|
Câu
Chuyện Thầy Lang
Bác sĩ
Nguyễn Ý Ðức
...Cận-Tử
là thời gian lão đang lần bước tới ngưỡng cửa Tử Biệt, của
sự “dùng dằng nửa ở nửa đi”..Mà dùng dằng thì còn đôi chút
quyến luyến, tiếc rẻ, nấn ná, cố kéo dài một it thời gian
với cuộc đời. Nấn ná vì lão vẫn không tin rằng lão chỉ còn
dăm tháng để hít thở không khí trần gian, để được gần gũi
người vợ hiền, bầy con cháu. Và bạn bè quyến thuộc gần xa...
Khi được thầy thuốc cho hay
bệnh đang đi vào giai đoạn cuối thì lão có những tâm trạng
khác nhau.
Lão ngạc nhiên không tin chuyện
đó có thể xẩy ra cho lão. Lão lão hốt hoảng kêu lên “ Chắc
là có sự lầm lẫn nào đây. Ðâu có phải là mình nhỉ”!?. Lão
cho rằng bệnh nhân giường bên kia ra đi sớm mới phải vì
đương sự gầy gò ốm yếu, suốt ngày ho sù sụ, luôn luôn thở
dốc, chứ lão đâu đã đến nỗi gì. Ðây cũng là phản ứng tự
nhiên của nhiều người chứ chẳng riêng gì lão. Tự nhiên vì
sắp mất tất cả mọi sự trên đời thì ai chẳng ít nhiều tuyệt
vọng, đau khổ, bất mãn...
Nhưng mỗi lần gặp mặt, thấy
ông thầy thuốc nghiêm nghị hơn, dè dặt hơn thì lão linh
cảm là đúng. Ðôi lúc lão cũng đã ấm ức trách vị lương y vì
chẳng chịu khó tìm kiếm phương thức thần diệu hơn để chữa
cho mình.
Rồi lão cầu nguyện, mặc cả điều
đình với đấng thiêng liêng giúp lão, cứu lão ra khỏi cơn
bạo bệnh này, với lời hứa là từ nay sẽ sống đàng hoàng hơn,
điều độ hơn. Từ hơn hai năm nay, khi thấy ho nhiều, lão bỏ
hẳn rượu, thuốc lá, ăn nhiều rau trái cây và còn đi bô mỗi
ngày, một việc mà trước đây không bao giờ lão nghĩ tới.
Rồi thì lão được xác định bị ung thư phổi. Chẳng là vì lão
hút thuốc lá từ năm 19 tuổi, hơn một nửa thế kỷ liên tục
mang khói vàng của điếu thuốc vào phổi...Lão bắt đầu ho
nhiều, khó thở, kém ăn, xuống cân..Và lão bắt đầu trị liệu..
Lão mong có phép lạ để lão sống
thêm vài năm nữa, cho tới khi đứa con út tốt nghiệp đại
học. Rồi ra đi cũng mãn nguyện...
Ðến khi y giới lắc đầu chịu
thua thì lão thấy không còn hy vọng, lão trở nên buồn rầu,
chẳng muốn gặp ai.
Có người nói lão sợ chết. Thời
gian đầu khi nghe nói bệnh không chữa được thì quả tình
lão có hoảng hốt sợ hãi thật. Ai mà chẳng sợ mất sự sống,
phải lìa bỏ những gì đã gắn bó với đời mình cả nhiều chục
năm. Nói rằng không sợ thì chỉ là dối lòng, phủ nhận chối
bỏ sự thật. Bây giờ thì lão chấp nhận những giới hạn của
chữa chạy. Nhiều lúc, lão cũng nghĩ là sống tới tuổi ngoài
thất tuần của lão hiện nay cũng đã quá nhiều Ngày xưa cha
mẹ lão chỉ thọ tới sáu chục tuổi. So với bố mẹ, “Bonus”
tuổi mà Thượng Ðế dành cho lão đã quá nhiều...Lão chấp
nhận và chỉ mong sao được ra đi bình an, thanh thản...
Nhưng lão cũng nghĩ tới một số
nhu cầu, một số mong muốn được đáp ứng trước khi tử biệt.
Những nhu cầu căn bản của con người nhưng đơn giản hơn,
nhẹ nhàng hơn...
Vì lão nghĩ, dù trong tình
trạng cận tử, lão vẫn còn là một sinh vật, vẫn còn cảm
nghĩ, suy tư, rung động, vẫn còn đôi chút nhu cầu vật chất,
những tình cảm thương yêu, tiếp xúc. Vậy thì lão vẫn còn
những mong muốn. Y giới cũng đồng ý với lão rằng người cận
tử có quyền được cung cấp một số đòi hỏi.
Lão quyết định sẽ chết đàng
hoàng, trong tôn trọng. Lão nghĩ là lão may mắn có được
một mái nhà ấm áp để sửa soạn ra đi chứ không cầu bơ cầu
bất như nhiều người bất hạnh, tứ cố vô thân, không người
thừa nhận. Lão đang ở trong một cơ quan chăm sóc người
cận tử.
Lão nhớ lại, ngày xưa người ta
thường chết ở nhà, nơi mà vợ chồng con cái sống chung với
nhau thế hệ này qua thế hệ khác. Người ta sửa soạn cho sự
chết giữa những người thân yêu, được người thân yêu quây
quần chăm sóc. Mọi người có thời giờ thong thả nói với
nhau, bàn bạc cùng nhau về hậu sự, về chuyện tương lai của
các thành viên trong gia đình. Người chết được thân nhân
tắm rửa bằng nước cỏ cây hoa lá nhiều mùi thơm, thân xác
nguyên vẹn và được mặc quần áo mới may thật đẹp. Áo quan
là những mảnh gỗ vàng tâm, gỗ gụ. gỗ lim...sắm sẵn dùng
làm phản nằm cho bóng dẩu mồ hôi, để khi hữu sự thì làm áo
quan, mang thân xác ra đi. Người chết được quyến thuộc bạn
bè tới tận nhà để nhìn mặt nhau lần cuối, đưa tơi huyệt
để vĩnh biệt chia tay...
Bây giờ thì mọi sự đều đổi thay,
vì hoàn cảnh, nhu cầu cuộc sống. Người ta chết ở bệnh viện,
ở nhà thương, ở nhà “hospice”, đôi khi trên xa lộ,
tại thương xá, giữa biển cả, trên núi cao...Thôi thì “gặp
thời thế, thế thời phải thế”, chọn lựa làm chi...Cũng là
một cách chấm dứt sự sống...
Lão đã làm giấy từ chối mọi
phương thức chữa chạy mạnh mẽ như là “gắn dây chỗ này, cài
máy chỗ kia” trên cơ thể. Trong di chúc, lão ghi rõ rõ ý
muốn chăm sóc y tế như thế nào trong trường hợp mình không
nói được vào giai đoạn cuối cuộc đời, khi không còn hy
vọng cứu chữa. Lão cũng làm giấy ủy quyền cho một thân
nhân quyết định phương thức điều trị khi lão hết sáng suốt.
Lão đã tìm hiểu về chương trình chăm sóc cận tử -hospice-
nên lão xin vào đây để hy vọng được nhẹ nhàng ra đi không
đau đớn vì những biến chứng bệnh của ung thư...
Trước hết lão muốn được gặp gỡ
tất cả thân bằng quyến thuộc nhất là người bạn trăm năm
với các con các cháu. Hơn mấy chục năm chung sống với biết
bao kỷ niệm buồn vui có nhau. Lão đã làm hết nhiệm vụ cho
gia đình và lão cũng muốn nhân dịp này nhìn lại các thành
quả đó trên gương mặt mọi người với những lời nhắn nhủ
cuối cùng. .Lão cũng cần giải quyết mọi chuyện với người
thân thiết để đôi bên chia tay trong bình an...Và lão cũng
được nắm bàn tay những người thân yêu lần cuối, bàn tay
đón lão vào đời, bàn tay tiễn đưa lão vĩnh viễn ra đi..”Xin
chia tay, và nếu là mãi mãi, thêm một lần, xin mãi mãi
chia tay”- một nhà thơ nào đó đã viết...
Lão mong muồn được đối xử như
người còn sống. Theo lão, cận tử mới chỉ là gần chết, sẽ
chết vì sự sống chỉ ngưng sau khi lão không còn hơi thở,
tim lão ngưng đập, não bộ tê liệt. Lão vẫn còn là một sinh
vật với mọi ý nghĩa của nó, như là có suy tư,cảm xúc,
quyền hạn như mọi người. Có vui, có buồn, có hy vọng, có
thương yêu...
Lão cần được duy trì các hy
vọng dưới mọi hình thức. Hy vọng có thuốc tiên, có phương
thức kỳ diệu để lão lành bệnh. Mặc dù biết rằng bệnh của
lão đang đi vào giai đoạn cuối, những hung bào ung thư đã
xâm lấn nơi xa, nhưng “còn nước còn tát”, lão vẫn hy vọng
ở một phép lạ đến với lão. Lão đang cầu nguyện ơn trên.
Rồi lão hy vọng những cơn đau không hành hạ mình. Hy vọng
con cái gần mình. Hy vọng không chết đơn côi. Xin ai đó
đừng làm tiêu tan hy vọng của tôi với lời an ủi xã giao,
có lệ, “hãy nhìn vào sự thật, đừng mong ở phép lạ”...
Hy vọng có thể lành. Hy vọng chết không đau đớn. Hy vọng
vợ hiền, con cháu ở lại bình an. Hy vọng mình được về nơi
vĩnh phúc..Xin đừng thổi tắt những ngọn lửa hy vọng của
tôi!
Dù thời gian không còn bao lâu,
nhưng lão vẫn mong muốn tiếp tục được chăm sóc bởi những
người có khả năng, hiểu biết, thông cảm với hoàn cảnh,
bệnh tình của lão. Lão vẫn muốn tiếp tục nhận dịch vụ y
tế, dù mục tiêu bây giờ là làm nhẹ bệnh thay vì chữa khỏi...Những
giải thích về bệnh của tôi từ bác sĩ, những hướng dẫn ăn
uống từ điều dưỡng viên, sự chăm sóc vệ sinh cá nhân cũa
người y công...đều làm ấm lòng tôi hơn, thoải mái hơn...Dù
biết rằng sắp chết, tôi cũng vẫn cần...xin đừng cô lập tôi,
bỏ tôi một mình trong sợ hãi!!!Lão nhớ có một tác giả nào
đó đã viết: “Chết không phải là kẻ thù; sống với ám
ảnh sợ hãi nó mới là kẻ thù...”
Lão cũng muốn được tham dự vào
các quyết định liên quan tới lão. Về các phương thức trị
liệu; cách ăn uống, sinh hoạt hàng ngày. Ngay cả hình thức
ma chay, chôn cất mà lão đã sắp đặt đâu vào đó.. Ðôi khi
thân nhân không muốn kẻ sắp vĩnh biệt ra đi bận tâm với
thủ tục, chi tiết rườm rà, nên quyết định hộ. Làm vậy là
ta đã phủ nhận quyền quyết định của họ, coi họ như bất lực
và vô hình dung giảm giá trị của họ...
Lão cần được giải thích đầy đủ
và ngay thẳng cũng như có quyền nêu ra những thắc mắc về
sự chết Nhiều khi thầy thuốc không muốn nói tới chết chóc
với bệnh nhân đau nặng, vì muốn để họ còn hy vọng. Hoặc
cho rằng bệnh nhân đã biết rồi. Vì khó nói làm sao ấy. Lão
cũng thông cảm với hoàn cảnh khó xử của người thầy thuốc
đang chăm sóc lão. Nhiều lúc lão thấy ông ta dường như
muốn nói với lão một điều gì quan trong, nhưng lại ngập
ngừng. Chắc lại là chuyện “vô phượng trị liệu” về bệnh
của lão chứ gì!? Thực tội nghiệp cho ông bác sĩ! Ðược huấn
luyện để xua đuổi tử thần xa sự sống, chứ đâu có được
hướng dẫn để nói về sự chết với bệnh nhân...
Từ lúc sinh thời, lão vẫn có
một đức tin tôn giáo thì giờ đây lão cần sự chăm sóc tâm
linh, để linh hồn lão có nơi tá túc bình an. Người ta muốn
được lên cõi Thiên Ðàng, tiêu diêu miền Cực Lạc thì lão
cũng muốn được về nơi vĩnh cửu mà lão đã từng ấp ủ. Lão
muốn được tâm sự với vi lãnh đạo tinh thần mà lão đã quen
biết từ nhiều chục năm nay, để sửa soạn cho linh hồn lão...
Lão cũng cần được giải thích
về diễn tiến của sự chết; Vì lão nghe nói khi chết thì sẽ
có những khó khăn, những thay đổi về thể xác cũng như linh
hồn. Liệu lão có bị những cơn đau bệnh hoạn xâu xé cơ thể!?
Liệu những hoảng loạn, ác mộng có đến với lão?. Lão có mất
ngủ, kém ăn, bí đại tiểu tiện...bác sĩ sẽ làm gì để giúp
lão ra đi nhẹ nhàng?
Lão cần sự giải thích thành
thực, sự thông cảm của thầy thuốc. Lão không muốn sống
trong u mê, lo sợ của sự chờ chết....Lão nhớ lời nhắn nhủ
của Nữ tu đáng kính Theresa “ Ðừng sợ hấp hối vì nó rất
giản dị...”
Lão chỉ cần có vậy.....
Bác sĩ Nguyễn Ý Ðức
Texas-Hoa Kỳ_._,_.___
|