Thái độ
khi tập
Thiền
Minh Sát
23/05/2009 13:53
Trưởng Lăo Henepola Gunaratana
Tham thiền,
hành giả cần có các thái độ sau đây mới có thể thành công. Hầu hết các thái độ
này đă được tŕnh bày ở những chương trước rồi, ở đây chúng tôi muốn xếp chúng
chung thành một loạt quy tắc để bạn dễ áp dụng.
1. Đừng
mong cầu bất cứ điều ǵ. Chỉ cần ngồi xuống rồi quan sát những ǵ xảy ra. Xem
tất cả như một thử nghiệm. Thật sự quan tâm đến thử nghiệm, nhưng không bị xao
lăng v́ mong cầu kết quả, và không quan tâm đến kết quả. Để pháp hành thiền di
chuyển theo tốc độ và chiều hướng của nó. Để thiền dạy bạn những ǵ nó muốn bạn
học. Tỉnh thức của bạn t́m cách nh́n thấy sự vật như-là. Dầu có phù hợp với mong
ước của bạn hay không, cần ngưng tạm thời mọi tiên kiến và tư duy. Bạn phải cất
các h́nh ảnh, ư kiến và mọi luận bàn vô kho một thời gian; nếu không bạn sẽ vấp
phải chúng.
2. Đừng
ráng sức. Đừng tự ép buộc hay ra nhiều công sức quá độ. Thiền không là một pháp
quá khích. Không nên năng nổ đến hung hăng. Nên cố gắng một cách thư thả và đều
đặn.
3. Đừng
bon chen. Nên khoan thai. Mỗi khi ngồi xuống gối, bạn tưởng tượng ḿnh có trọn
cả ngày để thiền. Những ǵ có giá trị đều cần có th́ giờ để phát triển. Kiên
nhẫn, nhẫn, và nhẫn.
4. Đừng
bám víu mà cũng đừng xua đuổi. Quan sát và thích nghi với bất kỳ những ǵ xảy ra.
Thiện tâm sở đến, tốt; bất thiện tâm sở đến, cũng tốt. Nh́n chúng như nhau và
tạo trạng thái thoải mái đối với mọi sự việc xảy đến. Đừng chống lại những ǵ
bạn chứng nghiệm, chỉ tỉnh thức quan sát chúng.
5. Buông
xả. Tùy duyên; học xuôi theo ḍng thay đổi. Thư giăn.
6. Tiếp
nhận tất cả những ǵ xảy ra. Nhận tất cả cảm thọ, kể cả các cảm thọ mà bạn không
muốn thấy. Nhận tất cả kinh nghiệm, kể cả các kinh nghiệm bạn ghét bỏ. Đừng tự
kết tội ḿnh có khuyết điểm hay thất bại trên trường đời. Học nh́n tất cả các
hiện tượng tâm linh như là tuyệt hảo và có thể hiểu được. Tập có thái độ tiếp
nhận không v́ lợi lạc.
7. Nên ḥa
nhă với chính ḿnh. Nên tử tế với chính ḿnh. Bạn có thể không toàn mỹ nhưng bạn
là tất cả mà bạn đang làm việc với. Tiến tŕnh trở thành bạn bắt đầu trước tiên
với sự chấp nhận trọn vẹn bạn là ai.
8. Tự khám
phá: Đặt câu hỏi. Không bao giờ cho sự việc ǵ là đương nhiên. Đừng tin v́ nghe
nói có lư, v́ mộ đạo, hay v́ là lời của thánh nhân. Hăy tự ḿnh thấy biết. Đó
không có nghĩa là bạn phải yếm thế, vô lễ, hay không thích nghi mà là phải thực
nghiệm. Bạn phải xác chứng bằng kinh nghiệm mọi sự việc và để kết quả chứng
nghiệm làm đuốc soi đường đến chân lư. Nội quán phát huy từ pháp tâm muốn nh́n
thấy sự thật và khám phá bản tánh thật của đời sống. Trọn pháp tu luyện dựa trên
sự ước muốn nh́n thấy chân lư. Không thấy được như vậy, pháp tu bị xem như chưa
đúng múc.
9. Xem mọi
vấn đề như là những thách thức: Nh́n khuyết điểm như cơ hội để học hỏi và tăng
trưởng. Đừng trốn chạy, buộc tội ḿnh, hay âm thầm chịu đựng. Có vấn để? Tốt.
Thêm lúa cho cối xay. Vui vẻ bước vô và quan sát.
10. Đừng
suy tư: Bạn không cần t́m hiểu tất cả. Suy tư lan man không thể gở rối. Trong
thiền, tâm được tịnh hóa tự nhiên bằng tỉnh thức, bằng sự chú ư đơn thuần. Bàn
bạc suông không thể tháo gỡ những mối dây đang buộc chặt bạn. Chỉ cần nhận thức
rơ ràng, không thiên kiến để xem vấn đề là ǵ và diễn tiến như thế nào. Có vậy
mới giải quyết được. Quan niệm và lư luận chỉ gây thêm vướng bận. Đừng nghĩ. Chỉ
thấy mà thôi.
11. Đừng
dựa vào đối chiếu: Có rất nhiều khác biệt giữa người với người, nhưng dựa vào
chúng rất nguy hiểm, v́ không khéo sẽ bị rơi vào ṿng ích kỷ. Tư duy của con
người thường bị ô nhiễm bởi tham lam, ganh tị, và kiêu căng. Thấy một người nào
đó ngoài đuờng anh nghĩ rằng "Anh ấy đẹp trai hơn tôi." Rồi anh tủi thân
và muốn được như anh ấy. Thấy một cô gái, chị nghĩ: "Tôi đẹp hơn cô ta."
Kết quả là chị hănh diện. Những so sánh ấy nảy sinh do tập quán và thường dẫn
đến tật xấu như tham, ganh, kiêu, tị hiềm, ghét bỏ. Đó là những trạng thái tâm
không đẹp, nhưng chúng ta cứ bị vướng vô. Chúng ta hay so sánh sắc diện, thành
công, gia tài, sự nghiệp, và cả chỉ số thông minh. Kết quả là bất ḥa, ngăn
cách, và hiềm khích xảy ra.
Nhiệm vụ
của thiền giả là loại trừ tập quán vô bổ đó bằng cách quan sát nó tỉ mỉ rồi thay
thế nó bằng tập quán khác tốt hơn. Thay v́ để ư đến các khác biệt, nên học nhận
biết các tuơng đồng. Nên để ư đến các yếu tố chung của đời sống, các yếu tố giúp
người xích lại với nhau gần hơn. Nếu có so sánh, th́ nên so sánh để đến với nhau
thay v́ xa nhau.
Thở là một
tiến tŕnh phổ thông nhất. Tất cả động vật có xương sống đều thở như nhau. Tất
cả sinh vật trao đổi không khí với môi trường như nhau. Đó là lư do pháp thở
được chọn làm tiêu điểm của thiền. Thiền giả được dạy khám phá pháp thở của ḿnh
để hiểu sự nối kết với cuộc sống. Nói vậy không phải rồi chúng ta nhắm mắt không
nh́n dị biệt chung quanh, mà là coi nhẹ dị biệt và coi nặng tương đồng.
Khi cảm
thọ đến, thiền giả không nhận nó một cách ích kỷ thông thường mà nên để ư quan
sát tiến tŕnh của chính sự cảm thọ. Người cần ghi nhận cảm thọ nảy sinh và các
hoạt động của tâm cùng đi theo. Người cần ghi nhận các thay đổi nảy sinh trong
tâm như là một kết quả. Khi quán chiếu các hiện tượng ấy, thiền giả cần nhận
biết tính phổ quát của những ǵ được quán sát. Cần biết cảm thọ tiên khởi đó là
cảm xúc tốt, xấu, hay không tốt không xấu. Cần nh́n xem cảm thọ đó có xảy ra
trong tâm của người khác giống như trong tâm của ḿnh, tức là có phổ quát không.
Nhiều phản ứng xảy ra tiếp theo cảm thọ tiên khởi, có thể là tham lam, dục vọng,
tỵ hiềm, sợ hăi, lo âu, khó chịu, hay buồn chán. Những phản ứng ấy có tính phổ
quát, cần được biết là rất thường thấy nơi người đời.
Hành pháp
không so sánh, chúng ta thoạt tiên có cảm tưởng như ḿnh bị bắt buộc và không tự
nhiên, nhưng kỳ thật không có ǵ khác với những điều chúng ta làm hằng ngày.
Chúng ta chỉ không thấy mấy quen thuộc mà thôi. Được thực hành lâu dài, nó sẽ
thay thế tập quán so sánh ích kỷ và trở thành tự nhiên. Kết quả là chúng ta sẽ
thành người hiểu biết hơn. Chúng ta không c̣n thấy khó chịu với những khiếm
khuyết của người khác. Chúng ta tiến dần đến sự hài ḥa với mọi người.
Cái nh́n ban đầu về Thiền minh sát
23/05/2009
13:36
Trưởng Lăo Henepola Gunaratana
Thiền Minh
Sát là chi thiền cổ nhất của Phật giáo, xuất phát từ Kinh Satipatthana do Đức
Phật thuyết giảng. Nó là pháp nuôi dưỡng tỉnh thức một cách trực tiếp và từ từ
qua nhiều năm. Thiền sinh được dạy quán chiếu sâu sắc và tỉ mỉ một số khía cạnh
của đời sống ḿnh.
Họ được
dạy để nhận thức ngày càng tinh tế hơn các kinh nghiệm đang tiếp diễn trong cuộc
sống. Thiền Minh Sát là một thuật nhẹ nhàng nhưng rất là thấu đáo. Nó được xem
như một hệ thống tu học cổ nhằm luyện sự nhạy cảm (sensitivity), một hệ thống mà
cuộc sống có thể chấp nhận từng bước một. Nó là cái nghe châm chú, cái nh́n toàn
diện, và sự thử nghiệm thận trọng. Chúng ta học ngữi tinh tế, xúc chạm rơ ràng,
và cảm nhận với sự chú ư đặc biệt. Chúng ta học lắng nghe tư duy của ḿnh nhưng
không bị dính mắc.
Mục tiêu
của sự hành Thiền Minh Sát là học pháp chú ư. Chúng ta nghĩ rằng ḿnh đă
có chú ư rồi nhưng thật ra là chưa đúng mức v́ chúng ta để ư rất ít đến diễn
tiến của các kinh nghiệm hằng ngày của ḿnh, ít đến đổi tưởng chừng chúng ta c̣n
đang ngáy ngủ. Chúng ta chưa để ư đủ để biết chúng ta chưa để ư. Một ṿng lẩn
quẩn khác.
Trong tiến
tŕnh quán nội, chúng ta sẽ dần dần hiểu chúng ta là ai sau lớp h́nh ảnh của bản
ngă. Chúng ta sẽ thức tỉnh và nhận biết rơ đời sống là thế nào. Nó không phải
chỉ là một chuỗi thịnh suy, đường mật, và ma túy dưới tay áo. Những thứ đó chỉ
là ảo tưởng. Thật sự, đời sống có nhiều ư nghĩa hơn nếu chúng ta bỏ công nh́n kỹ
và nh́n đúng.
Thiền Minh
Sát là một pháp tu tâm, dạy chúng ta kinh nghiệm đời bằng cách hoàn toàn mới lạ.
Lần đầu tiên bạn sẽ học thấy những ǵ đến với, quanh và trong bạn. Nó là một
tiến tŕnh khám phá và tra cứu giúp bạn vừa tham gia vừa quán sát các kinh
nghiệm của ḿnh khi chúng diễn ra. Bạn sẽ tu học với thái độ đó.
"Đừng
quang tâm đến những ǵ tôi được dạy. Quên hết các lư thuyết và thiên kiến cũng
như các tư tưởng cố định. Tôi muốn hiểu bản chất thật của đời sống. Tôi muốn
biết kinh nghiệm được sống thật sự là ǵ. Tôi muốn hiểu rơ các đặc tính sâu thẩm
và thực sự của cuộc sống và không muốn tin lời dẫn giải của ai hết. Tôi muốn tự
ḿnh nghe thấy để tự ḿnh biết." Nếu bạn thiền với thái độ vừa nói, bạn sẽ
thành công. Bạn sẽ thấy ḿnh nh́n sự vật một cách khách quan, đúng như-là chúng
vậy--thay đổi và trôi chảy liên tục. Đời sống sẽ súc tích khôn tả. Đời sống phải
được chứng nghiệm.
Vipassana
Bhavana là thuật ngữ Pali chỉ Thiền Minh Sát. Bhavana (căn Bhu là lớn lên hay
trở thành) có nghĩa là trưởng dưỡng và dùng trong ngữ cảnh của tâm nên được định
nghĩa là tu dưỡng tâm. Vipassana gồm có căn Passana là thấy hay nhận thức và
tiếp đầu ngữ Vi với nhiều ngữ nghĩa khác nhau; nghĩa chính là một cách đặc biệt;
và một nghĩa khác là vô trong hay xuyên thấu. Vipassana là nh́n vô trong đối
tượng một cách rơ ràng và chính xác, nh́n mỗi thành phần riêng biệt rơ ràng, và
nh́n xuyên thấu để thấy bản chất thật. Pháp Vipassana là pháp quán nội, tức quán
vô trong bản tính thật sự của đối tượng. Và Vipassana Bhavana có nghĩa là tu
tập tâm nhằm mục đích nh́n một cách đặc biệt để vào trong và để biết trọn vẹn.
Trong tiến
tŕnh Thiền Minh Sát chúng ta phát huy cách nh́n đời đặc biệt đó. Chúng ta tập
cho ḿnh nh́n thấy sự thật đúng như-là và chúng ta gọi cái nh́n đó là "tỉnh
thức." Tiến tŕnh tỉnh thức khác biệt với cái nh́n thông thường. Thường chúng ta
không nh́n thẳng vô sự vật trước mắt của chúng ta mà nh́n qua một màn quan niệm
và ư tưởng, rồi lầm đối tượng tạo nên trong tâm là sự thật. Chúng ta bị vướng vô
ḍng tư tưởng vô tận đang chảy trong thầm lặng (không được nhận biết). Chúng ta
bận rộn với công việc, đua theo dục lạc, và chạy trốn khổ đau phiền năo. Chúng
ta dành hết sức lực để làm ḿnh vui sướng và quên sợ hăi. Chúng ta mưu t́m an
lành thường hằng.
Trong lúc
đó, thế giới của kinh nghiệm thực sự cứ vần xoay không ai trong chúng ta nắm bắt
hay chứng nghiệm được. Thiền Minh Sát dạy chúng ta quay lưng lại với mọi ao ước
an lành để đi thẳng vô thực tại. An lành thật sự chỉ đến nếu không bị rượt đuổi.
Một ṿng lẩn quẩn nữa.
Khi bạn
không có ư định mưu cầu an nhàn, sự an nhàn thật sự sẽ đến với bạn. Khi bạn
không chạy theo hạnh phúc, cuộc đời của bạn sẽ thật sự tươi đẹp ra. Khi bạn muốn
biết thực tại thật sự với tất cả khía cạnh đau khổ và hiểm nguy, bạn đă đuợc tự
do và an toàn. Đó không phải là chủ thuyết của chúng tôi mà là một thực tế có
thể nhận thức được, và bạn nên thực nghiệm cho riêng ḿnh.
Với 2500
năm lịch sử, Phật giáo có đủ thời giờ để phát triển vô số chủ thuyết và nghi
thức. Tuy nhiên, Phật giáo chủ trương thái độ thực nghiệm và bất độc đoán. Đức
Phật Cồ Đàm là một người không ước lệ và không lệ thuộc truyền thống. Ngài không
dạy giáo điều mà chỉ đề nghị mỗi nguời chúng ta nên chiêm nghiệm cho chính ḿnh.
Lời khuyên riêng cũng như chung của Ngài là "Hăy đến xem." Một trong những lời
Ngài nói với đệ tử là "Đừng nên tin ai cả." Ngài muốn nói đừng chấp nhận lời của
ai là thật. Phải tự ḿnh xác chứng bằng kinh nghiệm.
Chúng tôi
muốn bạn áp dụng thái độ đó.Tin tưởng mù quáng không giúp ích ǵ v́ đây là những
thực tại cần đuợc chứng nghiệm. Hăy thích nghi thái độ nhận thức của ḿnh với
những chỉ dẫn, rồi anh chỉ sẽ thấy. Chỉ có làm vậy mới thật sự là tin tưởng.
Quán nội đại để là h́nh thức khám phá tâm linh bằng quan sát nội tại.
Hiểu vậy
rồi, chúng tôi xin tŕnh bày sơ lược một số điểm căn bản của triết lư Phật giáo.
Chúng tôi không có ư định đi sâu v́ đă có nhiều sách khảo cứu vấn đề này. Chúng
tôi chỉ chú trọng đến Thiền Minh Sát.
Theo nhăn
quan Phật giáo, con người chúng ta có lối sống rất đặc thù. Chúng ta nh́n sự vật
vô thường là thường c̣n, dầu biết mọi sự vật đều thay đổi và sự thay đổi là liên
tục. Trong lúc bạn đọc các ḍng này bạn đang già đi một chút nhưng bạn đâu có để
ư tới. Tường chung quanh bạn cũng cỗi theo; các phân tử vôi, cát, gạch, xi măng
đang rung chuyển mạnh và tất cả chuyển đổi vị trí liên tục. Bạn cũng đâu có để ư
đến những thay đổi này.
Rồi ngày
nào đó nh́n lại thấy da ḿnh nhăn, gối ḿnh mỏi, sách vàng, tường đổ, bạn luống
tiếc tuổi xuân và than khóc v́ mất mát. Đau khổ từ đâu đến? Nó đến từ sự không
chú ư của bạn. Bạn không quan sát đời ḿnh, không quan tâm đến sự xoay vần liên
tục của trời đất. Bạn tạo cho ḿnh một số dữ kiện tâm linh như "ta", "sách", "nhà",
vân vân, và tin rằng chúng tồn tại miên viễn. Nhưng chúng đâu có tồn tại.
Bạn có thể
theo dơi sự thay đổi đang xảy ra. Bạn có thể học nhận thức đời ḿnh như một ḍng
chuyển động, một cảnh rất đẹp như một màn vũ hay một màn ḥa tấu. Bạn có thể t́m
nguồn vui trong sự qua đi của mọi hiện tượng. Bạn có thể học sống tùy duyên hơn
là lội ngược ḍng. Bạn có thể học tất cả. Chỉ là vấn đề thời gian và tu tập.
Nhận thức
của con người nhiều lúc rất ngốc nghếch. Chúng ta loại bỏ 99 phần trăm các kích
cảm (sensory stimuli) nhận được và cô đọng một phần trăm c̣n lại thành đối tượng
tâm linh riêng biệt. Rồi chúng ta phản ứng lại với các đối tượng ấy bằng tập
quán lập tŕnh sẵn có.
Một ví dụ:
Đây, bạn ngồi một ḿnh dưới bầu trời đầy trăng sao tĩnh mịch. Có tiếng chó sủa
đằng xa. Nếu chịu khó quan sát, bạn sẽ thấy cảm thọ tự nó là một cái ǵ rất đẹp.
Trong không khí tĩnh lặng bỗng nhiên có nhiều đợt sóng âm thanh lan tỏa. Bạn bắt
đầu nhận các tín hiệu âm ba, rồi chuyển chúng vô hệ thần kinh. Tiến tŕnh tự nó
rất đẹp và lư thú.
Nhưng bạn
có khuynh hướng quên tất cả. Bạn chỉ cô đọng cái nhận thức thành đối tượng tâm
linh, dán lên đó một h́nh ảnh tâm linh, rồi tạo ra một số phản ứng dựa trên khái
niệm và cảm thọ sẵn có. "Lại cũng con chó đó. Nó cứ sủa đêm hoài. Thiệt là
bực ḿnh. Ai đó phải có biện pháp ǵ chớ. Chắc tôi phải gọi cảnh sát. Không,
phải có xe bắt chó mới được. Vậy gọi sở bắt chó. Không cần, tôi sẽ viết thơ cho
chủ của con chó đó. Nhưng rắc rối quá. Thôi, tôi sẽ mua đồ nhét tai."
Những điều
vừa nói chỉ toàn là tập quán nhận thức và tâm sở. Bạn học phản ứng như vậy từ
hồi nhỏ, chớ thật sự chúng không vốn có sẵn trong năo của bạn. Cũng nên biết cái
ǵ học được th́ bỏ được. Bước đầu tiên là phải biết bạn đang làm ǵ, rồi lui lại
để quan sát.
Theo nhà
Phật, chúng ta có cái nh́n nguợc ngạo về đời. Chúng ta lấy nguyên nhân của khổ
làm hạnh phúc. Nguyên nhân của khổ là hội chứng tham-sân nói trước đây. Th́nh
ĺnh một niệm thức dấy lên. Có thể là một cô gái đẹp, một chàng trai khôi ngô,
một ca nô siêu tốc, một tên sát nhân có súng, một xe tải đang xông tới bạn, vân
vân. Dầu là đối tượng nào, việc đầu tiên bạn làm là phản ứng bằng cảm thọ.
Lấy một ví
dụ về lo âu. Chúng ta lo âu rất nhiều. Và chính sự lo âu là một vấn đề. Lo âu là
một quy tŕnh. Nó có nhiều bước. Nó không phải là một trạng thái mà là một thủ
tục. Những ǵ bạn cần làm là nh́n kỹ bước đầu của thủ tục ấy, những giai đoạn
tiên khởi trước khi loạt hành động xảy ra. Khoen đầu tiên của sự lo âu là phản
ứng chấp vô/thảy ra. Khi có một hiện tượng đến trong tâm, chúng ta hoặc nhận vô
hoặc thảy ra. Cái đó đưa lo âu vào chỗ bắt đầu. Rất may, Thiền Minh Sát có thể
bức phá dây chuyền lo âu ấy.
Thiền Minh
Sát dạy chúng ta cách xem xét tỉ mỉ tiến tŕnh nhận thức của chúng ta. Chúng ta
học cách theo dơi sự dấy niệm và nhận thức với cảm thọ tách rời rơ ràng. Chúng
ta học cách nh́n những phản ứng của chúng ta đối với kích thích tố một cách b́nh
tĩnh và trong sáng. Chúng ta bắt đầu thấy ḿnh phản ứng mà không bị dính mắc
trong các phản ứng. Bản tính ám ảnh của ư tưởng sẽ tiêu tan dần.
Sự thoát
khỏi bản tính ám ảnh của ư tưởng tạo nên cái nh́n hoàn toàn mới về thực tại. Nó
là một sự di dời hệ biến hóa (paradigm shift) một cách toàn diện, một sự thay
đổi hoàn toàn trong cơ chế nhận thức. Nó đem theo niềm an lành và sự đích thực,
một sự thích thú mới cho cuộc sống và sự toàn diện cho mỗi hoạt động. V́ những
lợi lạc ấy, Phật giáo xem pháp nhận thức sự vật như một cái nh́n đứng đắn về đời
và kinh sách Phật giáo gọi đó là thấy như-là.
Thiền Minh
Sát là một hệ tu tập khai mở chúng ta dần dần, cho chúng ta thấy thực tại như-là.
Cùng với thực tại mới mẻ đó, chúng ta có cái nh́n mới về khía cạnh cốt lơi của
thực tại: "cái ta". Nh́n thật kỹ, chúng ta thấy rằng chúng ta ung đúc "cái ta"
cũng bằng tiến tŕnh cô đọng tâm linh nói trên. Chúng ta lấy các tư duy, cảm thọ,
và xúc cảm của ḿnh để cô đọng lại thành một công tŕnh tâm linh, dán lên đó
nhản hiệu "cái ta", rồi cho đó là một thực thể thường hằng và bất biến. Chúng ta
xem nó như cái ǵ hoàn toàn khác biệt với tất cả những cái chung quanh. Chúng ta
tách rời nó ra khỏi ṿng thay đổi miên viễn của vũ trụ. Và chúng ta than tại sao
chúng ta cảm thấy đơn độc. Chúng ta quên những liên hệ ràng buộc chúng ta với
các chúng sinh khác. Chúng ta luôn luôn muốn "cái ta" phải có nhiều hơn và chúng
ta ngạc nhiên sao con người tham lam và ích kỷ. Cứ vậy mà theo và bị sai lầm.
Mọi hành động hung ác, mọi thí dụ vô tâm trên thế gian đều bắt nguồn từ sự hiểu
sai "cái ta" đó như là một thực thể khác biệt với mọi thực thể chung quanh.
Đập tan ảo
ảnh nói trên, vũ trụ của bạn sẽ thay đổi. Tuy nhiên bạn đừng nghĩ ḿnh có thể
làm trong một sớm một chiều. Bạn đă dùng trọn đời ḿnh để tạo cái ảo ảnh đó,
tăng cường nó bằng mọi ư tưởng, ngôn ngữ và hành động qua bao nhiêu năm dài, nên
nó không thể biến đi trong chốc lát. Nhưng nó sẽ tiêu tan nếu bạn có đủ quyết
tâm chú ư và th́ giờ. Thiền Minh Sát sẽ giúp bạn. Từng chút một bạn sẽ làm tan
nó bằng cách quán chiếu nó.
Quan niệm
về "cái ta" là một tiến tŕnh. Nó là ǵ chúng ta đang làm. Thiền Minh Sát dạy
chúng ta thấy chúng ta làm ǵ, làm lúc nào và làm thế nào. Rồi "cái ta" sẽ thay
đổi và tan biến, như khóm mây bay ngang qua ṿm trời trong. Chúng ta sẽ vào
trạng huống làm hay không làm tùy ư. Sự bắt buộc không c̣n nữa. Chúng ta có
quyền chọn lựa.
Những điều
nói trên là những nội thức (insights) chính. Mỗi nội thức là một sự hiểu biết
sâu sắc về một vấn đề căn bản của đời sống. Chúng đến chậm và cần nhiều nghị lực,
nhưng mang theo kết quả rất lớn. Chúng đem lại nhiều thay đổi trong cuộc sống
của bạn, và những thay đổi này có thể xảy ra từng giây từng phút.
Thiền giả
có công tu tập sẽ được tâm linh trong lành, đạt hạnh từ bi, và chấm dứt khổ đau.
Mục tiêu ấy không phải nhỏ. Ngoài ra, bạn không cần phải đi hết đoạn đường mới
được lợi lạc. Lợi lạc đến ngay từ phút bắt đầu và tích tụ theo thời gian. Ngồi
thiền càng lâu bạn càng hiểu bản tánh thực của đời bạn.
Thiền càng
nhiều, bạn càng có khả năng quan sát với tâm tịnh; bạn sẽ thấy rơ mọi khuynh
hướng và ư định, mọi tư duy và xúc cảm khi chúng phát khởi trong tâm. Lộ tŕnh
giải thoát đuợc đo bằng số giờ ngồi trên gối thiền. Và bạn có thể ngưng nghỉ bất
cứ lúc nào bạn thấy đủ. Không có roi, chỉ có ước muốn; bạn muốn nh́n thấy bản
chất thật của đời sống, bạn muốn thêm duyên cho đời ḿnh cũng như cho cuộc sống
của nhiều người khác.
Thiền Minh
Sát vốn là một pháp thực nghiệm, chứ không phải là một lư thuyết. Hành thiền,
bạn sẽ hiểu biết hơn về cuộc sống, chớ không phải để phát triển tư duy vi tế về
cuộc sống. Bạn thật sự sống. Thiền Minh Sát chung quy là pháp học sống.
Quan niệm sai lầm về Thiền minh sát
23/05/2009
13:28
Trưởng Lăo Henepola Gunaratana
Có một số
quan niệm sai về thiền mà nhiều môn sinh mới theo hỏi tới hỏi lui liên tục.
Chúng tôi xin giải đáp ngay để tâm trí mọi nguời không c̣n vướng bận bởi các
khái niệm ban đầu không thật đó. Vă lại, nếu bước đầu đi sai, hành tŕnh có thể
bị khó khăn về sau.
Quan niệm
sai lầm 1: Thiền chỉ là một phương cách thư giăn.
Từ gây sai
lầm chủ chốt là chữ chỉ. Thư giăn là yếu tố quan trọng của thiền, và đúng
là rất cần cho nhiều h́nh thức thiền. Nhưng Thiền Minh Sát nhắm mục đích cao cả
hơn. Tất cả phương pháp thiền đều nhấn mạnh điểm chú tâm, gắn tâm chú ư vào một
sự vật hay một ư nghĩ nào đó. Chú tâm như vậy một cách rốt ráo bạn sẽ đạt trạng
thái thư giăn sâu lắng và vui sướng tột đỉnh gọi là Thiền na (Jhana). Trong
trạng thái này sự tỉnh lặng sẽ tuyệt đối và hạnh phúc sẽ đạt. Đó là một h́nh
thức vui sướng vô ngần mà tâm thức thường t́nh không thể nào vói tới. Nhiều pháp
thiền dừng lại nơi đây, và hành giả phải lập đi lập lại pháp này mỗi khi muốn
đạt kinh nghiệm ấy. Thiền Minh Sát không dừng lại ở đó mà nhắm mục tiêu cao
hơn--tỉnh thức. Và chú tâm cũng như thư giăn được xem như hai yếu tố quan trọng
xảy ra đồng thời với tỉnh thức. Chúng là những báo hiệu cần thiết, phương tiện
và sản phẩm phụ, chớ không phải là mục tiêu. Mục tiêu là nội tâm. Thiền Minh Sát
là một pháp hành tŕ tôn giáo thâm sâu không nhắm vào ǵ khác hơn là sự tịnh hóa
và biến cải đời sống thường ngày của bạn. Chúng tôi sẽ nói nhiều hơn về những
khác biệt giữa chú tâm (concentration) và nội tâm (insight) ở chương 14.
Quan niệm
sai lầm 2: Thiền để xuất thần.
Quan niện
này đúng đối với một số pháp thiền, nhưng không đúng với Thiền Mih Sát. Quán nội
không phải là phép thôi miên. Bạn không t́m cách đóng kín tâm để không c̣n biết
ǵ. Bạn cũng không t́m cách biến ḿnh thành một thứ cây cỏ vô tri vô giác. Mà
trái lại, bạn cải đổi từ từ theo sự biến đổi cảm quan của bạn. Bạn sẽ học biết
ḿnh một cách rơ ràng và chính xác. Trong lúc tập luyện, bạn có thể gặp trạng
thái như bị thôi miên (xuất thần), nhưng không phải bị thôi miên. Người bị thôi
miên do một tha nhân kiểm soát, c̣n người tỉnh thức luôn luôn sáng suốt và tự
kiểm soát ḿnh. Bạn tiến vô sự chú ư cao độ nhưng vẫn luôn luôn sáng suốt và tự
kiểm soát ḿnh chớ không bị tha lực chi phối như người bị thôi miên. Trạng thái
kết quả có chút giống nhau, nhưng Thiền Minh Sát không nhắm vào kết quả đó. Như
nói trước đây, sự chú tâm sâu của thiền na là phương tiện hay một viên gạch lót
đường dẫn đến tỉnh thức. Vipassana, theo định nghĩa, là pháp trưởng dưỡng tỉnh
thức. Nếu không c̣n biết ḿnh (tỉnh thức) trong lúc thiền, bạn kể như không có
thiền, theo nghỉa của từ thiền trong Vipassana. Đơn giản là thế đó.
Quan niệm
sai lầm 3: Thiền là một pháp bí ẩn không thể hiểu được.
Một lần
nữa, đúng nhưng không hẳn vậy. Thiền đề cập đến các tầng tâm thức nằm sâu hơn
các tầng suy tư thông thường. Do đó có nhiều sự kiện thiền không thể tả nên lời.
Nhưng không phải là không thể hiểu được bởi có cách hiểu không cần lời. Bạn hiểu
thế nào là đi nhưng bạn đâu thể mô tả hết từ đầu đến cuối hoạt động của hệ thần
kinh và cơ trong lúc đi. Nhưng bạn đi được. Thiền cũng cần được hiểu như vậy,
tức bằng cách thực hành chớ không bằng ngôn từ trừu tượng. Nó cần được xác chứng
bằng kinh nghiệm. Nó không phải là một công thức vô tri tự động đem lại kết quả
có thể tiên đoán được. Bạn không bao giờ có thể biết trước chính xác những ǵ sẽ
xảy ra trong một xuất thiền. Mỗi lần thiền là một thử nghiệm, một mạo hiểm. Lúc
thiền, nếu bạn cảm nhận có thể tiên đoán hay thấy giống như là, bạn đang bị lạc
hướng, đi đến chỗ ngưng đọng rồi; bạn hăy dùng cảm nhận đó như một chỉ điểm để
biết ḿnh đi sai đường. Tập nh́n mỗi giây đồng hồ như là giây đầu mà cũng là
giây cuối (tức chỉ một giây duy nhứt mà thôi) của vũ trụ, rất là quan trọng
trong Thiền Minh Sát.
Quan niệm
sai lầm 4: Mục đích của thiền là để thành một superman siêu linh.
Xin đừng.
Mục đích của thiền là để phát huy sự tỉnh thức chớ không phải để đoán tâm ư
người khác. Cũng không phải để bay lên không trung như siêu nhân. Mà là để giải
thoát. Có một mối liên hệ giữa hiện tượng siêu linh và thiền nhưng rất vi tế.
Một số thiền giả có thể gặp phải trong buổi sơ thiền (lúc mới bắt đầu). Ví như
họ có thể thực chứng một vài hiểu biết do trực giác hay nhớ được một số sự việc
trong kiếp quá khứ. Tuy nhiên không thể xem đó là khả năng tâm linh xác thực
quan trọng có thể tin tưởng được. Các hiện tượng này khá nguy hiểm cho người mới
thiền v́ chúng có lực quyến rũ mạnh và có thể lái thiền sinh đi lạc lối. Chúng
tôi khuyên bạn chớ nên quan tâm đến các hiện tượng này. Nếu chúng đến (chúng
thường hay đến), tốt; nếu chúng không đến, không sao. Trong tiến tŕnh thiền sẽ
có thời điểm mà bạn sẽ thực tập trau dồi khả năng tâm linh của ḿnh. Thời điểm
ấy đến khi bạn đă vào sâu trong vườn thiền--có thể sau nhiều thập niên kinh
nghiệm--và đạt được thiền na đủ thâm diệu để kiềm chế bạn khỏi bị tẩu hỏa nhập
ma hay cả tử vong. Hơn thế nữa, sự phát triển khả năng tâm linh chỉ để phục vụ
người đời. Do đó, bây giờ bạn đừng nên bận tâm mà chỉ nên chú trọng vào việc
trau dồi tỉnh thức càng cao càng quư.
Quan niệm
sai lầm 5: Thiền nguy hiểm và người cẩn thận nên tránh xa.
Mọi việc
đều có thể nguy hiểm. Băng qua đường có thể bị xe cán. Bước vô pḥng tắm có thể
bị trợt chân gảy cổ. Thiền, bạn sẽ cào bới lên những điều không hay của quá khứ,
và những thứ bị chôn vùi trong quá khứ có thể rất đáng sợ. Không có hoạt động
nào là không có ít nhiều hiểm nguy, nhưng không phải nghĩ vậy rồi chúng ta thu
ḿnh trong tổ kén an toàn. Làm vậy đâu phải là sống, mà là chết yểu. Muốn tránh
nguy nan, phải biết nó như thế nào, nó ở đâu, và đối đầu làm sao khi nó đến. Đó
là mục đích của sách này. Thiền Minh Sát đồng nghỉa với phát triển tỉnh thức. Tự
nó, Thiền Minh Sát không có ǵ nguy hiểm hết; trái lại, nó giúp tránh hiểm nguy
nhờ tỉnh thức được trao dồi. Thực hành đúng, Thiền Minh Sát là một tiến tŕnh
dần dần, nhẹ nhàng, và tự nhiên. Không có ǵ hối hả hết. Chỉ sau khi được nương
tựa nơi một thiền sư, bạn mới cần tiến hành nhanh. C̣n bây giờ, trong lúc bắt
đầu, bạn cứ thiền thoải mái và tất cả sẽ tốt đẹp.
Quan niệm
sai lầm 6: Thiền dành cho thánh nhân chớ không phải cho người thường.
Quan niệm
này rất thường thấy ở Á châu. Ở đây tăng ni và thánh nhân rất được trọng vọng,
một sự trọng vọng đầy màu sắc tương tợ như nghi thức mà dân chúng Hoa Kỳ thường
dành cho tài tử và thần tượng bóng rỗ. Tăng ni được khuôn đúc thành những người
cao cả hơn dân thường và tô điểm với nhiều đặc tính mà người thường không theo
kịp. Ngay bên Tây phương người ta cũng có quan niệm cho rằng thiền dành cho
thánh nhân, rồi nghĩ rằng thiền giả là người rất sùng tín mà "bơ không thể tan
trong miệng họ". Hăy thử gặp người hành thiền rồi chúng ta sẽ biết ngay ḿnh
sai. Thiền giả chỉ là người có sinh lực và ư chí mạnh và sống cuộc đời dũng
mănh. Đúng là hầu hết thánh nhân tham thiền, nhưng không phải quư ngài tham
thiền v́ là thánh nhân. Ngược lại, quư ngài tham thiền nên là thánh nhân. Thiền
dẫn quư ngài đến quả thánh nhân, v́ quư ngài thiền trước rồi thành thánh nhân
sau. Điểm quan trọng ở chỗ đó. Một số lớn thiền sinh có cảm tưởng người bước vô
vườn thiền phải là người đức độ. Không phải vậy. Đạo đức đ̣i hỏi điều kiện kiểm
soát tâm linh. Bạn sẽ không thể giữ giới nếu không biết kềm chế ḿnh. Và nếu tâm
bạn quay tít mù, bạn sẽ không thể nào tự kiểm soát được. Do đó, tu luyện tâm
linh là đầu dây mối nhợ.
Có ba yếu
tố không thể thiếu trong thiền Phật giáo: đạo đức, chú tâm và trí tuệ. Chúng
tăng trưởng theo thời gian hành thiền. Chúng hỗ tương ảnh hưởng nên phát triển
cùng một lúc. Có trí tuệ thông hiểu, từ bi sẽ đến tự nhiên; từ bi ở đây được
hiểu như là tự giới hạn trong tư tưởng, lời nói và hành động để không làm hại ai
cả. Người từ bi đương nhiên được tôn kính là người đạo hạnh. Sự thiếu hiểu biết
thường gây phiền nhiễu, và người không thấy được hậu quả hay lầm lỗi. Người chờ
để trở thành đạo hạnh trước rồi mới bắt tay vào thiền chỉ chờ hai chữ "nhưng mà"
không bao giờ đến. Cổ nhân gọi người ấy là người đang chờ biển lặng mới xuống
ngâm ḿnh. Hiểu vậy rồi, chúng tôi xin tŕnh bày ba mức độ đạo lư như sau:
Mức độ
thấp nhứt là tuân theo một số luật lệ do người khác áp đặt, ví như một đấng tiên
tri, quốc gia, tù trưởng, hay ông cha của ḿnh. Không cần biết ai ra lịnh, người
thi hành chỉ biết vâng lời. Một người máy cũng có thể làm được việc này. Và một
con khỉ cũng có thể làm một số tṛ dễ do chủ nó dạy trước, nếu không muốn bị gậy
lên đầu. Mức độ này không cần thiền ǵ cả. Chỉ cần sự huấn luyện và cây roi.
Mức độ kế
tiếp là tuân theo luật lệ như trên và không cần roi. Người ở mức độ này biết
chỉnh sửa ḿnh mỗi khi đi lệch hướng. Mức độ này cần chút ít sự tự kiểm soát.
Nếu tư duy bị rối loạn, hành động cũng bị rối loạn theo. Và tâm giúp giảm thiểu
rối loạn tâm linh.
Mức độ
trên hết, có thể gọi là đạo đức, là một bước nhảy vọt, một biến hóa, trong ấy
không c̣n sự tuân thủ mù quáng mà cần trí và khả năng chọn lưa để tự quyết định
lấy tùy trường hợp. Người ở mức độ cao này làm theo nhu cầu của mỗi trạng huống.
Ngoài ra, họ phải vô tư để thoát ṿng tự kiến và phải cân phân lợi hại để vừa
ḷng ḿnh và vừa ḷng người. Nói cách hác, họ phải chế ngự tham, sân, si và
những thói hư tật xấu khác khiến họ không thấy quyền lợi của người khác. Chỉ có
vậy, họ mới được xem như thật sự chọn đúng đường. Bực cao này nhứt định đ̣i hỏi
thiền, trừ trường hợp người mới sanh ra đă là thánh sống. Không c̣n cách nào
khác hơn. Cũng nên biết rằng tiến tŕnh sàn lọc trong giai đoạn này rất công
phu. Nếu thiền giả dùng tâm thức t́m cách tung hứng (to juggle) toàn thể niệm
trong tâm, họ sẽ bị kiệt sức ngay, bởi v́ trong thuật tung hứng, giữ tất cả vật
tung hứng không cho rơi xuống đất là một việc làm không phải dễ. Rất may, các
từng lớp sâu của tâm thức làm việc này một cách dễ dàng, và Thiền Minh Sát sẽ
thực hiện công việc chọn lựa cho thiền giả. Siêu phàm!
Ngày nọ,
bạn gặp câu chuyện rắc rối--ví như nghe tin em ḿnh ly dị. Một vấn đề nan giải
với vô số cái "có thể" mà chính Solomon cũng chịu thua. Hôm sau, trong lúc rửa
chén và đang nghĩ vẫn vơ, bỗng nhiên bạn bựt ra một giải pháp. Bạn thốt lên "A
ha!" rồi mọi việc được giải quyết trơn tru. Ngẩu nhiên như vậy chỉ đến khi bạn
rời ṿng suy luận và để cho tâm thức làm việc. Thiền dạy bạn cách tách rời ḿnh
khỏi tiến tŕnh suy nghĩ. Đó là một nghệ thuật tâm linh rất cần thiết cho cuộc
sống hằng ngày. Do đó, thiền không chỉ dành cho tu sĩ khổ hạnh hay ẩn tu, mà là
pháp thuật thực dụng trong đời sống hằng ngày.
Rất tiếc,
chính sự việc đó là một chuớng ngại đối với một số thiền sinh mới nhập cuộc. Họ
mong đươc chứng đạt ngay, những chứng đạt vô biên và đầy màu sắc lẫn thanh âm vi
diệu. Nhưng những ǵ họ đạt được chỉ là một lối đi hữu hiệu hơn để gạt bỏ rác
rến thế sự và giải quyết t́nh trạng ly dị của cô em gái. Xin các bạn đó đừng
nản. Giải quyết rác rến trước rồi tiếng gọi của thiên thần sẽ đến.
Quan niệm
sai lầm 7: Thiền là chạy trốn thực tại.
Sai. Thiền
là đi vào thực tại. Nó không cách ly bạn khỏi đau khổ của thế gian. Nó giúp bạn
vô sâu vào đời và lục lọi tỉ mỉ mọi ngơ ngách của đời để bạn có thể xuyên thấu
bức tường đau khổ và sống hạnh phúc. Vipassana là pháp nhắm đặc biệt vô thực tại
để bạn thực nghiệm đời như-là một cách trọn vẹn và đối phó với những ǵ xảy đến.
Nó giúp bạn đánh tan mọi ảo tưởng và giải thoát bạn khỏi các dối trá v́ lễ độ mà
bạn luôn nói với chính ḿnh. Cái ǵ có là có. Bạn là bạn. Dối ḿnh về những yếu
điểm hay duyên cớ chỉ xiết chặc bạn vô ṿng ảo tưởng. Thiền không chủ trương làm
bạn quên bạn hay che dấu các khó khăn của bạn. Nó dạy bạn nh́n ḿnh như chính là
ḿnh. Học thấy những ǵ trong đó và học chấp nhận. Chỉ có bằng cách ấy bạn mới
tạo được sự hoán đổi.
Quan niệm
sai lầm 8: Thiền là một phương cách làm tâm ḿnh "bay bổng" một cách tuyệt diệu.
Đúng và
sai. Thiền có tạo nên cảm giác hạnh phúc đôi khi, nhưng không phải lúc nào cũng
được, và nhứt là đó không phải mục đích của nó. Vă lại, nếu bạn thiền trong tinh
thần đó, hạnh phúc sẽ ít khi tới hơn là bạn thiền v́ mục đích chánh của thiền là
phát huy tỉnh thức. Sự tự tại là kết quả của sự thư giản và sự thư giản là kết
quả của sự giảm thiểu áp lực. Đi t́m hạnh phúc trong thiền chẳng khác nào đem áp
lực vô tiến tŕnh để nó phá vở tiến tŕnh. Đó là ṿng lẩn quẩn. Bạn chỉ có thể
tự tại khi không chạy t́m nó. C̣n cảm giác "bay bổng" đâu phải khó t́m, bạn vô
quán nhậu hay ra các gốc đường[3] là có ngay. Sự phớn phở[4] không phải là mục
tiêu của thiền. Nó có đến nhưng chỉ được xem như một sản phẩm phụ. Nó rất tuyệt
và đến thường xuyên hơn nếu bạn có nhiều kinh nghiệm thiền hơn. Thiền giả lâu
năm chắc sẽ đồng t́nh với chúng tôi về ư này.
Quan niệm
sai lầm 9: Thiền là ích kỷ.
Mới thấy
th́ như vậy. Đây là một thiền giả đang ngồi im ĺm trên gối mền nhỏ. Nào ông có
cho ai máu đâu? Không có. Nào ông có bận rộn cứu giúp ai đâu? Cũng không có.
Nhưng hăy thử xem động cơ nào thúc đẩy ông? Tại sao ông ngồi đó? Ư định của ông
là tịnh hóa tâm ông khỏi sân hận, thành kiến và tà tâm. Ông đang đi vào tiến
tŕnh tạo trạng thái thư giăn, loại bỏ sự vô t́nh và t́m cách diệt tham. Những ô
nhiểm ấy ngăn che từ bi đối với nguời khác. Những ǵ ông đang làm thấy như chỉ
là có lợi cho ông chớ không giúp ích ai cả. Giúp ích? Nên coi chừng! Không thiếu
ǵ trường hợp nói là v́ danh nghĩa giúp ích nhưng kỳ thật là để gây hại; tṛ này
cổ không thua ǵ trái đất. Một vài ví dụ điển h́nh: quan ṭa của Ṭa Án Dị Giáo
Tây Ban Nha oan oan buộc tội tài trời và phiên ṭa yêu thuật Salem được dựng lên
nói là v́ nhân dân.
Hăy nh́n
vào đời sống cá nhân của thiền giả có nhiều năm kinh nghiệm, bạn sẽ thấy họ có
tham gia tích cực vào công tác nhân đạo. Nhưng bạn sẽ không thấy họ đi thập tự
chinh v́ lư tưởng mộ đạo, để phải hy sinh nhân mạng. Thật sự chúng ta c̣n ích kỷ
hơn họ nhiều mà không hề hay biết. Bản ngă có cách biến các sinh hoạt cao thượng
thành rác rến nếu không bị kềm chế. Nhờ thiền chúng ta biết chúng ta thật sự là
ai bằng cách đi xuyên các con đường vi tế của tự kỷ. Rồi chúng ta sẽ thật sự bắt
đầu hiểu thế nào là ích kỷ. Tịnh hóa tâm khỏi bị ích kỷ không phải là hành động
ích kỷ vậy.
Quan niệm
sai lầm 10: Trong lúc thiền, người ta ngồi đó dể nghĩ đến các tư duy cao xa.
Sai nữa.
Có vài pháp làm như vậy, nhưng Thiền Minh Sát th́ không. Thiền Minh Sát là hành
tŕ tỉnh thức để biết rơ ràng những ǵ có đó và phân biệt tỉ mỉ chân lư tối
thắng với rác vụn. Ǵ ở đó là có đó. Dĩ nhiên, ư niệm cao thượng có thể xuất
hiện trong lúc thiền nhưng chỉ là những phụ phẩm hỷ lạc mà thiền giả không chối
bỏ, cũng không cầu t́m. Thiền Minh Sát là một pháp rất đơn giản, nhắm mục đích
giúp bạn chứng nghiệm đời ḿnh một cách trực tiếp chớ không qua sự lựa chọn hay
kư ức. Thiền Minh Sát giúp thiền giả nh́n các mảnh đời chiếu lại một cách sống
thực chớ không qua ống kính thiên kiến. Nhũng ǵ xảy ra là xảy ra. Chỉ có vậy.
Quan niệm
sai lầm 11: Sau vài tuần thiền mọi khó khăn sẽ được giải quyết hết.
Rất tiếc,
thiền không phải là thần dược. Bạn sẽ bắt đầu thấy một số thay đổi, nhưng kết
quả đúng nghĩa th́ c̣n lâu. Đó cũng là cách mà vũ trụ h́nh thành và điều đáng
giá không thể thành tựu trong nháy mắt. Trái lại, thiền rất khó, đ̣i hỏi kỷ luật
chặt chẻ và sự luyện tập công phu. Sau mỗi thời thiền bạn sẽ gặt hái thêm được
chút ít lợi lạc, nhưng những lợi lạc này rất vi tế, xảy ra trong các từng tâm
thâm sâu và chỉ biết được về sau. Nếu bạn ngồi thiền để mưu cầu thay đổi lớn lao
tức th́, bạn sẽ thất vọng. Nản, bạn sẽ bỏ cuộc và cho rằng thiền không đem lại
lợi ích nào cả. Nhẫn là ch́a khóa của thiền. Nhẫn nhục. Nếu bạn không học được
ǵ lúc thiền, bạn cũng học được chữ nhẫn. Và đó là bài học rất đáng giá.
Chơn Quán
Trần Ngọc Lợi
dịch
Theo: Sách:
Thiền Minh Sát
|