B̀NH PHONG ĐỂ
HOA KỲ RÚT KHỎI IRAQ TRONG HAI NĂM
* PHẢI
CHĂNG ĐÂY LÀ MỘT MIỀN NAM VIỆT NAM THỨ HAI ?
* HOÀNG ĐỨC NHĂ
CHICAGO, IL (NN) - Ngày 6 tháng
12 vừa qua Nhóm Nghiên cứu Iraq (ISG), do cựu
Ngoại trưởng James Baker (Cộng Ḥa) và cựu Dân
biểu Lee Hamilton (Dân Chủ) đồng chủ tọa, đă công
bố phúc tŕnh sau gần chín tháng nghiên cứu giải
pháp thỏa đáng cho Hoa Kỳ trong vấn đề Iraq. Qua
nhiều phiên họp và phỏng vấn trên 170 viên chức,
chiến lược gia và chuyên viên về Iraq, kể cả thảo
luận trực tiếp với TT Bush và tham mưu ṇng cốt
của ông ta, và ngay cả viếng thăm chiến trường
Iraq, Nhóm Nghiên cứu này đồng thanh đưa ra 79
khuyến cáo.
Phúc tŕnh này có thể được xem
nhu một chuông báo thức cho chánh quyền Bush, và
những khuyến cáo đó, nếu được TT Bush áp dụng
nguyên vẹn, sẽ là một sự xét lại cơ bản của chánh
sách HK đối với vấn đề Iraq. TT Bush và chánh phủ
vẫn c̣n chờ đợi một số đề nghị nội bộ khác như đề
nghị của văn pḥng Cố vấn An ninh tại Ṭa Bạch Ốc,
của Bộ Ngoại giao, của Bộ Quốc pḥng và của Tham
mưu trưởng Liên quân trước khi quyết định. TT Bush
sẽ công bố đừơng lối mới về vấn đề Iraq trong
thông điệp với quốc dân trước Giáng sinh năm nay.
Tuy nhiên, nhiều chiến lược gia
và quan sát viên trong và ngoài nước nghĩ rằng đây
chỉ là một sự bày bàn giúp chánh phủ Bush dựa trên
phúc tŕnh Baker - Hamilton để phác họa đường lối
triệt thoái khỏi Iraq một cách êm đẹp.
Vấn đề đặt ra cho HK là liệu
giải pháp này sẽ đáp ứng một phần nào ư nguyện cao
thượng đem dân chủ cho nhân dân Iraq hay là một sự
bào chữa trong trường hợp Iraq lâm vào nội chiến
và HK nhổ trại ra đi, bất chấp hậu quả cho nhân
dân Iraq.
Iraq: một chông gai cho Hoa Kỳ
Phúc tŕnh Baker – Hamilton
trong lời phi lộ bắt đầu với câu sau đây:
“T́nh trạng tại Iraq rất
trầm trọng đáng lo ngại và ngày càng sa sút. Không
có đường lối nào có thể bảo đảm thành công ...”
. Điều đáng chú ư là phúc tŕnh không nói đến
“thắng lợi” như TT Bush đă từng tuyên bố. mà chỉ
đề cập đến “thành công”, một kết quả khiêm tốn hơn.
Sau hơn ba năm chiến đấu, với
gần ba ngàn binh lính tử trận, trên 21,000 bị
thương, 400 tỷ Mỹ kim phí tổn – 8 tỷ mỗi tháng –
chánh phủ Bush thay v́ b́nh định và tái thiết quốc
gia này, ngày hôm nay phải đối phó với t́nh trạng
hỗn loạn có tầm đẩy Iraq vào nội chiến. Ngoài ra,
đường lối chánh quyền Bush đang theo đuổi tại Iraq
hiện nay càng gây phẫn nộ trong cộng đồng Hồi giáo,
khiến Iran thêm tự tin, gây thêm căng thẳng giữa
hai hệ phái Sunni và Shiite, khuyến khích việc kết
nạp thêm nhiều thành phần khủng bố và làm giảm
thiểu uy tín của Hoa Kỳ hầu như khắp thế giới.
Phúc tŕnh Baker – Hamilton mô
tả một thực trạng bi thảm tại Iraq: chánh phủ cùa
Thủ tướng al Maliki th́ quá yếu, nạng tham nhũng
hầu như một con bệnh – ước lượng khoảng 5 tỷ Mỹ
kim mỗi năm -, trong lúc đó những dịch vụ căn bản
như cung cấp điện, nước lúc có, lúc không. Ngoài
ra, quân đội Iraq chưa được huấn luyện đúng mức và
lực lượng an ninh và cảnh sát bất tài.
Trong khung cảnh đó, hầu hết
chánh giới tại Hoa Kỳ đều mong rằng phúc tŕnh
Baker – Hamilton sẽ là liều thuốc mầu nhiệm để trị
con bịnh Iraq.
Con voi đẻ ra con chuột
Một trong những kết luận của
phúc tŕnh cho thấy HK không c̣n nhiều đường lối
để giải quyết vấn đề Iraq: “Khả năng của HK để ảnh
hưởng cục diện của vấn đề ngày càng giảm bớt” “
Không c̣n nhiều th́ giờ nữa”.
Phúc tŕnh Baker - Hamilton liệt
kê 79 khuyến cáo riêng rẽ nhưng nhấn mạnh ba điểm
chánh yếu: nhu cầu triệu tập một phiên họp ngoại
giao với sự tham gia của Iran và Syria; nhấn mạnh
sự đe dọa rút quân HK nếu chánh phủ Iraq không đạt
nhiều tiến bộ trong việc “ ḥa giải, tạo an ninh
và thiết lập hệ thống cai trị đúng mức”; chuyển
hướng ưu tiên quân sự của HK từ vai tṛ chiến đấu
sang nhiệm vụ huấn luyện và hỗ trợ và bắt đầu rút
quân dần trong năm 2008.
Những khuyến cáo này cũng đă
được bàn luận trong nhiều giới trước đây – có thể
nói là Nhóm Nghiên cứu Iraq đă chánh thức hóa một
số ư kiến mà trong thực chất sẽ khó bề áp dụng một
cách có hiệu quả được.
Vấn đề thiết yếu nơi đây là
những diễn biến tại Iraq có tầm đi vào t́nh trạng
không kiểm soát được, và yếu tố chánh để thành
công không phải là hành động từ bên ngoài mà là
hành động từ bên trong Iraq. Chính v́ đó mà phúc
tŕnh Baker – Hamilton trong phần dẫn nhập có nhấn
mạnh điều kiện rằng “nếu chánh phủ Iraq xúc tiến
việc ḥa giải ...”. Điều trắc trở nơi đây là hầu
hết khuyến cáo hay đề nghị nào cũng có thể thực
hiện được nếu xă hội Iraq đồng nhất tiến đến việc
ḥa giải. Nhưng phúc tŕnh Baker – Hamilton không
đưa ra được ư kiến hay đề nghị nào để khuyến khích
hay tạo môi trường cho sự ḥa giải đó.
Kêu gọi một chánh phủ yếu và mâu
thuẫn với nhau để hành động mạnh dạn trước những
lực lượng tàn phá đất nước của họ quả là tắc trách.
Điều mới lạ trong khuyến cáo kỳ này là sự đe dọa
rằng Hoa Kỳ sẽ chấm dứt giúp đở nếu chánh quyền
Iraq không hành động mạnh dạn – một tuyên bố có
phần vô trách nhiệm, không kém ǵ Hoa Kỳ tuyên bố
rằng sẽ lấy quả banh và ra về nếu Iraq không chơi
theo qui luật của Hoa Kỳ.
Điều quan trọng mà chánh quyền
HK và phúc tŕnh Baker – Hamilton không đề cập đến
là việc chánh quyền của Thủ tướng al Maliki quá
yếu, không những v́ chính họ thiếu khả năng mà
cũng v́ những hành động của Hoa Kỳ. HK đă phá vở
ṇng cốt không thuộc Hồi giáo khi họ giải tán đảng
Baath (của Saddam Hussein) và quân đội. Ngoài ra,
HK c̣n tạo ra một quá tŕnh hiến pháp nghiêm khắc
trước khi nhân dân Iraq có đủ khả năng am hiểu và
thực hiện việc này. Đó là chưa kể đến việc HK áp
lực Iraq thi hành những điều trong một văn kiện
rất phức tạp và chia rẽ, với trên 50 điều cần được
giải thích như thể chế liên bang, việc kiểm soát
lợi tức trong việc bán dầu thô, việc kiểm soát an
ninh, vai tṛ của tôn giáo, tính chất của hệ thống
luật pháp, v.v. Ngoài ra HK c̣n thiếy lập một hệ
thống bầu cử có tác dụng buộc người dân bầu theo
hệ phái của họ, Sunni, Shiite hay Kurds, và như
thế chánh thức hóa sự phân chia Iraq thành ba phần
theo giáo phái và sắc tộc.
Hành động nêu trên có thể ví như
Hoa Kỳ đă đưa một con trâu để gọi là giải tỏa một
tiệm đồ cổ, và bây giờ Nhóm Nghiên cứu Iraq kêu
gọi HK đe dọa đem con trâu về nếu chủ và nhân viên
tiệm đồ cổ không hàn gắn những đổ vỡ do con trâu
gây ra!
Kêu gọi các nước ngoài để giúp
đở Hoa Kỳ và kêu gọi HK “lập tức thi hành một
chiến dịch ngoại giao mới” là một ư kiến c̣n tác
dụng, nhưng đặt đó là điều kiện cho sự thành công
của chiến lược là một ước vọng vu vơ. Cận tiềp với
Iran và Syria là một điều đáng làm, nhưng đặt đó
là điều kiện cho sự thành công của chiến lược của
ḿnh tại Iraq thiếu phần thực tế. Không có lư do
ǵ Iran và Syria thấy cần phải sửa đổi đường lối
và hành động của họ trong bối cảnh hiện nay khi họ
nắm thế chủ động và HK đang trong thế yếu.
Hơn nữa, phúc tŕnh Baker –
Hamilton không nói rơ về khuyến cáo rút bớt quân
chiến đấu và xúc tiến việc huấn luyện các lực
lượng Iraq. Nếu muốn huấn luyện các lực lượng này
một cách hữu hiệu, HK cần sử dụng nhưng binh sĩ và
sĩ quan có nhiều kinh nghiệm nhất, và như thế phải
rút những thành phần này từ những trung đoàn tác
chiến hiện nay. Điều này sẽ giảm thểu hiệu năng
của những trung đoàn tác chiến đó và sẽ khiến các
thành phần khủng bố và các vệ binh lộng hành thêm.
Đổ lỗi cho Iraq
Điều đáng chú ư là phúc tŕnh
Baker – Hamilton không phác họa một kế hoạch dự
pḥng. Phúc tŕnh này không đề cập đến trường hợp
điều ǵ sẽ xảy ra nếu diễn biến tại Iraq hoàn toàn
không c̣n kiểm soát được, hoặc HK đối phó như sao
với những bất ngờ trong tương lai. Phúc tŕnh cho
ta cảm tưởng rằng nếu HK không có được các điều
kiện như liệt kê trong phúc tŕnh th́ HK sẽ ra đi
nhanh hơn.
Phúc tŕnh cũng không phác họa
rơ kế hoạch nào sẽ được áp dụng trong trường hợp
nội chiến lớn lan tran tại Iraq, hoặc đối phó như
thế nào một khi các thế lực trong vùng – đặc biệt
là Iran và Syria – bắt đầu tham chiến hoặc chủ
xướng những đường lối mà HK chống đối.
Thật ra, phúc tŕnh Baker –
Hamilton không có mục đích phác họa một chiến lược
sâu sắc; trái lại, phúc tŕnh này có mục đích
chánh trị nội bộ quan trọng.
Tuy nhiên, điều bi thăm là chánh
quyền Iraq hầu như không có được tiếng nói trong
những dự tính của HK. Ngày 10 tháng 12 vừa qua
Tổng thống Iraq Jalal Talabani chánh thức bác bỏ
những khuyến cáo của Nhóm Nghiên cứu Iraq. Ông ta
cho rẵng những khuyến cáo này rất nguy hiểm cho
chủ quyền quốc gia và hiến pháp của Iraq. Ông ta
và một số lănh tụ Iraq, đặc biệt là viên chức cao
cấp hệ phái Shiite, không quên được cái họ gọi la
phản bội của HK, nhất là của ông James Baker lúc
ấy là Ngoại trưởng của TT Bush Cha, đối với hệ
phái Shiite sau trận chiến Iraq đầu tiên vào đầu
thập niên 1990. Lúc ấy HK khuyến khích dân Shiite
tại Iraq nổi dậy chống lại Saddam Hussein và thiểu
số Sunnis, nhưng HK bỏ rơi và làm ngơ khi Saddam
Hussein tiêu diệt những thành phần nổi dậy này.
Phúc tŕnh Baker – Hamilton dọn
một con đường cho HK triệt thoái khỏi Iraq với sự
thỏa thuận về chánh sách giữa hai đảng nếu TT Bush
lựa chọn con đường này. Nếu việc thi hành những
khuyến cáo của Nhóm Nghiên cứu Iraq không đem lại
kết quả th́ nó cũng sẽ giúp giảm bớt hậu quả của
sự thất bại đối với nhân dân Mỹ.
Lúc ấy hai đảng tại HK sẽ có
được một b́nh phong để rút khỏi Iraq bằng cách
trút trách nhiệm về sự thất bại từ HK qua nhân dân
Iraq, viện cớ rằng họ không đủ khả năng đạt được
những mục tiêu mà HK đă ấn định cho họ như là điều
kiện để tiếp tục giúp đở họ.
Phúc tŕnh Baker – Hamilton có
khuyến cáo như sau: “Nếu chánh quyền Iraq không
đạt được kết quả đáng kể trong những mục tiêu ḥa
giải quốc gia, bảo đảm an ninh và cai trị hữu hiệu
th́ HK phải giảm thiểu sự giúp đở chánh trị, quân
sự và kinh tế”.
Người dân miền Nam Việt Nam với
kinh nghiệm bản thân có thể nhắn nhủ nhân dân Iraq
rằng “Nếu tôi ở trong
địa vị của các anh chị em tôi sẽ không ngũ yên
giấc được v́ khuyến cáo này”.
|