|
Con có cha như nhà có nóc
T.Vấn
Con
có cha như nhà có nóc
Con
không cha như ṇng nọc đứt đuôi
(Tục
Ngữ)
H́nh ảnh người cha, đứng bên cạnh
người mẹ, thường th́ rất mờ nhạt. Không chỉ trong văn chương,
thơ phú, ca nhạc mà c̣n cả ở trong đời thường. Hàng năm, người
Việt ḿnh có Lễ Vu Lan – tức mùa báo hiếu - hiểu theo nghĩa
nhớ ơn công lao nuôi dưỡng, dậy dỗ của cha mẹ -, nhưng, phần
lớn vẫn là nói đến h́nh ảnh người mẹ. Từ ngày h́nh thành cộng
đồng Việt ở Hải Ngoại, chúng ta lại cùng với người bản xứ kỷ
niệm ngày Hiền Mẫu (Mother’s Day vào tháng Năm) và ngày của
Cha (Nghiêm Phụ ? tức Father’s Day vào Tháng Sáu). Tuy vậy,
thực tế cho thấy, chúng ta – và cả người bản xứ – có khuynh
hướng kỷ niệm ngày Hiền Mẫu long trọng hơn, nhiều mầu sắc hơn
là ngày Của Cha. Thậm chí, các công ty điện thoại, các cửa
hàng mua sắm cũng dồn nỗ lực quảng cáo cho việc tiêu thụ, mua
sắm rộn ràng hơn vào dịp Mother’s Day, v́ theo con số thống kê
khá chính xác, các đứa con ở xa gọi điện thoại về chúc mừng,
thăm hỏi mẹ ḿnh vào dịp này nhiều gấp đôi số lần chúng gọi về
thăm cha trong ngày Father’s Day. Số lượng tiêu thụ các thiệp
chúc mừng hay tặng phẩm liên quan đến người cha cũng chỉ bằng
hai phần ba khi so sánh với những dịch vụ tương tự liên quan
đến người mẹ. Tuy nhiên, như vậy không có nghĩa là các đứa con
thương mẹ nhiều hơn cha hay công lao của người cha không lớn
bằng người mẹ.
Bởi v́,
tuy “Nghĩa
mẹ như nước trong nguồn chẩy ra“
nhưng “công
cha như
núi
Thái Sơn“.
Người ta hay nói “mồ
côi mẹ liếm lá đầu đường“
nhưng lại thừa nhận “con
không cha như nhà không nóc“.
Có lẽ sự khác biệt trong cách biểu lộ t́nh cảm của các đứa con
đối với hai người sinh thành ra ḿnh lại do ở sự khác biệt
trong cách biểu lộ t́nh cảm của hai vị này đối với con cái.
Một người là Ông Thiện. Người kia
là Ông Ác. Theo nghĩa âm dương tương tác, tương trợ của triết
lư Đông Phương .
Ở người mẹ, mối quan hệ mẹ con hết
sức h́nh tượng và thân ái: mẹ chia sẻ thân xác ḿnh với con
qua việc mang con trong bụng 9 tháng 10 ngày, cho con bú, bồng
bế chăm sóc tất cả mọi việc cho đến khi con có thể tự ḿnh làm
lấy như ăn uống ,tắm rửa, đi đứng . . . Mẹ tuy cũng góp phần
cùng cha dạy dỗ con, nhưng do bản chất người phụ nữ, ít la
mắng, ưa dịu dàng. Bà đến với con bằng sợi dây t́nh cảm. Do đó,
t́nh mẹ con hiện hữu một cách cụ thể, có thể sờ được, ngửi
được, ôm ấp được. Mai sau tuy con đă khôn lớn, trưởng thành,
vẫn thường có thể về ngồi lại bên mẹ ḿnh làm nũng như ngày
xưa c̣n bé nhỏ. Hay nói cách khác, đó là sự đáp ứng t́nh cảm
cho một biểu lộ t́nh cảm, nằm ngoài cái thiêng liêng tất yếu
của ruột thịt mẹ con.
Mặt khác, mối quan hệ cha con, tự
bản chất vẫn là t́nh cảm ruột thịt, nhưng cách biểu lộ t́nh
cảm ấy lại dựa trên lư trí. Người cha, trụ cột trong nhà, lúc
nào cũng phải cố gắng đáp ứng lại sự trông cậy ấy của gia đ́nh,
nên luôn gồng ḿnh cứng cỏi. Sự chăm sóc con cái ở người cha
nặng về giáo dục hơn chiều chuộng, nặng về h́nh phạt hơn biểu
lộ ḷng thương yêu, người cha nhắm vào cái phần thưởng lớn lao
cho con ḿnh ở ngày mai khi con lớn lên vào đời hơn là phần
thưởng nhỏ nhoi trước mắt. Đó là vai tṛ gia đ́nh, và cả xă
hội, của người cha, với tư cách người đàn ông trong nhà, người
chủ gia đ́nh.
Có cứng mới
đứng đầu gió.
Điều này đúng cả về mặt sinh học lẫn tâm lư. Do đó, t́nh cảm
cha con, vẫn có đó, vẫn đậm đà, vẫn thiêng liêng, nhưng trừu
tượng, ẩn nấp sau những nhiệm vụ. T́nh cảm ấy, khi c̣n nhỏ,
con cái không nhận ra được, tưởng rằng nó không có, v́ không
cụ thể, h́nh tượng. Chỉ khi lớn lên, va chạm với bao sóng gió
cuộc đời, con mới thấy t́nh cha to lớn sâu sắc chừng nào.
Cuộc sống hàng ngày khiến người cha
phải nh́n ra bên ngoài, quan sát những bất trắc có thể xảy ra
cho gia đ́nh ḿnh, đôi khi khiến ông không có nhiều th́ giờ
dành cho con cái ḿnh. Ông phải bươn chải, lam lũ, mong bảo
đảm rằng, các con của ông có cơm ăn áo mặc, có chỗ nghỉ ngơi,
có điều kiện cắp sách đến trường học hành, có thuốc men, sự
chăm sóc khi con đau bệnh. Ngoài ra, ông c̣n phải đảm đương
những vai tṛ xă hội mà một người đàn ông không thể có lư do
ǵ từ chối. Ngần ấy sức nặng của cuộc nhân sinh đè lên vai ông,
v́ thế, buổi chiều, khi ông bước chân trở về nhà, ông đă như
người kiệt sức. Trong khi đó, người mẹ, tuy trong cuộc sống
mới vẫn phải đi làm kiếm tiền phụ với chồng, nhưng việc kiếm
sống của bà vẫn chỉ là phụ thuộc so với nỗ lực của chồng.
Vai
tṛ của bà là ở trong gia đ́nh.
Tầm mắt của bà theo dơi từng sự việc nhỏ nhặt xảy ra trong căn
nhà của bà, kể cả việc đi đứng ăn nói của các con.
Hai con người, hai vai tṛ khác hẳn
nhau ấy, tạo nên sự hiện hữu, và tồn tại, của một gia đ́nh.
Họ cùng chia với nhau những âu lo, những hạnh phúc về những ǵ
xảy ra trong tổ ấm của họ. Tất nhiên, trong đó, quan trọng
nhất là cuộc sống và tương lai của con cái. Họ cùng đóng góp
hết khả năng của họ cho mục tiêu đó. Sự khác biệt chỉ là cách
biểu lộ. Một người là t́nh cảm. Người kia là lư trí. Cả lư trí
và t́nh cảm ấy đều dựa trên nền tảng là ḷng yêu thương. Trong
thực tế, con cái chỉ nhận ra được điều ấy một cách sâu sắc sau
khi chính ḿnh đă trở thành cha thành mẹ.
Có nuôi con
mới
biết ḷng cha mẹ.
Lời tục ngữ ít khi sai.
Ngày xưa, ở quê nhà, h́nh ảnh người
cha thậm chí c̣n xa cách với các con hơn bây giờ. Trong bữa
cơm, nếu bố chưa cầm đũa, th́ không một đứa con nào được phép
hó hé. Miếng thức ăn ngon nhất, là để dành cho Bố, hay chính
mẹ sẽ là người gắp món ấy vào chén cơm của Bố. Khi Bố ngủ, tất
cả phải giữ yên lặng, kể cả mẹ (để làm gương cho con cái).
Người cha, trong xă hội Việt Nam 30 năm về trước, mang h́nh
ảnh ông quan trong nhà. Nhưng ngược lại, người cha, khi thụ
hưởng những ưu đăi ấy, phải chứng tỏ rằng – và bị bắt buộc
phải chứng tỏ rằng – ḿnh có tinh thần và có khả năng bảo vệ
gia đ́nh của ông an toàn no đủ trong mọi t́nh huống. Trách
nhiệm ấy không phải là nhẹ trong một gia đ́nh Việt Nam truyền
thống đông con (từ 6 đến 12), và chỉ có một người đi làm, v́
người mẹ phải ở nhà để chăm sóc con cái. V́ thế, để cai quản
một tập thể hơn 10 con người lau nhau giành ăn, giành mặc,
hướng chúng vào một kỷ cương trật tự của gia đ́nh, của xă hội,
tất nhiên, người cha phải cứng rắn, phải lư trí và nhất là
phải giữ một khoảng cách cần thiết với các con (nếu không
chúng lờn mặt).
Ngày nay, nhất là ở những cặp vợ
chồng trẻ, do những biến đổi trong cuộc sống và nếp văn hóa,
một gia đ́nh thường chỉ có hai con. Cả vợ lẫn chồng đều đi làm,
với mức thu nhập tương đối ngang nhau, cho nên, khi về nhà,
trách nhiệm chăm sóc nhà cửa con cái hầu như cả hai cũng tự
nguyện chia nhau , tuy không đồng đều, nhưng cũng vẫn là sự
chia sẻ. Từ đó, các con có cơ hội gần gủi cả bố lẫn mẹ ngang
nhau. Trong sự gần gủi và chăm sóc con hàng ngày, người cha –
vô t́nh – cũng dễ dăi, t́nh cảm với con hơn là vai tṛ người
cha trước đây 10 hay 15 năm. Và tất nhiên, hoàn toàn khác hẳn
vai tṛ truyền thống của người cha cách đây 50 năm hay 30 năm.
Dạo năm ngoái, vợ chồng tôi có bảo
lănh cho bà Ngoại từ Việt Nam qua chơi với các cháu mấy tháng.
Nh́n cách các con tôi nhơng nhẽo với Bố, và cách vợ chồng tôi
thỏa măn các đ̣i hỏi của chúng, bà cứ luôn mồm bảo rằng như
thế th́ anh chị chỉ làm hư chúng thôi. Dưới mắt bà, không có
chỗ cho người cha gần gủi với con cái trong nhà như thế, chúng
sẽ lờn mặt. Hôm đưa bà Ngoại ra phi trường trở lại Việt Nam,
nh́n nét mặt các con tôi, tôi biết rằng chúng đă thở phào nhẹ
nhơm.
Cuộc sống ngày một thay đổi. Một số
những thay đổi là tốt đẹp hơn. Một số khác, tệ đi. Tương tự
như vậy là vai tṛ của từng thành viên trong gia đ́nh, với sự
chi phối và ảnh hưởng hàng ngày của xă hội, của nhà trường,
của ti vi phim ảnh, của sách báo, của Internet. Do đó, vai tṛ
người cha trong gia đ́nh sẽ trở nên khó khăn hơn, tế nhị hơn,
nhiều trách vụ hơn mà quyền lợi (sự tôn trọng) dường như lại
kém đi. Sự tồn tại, vừa vật chất, vừa tâm lư và vừa đạo lư,
của gia đ́nh vẫn đè phần nặng nhất lên vai ông, nhưng ông
không có nhiều không gian để vung tay vung chân chống chỏi.
Ông chỉ c̣n một con đường thênh
thang khác để đến với các con là sự hiểu biết và cảm thông.
Vậy mà, những con số thống kê về
ngày của Mẹ, ngày của Cha vẫn làm tôi bâng khuâng. Điều đó,
gợi cho tôi nhớ rằng, đă bao năm nay, tôi nghĩ nhiều về mẹ
ḿnh hơn là bố, và, một cách kỳ lạ, h́nh ảnh người Bố trong
tôi cứ ngày một mờ nhạt hơn so với h́nh ảnh người Mẹ, mặc dù
người trước (Bố) bỏ tôi đi sau người sau (Mẹ) cả 10 năm trời.
Mặc dù, cả hai đều qua đời v́ những căn bệnh nghiệt ngă như
nhau. Chẳng trách được, từ xưa tới nay đă có rất nhiều những
áng văn chương tuyệt tác về người Mẹ, c̣n về người Cha th́ vô
cùng hiếm hoi.
Với tôi, ngày của Cha chỉ nhắc tôi
nhớ rằng đó là ngày sinh nhật của đứa con mà tôi rất mực yêu
thương, đứa con mà tôi hứa với ḷng rằng sẽ đánh đổi tất cả
mọi thứ trên đời này để mưu cầu một tương lai hạnh phúc cho
nó.
Và càng thấm thía hơn lời dạy của
người xưa:
Có nuôi con mới
biết ḷng cha mẹ.
T.Vấn |