PHẦN THỨ NH̀

CÁC BẬC SIÊU PHÀM Ở MIỀN THẤT SƠN

 

 

CHƯƠNG V

 

LƯỢC SỬ (1)

ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ

GS Nguyễn Văn Hầu.

 

 

I. Thân Thế

 

Tại thôn Ḥa Hảo, quậtn Tân Châu, tỉnh Châu Đốc (miền Nam Việt Nam), một vùng đất ph́ nhiêu nhờ con sông Cửu Long (Tiền Giang) hằng năm đem lại biết bao triệu tấn đất phù sa béo bở, đă ra đời một bậc vĩ nhân, năm nay (1955) được 37 tuổi.

 

Bậc vĩ nhân ấy là ông HUỲNH PHÚ SỔ mà người đời gọi là ông TƯ H̉A HẢO, hay ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ, c̣n anh em tín đồ th́ tôn xưng là ĐỨC THẦY. Ngài sanh năm Kỷ Mùi (1919) và là con trai của ĐỨC ÔNG HUỲNH CÔNG BỘ và ĐỨC BÀ LÊ THỊ NHẬM, gia cư tại thôn Ḥa Hảo, gần Vàm Nao lối 3 cây số ngàn.

 

Xưa kia, khi Đức Phật Thích Ca giáng sinh th́ trước hết Ngài có quan sát năm việc như dưới đây:

 

1. Quan sát cơ duyên của chúng sanh đă thuần thục hay chưa thuần thục.

2. Quan sát thời kỳ đă đến hay hay chưa đến.

3. Quan sát hết thảy trong các quốc độ coi nước nào là trung tâm của cơi Ta bà này.

4. Quan sát chủng tộc nào quí thạnh hơn hết.

5. Quan sát nhơn duyên trong đời quá khứ coi người nào chơn chánh đáng làm cha mẹ.

 

Ngày nay, muốn hiểu rơ Đức Thầy, hăy xem những điều Ngài đă quan sát như dưới đây.

 

1. Nghiệp quả của chúng sanh đă mùi rồi, v́ Đức Thầy có nói: "Đến ngày trả quả ầm ỳ biết bao".

2. Trong bài " Lịch sử của Đức Thầy", Đức Thầy có câu: "V́ thời cơ đă đến, lư Thiên Đ́nh hoạch định...".

3. Trong bài " Diệu pháp quang minh", Đức Thầy viết: "Cơi Trung Ương luân chuyển phương Nam".

4. Trong bài " Nang thơ cẩm tú", Đức Thầy có câu: "Giống Hồng Lạc  kim chi ngọc diệp".

5. Xưa kia vua Tịnh Phạn vương và Hoàng hậu Ma-Da đầy ḷng nhân đức mới sanh được Đức Thích Ca th́ ngày nay Đức Ông và Đức Bà hẵn cũng phải là bậc nhân từ đức hạn mới sanh được Đức Thầy. Vả lại, nếu không thế th́ sao toàn thể anh em tín đồ và người ngoài tôn giáo lại tôn xưng là Đức Ông, Đức Bà?

 

II. Từ Lúc Bé Đến Tuổi Trưởng Thành

 

Về tài ba th́ thuở nhỏ Đức Thầy đă có vẻ xuất sắc. Học lực của Ngài không kém bạn tác.

Sau khi đậu cấp bằng Tiểu học (Certificat d'études él1mentaires) tại Tân Châu, Ngài đă phải thôi học trở về nhà giúp đỡ mẹ cha trong công việc cày bừa ruộng rẫy.

 

Về đức tánh th́ Ngài có chỗ hơn người trong mọi trường hợp. Từ lúc bé thơ dến lúc vị thành niên, Ngài không bao giờ thích đờn địch ca xang, cải lương, hát bộ. Ngài ít trửng giỡn, nói cười, thường t́m nơi thanh vắng để mặc tưởng trầm tư.

 

Khi gần đến tuổi thành niên, Ngài rất hổ thẹn và phản đối ngay khi nghe nói chuyện kiếm người nội trợ cho Ngài.

 

Lại nữa, đă từ lâu, nhiều cơn sốt rét dữ dội làm cho Ngài ẻo lả xanh xao, mất ăn mất ngủ. Thỉnh thoảng bịnh này trở lại với chứng di tinh làm cho thân h́nh Ngài trở nên mảnh khảnh tiều tụy, da mặt mét xanh.

 

Đức Ông và Đức Bà đă hết phương chạy chữa. Nghe lương y, phù thủy nào hay cũng đến, biết đạo nhân, đạo sĩ nào giỏi cũng t́m. Trong số những ông thầy ấy có ông Lê Hồng Nhựt tục gọi Thầy Xom hay Đạo Xom  ở núi Trà Sư, một tu sĩ pháp thuật cao cường và ông Trương Anh Tuấn, tức Ba Ngoan, một tay lăo luyện về khoa bùa ngăi của Thổ và Xiêm, đă từng để dấu chân trên núi Tà Lơn và các núi ở Cao Miên, giáp ranh Xiêm Quốc. Nhưng hai ông này đều đành thúc thủ khi gặp trường hợp của Đức Thầy.

 

Thế là trong mấy năm trường (từ 15 đến 21 tuổi) Đức Thầy mắc một chứng bệnh trầm kha mà không lương y ở vườn , ở chợ hay một ông tu sĩ ở núi, ở am trị được. Th́ ra đấy là cơ hội cho các đấng thiêng liêng dọn xác Đức Thầy để cho Ngài tiếp những điển quang mạnh mẽ tinh khiết sau này. Ngài có nói với một tín đồ trọng yếu ở Bạc Liêu câu này: "Ơn trên" làm như ḿnh súc ve cho sạch vậy.

 

III. Đức Thầy Dạy Đạo Độ Đời

 

Thế rồi ngày 18 tháng 5 năm Kỷ Măo (1939), ngày đáng ghi trong lịch sử cách mạng nước nhà, một cuộc lễ đă cử hành tại nhà Đức Ông để cho Đức Thầy "đến Linh- Khứu Sơn-Trung thọ mạng."

 

Lúc ấy lối 6 giờ chiều. Đức Thầy sắp hai hàng ghế bên bàn thông thiên. Xong rồi Đức Thầy mời Đức Ông ra chứng kiến cho Ngài thắp nhang mời thỉnh các đấng Thiêng Liêng về chứng cho Ngài "chịu lịnh Tây Phương thọ kư". Đoạn Ngài lạy bốn hướng. Sau rốt, Ngài day qua hướng tây lạy bốn lạy.

 

Thuở ấy, Đức Thầy được 21 tuổi. Mặc dầu c̣n bịnh, Ngài vẫn đẹp đẽ khôi ngô và trở thành một bực thông minh đĩnh ngộ văn vơ song toàn, quán thông mọi việc. Ta có thể nói rằng Ngài là một bực "thượng thông thiên văn, hạ đạt địa lư, trung quán nhân sự".

 

Kể từ ngày ấy, Đức Thầy khởi sự chữa bịnh, thuyết pháp và ra kệ giảng.

GS Nguyễn Văn Hầu.

(C̣n tiếp)

 

CHÚ THÍCH:

 

(1) XIN LƯU Ư: Đây chỉ là LƯỢC SỬ của Đức Thầy. T́m đọc quyển "Tiểu sử của ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ" đầy đủ hơn.

[ NSLONGHOA ]

HOME GIỚI THIỆU TỔNG QUÁT HỌC TR̀NH HỘI ĐỒNG GIẢNG HUẤN THƯ VIỆN SINH VIÊN VỤ NSLONGHOA
For any questions, send Email to:  phvpghh@aol.com
Copyright © 2003. PhatHocVienPGHH. All rights reserved.
Revised: 09/29/08