|
Bàn cờ mới ở Trung
Đông
Ngô Nhân Dụng
Cuộc chiến ở Lebanon đă làm mấy trăm người chết và thiệt
hại vật chất hàng tỷ Mỹ kim, sau khi Không Quân Israel
oanh tạc các thành phố lớn, đường sá, bến cảng và phi
trường xứ Libanon để trả đũa vụ nhóm du kích nhóm
Hezbollah bắt cóc hai binh sĩ Do Thái. Có dấu hiệu chính
phủ Israel sẽ tiến quân vào sâu lănh thổ Lebanon trong mấy
ngày tới để tiêu diệt các lực lượng Hezbollah. Israel đă
rút hết quân ở miền Nam Lebanon về nước vào năm 2000, sau
18 năm chiếm đóng, nay đang quay trở lại và không biết đến
bao giờ sẽ rút về.
Trước cuộc chiến ngày càng tàn khốc, các chính phủ Á rập
và Hồi Giáo trong vùng Trung Đông lên tiếng phản đối
Israel nhưng họ cũng buộc tội nhóm Hezbollah gây sự trước.
Người kết tội Israel mạnh mẽ nhất lại là ông Nuri Kamal
al-Maliki, thủ tướng Iraq, một đồng minh của Mỹ. Ông
Maliki mới được Tổng Thống George W. Bush tiếp ở Ṭa Bạch
Ốc và bí mật bay qua gặp ông vào tháng trước. Ông Maliki
họp báo trong “Ṿng đai xanh” do quân đội Mỹ bảo vệ, mạnh
mẽ kết án “cuộc xâm lăng” của Israel, và ông kêu gọi ngoại
trưởng các nước Á rập họp ngay tại Ai Cập để bàn một kế
hoạch hiệp lực ngăn chặn cuộc xâm lăng Israel. Thái độ của
ông Maliki hoàn toàn trái ngược với lập trường đứng hẳn về
phía Israel của chính phủ Mỹ, với 134 ngàn quân đang bảo
vệ chính phủ của ông ta, và nhất định không đồng ư việc
Israel phải ngưng chiến.
Một thế cờ mới đang được mở ra trong vùng Trung Đông. Tổ
chức Hezbollah bỗng chốc trở thành mục tiêu chú ư của cả
thế giới, và uy tín của họ bỗng nhiên gia tăng trong dân
chúng các nước Á rập. Từ Yemen, Iraq đến Ai Cập, nhiều
người biểu t́nh hoặc kư kiến nghị ủng hộ nhóm nhóm
Hezbollah ở Lebanon! Dân chúng Ai cập đặt câu hỏi: Chính
phủ đâu? Sao không cứu giúp người Lebanon? Trước mắt người
dân Á rập, các người cầm quyền tỏ ra bất lực trước các
hành động chiến tranh của Israel trên một nước Á rập khác.
Từ cuộc chiến tranh Ai cập và Syria bất ngờ đánh Israel
năm 1973 và thắng lớn trong mấy ngày đầu, đây là lần đầu
tiên có một nhóm người Á rập đánh hỏa tiễn tới các thành
phố ở Israel và cầm cự được trước các cuộc tấn công dũng
mănh của quân Israel. Nhiều người Á rập hănh diện v́ nhóm
Hezbollah!
Người ta có thể hiểu được thái độ của các nước Á rập nếu
nh́n vào yếu tố tôn giáo. Hầu hết các nước Á rập đều do
những người theo giáo phái Sun Ni lănh đạo, ở mỗi nước chỉ
có một thiểu số theo phái Shi A. Nhóm Hezbollah dựa trên
những người theo phái Shia A ở Lebanon, chiếm 40 phần trăm
dân số 4 triệu người ở xứ này. Phần c̣n lại là những người
theo Thiên Chúa Giáo, theo phái Sun Ni và giáo phái Druze
tuy rất ít người nhưng ảnh hưởng rất lớn. Nhóm Hezbollah
được chính phủ Iran hỗ trợ, Iran là một quốc gia Hồi Giáo
với 95 phần trăm theo phái Shi A mà họ cũng không thuộc
giống dân Á rập. Ông Maliki, thủ tướng Iraq thuộc một
chính đảng theo phái Shi A có liên hệ với Iran.
Ở mỗi nước Á rập đều có một thiểu số người theo phái Shi A
và họ chấp nhận cho đa số theo phái Sun Ni cai trị, nhưng
mỗi khi có dịp họ đều bầy tỏ nỗi bất măn v́ bị phân biệt
đối xử. Iran là một nguồn yểm trợ tinh thần của họ, và
cũng có cả những hỗ trợ về vật chất. Nhóm Hezbollah là một
thí dụ cụ thể. Khi Mỹ tấn công lật đổ Saddam Hussein, vốn
là một chế độ của người Sun Ni thiểu số, người Shi A chiếm
đa số ở Iraq đă vùng lên chiếm ảnh hưởng chính trị, với sự
thỏa thuận của chính phủ Bush. Một “trăng lưỡi liềm” nhỏ
của phái Shi A kéo từ Iran qua Iraq sang đến Lebanon, Sau
đi, Yemen, nổi lên trong mảnh trăng lưỡi liềm lớn của khối
Á rập Hồi Giáo. Cuộc chiến Iraq vô t́nh giúp Iran tăng uy
thế, và họ sử dụng tiền bán dầu lửa để hỗ trợ các nhóm
người Shi A ngay trong thế giới Á rập.
Trước cuộc nội chiến ở Lebanon (1975-1980) xứ này theo một
bản hiến pháp phân chia quyền hành giữa các nhóm tôn giáo,
sống ḥa b́nh với nhau từ nhiều thế kỷ và từ khi được Pháp
trả quyền tự trị vào năm 1943. Người Do Thái trở về thành
lập nước Israel năm 1948 khiến hàng triệu người Palestine
phải chạy, tràn qua Lebanon, đă phá vỡ thế cân bằng giữa
các nhóm tôn giáo ở đó. Nội chiến xảy ra khi nhóm
Falangist (Thiên Chúa Giáo) muốn đuổi người Palestine đi,
và các nhóm theo Hồi Giáo chống lại. Israel đă hỗ trợ các
nhóm Thiên Chúa Giáo, năm 1982 đă tấn công vào Lebanon để
đánh bật Tổ Chức Giải Phóng Palestine ra khỏi xứ này. Từ
cuộc tấn công đó, nhóm Hezbollah ra đời, lần đầu tiên kết
hợp những người Shia A lại, mà xưa nay họ vẫn để cho người
Sun Ni chiếm sân khấu chính trị. Syria đưa quân vào
Lebanon trong đoàn quân Á rập bảo vệ ḥa b́nh sau khi nội
chiến chấm dứt, họ ở luôn đó cho tới năm ngoái mới phải
rút về v́ bị hầu hết dân Lebanon chống lại, và bị cả thế
giới làm áp lực.
Năm 2000, khi quân Israel rút về nước, miền Nam Lebanon
dần dần trở thành căn cứ địa của nhóm Hezbollah. Một mặt
nhóm này xây dựng lực lượng, tàng trữ vũ khí do Iran giúp,
mặt khác họ tổ chức các cơ sở xă hội, tương trợ dành cho
người cùng giáo phái, biến thành một lực lượng chính trị.
Năm 1992 đảng Hezbollah chỉ có được 12 ghế trong Quốc Hội
Lebanon 128 người; năm 2005 họ đă chiếm được 23 ghế. Cuộc
bầu cử năm ngoái, sau khi quân Syria chịu rút đi, đă được
chính phủ Mỹ coi là một bước tiến trên đường dân chủ hóa
thế giới Á rập mà Tổng Thống Bush vẫn hô hào. Trong chính
phủ mới có hai ghế bộ trưởng dành cho đảng Hezbollah. Nhóm
này tuy bị chính phủ Mỹ coi là một tổ chức khủng bố nhưng
họ không liên hệ ǵ tới nhóm al Qaeda của Osama bin Laden.
Bin Laden theo một giáo phái Sun Ni là Wahabi, đối với họ
th́ những người Shi A đều là bọn phản đạo!
Ngay khi Israel oanh tạc Lebanon, Tổng Thống Bush đang họp
G-8 ở Nga đă kêu gọi không nên làm đổ vỡ “nền dân chủ mong
manh” mới thành h́nh ở Lebanon. Nhưng việc tấn công của
Israel có thể tạo ra hậu quả là chính phủ Lebanon sẽ rạn
nứt, có thể tan vỡ, và nếu không giải quyết sớm th́ nước
này lại rơi vào một cuộc nội chiến mới.
Trước hết, nền kinh tế Lebanon đang suy sụp. Sau khi các
cuộc nội chiến chấm dứt và quân Israel rút đi, người
Lebanon đă tái thiết xứ sở rất nhanh. Tổng Sản Lượng Nội
Địa lên tới 20 tỷ Mỹ kim mỗi năm cho một dân số dưới 4
triệu. Một trong những nguồn ngoại tệ chính là nhờ du lịch.
Ngay bây giờ giữa mùa du lịch lên cao, nhưng nước này đang
mất hết du khách. Các hải cảng bị phong tỏa, phi trường và
đường sá bị phá hoại, nền ngoại thương tê liệt. Một chính
quyền trong hoàn cảnh đó sẽ suy yếu, giá dầu lửa thế giới
th́ tăng lên kỷ lục, Lebanon có thể sẽ phá sản không thể
trả được 40 tỷ Mỹ kim nợ sắp đến ngày trả lại vốn.
Chính phủ Lebanon có thể tan vỡ, cùng với giấc mơ xây dựng
một quốc gia dân chủ làm mẫu ở Trung Đông.
Nếu chế độ mới ở Lebanon đổ vỡ th́ nhóm Hezbollah có lợi
nhất. Hiện nay họ đă tạo được uy tín khắp các nước Á rập,
coi như là lực lượng quân sự duy nhất đang đối đầu với
Israel, trong khi các chính phủ Á rập đều nín tiếng. Người
Shi A sẽ đoàn kết hơn sau lưng lănh tụ Nasrallah. Dân
chúng Lebanon cũng có thể ngả về nhóm Hezbollah, v́ họ bị
bom đạn của Israel giết và phá hoại. Nhóm Hezbollah vẫn tự
hào họ là một lực lượng đă đánh đuổi quân Israel ra khỏi
xứ sau khi đă hy sinh hàng ngàn “thánh tử đạo.” Ông thủ
tướng Lebanon cũng lên án các cuộc oanh tạc của Israel vào
nước ông là “man rợ.”
Vậy Israel được lợi ǵ khi tấn công Lebanon? Chính phủ
Israel biết rằng nhóm Hezbollah đă củng cố ở miền Nam
Lebanon, với hàng ngàn hỏa tiễn có thể bắn vào các thành
phố ở Israel, và họ mới bắn để trả đũa Israel. Mượn cớ đ̣i
hai người lính bị bắt cóc, Israel muốn nhân dịp này tiêu
diệt lực lượng của Hezbollah. Cho nên không tập chưa đủ,
chắc quân Israel phải tiến vào Lebanon để lục soát t́m ṭi
ở khắp các làng và thành phố phía Nam Lebanon. Nhưng phá
hủy hết các vũ khí của Hezbollah cũng không đủ, v́ nguồn
tiếp tế của họ vẫn c̣n, từ Iran sẵn sàng chảy sang. Cho
nên mục tiêu cuối cùng của Israel có thể là buộc Liên Hiệp
Quốc phải nhúng tay vào, và đặt một đạo quân Liên Hiệp
Quốc canh pḥng ở dải đất miền Nam Lebanon, phía Bắc
Israel, tạo một vùng trái độn. Cũng v́ lư do đó, cả tuần
nay chính phủ Mỹ và Israel đều chống lại lời kêu gọi đ́nh
chiến tức thời do Liên Hiệp Quốc, Nga, và Trung Quốc đưa
ra. Họ cần thời giờ để tạo một thực tế quân sự mới ở vùng
biên giới, trước khi ngồi vào bàn hội nghị.
Nhưng làm cách nào giải quyết vấn đề tận gốc, là Iran?
Liệu Israel, hoặc Mỹ có thể tấn công Iran hay không? Trong
lúc Mỹ c̣n vướng cẳng ở Afghanistan và Iraq, mà dư luận
các nước Hồi Giáo và Á rập đều phản đối, khó tưởng tượng
được một cuộc hành quân mới. Bất cứ một hành động gây hấn
nào của Mỹ hoặc Israel cũng có thể bị Iran trả đũa bằng
cách ngăn cản đường giao thông qua eo biển Hormoz, nơi dầu
lửa từ Trung Đông chạy qua trên đường tới Âu Châu, Nhật
Bản, Trung Quốc, và Mỹ. Thế giới sẽ khủng hoảng kinh tế
nếu giá dầu tăng lên cao và nhanh quá.
Nếu không đánh Iran được, chắc sẽ phải điều đ́nh. Trên bàn
cờ Trung Đông, Iran trở thành một cường quốc trong vùng,
không thể bỏ qua. Cuộc chiến tranh Iraq đă gây ra t́nh
trạng đó. Ông Flynt Leverett, giám đốc pḥng phụ trách
Trung Đông ở Ṭa Bạch Ốc trong nhiệm kỳ đầu của Tổng Thống
Bush mới nhận xét: “T́nh h́nh trong vùng trở nên bất lợi
cho Israel hơn là trước khi Mỹ tấn công Iraq. Quư vị thấy
rằng từ năm 2003 đến giờ Iran đă có thế lực mạnh hơn trước,
dưới một chính quyền cứng rắn hơn trước.” Đó là một hậu
quả không ngờ trước của cuộc tấn công Iraq.
Ngô Nhân Dụng |