|
Quán Chợ Chiều
Tặng Người và Quán thơ Tân Sở
Rồi cũng qua đi như một đời rỗng lặng
Như con thằn lằn thành trụ hoại không
Cũng chắc lưỡi một ḿnh nơi xó vắng
Những Jeam Deans, Từ Hải khác ǵ chăng
Thời để Thành gọi t́m nhau dáo dác
Đă Trụ rồi là hoàng hậu quân vương
Triền dốc Hoại lênh đênh hồn quá văng
Diệt hay Không vần vũ bụi vô thường
Yêu và làm thơ ở hai đầu sống chết
Mà ngỡ mưa bên này nối kết nắng bên kia
Chưa nh́n lại nắng ngày qua đă hết
Trong
đoàn viên có sẵn mộng chia ĺa
Hơi thở ra vừa trôi vào quá khứ
Hơi thở vào không trọn một tương lai
Rắn lột vỏ để thay đời một nửa
Quán thu xưa vàng lá nhắc tên ai
Khi đă qua tâm dù cái bóng
Vẫn ghi hoài dấu tích chẳng phôi phai
Quán Tân Sở cửa gài hay mở rộng
Ḿnh là ta hai trên một dặm dài
Thơ là chút ân t́nh từ tiếng vọng
Vỏ nghêu ṣ đáy nước tới t́m nhau
Buồn (vui?!) rát mặt giữa trùng trùng duyên nghiệp
Nghiệp hay duyên rồi cũng đến bạc đầu.
Trần Kiêm Đoàn
Thu Cali 2008
|
Evening Tent
Then it will pass by as an empty life
As a lizard into Thanh Tru not abortive
Also it clicks its tongue alone in deserted corner
James Deans, Tu Hai are they ever different.
Let Thanh call each other roaming
They have throne as the Queen or the King.
On Abortion slope floats a past soul
Destroy it or NOT, it is still impermanent dust.
I love, and I compose poem at the two ends of LIFE DEATH
However, I thought here rain linked with sunlight there.
Even I do not see back yet sunshine already sets
In reunifying, there is ready separation dream.
Breathe out just floats in the past.
Breathe in is not complete with a future.
Snake usually skins to change half its life
Ancient tent with yellow leaves recalls whose name.
When passing through the heart even its shadow
I still ever record not fading trace.
Tan So
Inn
although it closes or opens
I am self the two of us go for a long distance.
The poetry is a bit benevolence from echo
Benthic shellfish look for meet each other.
Sad (happy) I feel burnt with numberless natural bonds
Natural bond or love it also goes to senility/
|