|
PHẦN THỨ NH̀
CÁC BẬC SIÊU PHÀM Ở MIỀN THẤT SƠN
CHƯƠNG V
LƯỢC SỬ
(1)
ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ
GS Nguyễn Văn Hầu.
B. Thuyết Pháp
Ngoài những bậc trí thức muốn đến ḍ xét học lực và sở kiến của Ngài, có nhiều nhà thân hào hoặc nhiều người đă tu niệm từ lâu cũng đến coi Ngài là ai và có quyền năng ǵ?
Trong số những vị này ta có thể kể:
1. Ông Cả Đô ở Làng Tân An (Tân Châu).
Thấy Đức Thầy chỉ ngồi trên hai cái ghế trong số tám cái để để hai bên chiếc bàn dài nên thừa lúc Đức Thầy đi ra ngoài đường, ông này liền đổi cái mà Đức Thầy
thường ngồi (cũng giống hệt mấy cái ghế kia). Xong, ông đi theo Đức Thầy ra ngoài lộ và hỏi: "Bạch Thầy, người ta phải dùng nhiều tôi lương đống mới an bá tánh được, tại sao Thầy lại nói:
Như đời xưa có gă Tử Pḥng
Xem thời cơ người đă rơ thông
Dùng tôi thiểu mà an bá tánh."
- Tôi nói lái đấy! Tôi thiểu là tiêu thổi! Đức Thầy đáp lại.
Thầy tṛ nói chuyện một chặp lâu liền trở vào nhà, đi lại hai hàng ghế, Đức Thầy ḍm ông Cả Đô và vừa nói chuyện với ông, Đức Thầy cũng vừa nhắc cái ghế mà Đức
Thầy thường ngồi, đổi lại cái ghế mới thay vào khi năy, và sau khi dứt câu chuyện, Đức Thầy ngồi trên cái ghế quen thuộc một cách tự nhiên như không có ǵ xảy ra.
2. Ông Phan Văn Cơ ở Làng Phú Lâm (Tân Châu)
Thấy trong Sấm Giảng của Đức Thầycó câu:
"Ngôi Tam Bảo phải thờ trần đỏ,
Tạo làm chi những cốt với h́nh."
th́ ông này nghĩ rằng có lẽ Đức Thầy muốn nhắc nhở Đảng Hồng Nhựt của cụ Trạng Tŕnh khi xưa, ông định đến hỏi Đức Thầy coi có phải như vậy chăng? Khi
gặp Đức Thầy, ông chưa kịp hỏi th́ Ngài đă trả lời với ông như vầy: "Ông đă biết rồi. Tưởng như vậy là phải rồi, hỏi làm chi nữa?"
3. Ông Nguyễn Duy Hinh (tức Xă Hinh) ở Ḥa Hảo
Ông này ở cách nhà Đức Thầy không đầy 300 thước và thường tới lui nhà Ngài.
Ông thuật lại rằng ông có nghe nói trong một đêm thanh tịnh nọ, Đức Thầy, sau khi ngồi kiết dà, có tụng kinh (tụng thuộc ḷng) bằng tiếng lạ (có lẽ là tiếng Nam Phạn, Bắc Phạn
hoặc tiếng Tây Tạng) nhưng ông chưa đủ tin.
Một đêm kia, ông nói với Đức Thầy: "Ông làm sao cho tôi tin th́ làm thử coi!" Không cần trả lời, Đức Thầy giơ một cánh tay lên trước tấm kiếng treo gần đó. Lạ kỳ thay!
Trong kiếng lại hiện ra tới hai cánh tay. Đức Thầy nói với ông Xă Hinh: "Ông coi có phải khác hơn người ta chăng?"
4. Ông Hai Dùng (2) ở Ḥa Hảo.
Bửa nọ ông Dùng (ở phía dưới nhà Đức Ông) lại nhà Đức Thầy và trong một câu chuyện về mùa màng, ông có nói: "Lúa năm nay (1939-Kỷ Măo) tốt quá, lên cao nghệu! Chắc sẽ trúng mùa."
- Coi vậy mà ít ngày nữa sợ e xuồng đi trong đồng không được! Đức Thầy đáp lại.
- Phải mà! Xụng đi sao được v́ lúa tốt quá, đă cao lại c̣n dày đặc! Ông Dùng đáp lại với một giọng ngạo nghễ.
Thế rồi, trong một ít lâu, nước lên mau quá làm ngập lút cả lúa. Đồng ruộng lênh láng như bể cả thành thử xuồng nhỏ không dám mạo hiểm đi trong đồng sợ sóng gió nhận ch́m. (Năm
ấy có một ghe đi đám cưới bị sóng đánh ch́m, làm thiệt mạng hơn 10 người trong đồng).
5. Ông Nguyễn Văn Vàng tức Cựu Hương Sư Vàng ở Ḥa Hảo.
Một bửa nọ ông này có khoe với Đức Thầy rằng: "Tôi có cuống giảng 11 hồi (3), xin đọc cho ông nghe." Đức Thầy bảo ông cứ đọc. Sau khi ông đọc một đoạn, Đức
Thầy nói: "Bây giờ để tôi đọc tiếp cho ông nghe." Nói xong, Ngài dang ra xa, đọc một hồi như trước mắt có cuốn giảng ấy, và nói tiếp, "Tôi viết cuốn này mấy chục năm về trước, hồi c̣n ở trên Cao Miên!"
6. Ông Đạo Dùng ở Phú Lâm.
Ông Dùng là người tu niệm khá lắm. Thuở ấy (1939) tuổi ông lối 25. Lúc ông đến viếng Đức Thầy th́ Ngài cười và nói với ông rằng: "Bộ bị Nhựt Bổn rượt nên mới chạy
qua đây chớ ǵ!"
Trong khi đàm luận về việc tu hành, ông rất khâm phục Đức Thầy. Sau rốt, Đức Thầy dặn ông: "Ông hăy cố gắng làm tṛn chớ đừng làm méo th́ ngày sau gặp tôi!"
Sau khi ông ra về, Đức Thầy nói cho những người có mặt lúc đó biết rằng "phần" của ông khi trước có đi qua bên Tàu ở tu và bỏ xác luôn bên ấy cho nên lúc đến viếng Đức
Thầy ông mặc áo chệt.
7. Ông Nguyễn Phước C̣n tức Bảy C̣n ở Làng Long Kiến (Long Xuyên).
Ông nầy ở gần chợ Cà Mau, thuộc làng Long Kiến (cù lao Ông Chưởng) và là cháu nội của ông Đạo Thắng (đệ tử của Đức Phật Thầy Tây An.)
Một đêm nọ ông nằm mộng thấy chư Thần mách rằng: " Phật đă giáng thế ở Hoà Hảo." Khi tỉnh dậy, ông không tin.
Lần sau, ông nằm chiêm bao thấy chư Thần cho biết: "Ngày nay Thầy đă trở về Hoà Hảo rồi, sao không lên t́m?" Thế mà ông vẫn chưa chịu tin.
Trong khi ấy th́ ở Hoà Hảo Đức Thầy khuyên ông Huỳnh Văn Quốc tức Út Quốc (chú của phần xác Ngài) nên tu hiền như Đức Thầy đă dạy. Ông Út v́ lúc trước thường nhờ ông
Bảy C̣n chữa bệnh cho mấy người con và đang tu theo giáo lư mà ông Bảy C̣n đă được nội tổ truyền lại nên trả lời với Đức Thầy: "Để thủng thẳng sẽ tính." Đức Thầy nói quả quyết: "Ông cứ
lo tu đi! Ông Bảy C̣n sẽ lên đây cho mà coi!"
Quả thật, trong một buổi đi dạo sáng, ông Bảy C̣n buồn ngủ một cách lạ kỳ. Khi trở về nhà, ông nằm mê, chiêm bao thấy như lần trước, và lần này ông bị chư Thần quở trách.
Ông quyết định lên Hoà Hảo một chuyến để thử Đức Thầy.
Ông Bảy lên nhà ông Út trước. Đức Thầy bước qua nắm tay ông và nói: "Ông đợi chư Thần đ̣i ba lần mới chịu lên! Thôi mời ông qua nhà và đêm nay ngủ với tôi."
Ông Bảy theo Đức Thầy qua nhà Đức Ông. Đức Thầy lấy viết, viết ra bài thơ bát cú dưới đây:
Đạt Đạo Ngao Du Châu Di Viễn Cận
Đạt Đạo hoằng khai kế nghiệp truyền,
Chư bang hành thiện hiếu vi tiên.
Ngao Du thế giới hoàn sanh chúng,
Quí tiện trí ngu trạch nhơn hiền.
Châu Di phục thỉ an bá tánh
Thượng cổ hoàn ư thế tự nhiên.
Viễn Cận chư châu quy nhứt thống,
An cư lạc nghiệp phước vô biên.
Sau khi nghe Đức Thầy đọc bài thơ này, ông Bảy vừa sửng sốt, vừa thán phục, bởi v́ Đức Phật Thầy Tây An có dặn kín nội tổ ông Bảy là ông Thắng rằng sau này nếu có ai
viết lại được bài thơ khoán thủ cách cú
Đạt Đạo Ngao Du Châu Di Viễn Cận (viết ra chữ Hán th́ tất cả 8 chữ này đều thuộc bộ xước) th́ là Ngài trở lại.
Đức Thầy lại c̣n viết thêm bài "
Bát Nhẫn" mà Đức Phật Thầy Tây An đă dán ở đầu giường và nội tổ ông Bảy chép lại trong khi vào pḥng Phật Thầy để quét dọn. Bài thơ "
Bát Nhẫn" ấy như vầy:
Bát Nhẫn (4)
Nhẫn năng xử thế thị năng hiền,
Nhẫn giải kỳ tâm thận thủ tiên.
Nhẫn giă hương lân ḥa ư hỷ,
Nhẫn thành phu phụ thuận phi duyên.
Nhẫn tâm nhựt nhựt thường an lạc,
Nhẫn tánh niên niên đắc hảo tuyền.
Nhẫn đắc b́nh an tiêu vạn sự,
Nhẫn thành phú quư vĩnh miên miên.
Khi Đức Thầy đọc xong bài "Bát Nhẫn", ông Bảy không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, liền bái phục Đức Thầy, nhưng Ngài đơ dậy mà nói: "Không nên! Xác thịt tôi nhỏ tuổi hơn ông nhiều,
ông muốn lạy th́ hăy lạy bàn Phật."
Sáng lại, ông Bảy thức sớm, và lời mà ông nói trước nhứt với ông Út là câu này: "Phải rồi! Khong c̣n ai khác nữa! Không c̣n nghi ngờ nữa được! Từ đây sẽ qui nhứt thống."
.
GS Nguyễn Văn Hầu.
(C̣n tiếp)
CHÚ THÍCH:
(1) XIN LƯU Ư: Đây chỉ là LƯỢC SỬ của Đức Thầy. T́m đọc quyển "Tiểu sử của ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ" đầy đủ hơn.
(2) Xin lưu ư: Ông này không phải là ông Đạo Dùng ở Phú Lâm.
(3) Ấy là cuốn "Sám Giảng Người Đời" của ông Sư Văi Bán Khoai.
(4) Trong quyển "GIÁC MÊ TÂM KỆ", Đức Thầy cũng có giảng giải về bài "Bát Nhẫn". |