Mối Đại Nghi

OSHO/Tâm Hà Lê Công Đa

 

Câu hỏi thứ nhất:

 

Tại sao nhập đại định là điều đáng sợ?

 

 

Nhập đại định là một đại tử, cái lớn nhất mà một người có thể kinh qua. Cái chết b́nh thường chẳng có nghĩa lư ǵ nếu so sánh với nó, bởi v́ với cái chết b́nh thường bạn c̣n mang theo hạt mầm cho sự tái sanh. Thế nên cái chết b́nh thường không phải là cái chết thực sự. Một người chết thực sự trong đại định -một cái chết hoàn toàn. Kinh hoàng là như thế. Thiền gọi đó là ‘Đại Tử’.

 

Tại sao gọi đó là cái chết -bởi v́ khi vào đại định bạn không c̣n có mặt. Bạn chỉ hiện hữu khi bạn ồn ào vọng động, bạn chỉ có mặt khi tâm của bạn chứa đầy rác rến, bạn chỉ có mặt khi tâm của bạn nổi cơn điên. Trong cơn điên bạn hiện hữu; trong lành mạnh bạn biến mất.

 

Hệ thần kinh là một cần thiết cơ bản cho cái ngă tồn tại. Một khi hệ thần kinh biến mất, cái tâm lăng xăng biến mất, bạn không c̣n có mặt. Không c̣n ǵ nữa cả, bạn không c̣n nhận ra ḿnh trong mối tương quan với một cái ǵ đó. Một cái ǵ đó không hề biết, chưa từng được biết, chưa bao giờ nghĩ đến, một cái ǵ đó hoàn toàn xa lạ, hoàn toàn tuyệt thông, cách ĺa gián đoạn với bạn –kinh hoàng là như thế.

 

Nhập đại định là một tự sát. Đó là tất cả những gỉ được gọi là sannyas -thiền giả.

 

Ở Ấn Độ có một từ gọi chung cho cả cái chết lẫn trạng thái tối thượng thiền –tam ma địa, samadhi. Samadhi có hai ư nghĩa: chết và chứng đắc tối hậu t́nh trạng siêu thức. Rất mực có ư nghĩa, nó chỉ ra hai khía cạnh của đại định. Một đằng là bạn chết –cái con người đă từng hiện hữu đó sẽ không bao giờ c̣n có mặt nữa. Cái con người cũ đó đă bốc hơi tan biến. Không c̣n có thể được sửa đổi, canh cải hay tiếp nối trong bất cứ cách thế nào. Nó không liên hệ ǵ đến cái tâm thức mới đang ươm mầm trổi dậy ở trong bạn. Cái mới là tuyệt đối hoàn toàn mới.

 

Như vậy, một mặt là bạn chết, c̣n mặt khác, một loại h́nh sống mới, một đời sông vô ngă, bắt đầu. Hăy lưu ư rằng đây không phải là một đời sống khiêm tốn. Vô ngă chẳng dính líu ǵ với khiêm tốn. Khiêm tốn cũng chỉ là một trong những cách thế biểu hiện của bản ngă, một cách vi tế hơn. Một con người vô ngă thực sự không kiêu căng cũng không khiêm tốn. Nếu bạn thấy ai đó rất mực khiêm tốn, y chẳng khác ǵ một người đang đứng ngược đầu, cũng cùng một cái ngă đó trong tư thế trồng chuối ngược –shirshasan.

 

Kiêu căng có thể trở thành khiêm tốn. Thế nhưng một khi cái ngă biến mất, nó đơn thuần biến mất chẳng hề lưu lại dấu vết đằng sau -kể cả sự khiêm tốn. Kinh hoàng là như thế. Ta run sợ khi thực hiện một bước nhảy. Đó là bước nhảy tự sát.

 

Bạn hỏi rằng: Tại sao nhập đại định là điều đáng sợ?

 

 

Thứ nhất: Đó là cái chết. Thứ hai: Tất cả những ǵ bạn biết về tâm ḿnh, tất cả những ǵ bạn biết về chính ḿnh, tất cả những ǵ bạn đă và đang dính mắc vào, đều do xă hội mang lại. Toàn bộ những cái đó chỉ là đồ vay mượn. Căn cước của bạn cũng là một vay mượn nốt. Bạn không hề biết ḿnh là ai, bạn là những ǵ người khác nói về ḿnh, gán cho ḿnh. Trong đại định, tất cả những ư kiến này đều biến mất, chỉ c̣n trơ lại bạn trần truồng, không y phục phủ che cái tuyệt đối cô đơn của bạn. Tôi gọi là tuyệt đối bởi v́ không có cách thế ǵ thay đổi được. Bạn có thể tiếp tục chơi tṛ chơi sống chung với mọi người, thế nhưng trong tận cùng sâu thẳm bạn vẫn măi là kẻ cô đơn. Cô đơn là một cái ǵ đó không thể bị hư hỏng, nó chính là bản tánh của chúng ta.

 

Bạn có thể dựng lên bao nhiêu ảo tưởng chung quanh ḿnh, bạn có thể tạo ra những biện pháp an toàn, phương tiện an ninh cho ḿnh, những chương mục ngân hàng, những cuộc t́nh say đắm, bạn bè thân hữu, gia đ́nh … dĩ nhiên tôi chẳng có ǵ để chống đối. Tất cả đều tốt thôi nếu như bạn hiểu rằng đó chỉ là một cuộc chơi. Th́ cứ việc chơi cho tận t́nh nhưng đừng bao giờ để ḿnh bị phỉnh gạt. Ẩn ch́m đâu đó vẫn là nỗi cô đơn. Nỗi cô đơn này không hề thay đổi bởi những mối liên hệ buộc ràng –cho dù ngay cả những cuộc t́nh say đắm nhất.

 

Thế nên khi bạn vào đại định, toàn bộ thế giới của bạn biến mất. Không phải chỉ bạn tan biến đi mà tất cả thế giời của bạn đều tan biến: những chữ nghĩa, ngôn từ, những ư kiến, tư tưởng… Người Cơ Đốc đă rất có lư khi nói rằng, “Khởi thủy là Đức Chúa Lời.” Và tận cùng cũng vẫn  là lời. Ngày mà lời im tiếng, bạn trở về lại với cội nguồn. Ngôn ngữ thuộc về xă hội, tâm là một sản phẩm cũa xă hội. Nhưng bạn không là xă hội, bạn là một cá thể. Thế nhưng tất cả mọi đảm bảo an sinh của chúng ta đều đến từ xă hội. Thế nên cái khoảnh khắc mà bạn bước vào đại định, bạn bắt đầu cảm thấy bất ổn. Không c̣n nhận ra ḿnh là ai, bạn bắt đầu run sợ -một trạng thái hốt hoảng cùng cực.

 

Thiền gọi đó là “Mối Đại Nghi”. Nó xảy dến cho tất cả những ai đang bước đến lằn mức đại ngộ: khoảnh khắc của đại nghi -bởi v́ cái cũ đă biến mất mà cái mới chưa hiện đến. Tất cả những ǵ mà xưa nay bạn đặt để niềm   tin vào nay đă không c̣n giá trị, trong khi đó chưa có một cái ǵ rơ ràng cho thấy sẽ sẵn sàng thay thế cái cũ. Thế là bạn rơi vào cảnh giới u minh mờ mịt. Bạn run rẩy, đau khổ, băn khoăn, lo lắng, nghi ngờ và muốn quay trở lại, muốn bám cứng vào cái bờ bến cũ mà bạn đă bỏ đi.

 

Thế nhưng đă không c̣n con đường trở lại! Một khi bạn đă đạt đến khoảnh khắc của Đại Nghi, bạn không c̣n cách ǵ quay trở lại. Bạn chỉ c̣n một con đường là bước tới thôi. Cũng giống như lư thuyết cơ bản về sự trưởng thành của con người, của ư thức: rằng, không có cách ǵ có thể quay trở lại. Bất cứ cái ǵ mà bạn đă được biết, bạn sẽ biết luôn cho tới già, tới chết, không có cách ǵ để đi trở ngược lại t́nh trạng không biết. Bạn đạt đến tới đâu là bạn đă tới đó, không có cách ǵ chạy trốn thực tại này. Chỉ c̣n một con đường duy nhất là đi tới.

 

Tất cả mọi điểm trưởng thành đều là những điểm bất khả hồi. Thế là bạn có thể gặp khó khăn, bạn có thể ở trong t́nh trạng đau đớn, bạn có thể điên cuồng, nhưng tuyệt đối không c̣n con đường quay trở lại. Trong khoảnh khắc của Đại Nghi này người ta cần đến một vị Thầy, bởi v́ lúc này bạn hoàn toàn bơ vơ không chỗ dựa, chẳng khác ǵ một hài nhi vừa mới ra đời.

 

Đứa bé rất mực an ổn trong cái bào thai của ḿnh, không có vấn đề ǵ cả. Ở đó nó hoàn toàn cảm thấy đảm bảo, thoải mái. Trong đời nó sẽ không c̣n có một nơi nào đảm bảo và thoải mái như thế nữa. Chín tháng trong bụng mẹ là cảnh sống thần tiên huy hoàng cuối cùng của một đời người –không lo lắng, không trách nhiệm; rất mực ấm cúng, bềnh bồng, thoải mái, ngay cả không c̣n phải lo lắng đến chuyện thở -bà mẹ đă chu toàn tất cả. Rồi bỗng dưng đứa bé chui ra khỏi bào thai sau chín tháng. Nó hoàn toàn bơ vơ. Nó cần đến người mẹ. Có thể là nó muốn quay trở về lại cái bào thai cũ của ḿnh, nhưng vô phương; đó cũng là cách thế tự nhiên của vạn pháp, không thể phản hồi. Bạn đă rời bỏ ngôi nhà đó, bạn không thể quay về. Bạn phải t́m kiếm cho ḿnh một ngôi nhà ở đâu đó phía trước mặt. Bạn lại phải xây cho ḿnh một ngôi nhà ấm cúng với đủ mọi tiện nghi thôi. Sự cần thiết của người mẹ là như thế, bằng không, đứa bé sẽ chết.

 

Chức năng của một vị Thầy cũng hoàn toàn giống y như thế, chính xác là như thế. Khi bạn đạt đến t́nh trạng Đại Nghi, bạn chẳng khác ǵ một hài nhi vừa rời khỏi bào thai –đó là chiếc bào thai mà bạn xây đắp lên với xă hội, với đồng loại, với những mối tương quan, bây giờ bạn đang ĺa bỏ chiếc bào thai này. Bạn đang đi vào đại định, vào yên lặng vô cùng. Bạn đang bước chân vào một chiều kích khác: chiều kích của vô ngôn, vô tự, không tâm. Bạn sẽ trở thành một hài nhi trở lại, bơ vơ cần giúp đỡ -và c̣n hơn thế nữa, bởi v́ đứa trẻ cần trợ giúp nhiều hơn về mặt thể chất, c̣n bạn là về mặt tinh thần. Nó công phu hơn –sâu thẳm vô cùng.

 

Bạn cần ai đó cho bạn thêm chút đỉnh can đảm, đẩy bạn đi tới, khuyến dụ bạn tiến về phía trước, cám dỗ bạn, hứa hẹn bạn một ngàn lẻ một thứ chuyện…

 

Một khi bạn đă vượt ra khỏi khoảnh khắc Đại Nghi th́ đại định không c̣n ǵ để phải sợ hăi nữa; mà là tràn đầy ân sủng, là satchidananda –là chân lư, là lương thức, là cực lạc. Đó là cảnh giới vô thượng. Thế nhưng trước đó, trước khi vật chướng ngại cuối cùng rơi xuống, trước khi bạn ĺa bỏ tất cả mọi bám víu vào cảnh giới cũ, bạn sẽ cảm thấy gần như ḿnh đă bị bứng gốc, giống như một cành cây bị bứng gốc rễ ra khỏi mảnh đất mà nó đă quen thuộc lớn lên –như đứa trẻ bị bứng ra khỏi chiếc bào thai thoải mái của ḿnh. T́nh trạng giống y như vậy sẽ xảy ra … Thế nên, bạn cảm thấy đại định rất mực đáng sợ.

 

Tuy nhiên ta phải kinh qua đó. Phải kinh qua ngọn lửa của đại định th́ bạn mới trở thành vàng ṛng. Phải kinh qua ngọn lửa của đại định mới có thể đốt cháy được cái tâm và từ đó không tâm sẽ trở thành ngọn lửa thiêng trong bạn. Đó là một ân sủng nếu như bạn có thể hiểu được. Một đằng là sự đóng đinh lên thập giá và một đằng là sự phục sinh.

Tâm Hà Lê Công Đa

              [ NSLONGHOA ]

HOME GIỚI THIỆU TỔNG QUÁT HỌC TR̀NH HỘI ĐỒNG GIẢNG HUẤN THƯ VIỆN SINH VIÊN VỤ NSLONGHOA
For any questions, send Email to:  phvpghh@aol.com
Copyright © 2003. PhatHocVienPGHH. All rights reserved.
Revised: 12/29/08