Giải
Nobel lạ
lùng
Ngô Nhân
Dụng
Ông
Norman
E.
Borlaug
mới qua
đời
tháng
trước.
Ông là
người Mỹ
được
tặng
giải
Nobel
Ḥa B́nh
năm
1970,
sau Mục
Sư
Martin
Luther
King Jr.
(1964)
và một
chục
người Mỹ
khác.
Borlaug
là một
cậu bé
nhà nông
ở vùng
Trung
Tây
(Midwest),
lúc lớn
lên được
bố dẫn
đi thăm
thành
phố
Minneapolis
cậu ngạc
nhiên v́
lần đầu
tiên
trông
thấy
người
đói,
những
người Mỹ
đói đang
đi xin
ăn. Từ
đó
Borlaug
bị ám
ảnh, cứ
nghĩ
phải làm
sao giúp
người ta
khỏi đói.
Cậu học
về thực
vật,
nông
nghiệp
và cố
gắng gây
giống từ
những
loại lúa
ḿ khác
nhau để
tạo
những
giống
lúa mới,
có hiệu
năng cao
hơn và
tự chống
lại được
sâu, rầy.
Năm
1944,
sau khi
đă làm
công
việc
khảo cứu
trong
hăng
DuPont
để phục
vụ quân
đội
trong
thời
chiến,
Borlaug
đă bỏ
công ty
lớn này
ra đi,
từ chối
món
lương
tăng gấp
đôi, để
sang
Mexico
làm công
việc
nghiên
cứu t́m
giống
lúa ḿ
mới. Tại
đây, ông
làm việc
12 tiếng
một ngày
dưới
thời
tiết
nóng và
khô.
Mexico
đang bị
nạn đói
liên
tiếp
nhiều
năm
trước v́
sâu rầy
phá hại
mùa màng.
Borlaug
không
chỉ
nghiên
cứu
trong
pḥng
thí
nghiệm
mà đích
thân ra
ngoài
ruộng,
ông cầy,
bừa,
gieo hạt,
tưới bón,
theo dơi
hạt nẩy
mầm, chờ
lúa lớn
lên, thí
nghiệm
các thứ
phân bón
khác
nhau.
Sau mấy
năm
chính
ông đem
trồng
thứ lúa
mới có
kết quả
rơ ràng,
một thửa
ruộng có
thể gặt
được
nhiều
lúa hơn
giống
lúa cũ,
Borlaug
mới
thuyết
phục các
nông dân
Mexico
dùng thử
các hạt
giống
mới. Mấy
năm sau,
Mexico
không
c̣n nạn
đói mà
trở
thành
một quốc
gia xuất
cảng lúa
ḿ.
Borlaug
vẫn tiếp
tục công
việc
nghiên
cứu ở Ấn
Độ và
Pakistan,
ngay
trong
lúc hai
quốc gia
này đang
đánh
nhau.
Ông nói
rằng
loài
người
không
thể nào
có ḥa
b́nh nếu
người ta
c̣n đói,
và dần
dần nông
dân hai
nước này
cũng bắt
đầu
trồng
những
giống
lúa mới
và không
bị đói
nữa -
tuy
nhiên họ
vẫn tiếp
tục đánh
nhau vài
lần nữa!
Ông mất
vào ngày
14 Tháng
Chín vừa
qua,
chắc ít
có ai
nghe báo
đài loan
tin!
Sau một
đời cần
cù làm
việc,
Norman
E.
Borlaug
đă cứu
hàng
trăm
ngàn
người
khỏi
chết đói
và hàng
tỷ người
thoát
cảnh đói
khổ. Ông
xứng
đáng
được
trao
giải
Nobel
Ḥa B́nh,
mặc dù
người
lập ra
giải này
không có
ư tặng
cho
những
người có
công cứu
đói như
ông.
Trong di
chúc
viết năm
1895,
Alfred
Nobel
yêu cầu
giải này
đem tặng
cho
“người
nào đă
làm
nhiều
nhất hay
việc tốt
nhất để
xây dựng
t́nh
huynh đệ
giữa các
quốc gia,
hoặc
giải trừ
hay giảm
bớt quân
lực và
xây dựng,
phát
triển sự
tiến bộ
của ḥa
b́nh.”
Các ủy
ban
tuyển
lựa giải
Nobel
Ḥa B́nh
đă mở
rộng
thêm
tiêu
chuẩn ra
ngoài
những
điều ghi
trong di
chúc
trên và
tặng
giải cho
cả những
người
như ông
Norman
E.
Borlaug
hoặc ông
Al Gore
(2006)
một cựu
phó tổng
thống Mỹ
đă góp
công vận
động cho
phong
trào bảo
vệ môi
trường
sống.
Những
nhà
tranh
đấu cho
dân chủ
tự do và
nhân
quyền
cũng
được
trao
giải, v́
khi thế
giới
chắc sẽ
ḥa b́nh
hơn khi
quyền
làm
người,
quyền
công dân
được các
chính
quyền
tôn
trọng.
Mẹ
Theresa
được
trao
giải năm
1979 v́
những
công
cuộc bác
ái bà đă
theo
đuổi
suốt đời.
Tiêu
chuẩn
lựa chọn
càng
ngày
càng
được mở
rộng
thêm.
Nhưng
khi nghe
tin giải
Nobel
Ḥa B́nh
năm 2009
được
trao cho
Tổng
Thống Mỹ
Barack
Obama
th́ hầu
hết mọi
người
phải
ngạc
nhiên,
kể cả
ông
Obama
như ông
công
khai thú
nhận.
Ông
Michael
Steele,
chủ tịch
Ủy Ban
Quốc Gia
đảng
Cộng Ḥa
nói,
“Câu hỏi
mà người
Mỹ đang
đặt ra
là Tổng
Thống
Obama đă
thực
hiện
được
những ǵ
mà được
trao
giải?”
Cựu Tổng
Thống Ba
Lan Lech
Walesa
đồng ư,
“Sao mau
vậy?
C̣n sớm
quá. Ông
ấy đă
đóng góp
được ǵ
đâu? Ông
ấy mới
bước lên
sân
khấu,
mới bắt
đầu hành
động!”
Lech
Walesa
đă được
trao
giải
Nobel
Ḥa B́nh
năm
1983, mà
thường
một
người đă
lănh
giải ít
khi tỏ ư
nghi ngờ
việc
phát
giải cho
người
sau
ḿnh.
Tuy
nhiên
Walesa
vẫn được
tiếng là
người
chất
phác,
bộc
trực,
tính nết
một công
nhân thợ
điện.
Walesa
là một
thí dụ
cho thấy
ủy ban
tuyển
chọn
giải
Nobel
Ḥa B́nh
thường
t́m cách
dùng
giải này
gây tác
động
trên
chính
trị quốc
tế. Ông
được
trao
giải
trong
lúc đang
lănh đạo
công
đoàn độc
lập
Solidarnos
đối đầu
với đảng
Cộng Sản
Ba Lan.
Mọi
người
hiểu
việc
trao
giải cho
ông là
một lời
tán
thưởng
gửi tới
một nhà
tranh
đấu cho
tự do
dân chủ.
Đó cũng
là một
lư do
khiến
trong
những
năm qua
nhiều
người đă
đề cử
Ḥa
Thượng
Thích
Quảng Độ
để tặng
giải
Nobel
Ḥa
B́nh. Bà
Aung San
Suu Kyi
được
tặng
giải năm
1991
cũng v́
bà lănh
đạo công
cuộc
tranh
đấu cho
tự do
dân chủ
ở
Myanmar,
Miến
Điện và
đến giờ
vẫn bị
tù.
Năm
1975,
giải
được
trao cho
nhà bác
học
Andrei
Shakarow,
người đă
lên
tiếng
chống
chế độ
độc tài
Cộng Sản
ở Liên
Xô mà v́
thế bị
tù đầy.
Năm sau,
giải
được
trao cho
hai phụ
nữ đă
vận động
ḥa b́nh
ở Ái Nhĩ
Lan, t́m
cách
chấm dứt
cuộc nội
chiến ở
vùng
miền Bắc
nước
này. Năm
1984,
Giám Mục
Desmond
Tutu ở
Nam Phi
được
tặng
giải v́
công
tŕnh
tranh
đấu bất
bạo động
của ông
cùng dân
da đen ở
đây để
thay đổi
chế độ
kỳ thị
chủng
tộc. Năm
1989,
ngay sau
khi đảng
Cộng Sản
Trung
Quốc đàn
áp đẫm
máu các
sinh
viên,
công
nhân
biểu
t́nh ở
Thiên An
Môn,
giải
Nobel
Ḥa B́nh
được
tặng cho
Đức Đạt
Lai Lạt
Ma, một
cử chỉ
gián
tiếp lên
án chế
độ độc
tài ở
Bắc
Kinh.
Năm
1990,
giải
Nobel
Ḥa B́nh
cũng
được
tặng cho
ông
Mikail
Gorbachev,
chủ tịch
đảng
Cộng Sản
Liên Xô,
để tán
thưởng
ông đă
không
đưa quân
qua các
nước
Đông Âu
ngăn cản
phong
trào tự
do dân
chủ bùng
lên ở đó
trong
năm
1989,
như
những
người
lănh đạo
Liên Xô
đă làm
trong
những
năm 1956
ở
Hungary
và 1968
ở Tiệp
Khắc.
Walesa
cho rằng
việc
trao
giải cho
Tổng
Thống
Obama
chắc có
ư
“khuyến
khích”
ông tiến
tới các
hành
động cụ
thể sau
này.
Trong
quá khứ
mục tiêu
“khuyến
khích”
cũng
thường
được sử
dụng.
Nhưng
hành
động
khuyến
khích
của quư
vị trong
ủy ban
tuyển
chọn ở
Oslo
không
biết có
công
hiệu hay
không!
Năm
1971,
giải Ḥa
B́nh
được
tặng cho
Thủ
Tướng
Đức
Willy
Brandt,
v́ ông
là người
lănh đạo
đầu tiên
ở Tây
Đức đă
lên
tiếng
kêu gọi
ḥa giải
với Đông
Đức và
cả khối
Cộng Sản
ở Đông
Âu.
Chính
sách
Phương
Đông
(OstPolitick)
của ông
đi trước
các quốc
gia Tây
phương
khác, có
thể đă
tác động
trên
công
luận đưa
tới các
biến cố
ở Đông
Âu sau
đó hàng
chục
năm. Năm
1978,
thủ
tướng
Israel,
Menachem
Begin và
Tổng
Thống Ai
Cập
Anwar
Sadat
được
trao
giải Ḥa
B́nh sau
khi hai
nước kư
một ḥa
ước chấm
dứt
những
cuộc
chiến
tranh
kéo dài
suốt 30
năm; đây
là một
cử chỉ
khuyến
khích
các nước
Á Rập
khác làm
theo,
nhưng
không
thành
công.
Năm
1994,
các thủ
tướng
Shimon
Peres và
Ytzhak
Rabin
của
Israel
cùng
lănh tụ
Palestine
ông
Yasir
Arafat
được
tặng
giải để
khuyến
khích
hai dân
tộc tiến
đến ḥa
b́nh;
nhưng
tới nay
viễn ảnh
đó vẫn
c̣n xa
vời.
Không có
năm nào
mà giải
Nobel
Ḥa B́nh
bị chỉ
trích
mạnh như
năm 1973
khi ủy
ban ở
Oslo,
thủ đô
Na Uy,
trao
giải cho
hai ông
Henry
Kissinger
và Lê
Đức Thọ,
hai
người đă
đàm phán
trong
mấy năm
đưa tới
Hiệp
Định
Paris
kết thúc
chiến
tranh
Việt
Nam.
Người
chủ
trương
chấm dứt
chiến
tranh
Việt Nam
là Tổng
Thống
Nixon
c̣n
Kissinger
chỉ làm
theo
lệnh.
C̣n mọi
người
đều biết
Lê Đức
Thọ ăn
gian nói
dối khi
khẳng
định
rằng
quân đội
Bắc Việt
không có
mặt ở
miền
Nam!
Kissinger
đi lănh
giải
nhưng Lê
Đức Thọ
từ chối
v́ đảng
Cộng Sản
Việt Nam
vẫn tiếp
tục
chiến
tranh
cho đến
khi
chiếm
được
miền Nam
Việt Nam
mới
thôi.
Việc
trao
giải
Nobel
Ḥa B́nh
cho Tổng
Thống Mỹ
Barack
Obama
cũng là
một cử
chỉ mang
tính
cách
chính
trị.
Nhiều
người
coi đây
là một
cách bầy
tỏ thái
độ với
cựu Tổng
Thống Mỹ
Gorges
W. Bush,
một thái
độ không
thân
thiện
của
người Âu
Châu. Ủy
ban
tuyển
chọn gồm
5 người
do Quốc
Hội Na
Uy cử ra,
mà Quốc
Hội Na
Uy hiện
nay do
các đảng
tả phái
chiếm đa
số. Họ
muốn
chứng tỏ
ư hoan
nghênh
ông
Obama
khi ông
thay đổi
triết lư
ngoại
giao của
nước Mỹ,
từ xung
đột
chuyển
sang ḥa
hoăn.
Nhưng
nếu chỉ
tuyên bố
những
lời ḥa
hoăn và
đọc
những
băi diễn
văn kêu
gọi ḥa
b́nh mà
được
giải
Nobel,
trước
khi đạt
được
những
thành
tựu cụ
thể, th́
việc
trao
giải cho
ông
Obama sẽ
hạ thấp
giá trị
cả định
chế quốc
tế xưa
nay vẫn
được tôn
trọng
này.
Chính
ông
Obama đă
thú nhận
ông cảm
thấy
“không
đáng”
được
trao
giải.
Ông có
thể từ
chối
lănh
giải (như
Lê Đức
Thọ)
được
không?
Việc từ
chối sẽ
gây bất
lợi cho
cả nước
Mỹ! Khi
vị tổng
thống Mỹ
từ chối
một giải
Ḥa B́nh
th́ cả
thế giới
sẽ đặt
câu hỏi
không
biết
nước Mỹ
đang
toan
tính gây
chiến
với ai
mà ông
ta lại
sợ không
đi lănh
giải? Ủy
ban
tuyển
chọn ở
Oslo đă
đặt ông
Obama
vào một
t́nh thế
lưỡng
nan. Có
lẽ chưa
có ai
được
trao
giải
thưởng
mà lại
trở
thành
một nạn
nhân của
giải đó
như ông
Obama.
Và việc
trao
giải
chắc
chắn sẽ
không
ích lợi
ǵ cho
ông
Obama
trong
các cuộc
đấu
tranh
chính
trị nội
bộ ở Mỹ.
Dân Mỹ
có thể
bất măn
v́ thấy
“người
Âu Châu”
có ư gây
ảnh
hưởng
trên
chính
trị nước
Mỹ. Năm
1919
Tổng
Thống Mỹ
Woodrow
Wilson
được
tặng
giải
Nobel
Ḥa B́nh
sau khi
ông đề
nghị lập
Hội Quốc
Liên để
cho các
nước gặp
gỡ
thường
xuyên,
tránh
gây thêm
chiến
tranh.
Nhưng
sau đó
Thượng
Viện Mỹ
nhất
định
không
phê
chuẩn
việc gia
nhập tổ
chức
quốc tế
này, để
sau này
tổ chức
đó tan
ră.
Bây giờ
Tổng
Thống
Obama sẽ
bị cả
nước Mỹ
và cả
thế giới
nh́n vào
và thẩm
lượng,
không
phải với
tư cách
một
trong
nước Mỹ
không
thôi mà
c̣n tư
cách một
người
lănh
giải
Nobel
Ḥa B́nh.
Nếu ông
tỏ ra
cứng rắn
trong
trường
ngoại
giao,
thí dụ
đưa thêm
40,000
quân
sang
Afghanistan
như đang
được yêu
cầu, th́
người ta
sẽ chỉ
trích là
hiếu
chiến.
C̣n nếu
ông tỏ
ra mềm
mỏng,
với Iran
hay Cuba
th́ ông
sẽ bị
chỉ
trích là
không
làm đúng
trách
nhiệm
của một
vị tổng
thống mà
chỉ lo
bảo vệ
danh
tiếng
con
người
lănh
Giải
Nobel
Ḥa B́nh!
Ông
Obama ăn
nói rất
giỏi.
Đến ngày
sang
Oslo
lănh
giải
chắc ông
sẽ t́m
cách nói
sao cho
mọi
người
đừng
trông
đợi ở
ông
nhiều
quá! Có
thể ông
sẽ nhắc
đến một
câu tục
ngữ La
tinh để
làm vừa
ḷng cả
diều hâu
lẫn bồ
câu:
Muốn có
ḥa b́nh
phải
chuẩn bị
chiến
tranh!
(Si vis
Pacem
para
Bellum).