Nhân 13 năm ngày giỗ Phùng Quán (22-1-1995 – 22-1-2008)
sắp tới, giữa tháng 10-2007, NXB Văn Nghệ đă phát hành một
lúc 2 ấn phẩm văn học rất ấn tượng với bạn đọc: Phùng
Quán c̣n đây! và Tôi đă trở thành nhà văn như thế
nào.
Phùng Quán c̣n đây ! là di cảo của Phùng Quán và những hồi ức,
bài viết của các đồng nghiệp bạn bè về con người, tác phẩm
Phùng Quán do chị Vũ Bội Trâm, vợ anh Quán, và tôi sưu
tầm, biên soạn. Sách dày 360 trang, b́a cứng rất sang
trọng. Để đáp ứng mong ước của nhiều bạn đọc mến mộ Phùng
Quán, NXB Văn Nghệ c̣n tặng kèm theo sách một đĩa CD
Phùng Quán đọc thơ, gồm 16 bài thơ hay nhất của Phùng
Quán như “Chống tham ô lăng phí”, “Lời mẹ dặn”, “Đêm Nghi
Tàm đọc Đỗ Phủ cho vợ nghe”, “Say”… với giọng đọc cuốn hút
thân quen của chính nhà thơ ở trên Cḥi Ngắm Sóng. Cuốn
băng thu trên Cḥi Ngắm Sóng năm nào do Nguyễn Thanh Trà,
một người Việt ở Cộng hoà Liên bang Đức cung cấp. Nghe lại
giọng Phùng Quán đọc thơ sau 12 năm vắng tiếng anh, tôi đă
khóc như một đứa trẻ. Tôi thầm cám ơn chị Thanh Trà lắm
lắm.
Tôi đă thành nhà văn như thế nào là cuốn hồi kư
xúc động của Phùng Quán viết trong những năm cuối đời, mà
vợ nhà thơ đă t́m thấy trong di cảo anh để lại. Cuốn hồi
kư chỉ mới kể về bước ngoặt cuộc đời, từ anh bộ đội kéo
phông màn cho đoàn Văn công Quân Khu 4 đến những tháng ở
ngôi nhà của
Văn nghệ Quân đội số 4 Lư Nam Đế, Hà
Nội, gặp nhà văn Vũ Tú Nam, trong một tháng đă viết tiểu
thuyết
Vượt Côn Đảo và trường ca
Tiếng hát
trên địa ngục Côn Đảo. Cuốn hồi kư Phùng Quán viết dở
ấy kể chi tiết từng ngày, từng ư nghĩ gồm 14 chương, với
208 trang sách rất cuốn hút người đọc. Với cách kể chuyện
tài hoa, dí dỏm, chân t́nh, cuốn sách lôi cuốn bạn đọc từ
trang đầu đến trang cuối. Cuối sách c̣n có bài viết cảm
động của chị Vũ Bội Trâm, vợ nhà thơ kể chuyện đă phát
hiện ra tập bản thảo trong di cảo của chồng, rồi cặm cụi
chép biên tập cuốn hồi kư như thế nào. Tôi biết để có hai
cuốn sách quư này, chưa kể người biên soạn, sưu tầm, các
biên tập viên NXB Văn Nghệ đă âm thầm đi nhiều nơi, gặp gỡ
nhiều người để xác minh nguồn tư liệu gốc, đă bàn luận
cùng các tác giả từng câu từng chữ để có những trang sách
trung thực nhất gửi đến bạn đọc.
Trước hai tập sách này, năm năm qua, đă có 4 cuốn sách của
Phùng Quán và viết về Phùng Quán được bạn đọc người Việt
trong và ngoài nước đón nhận nồng nhiệt:
Thơ Phùng
Quán, Phùng Quán - Ba phút sự thật,
Trăng Hoàng
cung,
Nhớ Phùng Quán. Hai cuốn sách mới
Phùng Quán c̣n đây! và
Tôi đă trở thành nhà văn
như thế nào cung cấp thêm cho bạn đọc những cảm xúc
mới, những h́nh ảnh mới về cuộc đời và tác phẩm của Phùng
Quán mà trước đó chưa phát hiện ra, làm cho bức chân dung
Phùng Quán trong chúng ta càng lấp lánh hơn, sâu sắc hơn
và gần gũi hơn.
Trong sách
Phùng Quán c̣n đây!, trả lời phỏng vấn
của báo Ấp Bắc trong chuyến đi Tiền Giang tháng 7-1988,
nhà thơ Phùng Quán đă nói: ”
Tất cả những ǵ đời tôi đă
nếm trải để chất đầy một thế kỷ sống… Tôi tưởng chừng ḿnh
như không có tuổi thơ và không có cả tuổi thanh niên. Tuổi
thơ tôi là một tuổi thơ nghiệt ngă. Và tuổi thanh niên lại
càng nghiệt ngă hơn” (tr. 9-19). Trả lời câu hỏi
“Nhân cách nhà thơ theo anh quan niệm”, Phùng Quán khẳng
khái: “
Không bao giờ được đổi giọng. Viết ngay và viết
thẳng. Ngay thẳng thuỷ chung từ ḍng đầu đến ḍng cuối”.
Đó là sự thật của tư cách, nhân cách văn chương Phùng
Quán.
Trong phần
Di cảo Phùng Quán, tác giả đă viết rất
xúc động về Tào Mạt, Bùi Minh Quốc. Anh gọi nhà thơ Bùi
Minh Quốc là “người lính xích hầu” của cách mạng (tức
người lính đi đầu trong đoàn quân ra trận). “
Sự tích
anh hùng và bi tráng của vợ chồng anh và đứa con gái nhỏ
đầu ḷng của anh đă trở thành vinh danh cho tất cả các nhà
thơ chúng tôi, đă thay mặt cho tất cả những người làm thơ
trên đất nước này, báo cáo với Nhân Dân và Tổ Quốc ḿnh
rằng: Những nhà thơ chúng tôi không phải chỉ có biết làm
thơ. Khi Tổ Quốc kêu gọi, chúng tôi sẵn sàng dâng hiến
mạng sống của ḿnh, hạnh phúc của gia đ́nh ḿnh, và tất cả
những ǵ tốt đẹp nhất của cuộc sống riêng tư cho sự sống
c̣n và vận mệnh của Tổ Quốc” (tr. 26). Phần
Di
cảo… c̣n có những hồi ức, kỷ niệm của Phùng Quán về
đồng chí, đồng nghiệp, những câu chuyện kể bên chiếu rượu
được tập hợp chung trong cái tựa đề “Miên man nhớ lại”.
Qua những câu chuyện về anh hùng Lâm Uư hết đạn, lao vào
ôm tên lính Spahis của Pháp cao lớn lăn xuống sông Kiến
Giang d́m chết hắn, chuyện chép thơ Hoàng Cầm vào báng
súng, chuyện người anh kết nghĩa Thanh Tịnh... người đọc
càng thấy rơ hơn tính cách Phùng Quán: luôn sống v́ dân v́
nước, sống có t́nh có nghĩa với bạn bè, đồng đội…
Phần “Chuyện Phùng Quán” gồm 58 hồi ức, bài viết về tác
phẩm Phùng Quán và thơ tặng Phùng Quán của rất nhiều nhà
văn, nhà thơ đạo diễn điện ảnh, nhà báo, cả tiến sĩ toán
học…, như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Huy Thành, Nguyễn Trọng
Huấn, Nguyễn Khải, Ngô Văn Phú, Lê Huy Quang, Nguyễn Bùi
Vợi, Hoàng Vũ Thuật, Nguyễn Quang Thân, Bùi Minh Quốc,
tiến sĩ toán học Nguyễn Xuân Tấn... Đây là những bài viết
xúc động thấm đẫm t́nh người, t́nh đời. Mỗi bài viết đều
đóng góp một khía cạnh mới trong cách sống, cách ứng nhân
xử thế của Phùng Quán. Hoàng Phủ Ngọc Tường gọi Phùng Quán
là “
người không quên lời mẹ dặn”. Nhờ Hoàng Phủ
mà ta biết được trong một chuyến thăm Vĩnh Linh, nơi địa
đầu giới tuyến 17, khi đến ruộng dưa hấu, bổ trái dưa trên
trảng cát cháy bỏng, Phùng Quán đă cúi rạp ḿnh “lạy dưa”
v́ cảm khái trước sự cống hiến lớn lao cho con người” của
một loài cây trái. Đọc hồi ức của Hà Nhật, bạn chí cốt của
Phùng Quán, ta mới biết sau năm 1954, Phùng Quán đă từng
đi thi Đại học Tổng hợp Văn, nhưng không đậu. Rồi những
ngày sau vụ
Nhân văn-Giai phẩm ấy, cái tên Phùng
Quán làm ai cũng ngại tiếp xúc, nên đi ở trọ đâu anh cũng
phải đổi tên. Thậm chí bà mẹ nuôi Tưởng Dơi ở Nghi Tam,
cho đến khi chết vẫn không biết rằng đứa con nuôi rất đỗi
yêu thương của ḿnh chính là “tên” “Phùng Quán Nhân văn
phản động”. Bà chỉ biết (cho đến khi nhắm mắt), thằng con
nuôi ấy tên là Quân (tên Quân sau này có con trai Phùng
Quán lấy đặt tên cho con trai là Phùng Quân). Đọc bài viết
của Châu Diên ta mới hay, ngay năm 1955 đă có bài viết của
một “nhà nghiên cứu tâm lư giáo dục” đánh trực diện vào
tiểu thuyết
Vượt Côn Đảo của Phùng Quán. Ông cách
mạng giáo dục ấy “phê b́nh” rằng, tác phẩm này của Phùng
Quán có nội dung phiêu lưu, anh hùng cá nhân, rồi kết luận
đó là một tác phẩm độc hại v́ không có tính tư tưởng cao.
Trong lúc đó
Vượt Côn Đảo được toàn quân, toàn
dân đón đọc và được Hội Nhà văn trao giải thưởng... Đọc
những bài viết của bạn bè về Phùng Quán, ta mới hay, mỗi
lần giỗ Phùng Quán, cả nước có tới năm bảy chỗ nấu giỗ. Đó
là sức trường tồn của một tên tuổi.
Phùng Quán là một nhân cách, một tài năng được đặc biệt
quư trọng và ngưỡng mộ nên, dù anh mất đă 12 năm rồi,
nhưng ngày càng có nhiều thêm những hồi ức, những bài viết
của mọi người về anh vẫn liên tục xuất hiện trên sách báo.
Đó là sức sống, sức lan toả của con người Phùng Quán, điều
mà không phải nhà văn nào cũng có được!
Hồi kư
Tôi đă trở thành nhà văn như thế nào hấp
dẫn người đọc bởi câu chuyện hồn nhiên, rất lính. Phùng
Quán kể rằng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ vào “vai” phóng
viên về Sầm Sơn, vác cái máy ảnh “không chụp ảnh được”
(anh gọi là cái tráp thợ cạo) xông vào cản trở các phóng
viên nước ngoài, trong dịp trao trả tù binh sau chiến
tranh ở Sầm Sơn, Phùng Quán được lệnh trên trở về đơn vị
cũ ở Khu 4. Nhưng một bước ngoặt đă đến với đời anh: đó là
cái cột cây số rêu phong trên QL1A chỉ đường về Hà Nội. ”
Tôi
vạch cỏ, nhổ một nắm lau sạch hàng chữ số bên dưới chữ Hà
Nội là 157 km” (tr. 15) “
Thế là ba lô lên vai,
ruột tượng gạo ngang lưng, đáng lẽ đi về phía Nam th́ tôi
lại đi ngược ra phía Bắc. Chính cái rẽ ngoặt bạt mạng đột
ngột vô kỷ luật này do cái cột số rêu phong xui khiến đă
đưa tôi vào một hoàn cảnh đặc biệt mà trước đó ngay cả nằm
mơ tôi cũng không thấy” (tr. 16): Trở thành nhà văn.
Nhưng đọc những chương hồi kư, tôi lại nghiệm ra một điều
tâm đắc: Phùng Quán trở thành nhà văn là do t́nh cảm của
cô bé Như ở Hải Thôn, con của ông chủ nhà mà Phùng Quán
trọ. Cô Như ấy chính là người đọc đầu tiên của tiểu thuyết
Vượt Côn Đảo khi nó vừa mới khai sinh những ḍng
đầu tiên. Sau đó nhà văn Vũ Tú Nam ở
Văn nghệ Quân đội
mới đọc và cho xuất bản. Chính cô Như đă giấu mẹ những củ
khoai nướng để khuyến khích Phùng Quán viết tiếp câu
chuyện. Rồi chính “em Như” đă viết thư giục Phùng Quán: ”
Có
chiếc thuyền nào vượt đảo về được đất liền không anh? Anh
làm em khóc suốt. Anh viết tiếp đi cho em đọc với. Bao giờ
anh viết xong? Khoai lang nhà hết rồi . Mỗi trang viết em
sẽ bồi dưỡng anh một bánh đúc kê”. Anh Nguyễn Đức
B́nh, giám đóc NXB Văn Nghệ cho tôi hay, câu chuyện về
“mối t́nh đầu” của Phùng Quán, chuyện cô Như Hải Thôn -
Sầm Sơn thưởng khoai nướng, thưởng bánh đúc kê giục Phùng
Quán viết từng trang
Vượt Côn Đảo là có thật,
nhưng hẳn nhiên là tên khác. Cô gái ấy bây giờ đă thành bà
cụ 71 tuổi, nhưng mọi chuyện cụ vẫn nhớ như in và kể lại
đúng như Phùng Quán đă viết trong hồi kư
Tôi đă trở
thành nhà văn như thế nào.
Ôi sự thật sao mà đẹp đến vậy!
Huế, 19-10-2007
Thư
ngỏ gửi Phùng Xuân Bính và Huy Thắng
Ngô Minh
Thưa hai anh Phùng Xuân Bính và Huy Thắng,
Sau đợt ra tham dự Hội chợ sách Quốc tế Vân Hồ (Hà Nội)
ra mắt
2 tập sách mới của nhà thơ Phùng Quán Tôi
đă trở thành nhà văn như thế nào và cuốn sách bạn
bè viết về Phùng Quán
Phùng Quán c̣n đây, tôi
đi lang thang rượu thơ với bạn bè vùng châu thổ Sông
Hồng 10 ngày, không biết ǵ về tin tức báo chí. Về Huế
đọc mới thấy trên số báo
Văn nghệ số 43, ra
ngày 27-10-2007, có in bài viết “Đôi điều cần nói rơ
thêm về nhà thơ Phùng Quán” của Phùng Xuân Bính và Huy
Thắng. Mở đầu bài viết, hai tác giả cho rằng:
“Trong mấy năm qua có nhiều sách báo nói về cuộc đời
và văn thơ của nhà thơ Phùng Quán. Trong một số bài
viết, chúng tôi nhận thấy có những chi tiết không đúng,
thậm chí cường điệu. Đặc biệt gần đây tác giả Ngô Minh
viết một bài báo dài đăng trên Tiền phong Cuối tuần
“Chuyện t́nh ‘Trăng Hoàng Cung’ và nỗi niềm Phùng Quán.
Tác giả đă hơn một lần nói đến một quăng đời của Phùng
Quán với những cụm từ:
30 năm bị khổ đau
30 năm bị ném ra vỉa hè
30 năm bị d́m xuống bùn nhơ-lăng-nhục
…
Chắc chắn tác giả Ngô Minh có những tư liệu chính
xác nào đó cho nên đă hạ những câu chữ hết sức nặng nề
về thân phận thi sĩ họ Phùng như vậy?”
Sau khi nghi ngờ tính chân thực trong những nhận định
của tôi trong bài viết trên báo
Tiền phong nói
trên, hai tác giả cho rằng, họ đă làm việc và sống hết
sức gần gũi với Phùng Quán trong hơn 20 năm liền ở Vụ
Văn hoá Quần chúng, Bộ Văn hoá (cho đến khi anh Quán về
hưu 1985), nên họ thấy viết về Phùng Quán như vậy là
không đúng, v́ thực tế không ai làm ǵ nhà thơ Phùng
Quán cả! Bài viết của hai tác giả xin tóm tắt như sau: Ở
cơ quan Bộ Văn hoá, nhà thơ Phùng Quán đă sống và làm
việc hết sức b́nh thường như tất cả mọi người, mọi chế
độ tem phiếu hoàn toàn giống như người khác. Phùng Quán
được mọi người yêu mến, gần gũi. Phùng Quán thường xuyên
đi về các địa phương, đi tận Nghệ An, Quảng B́nh. Các
bạn bè văn nghệ Hà Nội như Lê Huy Quang, Tạ Vũ, Trúc
Cương, Nguyễn Quang Thân… vẫn đến pḥng ông làm việc để
tṛ chuyện rất thoải mái. Việc lên Thái Nguyên tăng gia
3 năm là do anh Quán khúc mắc chuyện riêng tư nên t́nh
nguyện xin đi, cùng với một cán bộ tên là Hoan. Quăng
thời gian này Phùng Quán viết đều, mượn tên một cán bộ
trong cơ quan là Phương Văn… Ông không bao giờ nói năng
bất măn, xỏ xiên, bóng gió… Chỉ có một lần đi thực tế,
đọc thơ ở Cát Hải, Hải Pḥng, khi nói về bài thơ “Hăy
nhớ lấy lời tôi” của Tố Hữu, Phùng Quán cho rằng, trong
bài thơ phải đổi câu “
Hồ Chí Minh muôn năm” lên
trước câu “
Đả đảo Nguyễn Khánh” mới hợp truyền
thống người Việt Nam. Sau đó địa phương phản ánh lên cho
rằng Phùng Quán về Cát Hải
chê thơ Tố Hữu. Mà
chê thơ ai chứ chê thơ Tố Hữu là chắc chắn có tội rồi.
Thế là Phùng Quán không được đi thực tế nữa, mà được bố
trí phụ trách tủ sách tư liệu nghiệp vụ, v.v…
Thưa hai anh Phùng Xuân Bính và Huy Thắng,
Đọc bài viết của hai anh, tôi hoàn toàn thông cảm và
chia sẻ. Anh Phùng Quán đă nhiều lần kể với tôi về anh
Phùng Xuân Bính, người bạn tốt đă cưu mang giúp đỡ gia
đ́nh anh Quán rất nhiều trong những năm hai người quen
biết nhau. Tôi cũng đă từng được anh Quán dẫn đến đọc
thơ tại nhà văn hoá bên bờ Hồ Gươm, nơi anh Bính nhiều
năm làm giám đốc. Anh Phùng Quán c̣n kể với tôi rằng, gỗ
để Phùng Quán dựng Cḥi Ngắm Sóng đa phần là nhờ anh
Bính kiếm giúp. V́ lẽ đó mà những điều hai anh kể về
Phùng Quán trong bài viết “Đôi điều cần nói rơ thêm về
nhà thơ Phùng Quán” là điều có thật 100%. Tôi tin là như
vậy.
Nhưng thưa hai anh, nhà thơ Phùng Quán là một trong
những nhân vật đặc biệt của lịch sử văn học Việt Nam thế
kỷ XX. Nhân cách, số phận và tác phẩm Phùng Quán đặt ra
nhiều vấn sâu sắc cần suy nghĩ, nghiên cứu, lư giải để
góp phần tạo dựng môi trường sáng tạo văn học nghệ thuật
tốt đẹp hơn cho các thế hệ tiếp sau của đất nước. Con
người Phùng Quán có hai phần: Phần tâm linh, nội tâm và
phần cuộc sống ngày thường. Một số hiện thực mà các anh
“nói rơ thêm” trong bài viết của ḿnh chỉ mới là một
phần nhỏ của cuộc sống mặt nổi của Phùng Quán. Trong
cuộc sống mặt nổi này, Phùng Quán c̣n có nhiều điều quan
trọng “cần nói rơ thêm” nữa, và nhiều người đă viết đă
nói trong hai cuốn sách dày mà chị Bội Trâm (vợ anh
Quán) và tôi đă sưu tầm, biên soạn:
Nhớ Phùng Quán
(NXB Trẻ, 2002) và
Phùng Quán c̣n đây (NXB Văn
Nghệ, 2007). Như việc: Phùng Quán lấy vợ không có đám
cưới, không có nhà để đón dâu; không có chiếc gường tân
hôn. Cô dâu Vũ Bội Trâm không được lên xe hoa, không
được đưa dâu như bao người con gái khác khi đi lấy chồng
- đó vừa là nỗi đau tâm linh vừa là nỗi đau thường nhật.
Rồi chuyện sau 20 năm lấy vợ, đă có hai mặt con, Phùng
Quán mới có một pḥng xép gọi là “nhà” để hai vợ chồng
sống chung. Chuyện không có sữa cho con bú, chuyện 30
năm “cá trộm - văn chui - rượu chịu” cũng là một sự
thật; rồi chuyện mượn tên để in sách chui, không chỉ có
anh cán bộ Phương Văn ở cùng cơ quan, Phùng Quán c̣n
mượn tên nhà thơ đồng hương Thanh Tịnh, Đào Phương, Vũ
Quang Khải (em ruột vợ) v.v… Cho đến năm 1987, trước lúc
có quyết định phục hồi Hội tịch Hội Nhà văn, Phùng Quán
vẫn phải mượn tên Đào Phương để in tiểu thuyết
Tuổi
thơ dữ dội với cái tên khác
Buổi đầu thử thách
ở NXB Thuận Hoá, Huế, nhờ một người bạn thơ là Hoàng Vũ
Thuật đề xuất in và lặng lẽ biên tập. Mới in được một
tập th́ Phùng Quán được quyền kư tên trên sách, nên dừng
lại để chuyển thành
Tuổi thơ dữ dội. Nhiều
người cho mượn tên để giúp Phùng Quán có chút nhuận bút
như nhà thơ Thanh Tịnh. Nhưng cũng có người cho mượn tên
rồi biết hoàn cảnh éo le của Phùng Quan nên cuỗm luôn
nhuận bút. Anh Quán kể rằng, có lần anh thoả thuận với
người ta mượn tên chia một nửa nhuận bút, nhưng sau đó
anh đi đ̣i măi, họ không trả tiền, chỉ cho lại Phùng
Quán một cuộn giấy dầu cũ! Chỉ riêng nỗi khổ, nỗi nhục
trong trong việc mượn tên đó lại không được gọi là “lăng
nhục”, là “bị ném ra vỉa hè”, là “khổ đau” hay sao?
Thưa hai anh Phùng Xuân Bính và Huy Thắng,
Nhưng tôi biết, 30 năm Phùng Quán (tính từ vụ
Nhân
văn đến khi được phụ hồi Hội viên Hội Nhà văn
(1957-1987) không đau đớn nhiều về cuộc sống vật chất dù
vô cùng cơ cực, thiếu thốn. Trước khi về làm cán bộ bộ
văn hoá có lương, có tem phiếu, từ sau
Nhân văn -
Giai phẩm Phùng Quán vẫn có trợ cấp của Hội Nhà văn
27 đồng một tháng, đủ ăn cơm đầu ghế (cơm bụi) lúc đó;
mà đau đớn nhất của Phùng Quán là nỗi đau tinh thần. Là
người yêu nước đến tột cùng, yêu nước từ trong cội nguồn
máu thịt; yêu nước bừng bừng trong từng con chữ, vậy mà
lúc nào cũng bị cấp trên nghi là “phản động”, “chống
đối”, đi đâu cũng bị theo dơi dưới mọi h́nh thức. Đến
nỗi, những người yêu mến in thơ cho Phùng Quán hay đưa
Phùng Quán đi nói chuyện ở vài chỗ trong địa phương ḿnh
cũng bị liên luỵ. Nhà báo Ngô Quy Nhơn, Tổng Biên tập
báo
Quảng Nam - Đà Nẵng Nguyễn Trung Dân, thư
kư toà soạn báo
Qủang Nam – Đà Nẵng Cuối tuần,
năm 1987, v́ in “Trường ca cây cà” của Phùng Quán đă bị
mất chức ngay. Sau này nhà báo Ngô Quy Nhơn trở lại làm
Tổng Biên tập báo
Đà Nẵng. C̣n nhà báo kỳ cựu
Trung Dân th́ vĩnh viễn xa nghề báo từ đó. Nhà thơ Hoàng
Vũ Thuật, Chủ tịch Hội Văn nghệ Quảng B́nh, 4/1991, v́
đưa Phùng Quán đi đọc thơ ở một số trường học, hợp tác
xă ở Đồng Hới, đă phải viết bản kiểm điểm v.v… Cho đến
tận giữa năm 1994, trước khi mất mấy tháng, Phùng Quán
c̣n bị nghi là tham gia tổ chức phản động ở Sài G̣n.
Chuyện ấy được thông báo đến từng tận đảng viên và cán
bộ đoàn thể, nên ai cũng biết. Điều đó c̣n hơn sự lăng
nhục. Đó là nỗi đau lớn nhất trong đời Phùng Quán. Tôi
có đủ tất cả tài liệu về việc này.
Cho nên, kết thúc bộ tiểu thuyết
Tuổi thơ dữ dội
hơn ngàn trang, thằng Mừng, nhân vật chính, cũng chính
là Phùng Quán, bi trọng thương, trước khi chết đă khóc
lóc, năm nỉ với anh phụ trách: “
Anh đừng nghi em là
Việt gian nữa, anh hí”. Trong lời đề từ bài thơ
“Trường ca cây cà” (Thơ Phùng Quán, NXB Văn học, 2003),
Phùng Quán viết:
Ba mươi năm trước
Tôi chết giữa Hồng Hà sóng dữ
Tôi lại hồi sinh giữa xanh thẳm Hàn Giang…
Chữ “chết” ấy c̣n nặng nề hơn những “khổ đau”,
“bị ném ra vỉa hè”, “bị bùn nhơ lăng nhục”.
Trong
Trăng Hoàng Cung (NXB Văn
nghệ 2007, tr. 87-88), Phùng Quán viết:
Quá đau khổ
Tôi hoá thành ĺ lợm
Tôi xin em bớt giận…
Nếu không được ngồi
Th́ tôi xin đứng
Cùng với cây chổi em dựng ở xó nhà
Nếu không được thở
Tôi sẽ nín thở!
…
Em giận dữ la lên:
Đứng trong xó nhà cũng không được đứng…
Th́ tôi xin ra đứng trước hiên…
Đứng trước hiên cũng không được đứng!
Th́ tôi xin ra đứng ngoài ngơ…
Đứng ngoài ngơ cũng không được đứng!
Th́ tôi xin ra đứng đầu đường…
Đứng đầu đường cũng không được đứng!
Lời yêu thương cũng không được nói!
Th́ tôi xin chết…
Nhưng tôi không nói lời vĩnh biệt
V́ tôi tin tôi sẽ hồi sinh…
Dù hoả táng
Dù chôn xuống chín tầng đất
Trái tim dập nát của tôi vẫn thắm một khối t́nh!
Bài thơ quá đau buồn. Nhưng đó chính là t́nh cảnh “yêu
không được yêu, nói không được nói”, chính là chân dung
30 năm của Phùng Quán. Nỗi đau đớn lưu lạc ấy được anh
Quán cho là bằng “hai suất Kiều”, “và tôi đă trả giá
cho Thơ bằng ba mươi năm tốt đẹp của đời ḿnh” (Trăng
Hoàng Cung, tr. 14); “Và trong cuộc chiến đấu
nguy hiểm đó (tức chống tham ô lăng phí - NM)
anh đă bị thương? – PQ: Phải. Trọng thương. 15 năm đi
lao động cải tạo và tước quyền sáng tác xuất bản trong
30 năm - quyền thiêng liêng nhất của một nghệ sĩ” (Phùng
Quán c̣n đây, tr. 11, NXB Văn nghệ 2007). Cái quyền
thiêng liêng bị mất đó c̣n chết người hơn cả bị ném ra
vỉa hè, bị bùn nhơ lăng nhục. Phải không hai anh Phùng
Xuân Bính và Huy Thắng?
Thưa hai anh Phùng Xuân Bính và Huy Thắng,
Tôi là người rất yêu mộ nhân cách nhà thơ Phùng Quán. V́
t́nh yêu ấy mà tôi đă cùng chị Bội Trâm tổ chức bản
thảo, sưu tầm, biên sọan đến ba cuốn sách Phùng Quán
viết và viết về Phùng Quán. Mục đích làm sách là để
người đời, nhất là các thế hệ sau hiểu đúng hơn tầm vóc
của nhân cách và tài năng Phùng Quán. Ngoài ra không có
một ư đồ ǵ khác. Hai anh đọc kỹ hai cuốn Nhớ Phùng
Quán và Phùng Quán c̣n đây sẽ hiểu sâu sắc
thêm, rơ thêm về nhà thơ Phùng Quán rất gần gũi của
chúng ta. Gần gũi đến độ chúng ta đă hiểu nhầm anh, đă
cho anh là “b́nh thường”, thậm chí tầm thường như ḿnh,
mà quên mất rằng, để cùng chạm cốc, cùng vui vẻ cười nói
với chúng ta hàng ngày, anh phải nén nỗi đau đớn của
ḿnh vào ḷng, nén đến độ nhiều người đă không nh́n
thấy. Phùng Quán không oán trách, thù ghét ai, Phùng
Quán không “bất măn, xỏ xiên, bóng gió” như các anh đă
viết, nhưng Phùng Quán luôn đau đớn tâm can v́ luôn bị
nghi ngờ, rồi bị tước mất quyền sáng tạo 30 năm sung sức
nhất của đời ḿnh. Đó là sự thật phải hiểu, phải thấy.
Và Phùng Quán cũng đă viết về điều ấy không ít lần…
Kính chào hai anh. Mong có lần tái ngộ…
Kính thư
© 2007 talawas