PG và Những Vấn Đề Hôm Nay:
HOÀ THƯỢNG VÀ CHÚ
TIỂU
From:
trinhxuanluc@gmail.com
Trong
lịch sử Phật giáo (?) có vị vừa gác kiếm giang hồ, gặp Phật pháp, học
đạo và ngộ đạo, có vị cả đời tu không cần đến "trường đời" để học chữ
nghĩa gì nhưng vẫn chứng đạo.
Nếu đây là sự
thật thì quả là vi diệu, vi diệu, hoặc đây là một "bài giáo lý" để dạy
mọi người rằng ai cũng có thể học đạo và ngộ đạo cho dù người đó xuất
thân từ đâu, thuộc đẳng cấp nào trong mọi xã hội.
Trên đây là
chuyện đời xưa, còn hiện tại thì – Cách đây vài tuần, trong hệ thống
thầy trò Chùa Bảo Sơn tại thị xã Long Khánh, Đồng Nai có một nhân vật
tên Hùng vừa thọ giới Đại đức. Cách đây vài năm, Hùng là học sinh của
một trường Trung học cơ sở tại địa phương này, Hùng thuộc dạng học
sinh cá biệt, lêu lỏng, game thủ, học 3 năm lớp 9 mà vẫn không đủ tiêu
chuẩn dự thi tốt nghiệp lớp 9 THCS, cuối cùng gia đình phải chuyển
Hùng qua học ở Trung tâm giáo dục thường xuyên, song song cho Hùng
"xuất gia" luôn. Một học sinh lêu lỏng, cá biệt, game thủ sau vài năm
vắng mặt giờ đây trở về là một "vị Đại đức" áo mão chỉnh chu, thiên hạ
phải lễ lạy, tôn kính cho phải đạo.
Sự việc này
khiến nhiều giáo viên tại địa phương tỏ thái độ khinh miệt nhân vật
chính và hoài nghi về Đạo Phật.
Từ xưa đến nay,
ở VN, có thói quen, khi sinh con mà không có khả năng nuôi dạy là gởi
vào Chùa nương nhờ cuộc sống và cho xuất giá luôn, hoặc, khi con cái
có súc khỏe và tin thần, trí lực yếu thì cũng gởi vào Chùa và xuất gia
luôn. Một chú tiểu còn quá bé, không hiểu biết gì cả, thẳng thắn mà
nói "chỉ là một đứa trẻ" vậy mà mọi nguời, từ già đến trẻ phải lể lạy,
hoặc, một người thiểu năng mà trở thành một vị "Thầy thiên hạ" thì
thiên hạ sẽ được thuyết giảng, học hỏi cái gì đây?
Tôi không biết
ngày xưa, thời Đức Phật, tiêu chuẩn để được xuất gia như thế nào? mà
tại VN, mấy trăm năm nay việc xuất gia để thành Thầy thiên hạ lại được
thực hiện một cách bừa bãi đến vậy.
Hậu quả, những
Chú tiểu ngây thơ, những vị Thầy thiếu trí tuệ, giới hạnh, . . . mà
được mọi người tôn kính, lễ lạy đã làm cho họ tổn phước trầm trọng và
trở thành một đội ngũ Thầy tu "đáng quan tâm và thanh lọc".
Xã hội VN cách
đây khoảng 20 năm có câu "chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm", tình
trạng này diển biến khoảng 10 năm nhưng VN đã sản sinh ra một đội ngũ
thày giáo quá kém về trình độ chuyên môn lẩn đạo đức (một học sinh kém
thì không thể chỉ sau 4 năm đào luyện mà thành ông Thầy giỏi được).
Hậu quả nền giáo dục VN đã phải như thế nào chúng ta đã thấy.
Chỉ 10 năm sai
lầm trong giáo dục, đào tạo mà VN phải trả giá cho hệ thống giáo dục
yếu kém là rất đáng quan ngại. Trong khi hàng bao nhiêu trăm năm PGVN
sai lầm trong quan niệm tiếp nhận xuất gia, làm Thầy dạy đạo thì chúng
ta khó tưởng tượng được hậu quả đang như thế nào.
Là một phật tử,
tôi mạn phép đánh động đến quý vị có tâm huyết, hiểu biết về Phật
pháp, Chư vị Tôn túc cần thẳng thắn nhìn nhận lại vấn đề.
Đề xuất
về tiêu chuẩn xuất gia:
-Tuổi đời
trên 18.
-Trình độ
học vấn: 12/12, tú tài trở lên.
-Trí lực,
thể lực tốt.
-Đã có quan
tâm, nghiên cứu về Phật pháp trước khi xuất gia. (không biết gí về
Phật pháp thì xuất gia theo lý tưởng gì?).
Tôi mong những
tác giả có nhiều bài viết hoặc bài giảng về PG như Hoàng Nguyên Nhuận,
Nguyễn Đắc Xuân, Minh Mẫn, Bùi Kha, Thầy Lệ Thọ, Thầy Nhật Từ, Thầy
Chân Quang, GS Lê Mạnh Thát, . . . quan tâm, và khai mở thêm vấn đề
này.
TXL.
-Chúng ta cần
xem lại những quy trình, bài Test thọ giới, phải chăng quá bình
thường, để dãi, thiếu đạo lý, thiếu lý tưởng tu hành?
-Giáo pháp của
Đức Phật thì quá cao siêu, nhưng chỉ để cho các học giả nghiên cứu,
còn hàng loạt mang danh Trưởng tử Như Lai thì mù tịt.
-Phải chăng
"Cha làm thầy, con đốt sách" là thực trạng tu hành trong đạo Phật hiện
nay?
MỘT NHU CẦU HOÀN TOÀN
HỢP LÝ
From: Thich
Le-Tho: thichletho@yahoo.com
Sự quan tâm của
quí vị về nhân cách của Tu sĩ Phật giáo, cũng như hướng giáo dục trong
nhà Thiền quả là đáng kính trọng. Bởi những điều ước muốn của chư Phật
Tử là được tiếp xúc với một tu sĩ nào đó thì phải có đủ phẩm chất đạo
đức và học lực, chứ không thể chỉ biết cầu an hay cầu siêu. Nhưng hiện
nay, có thể nói số lượng đào tạo ra không kịp cho nhu cầu thực tế của
xã hội. Ấy vậy mà còn bị hao hụt do có một số ít bị thối hóa biến
chất, chạy theo vật chất, làm mất đi bản chất “phục vụ chúng sinh là
cúng dường chưa Phật” hay Bậc xuất gia là thầy của trời và người.
Nếu tất cả điều
lấy những khẩu hiệu đó để sống cho tốt đạo đẹp đời thì người Phật tử
nói riêng và chúng sinh hạnh phúc biết mấy! Làm gì có chuyện đề nghị
thêm 4 tiêu chuẩn:
Đề xuất về tiêu
chuẩn xuất gia:
-Tuổi đời trên
18.
-Trình độ học
vấn: 12/12, tú tài trở lên.
-Trí lực, thể
lực tốt.
-Đã có quan
tâm, nghiên cứu về Phật pháp trước khi xuất gia. (không biết gì về
Phật pháp thì xuất gia theo lý tưởng gì?).
Thực ra, sự
chuẩn hóa trong Tăng đoàn là rất cao. Từ việc chọn lọc tướng mạo và
thân thế, và cho đến trí lực…có thể nói trên cả tuyệt vời để trước khi
thành một vị Đại Đức, phải được kiểm tra:
1. Có phải là
quan trốn đi tu không?
2. Có phải là
người trốn nợ không?
3. Ngươi có
phải là đầy tớ trốn chủ không?
4. Ngươi có
phải là đàn ông không?
5. Đàn ông mà
có bệnh cùi hủi, ung thư, ghẻ lở, lao phổi, tiểu đường không?
6. Tuổi đủ 20
chưa?
7. Y bát có đủ
không?
8. Cha mẹ có
cho phép chưa?
9. Pháp danh
ngươi là gì?
10. Hòa thượng
của ngươi hiệu gì?
Ngoài ra còn
một số câu hỏi phụ trước khi chấp nhận người xuất gia trở thành thanh
viên của Tăng Đoàn (Giáo hội, danh xưng hiện nay).
- Nhà ngươi có
bị tật nguyền không?
- Nhà ngươi có
phải là Tặc tâm xuất gia không?
- Có Giết cha
không?
- Có Giết mẹ
không?
- Giết A La Hán
không?
- Có Gây thương
tích cho Phật không?
- Có phải là
Phi nhân không?
- Có phải là
Súc sinh không?
- Có phải là
bán nam bán nữ không?
Sau khi
đắc giới, vị tân Tỳ kheo ấy, suốt
thời gian 5 năm đầu phải y chỉ nơi một vị Thượng tọa Luật sư (vị Tỳ
kheo thông hiểu giới luật) để học tập cho am tường cac bổn phận trách
nhiệm cũng như những điều tác thành tư cách của một Tỳ kheo, tức là am
tường các học giới, hiểu rõ thế nào là danh, chủng, tánh, tướng; thế
nào là khai, giá, trì, phạm; thế nào là khinh trọng và thông thạo các
pháp Yết-ma về lý thuyết cũng như thực hành.
Một trong những bổn phận người xuất gia là tục Phật Thánh lưu, tiếp
dẫn hậu lai, báo Phật ân đức. Muốn thực hiện bổn phận ấy, vị Tỳ kheo
phải có đủ tư cách làm thầy. Do đó, Phật quy định Tỳ kheo phải đủ
10 hạ,
Tỳ kheo ni phải đủ 12
hạ mới được thu nhận đệ tử, độ người xuất gia,
và trước khi độ người xuất gia, phải được Tăng thông qua với pháp
Yết-ma súc chúng. Nếu Tăng thấy chưa đủ tư cách thâu nhận đệ tử xuất
gia, dù người ấy đã đủ tuổi hạ, thì cũng không được tự tiện độ người
xuất gia. Nếu làm thì phạm Ba-dật-đề .
Dù bất cứ lúc
nào, ở đâu, và dù là theo hệ phái nào. Vi phạm quy định ấy cũng đồng
nghĩa với sự làm tổn thương đến phẩm chất và quyền lực của Tăng già,
đó là dấu hiệu suy đồi của chánh pháp.
Đấy, những qui
định về một tu sĩ đã có hẳn hòi như vậy từ thời đức Phật chứ phải đâu
một tăng đoàn vô tổ chức.
Vậy tại sao
hiện nay vẫn có những tu sĩ không đủ tiêu chuẩn? chẳng qua chỉ là cách
làm ra sao mà thôi.
Cho nên thời
gian qua có một số bài viết của Hoàng Chương, Trinh Xuan Luc và Tâm
Trụ…tôi rất là đồng tình. Mặc dù chúng ta biết, cuộc sống bao giờ cũng
có 2 mặt-bởi bản chất của con người là phức tạp. Nhưng sự phức tạp kia
càng gia tăng thì đáng lo ngại lắm chứ! Trước đây, Vua A-dục đã làm
một cuộc thanh lọc nhằm giúp cơ thể của tăng đoàn trở nên tráng kiện.
Thiết
nghĩ, nếu chính phủ không làm được, thì chính
người Phật tử hãy tẩy chay những ông thầy quan
liêu, vô cảm, thiếu hiểu biết về Phật pháp và phẩm chất đạo đức của
một tu sĩ…nên những bài viết nói
thẳng và không ngại va chạm cũng là thiện chí rất đáng quí.
18.10.2007
Lệ Thọ
HÃY TRỒNG NHIỀU HOA
THƠM ĐỂ LẤN ÁT CỎ DẠI
Thich Le-Tho
<thichletho@yahoo.com >
Thật tình mà
nói, điều của quí vị lo không phải chỉ có bây giờ, mà đời nào cũng có.
Tuy nhiên, hiện nay có số đó đã lan tràn, làm đau đầu những người có
trách nhiệm, nó giống như căn bệnh tham nhũng đang hoành hành bên
ngoài. Nếu không ra sức dẹp nó đi, thì Tham nhũng sẽ là hố chôn chế
độ. Đồng thời, trong giáo pháp không được đề cao phẩm hạnh và giới đức
thì đạo Phật cũng sẽ biến mất khỏi cuộc đời này.
Những điều của
quí vị thấy và nghe tôi cũng đã được phản ảnh rất nhiều: "….Quí
thầy ở trong chùa nên không hay biết, chúng con là Phật tử, hàng ngày
tiếp xúc với nhiều thành phần trong xã hội. Nên khi quí thầy cô nào bị
khiếm khuyết về phẩm hạnh, thì họ liền kêu chúng con nói giọng mĩa
mai, thầy của mi đó, tu mà vậy…những câu nói đại loại như vậy nghe đầy
tai, và lúc đó nếu biết độn thổ thì đã làm vì tuổi nhục và xấu hổ… "
Thưa quí vị,
kính Phật trọng tăng, nhưng phải là những vị tăng như Phật chứ không
thể nào chỉ có hình thức tăng (Tăng là một tập thể hòa hợp và thanh
tịnh) cho nên không thể "đàn áp" Phật tử là phải tôn kính. Trong khi
những vị tăng khiếm khuyết đó chưa bằng ai thì lấy gì xác định mình là
thầy của Trời và người??? làm thầy của Linh Mục, hay Mục sư đã khó rồi
huống hồ là thầy của vị giáo chủ của họ???
Hậu quả để xãy
ra càng lúc càng nhiều người thiếu phẩm hạnh là một phần nào trách
nhiệm của chính phủ; bởi họ đã bao che cho một số quen thân, tạo nên
một sự ỷ lại và từ đó sống buôn thả, không muốn nói là tệ hơn người
thế tục. Nếu có dịp về Đồng Tháp, hỏi xem tỉnh hội Phật giáo ở đó ra
sao? Đến nỗi người ta gọi là "Tứ Quái" để thay cho câu
tứ đỗ tường. Vậy mà vẫn được chính quyền tỉnh phù phép cho làm những
nhiệm vụ Phó ban thường trực, hoặc chánh thư ký. Văn phòng 2 biết họ
hư đốn, nhưng vẫn phớt lờ chấp nhận cho họ lãnh đạo, nắm vận mạng Phật
giáo tỉnh Đồng Tháp. Chuyện hết sức lại khôi hài là mấy tháng qua Ban
trị sự hoạt động nhưng không có con dấu??? (Con dấu do nhiệm kỳ trước
giữ, vị họ không muốn những người hư hại nắm giữ con dấu sẽ làm khổ
tăng ni và Phật tử)
Một tổ chức cấp
tỉnh mà như vậy thì có phải là tiếp tay cho cái xấu ác, bất thiện được
dịp lan tràn, gây nên nhũng nhiễu cho quần chúng và Phật tử? Hành động
đó có phải là đang hủy diệt Đạo Phật không? Đất nước này Việt Nam và
chư Phật tử sẽ sống và tu tập theo cái gì đây? Và thế hệ tăng ni trẻ
sẽ tu học hay bắt chước tiền nhân?
Nêu lên một vài
sự thật đau lòng, để cho thấy sự xuống cấp của Tăng ni không phải đơn
thuần mà cả một chuỗi phản ứng của xã hội tác động vào.
Một lần tôi đi
sang Đài Loan, vì đôi giày La-hán chật quá, tôi phải để quay ngoài gót
chân, thì liền có một vị Phật tử đến chấp tay chào và nét mặt nghiêm
nghị chỉ vào đôi giày, mang như thế là làm xấu đi hình ảnh của Tăng
sĩ. Nhân đó tôi vào một cái shop lần lược thử hỏi mua thuốc lá họ từ
chối mà không cần lời lẽ lịch sự và tôi chỉ sang những thực phẩm mặn,
họ nhìn tôi như một con quái vật! Sau đó tôi xin lỗi và nói chỉ đùa,
nhưng họ vẫn chưa cười nỗi. Hèn gì, Phật giáo Đài Loan, ông thầy nói
ra là như thánh phán!
Tôi nghĩ, Phật
tử Việt Nam ai cũng mạnh dạn làm thế thì sẽ hạn chế được nhiều vị thầy
không đáng kính. Trong luật cho phép người Phật tử đắc quả Tu đà hoàn
được phép cữ tội của một vị thầy; một giai thoại tại Ấn độ, chư tăng
có những quan điểm bất đồng, ông Cấp-cô-độc đã "cấm vận"-không cung
dưỡng thực phẩm thuốc men…nhờ vậy mà hòa hợp và thanh tịnh.
Thưa quí Phật
tử, các vị cũng là một trong tứ chúng, nên trách nhiệm của quí vị gìn
giữ Phật pháp và "quyền lợi" phải được giáo lý hay, vị thầy tốt để
thân cận học pháp. Nên sự lên tiếng của các vị là hành động thiện,
giúp Phật pháp cửu trụ lâu dài. Chứ không, đạo Phật biến mất khỏi cuộc
đời này không phải vì ma vương, tôn giáo đối nghịch và càng không phải
do thể chế chính trị nào, bởi bằng chứng hiện nay Phật giáo Ấn độ đã
bắt đầu hồi sinh! Đạo Phật là thế, như biển cả bao la, dung chứa mọi
dòng sông. Cũng vậy, giáo lý của Ngài không bao giờ kỵ Thiên chúa, Tin
Lành, Hồi giáo hay Tư bản, cộng hòa, cộng sản gì hết, tất cả điều là
đối tượng cần được giải thoát giác ngộ. Vì đức Phật tuyên bố, "Ta là
Phật đã thành còn chúng sinh là Phật sẽ thành".
Vài hàng kính
trao đổi cùng quí Vị.
18.10.2007
Lệ Thọ

  [BANTIN]
|