|
Cải Tà Quy
Chánh
(*)
*
Thuở Đức Thầy độ tha hoá chúng càng lúc
càng đông do tài trí vưọt hẵn mọi người của Ngài khiến cho kẻ bán nước
buôn dân sanh lòng thù ghét, lúc nào họ cũng xem Ngài là một chướng
ngại lớn trên con đường bán giống buôn nòi của chúng. Thực hiện chính
sách "Tiên hạ thủ vi cường", họ đã bí mật tổ chức một cuộc ám sát Đức
Thầy để không còn ai gây trở ngại cho con đường bất lương của chúng.
Thế là chúng đã bỏ ra môt số tiền khá
lớn để thuê mướn anh Bê lúc đó mới 21, một tay anh chị nổi tiếng ở
trong vùng, để thi hành thủ đoạn này. Bê nhận lời và lấy khẩu súng nhỏ
hứa là sẽ thực hiện công việc ám sát vào sáng hôm sau. Tuy là dân anh
chị nhưng Bê chưa lần nào nhúng tay vào việc giết người, thế nên khi
về nhà anh cũng không khỏi lộ nét băn khoăn lo nghĩ. Chi Bê, nguời vợ
mới cưới của anh, thấy chồng có vẻ khác thường nên cứ theo hỏi han
nguyên do. Ban đầu anh còn dấu diếm chối quanh nhưng chị cứ vặn hỏi
nhiều lần nên anh mới thú thật rằng sáng mai này sẽ đi ám sát ông Tư
Hoà Hảo. Bà vợ nghe rõ câu chuyện không khỏi toát mồ hôi, than thở
khuyên chồng:
- Anh đừng nên làm chuyện ác đức như
vậy. Ông Tư Hoà Hảo là người hiền từ đức hạnh, cứu dân độ thế, lại là
một nhà cách mạng chơn chánh ích nước lợi dân. Mình ham chi tiền
thưởng, dẫu lớn bao nhiêu thì cũng xài tiêu hết chứ việc làm tội lỗi
sẽ còn gây ảnh hưởng xấu cho con cháu về sau.
Chị tha thiết khuyên bảo chồng như vậy
nhưng anh Bê nhất quyết không nghe còn la rầy vợ:
- Đàn bà mà biết cái gì! Việc tôi làm
tôi biết, đừng có xen vào câu chuyện riêng của tôi.
Thấy khuyên nhủ mãi mà không thức tỉnh
được chồng, đêm đó chị Bê cứ thao thức không thể nào ngủ được vì lo sợ
cho việc làm tội ác của chồng sắp diễn ra vào ngày mai. Ngồi bên cạnh
chiếc đèn dầu leo lét, nhìn chồng đang ngủ say, chị lắc đầu sầu thảm.
Đến canh ba chị đi đến quyết định, với bất cứ giá nào cũng không thể
để cho chồng mình giết hại ông Tư Hoà Hảo, thế là chị lén đi tìm cây
súng của chồng, mày mò tháo gỡ hết đạn ra đem đi cất dấu, xong trả lại
cây súng ở chỗ cũ mới yên lòng đi ngủ.
Sáng dậy anh Bê thức sớm, lập tức mang
súng đi thẳng đến khúc đường mà anh thấy Đức Thầy thường đi ngang qua
mỗi buổi sáng sớm. Chờ đợi khoảng 30 phút, thời may anh bỗng thấy Đức
Thầy một mình từ xa đi tới. Lợi dụng giây phút may mắn này anh Bê
chuẩn bị tư thế để ra tay thì Đức Thầy vừa đi trờ tới, nhìn anh cười
và khẻ nói:
- Mới 21 tuổi sao dám lảnh tiền đi giết
mướn chi vậy? Không sợ quả báo sao? Nè! Cây súng đó không có đạn đâu,
vợ em đã lấy ra hết hồi khuya rồi, đừng có làm bậy rồi sẽ mang họa lớn
nghe!
Đoạn Đức Thầy nói tiếp:
- Tôi có sứ mạng dạy đạo cứu đời nên em
không thể giết được đâu.
Anh Bê nãy giờ đứng trơ người ra như bức
tượng gỗ, mặt tái mét không còn chút máu, cúi đầu lẵng lặng bước nhanh
về nhà. Vô buồng anh móc súng ra coi thì quả thật không có một viên
đạn nào cả. Hỏi vợ thì chị Bê mới chịu thiệt và khuyên chồng thêm một
lần nữa. Lần này thì anh Bê xuống giọng:
- Thôi mình đừng nói nữa. Tôi đã biết
tội của tôi rồi. Vậy vợ chồng mình nên tìm tới ông Tư Hoà Hảo để quy y
vì chắc chắn Ngài là Phật rồi, không còn nghi ngờ gì nữa.
Thấy chồng thức tỉnh, chị Bê vui mừng vô
hạn. Cả hai vợ chồng đồng tìm đến Đức Thầy phát nguyện quy y.
(Theo lời kể của nữ tu sĩ Võ Thị Đồng)

  [BANTIN]
|