có
thể nói giảm thiểu hơn 50%. Tệ hại hơn cả là số lượng công nhân bị sa thải.
Chúng ta có thể h́nh dung hàng ngày hầu như tất cả mọi tuyến đường xe lữa đều
đầy nghẹt công nhân thất nghiệp trên đường về lại cố hương tức là nông thôn v́
không chịu đựng được mức sống đắc đỏ ở thành phố. Con số nầy ước tính có trên 20
triệu lao động. Nông thôn TC vốn dĩ đă nghèo, giớ đây lại phải cưu mang những
người con “không sản xuất”. TC hiện có khoảng 400 trăm triệu người sống dưới mức
nghèo tuyệt đối nghĩa là có thu nhập dưới 1 Mỹ kim/ngày, trong đó nông dân chiếm
tuyệt đại đa số.
Thị trường chính
của nến kinh tế TC vẫn nhắm vào Hoa Kỳ, và nếu Hoa Kỳ ngưng nhập cảng, điều đó
có nghĩa là nhà máy phải đóng cửa. Chính Dinh Li, Giám đốc Trung Tâm nghiên cứu
Sự Cạnh Tranh tỉnh Quảng Đông đă tuyên bố:” Nếu các xí nghiệp không kiếm được
hợp đồng th́ chỉ trong ṿng 6 tuần lễ, xí nghiệp đó phải đóng cửa”.
Và khi bị đóng
cửa th́ các sản phẩm tồn đọng trong sản xuất giờ đây phải “xuất cảng” qua các
tỉnh lân bang có khả năng tiêu thụ với giá rẽ mạt như Hồ Nam (Hunan), Tứ Xuyên
(Sichuan), Vân Nam (Yunnan) v.v.. Thậm chí những sản phẩm trên tràn ngập thị
trường Việt Nam và vô h́nh chung tiêu diệt dần dần những kỹ nghệ nội địa của
Việt Nam như đồ gia dụng , quần áo, thực phẩm, thậm chí đến trái cây, rau đậu,
gà, heo, trứng v.v… Các sản phẩm nầy được bày bán khắp nơi với giá rẽ mạt càng
làm cho đời sống người dân Việt ngày càng điêu linh hơn.
Đứng về mặt an
sinh xă hội, cho đến nay, TC chỉ cung cấp ngân sách tướng đương $100/người/năm.
Nhưng con số nầy cần phải được xét lại v́ cung cách quản lư xă hội chủ nghĩa với
đầy rẫy nạn tham ô và tham nhũng sẽ làm giảm đi mức an sinh của người thụ hưởng.
Mặc dù người dân
có tiêu xài ngày hôm nay (giới trung lưu) nhưng mức tiêu xài cũng chỉ là những
con số giới hạn v́ mức thu hoạch trung b́nh hàng năm cũng chỉ độ $2000. Để có
một khái niệm so sánh, người Hoa Kỳ trong năm 2007, tiêu thụ 12 ức Mỹ kim (12
ngàn tỷ), trong lúc đó, người Trung hoa có dân số gấp hơn 4 lần mà chỉ tiêu thụ
trong năm nầy, 1,7 ức mà thôi, tức 30 lần ít hơn.
Do đó có thể nói
chính sách kích thích kinh tế của chính phủ TC hiện tại chỉ là một giải pháp
“băng keo” (band-aid) để mua thời gian và chờ đợi (hay hy vọng) kinh tế phục hồi
trở lại và t́m lại được thị trường trên thế giới.
Tóm lại, dù có
đưa ra thêm nhiều kích thích kinh tế, nhưng trên thực tế TC chỉ có thể trấn an
t́nh trạng bất ổn xă hội trong một giai đoạn tạm thời. Và dĩ nhiên, những bất ổn
xă hội, chính trị, dân tộc vẫn c̣n tiềm ẩn trong mọi từng lớp dân chúng. Chỉ cần
một một biến động hay một biến cố nào đó, sự sự ổn địng xă hội tạm thời có thể
biến thành những cuộc bạo loạn có thể xoay chuyển t́nh trạng chính trị ở TC.
Biến động ở Tân
Cương ngày 5 tháng 7 vùa qua cùng với sự nổi loạn ở Tây Tạng hồi tháng 3/2008
cũng có thể là một khơi nguồn cho công cuộc cách mạng mới ở Trung Hoa trong
tương lai. Chính biến động trên cho thấy rơ ràng là chính sách di dân cưỡng bức
người Hán, vốn lâu nay gây nhiếu bất b́nh và xáo trộn với cộng đồng các sắc dân
bản địa như trường hợp ở Tây Tạng và Tân Cương là hai điển h́nh. Chích sách nầy
đă được Mao Trạch Đông cổ suư ngày từ năm 1949 sau khi chiếm ṭan cơi nước Trung
Hoa.
Theo John
Pomfret, b́nh luận gia của báo Washington Post về TC, dù có đường xe lữa cao tốc
nhanh nhứt thế giới, TC vẫn tiếp tục đeo đuổi chính sách của triều đ́nh Măn
Thanh và xem Tân Cương và Tây Tạng như hai tiền đồn của Đế quốc Đại Hán, chứ
không phải là hai khu tự trị trong một quốc gia đa dân tộc. Và ông kết luận TC
hiện nay vẫn c̣n là một đế quốc đang trên đường chuyển hoá thành một quốc gia.
C̣n giáo sư Bùi
Mẫn Hân thuộc Quỷ Hoà b́nh Quốc tế Carnegie, đặt vấn đề là sau khi TC mở cho
người dân một số quyền tự do và dân chủ trong một tương lai gần, liệu nước Trung
Hoa có bị tách ra làm nhiều nước hay không như trường hợp của Liên Sô và Nam Tư?
Câu trả lời của ông là vấn đề c̣n tuỳ thuộc vào nhiều phương thức tiến tới dân
chủ. Nếu chuyển đổi theo thế dân chủ mang tính sụp đổ như Liên Xô cũ th́ chắc
chắn sẽ xảy ra t́nh trạng thi đua đ̣i độc lập của những sắc dân thiểu số. Và
điều nầy hầu như tất cả các sắc dân thiểu số đều muốn tách ra để thành lập một
quốc gia cho riêng ḿnh.
Qua kinh nghiệm
Tây Tạng và Tân Cương, chúng ta nhận thấy Hồ Cẩm Đào đă thất bại trong chính
sách xây dựng một xă hội hài hoà dưới nhản quan xă hội chủ nghĩa hay chính sách
đồng hoá hán tộc bằng con đường tiệm tiến hay tằm ăn dâu. Từ đó chúng ta có thể
h́nh dung được tính bất ổn nội tại trong xă hội TC hiện nay.
Đối với Việt
Nam, TC cũng đang áp dụng một chính sách tương tự kèm theo những áp lực quân sự,
kinh tế, cộng thêm sự tiếp tay của những người cầm quyền ở Việt Nam hiện tại đă
làm cho vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, việc mất đất, mất biển, ngay cả việc mất chủ
quyền trên lục địa và lănh hải quốc gia ngày càng thêm trầm trọng.
Chúng ta đừng
quên việc cấy người vào Việt Nam qua các hợp đồng phát triển kinh tế, khai thác
quặng mỏ cũng nằm trong chính sách Hán hoá người Việt và đặc biệt ở vùng cao
nguyên Trung phần Việt Nam. Sự hiện diện của người Hán ở vùng nầy dưới danh
nghĩa khai thác bauxite chỉ là chỉ là DIỆN mà thôi; và ĐIỂM chính là chủ trương
Hán hoá người thiểu số, để rồi sau cùng, một khi dân số “Hán lai” chiếm một tỷ
lệ nào đó, đủ để đ̣i hỏi và biến vùng nầy thành một vùng tự trị dưới áp lực của
Đại Hán. Trong khi cường quyền vẫn tiếp tục để cho TC sử dụng mănh đất quê hương
như đă hành xử ở Tây Tạng hay Tân Cương, đă đến lúc, mọi người dân trong
nước và hải ngoại cần phải nhận thức và thẩm thấu nguy cơ nầy trước khi t́nh thế
trở thành tuyệt vọng.
Để kết luận,
theo như đề tựa của bài viết, mặc dù chính sách Hán hoá của TC đă được áp
dụng triệt để ở nội địa cũng như ở các quốc gia chung quanh trong đó có Việt
Nam; mặc dù TC cố gắng phô trương sức mạnh quân sự để đàn áp và gây áp lực khắp
nơi, nhưng với một sự phát triển không ứng hợp với chiếu hướng toàn cầu hóa,
xă hội TC tự nó đă tạo ra quá nhiều mâu thuẫn nội tại, trong đó yếu tố yêu
chuộng tự do, dân chủ và nhứt là tính bảo toàn bản sắc dân tộc của những sắc dân
thiểu số sẽ biến con Thanh Long Trung Hoa thành con Thuồng Luồng Trung Cộng.
Mai Thanh Truyết
Kỷ niệm Ngày chia đôi đất nước 20/7/2009 |