TS THÍCH NHẤT HẠNH
Lời ṭa soạn
Tạp chí Mindfullness Bell:
Dù cho nhiều người trong chúng ta đă đi theo Thầy và
phái đoàn tăng ni về Việt nam, ḿnh cũng thấy mọi chuyện
xảy ra sờ sờ trước mắt đấy, nhưng quả ư thật là khó hiểu
làm sao! Trong bài nầy chúng ta sẽ nghe chính lời của
Thầy, nói lúc vừa về Pháp, về các biến cố quan trọng
nhất trong chuyến đi và tầm ảnh hưởng có thể có trong
tương lai vào chính quyền Việt nam, cũng như vào tầng
lớp tăng ni và cư sĩ sở tại. Bằng phương cách thực tập
giản dị và giọng nói mạch lạc, Thầy đă đề nghị lên chính
phủ kế hoạch 6 điểm để chuyển hóa cách nhận thức quá ư
nông cạn về đạo Phật và sử dụng sức mạnh của tiền nhân
để giải đáp các khó khăn hiện tại. Chúng ta cũng chứng
kiến nhiều móc xích ràng buộc vào nhau giữa ṭa nhà tâm
linh và gốc rễ tây phương của chúng ta. Các bài thơ ở
đây, các mẫu chuyện ở đây, và các báo cáo về chương
tŕnh trợ giúp nhân đạo của Làng Mai sẽ đem chúng ta gần
lại hơn với gia tài tâm linh của chúng
ta, không phải với tư cách của
một người Á hay Âu, mà với tư
cách của một vị Bụt- sẽ- thành!
Việt dịch: Chân Hỷ Điền
Sẵn Sàng Rồi
Lúc phi cơ từ Việt nam về gần đến Pháp, sư chú Pháp Hữu
nói: “Con sẵn sàng về(Làng Mai) rồi, thưa Thầy”, tôi
liên tưởng đến cụm từ ’sẵn sàng chưa? Nếu tôi thực sự
sẵn sàng th́ tôi phải thấy khỏe khoắn cho dù ở Việt nam
hay về nhà bên Pháp. Nếu tôi không cảm thấy dễ chịu, tức
là tôi chưa sẵn sàng! Ba tháng ở Việt nam rất lâu nhưng
rất sâu sắc. Chúng ta cần một thời gian dài để tiêu hóa
những ǵ mắt thấy tai nghe để chúng có thể nuôi dưỡng
xương cốt và bắp thịt ta và sẽ trở thành một phần của cơ
thể ta. Chúng ta cần ít nhất 6 tháng để tiêu hóa hết các
kinh nghiệm của chuyến hành tŕnh đó.
Trước ngày đi, tôi cảm thấy tôi đă sẵn sàng trở lại Việt
nam rồi. Tôi biết sẽ gặp nhiều khó khăn, và gặp nhiều sự
việc ngoài dự liệu, nhưng tôi thấy tôi sẵn sàng đối đầu
với chúng. Tôi đă chuẩn bị câu thần chú thứ 5. Một cư sĩ
người Mỹ đă phát minh ra câu
thần chú thứ 5 nầy. Có nhiều
lần vợ anh có ư kiến trái ngược
với ư kiến của anh, y như sắp
sửa có giông băo lớn trong gia
đ́nh! Cho nên anh đă sáng
chế ra câu thần chú thứ 5 này:
“Vâng lệnh Bà!” Chúng tôi nghĩ chúng tôi sẽ phải đối đầu
với nhiều chướng ngại ở Việt nam, bởi v́ có nhiều người
trong guồng máy nhà nước không có cùng ư kiến với nhau!
Về Việt nam giống như chèo thuyền trên biển để tránh
sóng thần! Chúng tôi không để cho các trắc trở tạo thành
bất măn hay
tức giận! Cho nên chúng tôi
học chấp nhận mọi chuyện xảy
đến dù tốt dù xấu! Khi bạn đối
đầu với chuyện rất ư khó chấp
nhận, bạn nói: “Vâng lệnh Bà”.
Thế là xong!
Tôi cũng có niềm tin vào tổ tiên, vào các tổ sư. Họ đưa
đường chỉ lối cho tôi đi. Tôi đi với một trái tim trong
sáng, không dự án, không toan tính, không muốn sở đắc,
không giành quyền uy! Nếu tim bạn trong sáng, các bậc tổ
sư sẽ hướng dẫn bạn làm những ǵ
cần làm và khuyên bạn không
làm những ǵ không cần làm!
Tôi tin tưởng bạn cũng có niềm tin đó. Và nó sẽ giúp bạn
khi bạn đầu với khó khăn. Khi gặp trắc trở, dù lớn dù
nhỏ, bạn nên đặt hết niềm tin vào các tổ sư. Khi bạn có
trái tim trong sáng, không ẩn ư, không mưu mẹo th́ mọi
chuyện sẽ được suông sẻ. Điều đó có thật trong chuyến đi
vừa qua.
Chấp nhận những trắc trở ngoài dự
liệu
Nếu mọi sự việc đều tiến hành đúng kế hoạch th́ hay quá!
Nhưng thực tế th́ khác! Thí dụ như khi chúng tôi đến Hà
nội, chúng tôi yêu cầu chính quyền cho phép sử dụng
những tiện nghi rộng lớn có thể chứa 6 ngàn người. Ḿnh
nghĩ càng có nhiều người th́ sự chia sẻ thực tập càng có
hiệu quả lớn hơn. Nhưng chính quyền không cho phép.
Lúc đầu họ chỉ muốn cho chúng tôi giảng pháp trong phạm
vi nhà chùa! Nhưng v́ có nhiều thỉnh nguyện thư, nhiều
yêu sách, nên họ cho phép chúng tôi nói chuyện trước cử
tọa từ 300 đến 500 người, ít quá! Dù vậy, ít mà thành
hay, bởi v́ thính giả đi nghe là những thành phần có
ảnh hưởng lớn trong xă hội. Tỉ
như các nhà khoa học, học giả
và những thành phần nồng cốt
trong chính quyền. Vài trăm
người đi nghe như vậy có ảnh
hưởng lớn hơn cả vạn người
đi nghe. Mà có vạn người đi
nghe chúng tôi cũng không thể
tổ chức nỗi.
Phần đông cử tọa là những người lần đầu tiên trong đời
được nghe pháp thoại! Những bài pháp thoại hữu ích và
lành mạnh! Sau một buổi pháp thoại, có một học giả Việt
nam được nhiều người ngưỡng mộ, cho rằng ông từng nghĩ
đạo Phật là đạo tu khổ hạnh, là hành xác, là đè nén tâm
thần! Nhưng quan niệm của ông thay đổi sau khi nghe tôi
giảng làm cách nào đem hạnh phúc cho chính ḿnh, chính
đời ḿnh.
Những ǵ chúng tôi chia sẻ đă đáp ứng tức khắc vào các
nhu cầu sâu thẩm nhất của quần chúng. Mắt họ mở to! Tâm
họ rạng rở! Lần đầu tiên trong lịch sử, bài pháp thoại
tại Hà nội đă xé tan màn ảo tưởng, đă nói thẳng với giới
lănh đạo cả nước và đă chỉ đường cho phương hướng mới.
Bài pháp thoại đă thay đổi
đời họ, và thay đổi hướng nh́n
vào tương lai. Cho dù có vạn
người nghe đi nữa, tầm lợi ích
không thể lớn hơn thế ấy.
Trong chuyến đi, có nhiều hạt giống được vun trồng lần
đầu tiên vào mảnh đất mầu mỡ.
Một khi được gieo, hạt sẽ nẩy nở thành cây vững khoẻ và
sẽ tươi đẹp vô cùng. Các phật tử đi nghe pháp thoại cho
biết là họ rất hạnh phúc v́ cái họ cần là một đạo Phật
thực tiển, giúp họ giải quyết những khó khăn hàng ngày,
những trăn trở thực tại. Ở Trung hoa và ở Việt nam ngày
nay, theo đạo Phật đồng nghĩa với cầu nguyện, dâng hương,
mộ đạo hết ḷng hết dạ. Chỉ một số ít hiểu được cái cốt
lỏi quan trọng nhất của đạo Bụt, đó là giác ngộ và tuệ
giác. Nhiều vị Hoà thượng, Thượng tọa, Sư bà đă từng
60,70 tuổi đạo, nay có cơ duyên được xúc chạm lần đầu
tiên niềm hạnh phúc của Pháp. Họ thấy được tuệ giác thực
sự. Chúng ta phải khen ngợi sự cố gắng của họ đă giữ ǵn
đạo sống c̣n và truyền lại cho các thế hệ kế tiếp. Tuy
nhiên, giáo lư họ dạy khô khan quá. Thế hệ thanh thiếu
niên ngày nay không thực sự hài ḷng với cách dạy đạo
bằng lư thuyết xưa cũ nữa. Nhưng sau khi nghe chúng ta
giảng đạo Bụt theo phương pháp mới, họ bắt đầu
phục hồi niềm hoan lạc và đầy
ấp nhiệt t́nh trở lại.
Chính quyền gây nhiều khó khăn
Có một nhóm trong chính quyền, họ có đầu óc bức bách, sợ
hải, kỳ thị. Họ tạo ra không ít căm giận và phân hóa. Họ
không muốn Thầy về, nhưng họ chịu để Thầy về chỉ v́ có
sức ép từ bên ngoài muốn thấy nhân quyền được cải thiện.
Họ chỉ muốn Thầy giảng
đạo cho các bô lăo mà thôi.
Nhiều công an, cảnh sát thuộc bè cánh đó. Đây là thí dụ.
Khi Thầy giảng ở chùa Thiên Mụ, một trong những chùa đẹp
nhất nước, có 9000 người tham dự, dù ngồi dưới mưa!
Nhưng công an và các chức sắc địa phương đă ra lệnh cho
thầy cô các trường học phải tổ
chức học sinh đi cắm trại ngày
đó, như là một cách ngăn chận
học sinh tham dự buổi giảng
pháp! Xăo thuật tương tự như
thế đă lập lại từ nam ra bắc,
do nhóm ấy trong chính quyền. Nếu có quá
nhiều người tham dự hơn số họ dự liệu, th́ họ t́m cách
cắt giảm chỉ tiêu! Trong quá khứ, chính quyền đă từng
bức bách tăng sĩ và cư sĩ, không cho phép hội họp, không
được tự do đi lại. Lực lượng đặc nhiệm, gọi là “bảo vệ
tôn giáo”, đă từng gây không biết bao là xúc phạm và
phân hoá trong hàng ngủ cộng
đồng Phật giáo.
Nhưng bên cạnh đó cũng có nhiều người muốn Thầy về, họ
cho sự có mặt của Thầy sẽ đem lợi lạc cho đất nước. Họ
hi vọng nhóm chống đối sẽ thấy Thầy không phải là một đe
dọa, mà chỉ giúp cho Việt nam thôi. Sự hiện diện của
Thầy sẽ làm giảm bớt sợ hăi và kỳ thị trong họ. Tôi biết
rằng nếu tôi về với một trái tim trong sáng và đoan
chính, chúng tôi có thể tiếp xúc thẳng với quần chúng và
cho họ niềm tin. Nhưng tôi biết điều đó khó khăn lắm!
Cũng có nhiều người trong chính quyền
ủng hộ Thầy hết ḿnh, nhưng
họ không muốn xuất đầu lộ
diện, v́ sợ bị tác hại đến địa vị.
Ở Huế, B́nh định và ở Sài g̣n, chúng tôi cũng gặp khó
khăn tương tự. Có cả thảy 8 buổi nói pháp cho nhân viên
chính phủ, cho giới chính trị, và cho các nhân vật cao
cấp mà chúng ta không hề được phép tiếp xúc với. Họ mở
ḷng ra hết sức tốt đẹp. Sau cùng tôi gặp Thủ Tướng Phan
văn Khải và tôi đề nghị 6 điểm cho chế độ công sản xem
xét và thực tập. Tôi gợi ư rằng người cộng sản Việt nam
cũng có gốc rễ bám chặt vào văn hoá Việt nam, và Phật
giáo đóng một vai tṛ quan trọng trong văn hoá. Phật
giáo đă h́nh thành con người Việt nam và đă đóng một vai
tṛ quyết định trong các triều đại vua chúa ngày xưa khi
đất nước thống nhất. Phật giáo đă du nhập vào Việt nam
từ 2000 năm qua. Phật giáo không phải chỉ là một tôn
giáo, nó c̣n là tinh anh thâm nhập vào huyết quản của
người Việt chúng ta. Người Công giáo Việt và người Cộng
sản Việt cũng có Phật chất bên trong theo tinh thần đó.
Thắp nhang dâng lên bàn thờ tổ tiên trong nhà, bạn là
một phần của văn hoá Việt, đó không phải là mê tín. Đó
là truyền thống của cái tuệ giác hiểu biết rằng anh có
gốc rễ trong tổ tiên anh. Đạo Bụt không phải là một cái
ǵ ngoài
anh. Nó nằm ngay trong anh. Và mỗi người
trong chúng ta ai cũng nên có chiều hướng tâm linh. Đạo
Phật không nên bị khống chế, không nên bị theo dơi hay
ḍ xét. Chúng ta phải để người dân có tự do tối thiểu.
Có nhiều văn hoá khác nhau đă từng du nhập vào nước ta,
trong đó có đạo Khổng, đạo Lăo và đạo Phật. Rồi chúng
hài ḥa vào nhau để trở thành những thành tố của một
truyền thống văn hoá chung, một gia tài đạo đức chung
của đất nước. Viên chức chính quyền xuất thân là Phật tử
phải biết làm mới đạo Bụt và biết áp dụng tuệ giác đạo
Bụt để giải quyết thỏa đáng các nhu yếu của quần chúng.
C̣n những người lănh đạo xứ sở cần phải đi tiên phong và
đáp ứng tức khắc các nhu cầu quần chúng thay
v́ dùng giáo điều để cai trị. Nếu hai phía
đều làm tốt được như vậy th́ mọi người chung lưng chung
sức làm việc cho tương lai một Việt nam tươi sáng.
Nếu bạn la to chống đối họ, th́ đó chỉ là chiến tranh,
sẽ không c̣n truyền thông nào hết. Chúng tôi có thể bàn
thảo những khó khăn, những trở ngại với chính quyền v́
chúng tôi không muốn kết án hay phán xét họ.
Thay vào đó chúng tôi mở
cánh cửa của truyền thông và
của phát triển.
Bởi vậy cho nên quần chúng trong nước cần nên suy gẫm,
và cần chuyển hóa. Giới cư sĩ và tăng sĩ có thể cần 5
năm hay lâu hơn để canh tân đạo Bụt, t́m hiểu và thực
tập các pháp môn mới. C̣n phía chính quyền có thể thời
gian chuyển đổi sẽ lâu hơn nhiều, thử chờ xem!
Đi trong Tự do
Sau 39 năm lưu đày xa đất mẹ, niềm mong ước thực sự và
duy nhất của tôi là đi bằng những bước đi thực sự cho tự
do. Nhưng nếu tôi chưa sẵn sàng th́ các bước chân của
tôi sẽ không có tự do. Nhiều năm qua, khi tôi đi khắp
nơi trên thế giới, tôi tự huấn luyện ḿnh đi sao cho có
an lạc. Bước đi trên đất mẹ cũng giống bước đi ở đây
trên đất của nước Pháp. Và ở đây tôi cũng c̣n bước đi
như tôi bước
trên đất Việt nam. Tất cả đều
tùy thuộc ở chỗ là tôi đă sẵn
sàng chưa? Một bước tự do ở
Việt nam cũng là một bước tự
do ở Âu châu hay Mỹ châu. Bởi vậy đất mẹ
của tôi cũng theo bước chân tôi về nhà. Không hề có sự
phân biệt không gian.
Với từng bước chân, bạn tiếp xúc với nhà bạn ở
khắp chốn.
Ở Việt nam người ta than với tôi: “Thầy, Thầy vừa về sau
40 năm ly hương và Thầy chỉ ở lại có ba tháng. Sao Thầy
không ở lại đây với chúng con lâu hơn?” Như vậy họ c̣n
kỳ thị. Nếu tôi không ở Âu châu trong 40 năm th́ ba
tháng có giá trị ǵ đáng kể đâu? Qua không gian và qua
thời gian, chúng ta nh́n thấy và hiểu nhiều về con người
và đất nước
Việt.
Bởi vậy khi trở về, ḿnh thực sự gần Việt nam hơn nữa và
có cơ hội hiểu thấu đáo hơn nữa.
♦