HIẾU ĐẠO NỀN
TẢNG ĐẠO ĐỨC HỌC PHẬT GIÁO
Thích Thông
Huệ
Ngày
Vu Lan được gọi là ngày truyền thống báo hiếu. Tất cả mọi người con
đến ngày này về chùa được quư thầy nhắc lại trách nhiệm của ḿnh đối
với tổ tiên, ông bà, cha mẹ. Là phật tử, lẽ tất nhiên phải sống một
đời hiền lương đạo đức. Nếu chúng ta sống bất hiếu với cha mẹ th́
chắc chắn chúng ta sẽ không thương ai một cách chân t́nh. Cha mẹ là
người sanh thành dưỡng dục giúp ta trưởng thành, cho chúng ta đến
trường để tiếp cận với tri thức, xây dựng một cuộc sống no đủ, hạnh
phúc cho con cái. Nếu xét nghĩ đến sự ung đúc đó của cha mẹ như trời
biển th́ bổn phận làm con, ta phải làm ǵ để đền đáp thâm ân đó? Đức
Phật chế ra ngày Vu Lan - ngày hiếu đạo để khắp thế gian này, tất cả
mọi người đều hiểu được đạo đức căn bản của một người con hiếu thảo..
V́ vậy, hiếu đạo là căn bản của đạo làm người, hay nền tảng của đạo
đức học Phật Giáo.
Điều kiện
căn bản để bước vào con đường đạo đức, trước tiên phải nói đến sự
hiếu kính, phụng dưỡng cha mẹ. Nho giáo có câu:“Hiếu vi vạn hạnh chi
tiên”. Một người không có hiếu đạo th́ không xứng đáng làm người,
c̣n người phật tử mà bất hiếu th́ không phải là phật tử chân chánh.
Chúng ta hàng ngày đến chùa lễ Phật, tụng kinh, làm công quả… nhưng
đối với cha mẹ lại bất kính, thờ ơ th́ những việc làm đó có đúng với
ư nghĩa “tốt đời đẹp đạo” không? Và ḿnh có phải là một con người
thật sự có đạo đức chăng? Đức Phật dạy: “Tâm hiếu là tâm Phật, hạnh
hiếu là hạnh Phật”. V́ vậy, ngày Vu Lan là ngày chúng ta quy ngưỡng
về cha mẹ bằng một ḷng chân thành hiếu kính. Dù cha mẹ c̣n sống hay
đă qua đời, bổn phận làm con, chúng ta cũng phải từng ngày từng giờ,
từng phút từng giây nghĩ nhớ đến công ơn sanh dưỡng mà lo phụng thờ
sớm hôm ân cần. C̣n như cha mẹ đă khuất th́ nên siêng làm nhiều
thiện sự, cúng dường Tam Bảo, hồi hướng công đức cho cha mẹ sớm về
nơi an lành. Đây là một nét đẹp truyền thống văn hóa đạo đức của
nhân dân ta từ lâu đời.
Chúng ta
nên ư thức rằng, không phải chỉ có ngày Rằm tháng bảy mới là ngày Vu
Lan báo hiếu, mà ngày nào chúng ra cũng phải hiếu kính với ông bà
cha mẹ. Đó mới đúng với ư nghĩa Vu Lan trọn năm, Vu Lan miên viễn;
v́ tâm hiếu hạnh của một người con chí hiếu vượt ngoài không gian và
thời gian vô tận. Vu Lan đến từng ngày, từng giờ trong ḷng những
người con hiếu thảo!
Một thi sĩ
đă làm bài thơ rằng:
“Lên
núi nhớ ơn cha,
Xuống sông
thương t́nh mẹ.
Ôi non cao
vời vợi,
Ôi sông
rộng bời bời.
Hai vai
con mang nặng,
Từ vô
lượng kiếp rồi.
Ơn cha và
nghĩa mẹ,
Lặn hụp
biển luân hồi”.
T́nh cha
nghĩa mẹ đối với con rất đậm đà, sâu lắng, không giới hạn. Có những
lúc trong đời, v́ chạy theo cuộc sống vật chất mà chúng ta quên nghĩ
đến cha mẹ. Nhưng khi gặp khó khăn thất bại, bị cuộc đời vùi dập th́
nơi gốc trời xa yêu dấu, bỗng nhiên chúng ta nhớ đến cha mẹ và
thương cha mẹ nhiều hơn. Con có thể quên cha mẹ chứ cha mẹ không bao
giờ bỏ rơi con, dù c̣n nhỏ hay đă trưởng thành. H́nh ảnh của cha mẹ
luôn là điểm tựa vững chắc cho con bước vào đời. Từ vô thỉ kiếp đến
nay, hai vai ta mang nặng công ơn sanh thành dưỡng dục của cha mẹ
nhiều đời không thể tính được. V́ vậy, ngày Vu Lan không những chúng
ta t́m cách đền ơn cha mẹ hiện đời mà c̣n phải báo đáp công ơn của
cha mẹ nhiều đời nhiều kiếp, “đa sanh phụ mẫu, thất thế phụ mẫu”
bằng cách làm nhiều việc lành để hồi hướng công đức cho cha mẹ hiện
tiền được b́nh an, phúc lạc trong chánh pháp; c̣n cha mẹ đời trước
được siêu sanh về cơi giới an lành. Đó mới đúng ư nghĩa báo hiếu
trọn vẹn! Được phụng dưỡng cha mẹ là hạnh phúc bậc nhất của người
con hiếu thảo.
Nhưng cũng
có người nuôi cha mẹ lúc đau bệnh bằng những lời nặng nhọc, “cực
chẳng đă”, thật đáng trách lắm thay! Cha mẹ đau do thân bệnh th́ ít
mà nỗi đau trong tâm do bị con cái hất hủi th́ nhiều. Thế nên, khi
cha mẹ đau ốm là lúc để chúng ta thể hiện ḷng hiếu kính một cách có
ư nghĩa nhất. Không những vậy, chúng ta c̣n phải khuyến khích mọi
người cùng giữ ǵn đạo làm con cho tṛn bổn phận. Xă hội hiện nay có
nhiều chế độ đặc biệt như viện dưỡng lăo, hội người cao tuổi… cho
người già khỏi cảnh cô đơn, hiu quạnh khi tuổi về chiều; huống nữa
là người phật tử, chúng ta lại không nghĩ cách báo đáp thâm ân của
ông bà cha mẹ sao? Đây là điều mà tất cả mọi người phải tự suy gẫm
và hằng ghi khắc vào tâm khảm của ḿnh.
“Mẹ c̣n
là cả trời hoa,
Cha c̣n là
cả một ṭa kim cương”.
Cha mẹ cho
con t́nh thương, hạnh phúc, giàu sang no ấm. Khi cha mẹ c̣n hiện
hữu, cuộc đời này đẹp như một trời hoa, và chúng ta không phải sợ
cảnh đói rách, cơ cực. C̣n cha mẹ là c̣n được sự đùm bọc chở che,
được nũng nịu như một đứa trẻ thơ dưới mắt cha mẹ. Hăy trân quư từng
tấc bóng thời gian khi cha mẹ c̣n hiện hữu trên đời!
Đối với
người Việt Nam , Vu Lan đă trở thành ngày lễ hội truyền thống của
dân tộc - truyền thống đền ơn đáp nghĩa. Trong kinh Phật dạy: “Gặp
thời không có Phật, khéo thờ cha mẹ tức là thờ Phật”. Như vậy, Đức
Phật đă nâng địa vị cha mẹ lên ngang hàng với Ngài. Là phật tử đến
chùa học đạo, chúng ta phải biết ứng dụng Phật pháp một cách sống
động vào cuộc sống đời thường, chuyển tải những lời dạy vàng ngọc
của Đức Phật vào đời, mang lại niềm an lạc, hạnh phúc cho mọi người
và tự hoàn thiện nhân cách đạo đức của ḿnh, sống đời hiền lương,
hiếu kính ông bà cha mẹ…
Người xưa
có câu:
“Chùa
là tổ ấm ta về,
Chung tay
vun đắp phước dày mai sau”.
Sau những
tất bật ngược xuôi giữa ḍng đời, chúng ta về chùa t́m lại sự b́nh
an, thảnh thơi, vững chăi trong đời sống tâm linh. Về chùa gặp thầy
bạn cùng trao đổi đạo lư, kinh nghiệm tu hành, nghe tiếng kinh kệ
ngân vang…, chúng ta mới thấy giá trị đích thực của đời sống tinh
thần; như chim bay về tổ, t́m lại chút hơi ấm bên Đấng cha lành.
Hiếu hạnh
là giá trị sống thắm đượm tính nhân văn cao cả. Người nào không nhớ
đến nguồn cội của ḿnh th́ không xứng đáng là một con người chân
chính. Tục ngữ có câu: “Uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng
cây”. Tất cả chúng ta khi thọ nhận một điều ǵ phải suy nghiệm rằng
từ đâu mà có? Trong năm phép quán tưởng của người xuất gia mỗi khi
thọ trai, phép quán tưởng đầu tiên là: quán thức ăn này từ đâu mà
có, công của người đàn na thí chủ đem đến cúng dường nhiều hay ít
(nhất kế công đa thiểu lượng bỉ lai xứ). Rồi từ đó phát nguyện cố
gắng tu hành thành tựu đạo nghiệp mới dám thọ nhận thức ăn này (vị
thành đạo nghiệp ưng thọ thử thực). Khi c̣n tại thế, Đức Phật từng
dạy các vị tỳ kheo: “Một vị tỳ kheo nghỉ dưới một bóng cây vào buổi
trưa hè nóng bức, khi rời bóng cây ra đi cũng phải nhớ ơn bóng cây
đó đă che mát cho ḿnh”. Đến những vật vô tri như thế mà Phật dạy
c̣n phải nhớ ơn, huống nữa những trọng ân của Thầy Tổ, cha mẹ, tổ
quốc, đàn na thí chủ, chúng ta nỡ quên sao? Trong cuộc sống tương
quan tương sinh này, chúng ta thọ nhận rất nhiều ơn t́nh ơn nghĩa
của mọi người quanh ta. V́ vậy, ngày Vu Lan là dịp để chúng ta truy
niệm, hướng tâm về những thâm ân đó mà t́m cách đền đáp, dù chỉ
trong muôn một.
Hiếu đạo
là chân lư thuộc về tục đế. Đông phương hay Tây phương đều phải giữ
ǵn hiếu đạo. Đó là bản sắc văn hóa đạo đức của nhân loại. Bất cứ
đất nước nào, xă hội nào cũng khuyến khích người dân giữ ǵn hiếu
đạo. Tất cả mọi người đang hiện hữu trên cuộc đời này đều không được
làm trái với luân lư đạo đức đó. Bởi v́:
“Nước
biển mênh mông, không đong đầy t́nh mẹ,
Mây trời
lồng lộng, không phủ kín công cha”.
T́nh cha
nghĩa mẹ không một giới hạn nào có thể đo lường được. Từ vô thỉ kiếp
đến nay, nước mắt chúng ta khóc cha mẹ nhiều hơn nước trong bốn
biển.. Kinh Tương Ưng Bộ, Đức Phật dạy: “Này các tỳ kheo, sữa mẹ mà
các người đă uống trong khi các người lưu chuyển luân hồi trong một
thời gian dài nhiều hơn nước trong bốn biển. V́ sao thế? V́ luân hồi
là vô thỉ, không sao đếm được. Lưu chuyển luân hồi của chúng sanh là
trùng điệp nên không thể nêu rơ khởi điểm. V́ vô minh che đậy, v́
tham ái trói buộc tất cả các nghiệp hành của chúng sanh”. Chúng sanh
luân hồi trong nhiều đời nhiều kiếp, “tiền tiền vô thỉ, hậu hậu vô
chung”, chịu nhiều khổ đau, do vô minh che đậy tánh giác mà tạo
nghiệp thọ quả, không biết lúc nào ra khỏi. Trong ṿng luân hồi sanh
tử đó, chúng ta thọ ơn cha mẹ nhiều đời nhiều kiếp, tính không thể
hết! Đó là lí do ngày Vu Lan chúng ta làm mọi công đức lành, hồi
hướng cho cha mẹ nhiều đời quá khứ và hiện tại được an vui, phúc
lạc.
Tóm lại,
hiếu đạo là một trong những chuẩn mực đạo đức căn bản của xă hội
loài người. Dầu con người có văn minh tuyệt đỉnh đến đâu, hiếu đạo
vẫn không bị xem là “lỗi thời” mà luôn được tôn vinh và ca ngợi qua
tất cả mọi thời đại, mọi xă hội. Hiếu hạnh là yếu tố định h́nh cho
đời sống luân lư đạo đức, mang lại b́nh an, hạnh phúc, góp phần ổn
định trật tự, an ninh xă hội. Mỗi mùa Vu Lan đến, chúng ta tổ chức
thăm viếng, tặng quà cho đồng bào nghèo, trẻ em mồ côi, người già
neo đơn…, tất cả những việc làm đó đều xuất phát từ ư nghĩa đền đáp
công ơn tổ tiên, ông bà, cha mẹ, tứ trọng ân…, thể hiện nếp sống
“tốt đời đẹp đạo”, đem ánh sáng Phật Pháp xây dựng thế giới ḥa
b́nh, phúc lạc.
Thiền
Thất Viên Giác - Tp. Nha Trang
Mùa Vu Lan
Báo Hiếu - PL. 2553