|
TRÁI TIM CỦA MẸ
Thích Nữ
Trí Hải
Ngày xưa, có một cậu bé ở với mẹ trong một túp
lều ven rừng. Ngày ngày cậu đi vào rừng hái củi bán để nuôi mẹ.
Mẹ cậu ở nhà nấu cơm, vá áo, chăm sóc những luống rau. Hai mẹ
con sống nghèo nàn hẩm hút, nhưng không kém vẻ đầm ấm, bởi vì
tình thương của mẹ vốn đã là điều kiện cần và đủ cho một con
người.
Nhưng cậu bé lớn dần và bắt đầu đi xa hơn
trong những buổi kiếm củi. Hồn cậu cũng bay xa hơn trong những
mộng ước, mong chờ. Cho đến một chiều nọ, trên đường hái củi
cậu bắt gặp một bóng hồng thiếu nữ bên suối biếc. Kể từ hôm ấy,
bát cơm nguội trên tay mẹ âu yếm đưa cho cậu ăn đỡ đói lòng
mỗi khi trở về, không còn hương vị nữa. Cậu bắt đầu tiếc nhớ
bâng khuâng, người trở nên thờ thẫn, mất hồn. Bà mẹ lo lắng
hỏi han, cậu gắt gỏng với mẹ. Tình yêu hay đúng hơn, sự mê gái,
đã làm cậu lú lẫn mê muội rồi. Mẹ càng chăm sóc ân cần, cậu
càng khó chịu, muốn bỏ nhà ra đi... theo bóng hồng bên suối
biếc.
Ối, phải chăng nàng là tiên nữ giáng trần? Cậu
cảm như chưa bao giờ thấy một người con gái đẹp đến thế. Mỗi
đáng vẻ, động tác của nàng đều làm cho cậu mê mẩn tâm thần:
Trúc xinh trúc mọc bờ ao
Em xinh, em đứng chỗ nào cũng xinh.
Huống chi nàng lại đứng bên bờ suối phận chiếu
ánh trời chiều long lanh với muôn màu sắc: màu xanh của mây,
màu vàng, đỏ, tím của hoa rừng, màu lục biếc của cây lá ...Giữa
thiên nhiên kỳ tuyệt ấy, nàng nổi bật như một đóa hoa vương
giả khoe tươi.
"Thầm yêu trộm nhớ bấy lâu đã chồn"... Thanh
niên đánh bạo đến gần người đẹp. Thiếu nữ vừa trông thấy cậu
đã khóc òa:
- Chàng ôi! Thiếp không còn sống được bao lâu
nữa nếu ....
Giọng oanh vàng nấc nghẹn. Thanh niên hỏi dồn:
- Tại sao, tại sao, nàng hỡi! Tôi sẽ làm bất
cứ gì để đem lại sự sống cho nàng, dù có phải mất mạng.
Thiếu nữ mở lớn đôi mắt bồ câu xinh:
- Thật không, ồ xin chàng hãy cứu thiếp! Thiếp
đau bệnh nan y, thầy thuốc bảo chỉ có nuốt vào mình trái tim
nóng hổi của một người mới tắt thở, họa may hết bệnh. Nếu
chàng cứu thiếp, thiếp xin hứa sẽ trọn đời sửa túi nâng khăn.
- Xin nàng hãy đứng chờ.
Thanh niên chạy như bay một mạch về túp lều.
Bà mẹ tựa cửa trông con, trong chỗ tranh sáng tranh tối, cậu
va cái cốc vào đầu mẹ. Tiến thể, cậu rút ngay con dao ở vách
lều, thọc vào ngực bà, moi ra trái tim còn nóng hổi. Cậu bưng
trái tim mẹ hối hả chạy ngược trở lại bờ suối.
Mặt trời đã lặn khuất sau đồi. Bóng lá cây đen
dầy che rợp lối đi. Ba bốn lần cậu suýt vấp ngã vì vội vàng
hấp tập. Bỗng nghe một tiếng nói hiền từ đâu đây vọng lại:
- Con ơi, chạy chậm bước lại kẻo té, con ạ!
Cậu giật mình đứng lại ngơ ngác nhìn quanh.
Nhưng cậu chợt hiểu. Thì ra tiếng nói kia vang lên từ trong
hai lòng tay cậu, từ TRÁI TIM CỦA MẸ!
|