|
Tưởng Nhớ
Thầy Huyền Không Thích Măn Giác
Kính thưa Thầy,
I/ Chúng con đang tưởng nhớ đến Thầy như tưởng nhớ một vị
tướng quân của nền văn hóa dân tộc. Là một nhà trí thức,
một kẻ sĩ thời đại, Thầy đă cống hiến cả cuộc đời để bảo
vệ, phát huy văn hóa dân tộc, và để đối thọai với những tư
trào văn hóa ngoai lai, hữu thần cũng như vô thần, đến từ
phương Tây. Đẹp như h́nh ảnh của thi hào Nguyễn Du "trường
kiếm quẫy thu phong", Thầy đă vung thanh kiếm dài trên
trận địa văn hóa, giáo dục, một cách thông thái, tài hoa,
và đôi khi dí dỏm. Một vị tướng trấn giữ biên cương là
một nhiệm vụ quan trọng, nhưng một vị tướng bảo vệ bờ cơi
văn hóa dân tộc, bảo vệ bầu trời tâm linh, tinh thần của
dân tộc lại càng quan trọng hơn, v́ mất văn hóa là mất tất
cả. Những tác phẩm Thầy đă viết ra những di sản văn hóa
quư giá để lại cho những thế hệ con cháu hôm nay và ngay
sau.
II/ Chúng con đang tưởng nhớ đến Thầy như tưởng nhớ một vị
tướng quân của chánh pháp. Tướng quân của chánh pháp, đó
là lời Đức Phật vĩ đại đă gọi vị đệ tử siêu việt nhất của
ḿnh về giáo pháp, Ngài Xá Lợi Phất. Từ khi c̣n rất trẻ,
Thầy đă thành công trong việc hoằng pháp và đoàn ngũ hóa
Phật tử vùng Cao Nguyên Trung Phần, cũng như trong việc
truyền bá Phật pháp cho giới trí thức, chuyên viên, thanh
niên sinh viên, là những phần tử rường cột của quốc gia xă
hội.
Có thể nói Thầy là vị thầy gần gủi nhất, thân t́nh nhất,
đáng yêu nhất, được thương mến nhất của hàng Phật tử tại
gia chúng con. Tuy là khoa trưởng của phân hoa Phật học
của Đại Học Vạn Hạnh thân thương ngày nào, nhưng điểm đặc
sắc là thầy đă đến với chúng con không phải bằng sự phô
diễn kinh điển, giáo lư mà bằng cái tâm, cái t́nh chân
thành đối với nhau, và đối với dân tộc và đạo pháp. Thầy
đă rất thành công trong việc truyền đạo, giữ đạo bằng sách
lược "công tâm", đánh vào ḷng người.
Đạo Phật đă được Thầy mang đến, giới thiệu, trao tặng cho
chúng con, hàng ngàn, hàng vạn Phật tử tại gia, bằng h́nh
ảnh hiền hóa, từ ái, thân thiện, bằng nụ cười tươi mát,
đôn hậu, bằng những lời thăm hỏi chân thật, thân t́nh,
bằng những tâm sự thiết tha về quê hương và đạo pháp, vừa
như thầy tṛ, vừa như kẻ tri âm tri kỷ, đồng tâm đồng đạo.
Học hỏi, tu tập, bảo vệ và truyền bá Phật pháp, đó là
những hành động yêu nước căn bản nhất, quan trọng nhất, để
hoàn thành sứ mạng văn hóa thời đại tối thượng của người
Phật Tử Việt hiện nay, đó là tiếp nối tổ tiên suốt 2.000
năm qua, duy tŕ phát huy đạo Phật để đạo Phật tiếp tục là
tôn giáo lớn nhất của Việt Nam, là suối nguồn tâm linh sâu
đậm nhất của Việt Nam, là quốc đạo của dân tộc.
Trong kỷ nguyên toàn cầu hóa ngày nay, với rất nhiều cơ
hội và cũng với rất nhiều thử thách, tất cả tăng ni, Phật
tử trong nước cũng như ngoài nước phải là những chiến sĩ
chánh pháp, xả thân sống chết v́ đạo, coi sự hưng thịnh
của dân tộc và đạo pháp quan trọng hơn sự sống chết của
bản thân, th́ may ra chúng ta mới ǵn giữ được, tiếp nối
được, thực hiện được những ǵ mà cha ông chúng ta đă làm
trong suốt hơn 20 thế kỷ vừa qua.
III/
Chúng con đang tưởng nhớ đến Thầy như tưởng nhớ đến một vị
tướng quân của cuộc vận động cho nhân quyền và tự do tôn
giáo ở Việt
Nam.
Thầy là người Việt đầu tiên đă mạnh mẽ gióng lên tiếng
chuông nhân quyền và tự do tôn giáo cho Việt Nam trước
công luận thế giới và trước các cơ quan truyền thông, các
diễn đàn, tổ chức quốc tế và với các chính quyền trên thế
giới.
Ngay từ năm 1977, nghĩa là 29 năm trước đây, Thầy là người
Việt đầu tiên, với sự bảo trở của tổ chức Ân Xá Quốc Tế,
đi du thuyết khắp Âu Châu đểnói lên thực trạng đau khổ, bị
bức hại của tăng ni, Phật tử tại Việt Nam. Thầy cũng đă
từng vận động sâu rộng ở Nhật Bản, ở Liên Hiệp quốc, và ở
Hoa Kỳ, từ năm 1978 đến nay, không ngừng nghỉ, suốt gần ba
thập niên qua, bền bỉ, kiên tŕ, lên tiếng vận động cho
nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam. Và đặc biệt
thầy cũng là người đầu tiên nói rằng cuộc vận động này
phải được tiến hành một cách ôn ḥa, bất bạo động., không
hận thù. Thầy đă hành động, tất cả chỉ v́ ḷng yêu nước
thiết tha và ḷng từ bi vô lượng đối với đồng bào, với tha
nhân, dứt khoát không có một chút mưu đồ riêng tư nào,
tham vọng nào, và tuyệt đối không có một chút hận thù nào
với bất cứ ai. Bởi v́ Phật giáo không có kẻ thù. "Phật
giáo chỉ có những người bạn đă thông cảm và những người
bạn chưa thông cảm"mà thôi, như thiền sư Thanh Từ đă từng
nói.
Nhớ lại giai đoạn 1977,78,79,80, đất nước thật tang thương,
nghiệp ngă, đồng bào như bầy kiến bị nướng trên chảo nóng,
chạy tứ tán bốn phương trong vô vạng, thời đó người Việt
ḿnh ở Hoa Kỳ c̣n ít, c̣n yếu và c̣n nghèo lắm, trên thế
giới không có mấy người quan tâm đến Việt Nam, thế nhưng
Thầy vẫn lên tiếng, vẫn hy vọng, vẫn hào hùng đấu tranh,
trong cô đơn, lẻ loi, giữa muôn ngàn gian nan, khó khăn,
thật đáng thương lắm và cũng rất đáng tự hào.
Nước Việt Nam tự do dân chủ ngày mai phải ghi nhớ rằng
người đầu tiên cất cao tiếng kêu thống thiết trước thế
giới, và được thế giới lắng nghe, về sự vi phạm các quyền
làm người của nhân dân Việt Nam, chính là một ông thầy tu
hiền ḥa, chính làThầy Thích Măn Giác, một nhà văn hóa,
một thuyền nhân, một vị lănh đạo cao cấp của Phật giáo
Việt Nam.
Trong giai đoạn đen tối của cuối thập niên 70 và suốt thập
niên 80, có người Việt nào có thể ngồi yên?. Tinh yếu của
đạo Phật Việt là ǵ nếu không phải là bốn chữ cứu khổ, cứu
nạn? Khổ của dân, nạn của nước, có tăng ni, Phật tử nào có
thể làm ngơ?Thầy đă đứng lên, đă lên tiếng, đă dấn thân
nhập cuộc. Và, chính nhờ những đóng góp kiên trí, quyết
liệt này, mà ngày nay quê hương thân yêu đang ở vào đêm
hôm trước của
một vận hội mới.
"Băo Trước Cổng Chùa" đă đến và sẽ đi qua. Bao chế độ đă
đến và đă ra đi. Đầu thế kỷ 11, quốc sư Vạn Hạnh, người
khai sáng thời đại Lư Trần, nhà kiến trúc sư của kinh
thành Thăng Long, đă ân cần nắm tay nhắn nhủ mỗi tăng, ni,
Phật tử Việt, của đầu thế kỷ 21 rằng:" Thấy cuộc thịnh suy
đừng sợ hăi. Thịnh suy chỉ là những giọt sương trên đầu
ngọn cỏ ". Và quốc sư Phù Vân, vào năm 1237, trên đỉnh núi
Yên Tử, đâu chỉ nắm tay vua Trần Thái Tông, mà c̣n
nắm tay và ân cần dặn ḍ tất
cả những nhà lănh đạo Việt Nam từ xưa đền nay, từ hiện tại
đến tương lai rằng " Phải biết lấy tâm của thiên hạ làm
tâm của ḿnh, lấy ư muốn của thiên hạ làm ư muốn của ḿnh".
đó hay sao.
2.000 năm Việt Phật là 2.000 năm ra tay hành họat xoay
chuyển cơ đồ, biến nguy thành an, lọan lạc thành thái b́nh,
bạo ác thành nhân nghĩa. Và đặc sắc là như hàng hàng lớp
lớp tăng ni, Phật từ đi trước,Thầy cũng đă hành động với
tâm hồn từ bi, hỷ xă của một ông thầy tu Phật giáo, với
phong thái nhẹ nhàng hiền ḥa của một nhà thơ, với cốt
cách ung dung tự tại của một thiền sư.
IV/ Kính thưa Thầy, Thầy đă sống một cuộc đời quên ḿnh
phụng sự, hy sinh tất cả cho dân tộc và đạo pháp. Thầy đă
sống một cuộc đời trọn t́nh, trọn nghĩa với tất cả mọi
người. Thầy đă sống một cuộc đời hào hứng thú vị. Thầy đă
đi đầu và đă chiến đấu oai hùng như một vị tướng quân
trong việc bảo vệ đạo pháp và phục vu dân tộc. Thầy đă hát
vang trên đỉnh cao của nghệ thuật thi ca, đă bay bổng trên
những phương trời văn hóa, tâm linh cao rộng, đă bơi lội
thỏa thích trong đại dương Phật pháp vi diệu. Như các
thiền sư Việt 1.000 năm trước, thầy đă có những giây phút
sảng khoái "leo lên đỉnh núi, hét vang một tiếng, lạnh cả
đất trời".
VI/ Sự ra đi của một vị Thầy luôn luôn là một sự mất mát
và đau buồn không thể tả xiết, nhưng đó cũng là một sự
kiện huy hoàng. Đạo hạnh của Người càng cao, công đức của
Người càng lớn th́ sự huy hoàng càng chói sáng. Người học
tṛ đang có một cơ hội lớn để ôn tập lại một cách kỹ càng,
trân trọng, những bảo vật Phật pháp mà người Thầy đă để
lại qua thân giáo, khẩu giáo suốt cả một đời, đểnăng cao
đời sống tâm linh và đểḥa nhập vào thế giới tâm linh của
Thầy, và của chư Phật và Bồ Tát.
Đây cũng là cơ hội quư giá để mọi người nhớ lại bẩm chất
cao quư của con người, đó là ḷng biết ơn, và đền ơn. Làm
thế nào để đền ơn sâu dày của Đức Phật? Chỉ có một cách
duy nhất là hăy học hỏi, tu hành như lời Phật dạy, làm cho
những phẩm chất cao quư của Phật thểhiện trong mọi ư nghĩ,
lời nói, hành động của ta, và bảo vệ, truyền bá Chánh Pháp,
xây dựng nhân gian thành thế giới Tịnh Độ, thành cơi Phật
sinh động, có thật giữa cuộc đời. Những xă hội Giác Ngộ,
trên nền tảng Phật giáo, của thế giới ngày mai, sẽ xuất
hiện rực rỡ ở những quốc gia tiến bộ nhất trên địa cầu này
và sẽ trở thành mô h́nh xă hội lư tưởng, kiểu mẫu của toàn
thể nhân lọai.
Nụ cười của Thầy, như nụ cười của đại sư Đạt Lai Lạt Ma,
như tiếng cười của đại sư Thanh Từ, là một bài thuyết pháp
không lời. Chúng con đang thấy, đang nghe Thầy đang nở
những nụ cười thật tươi, thật đẹp. Thế giới đang rạng rỡ
hơn, sáng ngời hơn, ḥa b́nh hơn. Chúng con cảm thấy yên
vui, nhẹ nhàng hơn, hạnh phúc hơn mỗi khi nhớ đến nụ cười
tươi mát, hiền lành của Thầy.
VII/
Nhưng Thầy ơi, Thành Phố Của Những Thiên Thần này, với
hàng triệu triệu dân cư, giờ đây đă trở nên hoang vu. Mai
này đến đây, chúng con biết đi đâu? Chùa Phật Giáo Việt
Nam vẫn c̣n đây, nhưng c̣n đâu h́nh bóng thầy hiền ḥa,
nồng ấm, thân t́nh mở rộng ṿng tay? Thầy đă sống một cuộc
đời rất đẹp, và hôm nay, Thầy ra đi, cũng tuyệt đẹp, giữa
một rừng hoa, một rừng người tiếc thương, làm chúng con
nhớ đến h́nh ảnh huyền thọai của một người cưỡi hạc bay đi
mất hút giữa trời đất bao la, trong bài thơ Hoàng Hạc Lâu:
"Người xưa cưỡi hạc vào vô tận.
Lầu hạc c̣n đây dăy gió sương.
Vút cánh hạc vàng không trở lại.
Ngàn năm mây bạc ngẩn ngơ vương.
Nướclạnh Hán Dương cây rủ bóng.
Cỏ bờ Anh Vũ ngút ngàn hương.
Hiu hắt chiều tàn đâu quê quán?
Trên sông, khói sóng, gởi sầu thương.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị.
Yên ba giang thương sử nhân sầu".
NAM
MÔ A DI ĐÀ PHẬT.
Lư Khôi Việt
|