|
Đức Thầy Độ Ông
Thầy Kiện Dậu
(*)
*
Năm Canh Thìn 1940, người Pháp dời Thầy
về làng Nhơn Nghĩa, Cần Thơ, lưu trú tại nhà ông Hương bộ Võ Mậu Thạnh
ở rạch So Đủa. Nơi đây xưa kia là một vùng dân cư thưa thớt thì nay
lại đông đúc. Ghe xuồng đổ xô lại nhà ông Hương bộ không ngớt. Lúc nào
người ta cũng tới lui tấp nập, kẻ nhờ Ngài cho thuốc cho bùa để trị
bịnh, người đến nghe thuyết pháp và phát nguyện quy y.
Lúc ấy cô giáo Sang, vợ ông thầy kiện
Dậuđang mắc bịnh phổi khá nặng, đã chạy chữa khắp nơi mà không thuyên
giảm chút nào. Về thấy bịnh vợ quá nặng, nên Luật sư Mai Văn Dậu mới
đưa bà qua Pháp để trị bịnh. Nhưng ông càng thất vọng hơn vì 6 ông Bác
sĩ tài giỏi của Pháp cũng không trị được hết bịnh của vợ ông' Lúc bấy
giờ bà mới bàn với chồng: "Thôi ông đem tôi về nước đi. Bịnh tôi chắc
phải chết chớ không sống được. Thà về chết tại nhà để cho có đủ thân
bằng quyến thuộc, chớ tôi không thể nào mạnh nổi đâu ông à!"
Thế là ông thầy kiện Dậu đưa vợ về quê
hương. Bấy giờ bà con lối xóm đến thăm thấy bịnh bà quá nặng nên có
người mách nước rằng tại nhà ông Hương bộ Thạnh ở Xà No có ông đạo
linh lắm, từ khi về đây đến giờ, ông Tư đã cứu không biết bao nhiêu
người thoát chết. Có nhiều bịnh Bác sĩ Đông Y đều bó tay nhưng đem đến
ông Tư thì khỏi bịnh một cách dễ dàng. Ban đầu cô giáo Sang không tin,
nhưng rồi nghe quá nhiều người đồn đãi nên cô quyết định đến nhờ Thầy
trị bịnh. Nhưng biết ý chồng mình là người theo Tây học sẽ không bao
giờ đồng ý và cho đi đến các ông Đạo chạy chữa theo kiểu cách mê tín,
ông chỉ tin tưởng tuyệt đối vào khoa học, không tin vào thế lực thần
quyền. Thế nên thừa lúc ông đi vắng bà mới kêu gia nhân đưa bà đi Xà
No để gặp Đức Thầy.
Đi đến nơi, họ bồng bà lên đặt tại bộ
ván giữa nhà, lúc đó bà chỉ còn hơi thở yếu ớt. Người nhà cầu xin Đức
Thầy trị bịnh cho bà, Thầy bảo:
- Ở Pháp 6 ông Bác sĩ đã chạy rồi, bây
giờ tôi đâu có thuốc gì mà nhờ tôi trị.
Nói thế nhưng Ngài cũng từ bi vào trong
múc một ly nước lạnh đem trao cho cô giáo Sang và bảo:
- Cô hãy uống 1/4 ly nước này đi, còn
bao nhiêu đem về uống thêm thì hết chớ không sao đâu.
Cô giáo Sang tiếp ly nước, uống xong cảm
thấy trong người khoẻ mạnh rất nhiều. Cô mừng rỡ tạ ơn Thầy rồi tự
mình đi xuống thuyền chớ không cần phải bồng ẵm như lúc nãy.
Khi được mạnh hẵn bà mới kể lại chuyện
này cho ông thầy kiện nghe. Chẳng những không tin, ông Dậu còn bài bác
nữa. Mẹ ông mới bảo: "Ông Tư Hoà Hảo là vị Phật lâm phàm để cứu dân độ
thế, con khong nên bài bác mà có lỗi với bè trên. Hãy nghe lời mẹ đến
đó để tạ ơn Ngài, vì Ngài đã cứu tử cho vơ con.
Để tỏ ra người biết phải trái nghĩa
nhân, ông thầy kiện không dám cãi lời mẹ. Hôm sau ông cho người chèo
thuyền đưa mình đến gặp Đức Thầy. Thật ra ý của ông thầy kiện là ngoài
chuyện làm vừa lòng mẹ mình, ông còn muốn biết rõ ông Đạo này tài đức
ra sao mà người ta tấp nập đến quy y và không tiếc lời ca tụng.
Trước khi đi ông có làm một bài thơ với
chủ đích bài bác Đức Thầy và những gì mà ông cho là mê tín dị đoan.
Khi xuống ghe ông đã đọc đi đọc lại và học cho thuộc lòng rồi lấy hộp
quẹt đốt bài thơ ấy đi xong vói tay ra cửa bỏ tàn xuống sông.
Khi đến nơi, Đức Thầy nhìn ông thầy kiện
Dậu rồi cười mà nói rằng:
- Trước khi đi đến đây ông có làm một
bài thi cho tôi.
Vừa nói Ngài vừa đưa bài thi cho ông
thầy kiện xem và hỏi:
-Ông nhìn xem có phải bài thi này
không?
Ông Luật sư Dậu tái mặt đi vì bài thi đó
ông đã đốt bỏ xuống sông lúc nãy mà bây giờ lại nằm trong tay Đức
Thầy. Cũng chính nét chữ và lời văn của mình quả thật không sai. Vì
quá kính phục Đức Thầ nên sau khi nghe thuyết pháp xong, ông thầy kiện
Dâu lỉền phát nnguyện quy y theo Đức Thầy ngay.
(Theo lời kể của ông Trần Minh Quang)
CHÚ THÍCH:
(*) Thầy kiện Dậu tức Luật sư Mai Văn
Dậu quê ở Long Xuyên, du học tại Pháp và đỗ bằng Cữ Nhân Luật. Năm
1940 ông quy y theo PGHH, hoạt động với Đức Thầy và được cử làm Chánh
Văn Phòng. Năm 1947 đại diện PGHH trong Ban Hoà Giải "xô xát" giữa
PGHH và Việt Minh ở miền Tây, ông có mặt tại Kinh Đốc Vàng ngày
16-4-1947 khi Đức Thầy bị Bửu Vinh (VM) ám hại tại đây. Về già , ông
trở về Ô Môn cất am chuyên lo tu hành cho đến khi mất.

  [BANTIN]
|