Căn nhà
tôi đang ở có xây gác lững bằng gỗ, vô t́nh giống cái gác
lững khi xưa tôi sống cùng cha mẹ anh chị em trong một tổ
ấm gia đ́nh ở gần chợ Tân-Định thuộc Quận I Sàig̣n.
Vào một
buổi chiều vàng, sau khi tôi đă hoàn tất việc cơm nước và
dọn dẹp, các con tôi xem Tivi, tôi có được những phút yên
tĩnh một ḿnh trên căn gác nhỏ nầy để tập dợt nhạc Pháp
xưa: “Maman oh Maman, Tout les garcons et les filles.
Adieu jolie candy …” rồi trở về nhạc Phạm-Duy
Từ-Công-Phụng TCS. Bây giờ đă vào Hè, tôi mở toang cửa sổ
để nh́n ngắm mây trời bay lờ lửng, để thả hồn ḿnh về thời
thơ ấu trên căn gác nhỏ ấm t́nh gia đ́nh thời niên thiếu.
Có tiếng
động rúc rích ở cửa, là đứa con gái lớn đến nằm dài bên mẹ,
tâm sự:
- Mẹ ơi!
Hôm nay con được Thầy khen trước lớp. Mẹ biết con vui
sướng thế nào không? Con cảm ơn mẹ.
Chả là khi xưa con bé
yêu môn Toán, có lúc bí, hai mẹ con cùng ngồi lại học, kết
quả khả quan, được chấm vào hạng khá Durchschnitt (tổng số
điểm) 2,33 không qua thi tuyển Stressfull (căng thẳng). V́
lẽ đó mà con gái tôi thỏ thẻ cảm ơn mẹ ḿnh.
Tự nhiên con bé làm
tôi nhớ đến Mẹ già của ḿnh ở Mỹ, xưa kia đă vất vả biết
bao để nuôi đàn con ăn học nên người. Thế mà tôi chưa bao
giờ mở lời cảm ơn mẹ. Ḷng tôi bồi hồi thổn thức nỗi hối
tiếc với những giọt nước mắt muộn màng.
Đứa con bé út của tôi
đang bịnh, chợt nóng hơn 40 độ. Tôi ôm con bồng vào pḥng
riêng của nó.
- Ôi! Em
nóng, mẹ lo quá!
Mặt bé đỏ bừng! Hai
con chị âu yếm ngọt ngào dỗ em ḿnh: “Mai chị đi học, em
thích chị mua quà ǵ cho em?”
Tôi chợt nhớ xưa kia,
mỗi lần thằng em trai bị nóng sốt, mẹ lo thức trắng cả đêm
không ngủ. Làm mẹ rồi tôi mới hiểu thấm thía hết tấm ḷng
hy sinh vô bờ bến của mẹ ḿnh, và biết cảm giác thế nào về
những đêm không ngủ bên cạnh đứa con đang đau yếu, mong
cho trời mau sáng để bế con đi bác sĩ, c̣n mẹ tôi lúc ấy
thiếu thốn đủ thứ, bà chỉ c̣n biết cầu khẩn Phật Trời cứu
khổ cứu nạn cho con ḿnh, rồi mong xoa dịu phần nào nỗi
đau cho con bằng t́nh mẫu tử thương yêu.
Vào khoảng giữa đêm
khuya, con bé bị bịnh đ̣i pipi, tôi cơng con trên lưng lần
xuống gác. Tôi lại nhớ đến lúc trẻ đi học về dầm mưa bị
cảm thương hàn, mẹ phải bế đưa vào nhà thương nhi đồng thử
máu. Bệnh viện không có thang máy, mẹ cơng tôi thiêm thiếp
trên lưng, leo từng bước thang lầu, mệt thở hỗn hễn. Lúc
dừng chân nghỉ mệt, mẹ đă vội hỏi con: “ Con ơi! Con có
mệt không con?” .
Bây giờ đến lượt tôi
cơng con về giường ngủ, được nghe con thỏ thẻ bằng tiếng
Việt mến yêu: “Bé An thương mẹ lắm! Hun mẹ một cái ”.
Làm mẹ rồi tôi mới
thấu hiểu hết t́nh thương yêu mà ḷng mẹ dành cho con thật
vô bờ bến.
Khi xưa tôi cũng được
mẹ cơng trên vai, nhưng đă không hề nói được những lời
thương yêu như hôm nay con tôi vừa nói với tôi. Vâng, làm
mẹ rồi tôi mới hiểu rơ tấm ḷng mẹ và công ơn to lớn của
mẹ ḿnh. Tôi thật sự cảm thấy xấu hổ v́ ḿnh đă không thể
hiện được ḷng biết ơn đối với mẹ, giống như các con ḿnh
ngày nay.
Ḷng mẹ thương con
như biển trời lai láng. Những ḍng chữ nầy tạm thay tôi
nói lên lời tạ lỗi với mẹ hiền cách biệt trùng dương vạn
dặm; Cũng là nhắc nhở cho thế hệ trẻ như tuổi các con tôi
hôm nay, phải nhớ luôn trân trọng giữ ǵn ḷng tôn kính
hiếu thảo cùng đấng sinh thành. Ta có giữ được nhân cách
với gia đ́nh th́ xă hội mới quư mến ta và mới được cuộc
đời đăi ngộ hưởng lộc phước bền lâu.
Mùa hè tôi hay dắt
con từ Đức về Mỹ thăm mẹ. Chiều chiều cơm nước xong, mẹ
con cùng dắt nhau ra trước cửa nhà. Tôi liếng thoắng kể
cho mấy đứa nhỏ nghe về những buổi chiều xa xưa ở Sàig̣n,
cũng hóng mát trước nhà và nh́n người qua lại.
Có bóng ai thấp
thoáng sau lưng. Tiếng bà cụ cất lên vui vẻ:
- Thấy mẹ
con mày như trẻ nít, như bạn bè …Cả ba thế hệ bổng cùng
cất tiếng cười vang.
Hạnh phúc và phước
cho những ai c̣n mẹ, như tập sách mỏng :”Bông Hồng Cài Áo”
của thầy Nhất Hạnh viết cách đây hơn bốn mươi năm. Vâng,
một bông hồng cho tôi và những ai may mắn c̣n Mẹ.
Về Mỹ thăm lại mẹ lần
nầy, tôi sẽ dẫn các con đến ôm Mẹ thật chặt và nói to:
“ Mẹ ơi! Con thương
mẹ nhiều lắm!”.
Cảm ơn mẹ đă dạy cho
tôi t́nh mẫu tử thiêng liêng, cao quư.
Cảm ơn các con đă cho
tôi những hồi tưởng về thời thơ ấu và những khiếm khuyết
vô t́nh đối với mẹ của ḿnh.
Ngắm nh́n các con tôi
thương yêu khắng khít với nhau, tôi lại nhớ thằng em trai
Út Hà, nay gặp lại nhau, dù tóc ai cũng đă có sợi bạc,
nhưng t́nh chị em thương nhau không hề phai lạt, vẫn gọi
em bằng giọng tŕu mến “Bé Hà”.
Ḷng tôi tràn ngập
những t́nh cảm thương yêu tha thiết; Thương mẹ, thương em
Út và thương con cái vô cùng.