Lạc Lối Ở Trung Đông
Trần B́nh Nam chuyển ngữ
- The Economist, August 12th – 18th 2006
http://www.economist.com/opinion/displaystory.cfm?story_id=E1_SNSSDPR
Khi thấy thành phố Baghdad làm mồi cho nạn phá nhà cướp của ông
Donald Rumsfeld (bộ trưởng quốc pḥng Hoa Kỳ *) nói “chuyện đó đâu
cũng có”. Tuần trước khi dân quân Hezbollah bắn hỏa tiễn vào đất
Do Thái và máy bay Do Thái tàn phá Libăng bà Condoleezza Rice (bộ
trưởng ngoại giao Hoa Kỳ *) b́nh luận: “Đó là cơn đau sinh nở của
một tân Trung Đông”. Và tuần này Hoa Kỳ chống lại việc đ̣i hỏi Do
Thái rút quân tức khắc ra khỏi Trung Đông. Người ta không hiểu tại
sao Hoa Kỳ hành động như vậy, nhưng cách hành xử của chính quyền
Bush đă làm cho bạn giật ḿnh và kẻ thù của Hoa Kỳ tức giận. Những
người ưa chỉ trích Hoa Kỳ tự hỏi không biết Hoa Kỳ có định tâm đen
tối ǵ hay chỉ v́ tối dạ hoặc thiếu khả năng để hoạch định một
chính sách ngoại giao?
Câu trả lời là Hoa Kỳ không có một chính sách nhất quán đối với
Trung Đông. Một số nhân vật trong nhóm tân bảo thủ
(neoconservatives) tin rằng chỉ cần gieo rắc dân chủ trong thế
giới A Rập và Iran là giải quyết được mọi chuyện. Nhưng với thế
mạnh của chính quyền nhóm tân bảo thủ vẫn không thực hiện được. Và
thật ra đó cũng không phải là đường lối tốt nhất.
Trung Đông là một vùng đất bao la và tại đó Hoa Kỳ đối diện với
nhiều vấn đề phức tạp. Thí dụ như chấm dứt chiến tranh tại Libăng,
ngăn không cho Iran chế tạo bom nguyên tử, giữ cho Iraq khỏi sụp
đổ và chấm dứt cuộc chiến giữa Do Thái và người Palestines. Mặc dù
các vấn đề trên đều liên hệ với nhau, mỗi vấn đề cần một chính
sách khác nhau.
Hiện nay Hoa Kỳ không giải quyết mặt nào một cách hoàn hảo. Libăng
chưa yên. Iran không chịu ngưng việc tinh luyện chất uranium theo
quyết nghị của Hội đồng Bảo an. T́nh h́nh Iraq càng lúc càng đen
tối. Và việc Thượng nghị sĩ Dân chủ Joe Lieberman của bang
Connecticut v́ chủ trương tiếp tục cuộc chiến tại Iraq đă thua
trong cuộc bầu cử sơ bộ chọn ứng cử viên Dân chủ cho cuộc bầu cử
tháng 11 tới cho thấy đa số dân chúng Hoa Kỳ cho rằng tiếp tục
chính sách Iraq hiện tại sẽ dẫn tới thảm họa. Tại Palestine, nhóm
chủ trương ôn ḥa trở thành thiểu số và nhóm quá khích Hamas đang
kiểm soát chính quyền Palestine và nhóm này đă ăn mừng khi thấy
dân quân Hezbollah bắn hỏa tiễn vào đất Do Thái.
Chương tŕnh dân chủ hóa Trung Đông của Hoa Kỳ càng ngày càng mong
manh. Chỉ có một việc đáng kể là áp lực quân đội Syria rời Libăng,
nhưng lúc này có người bàn nên mời Syria trở lại để duy tŕ ổn
định. Bà Rice th́ vẫn đi thuyết giảng về giá trị của dân chủ,
nhưng Ai Cập và Saudi Arabia có nhiều việc khác phải lo hơn là
quan tâm đến bà Rice. Tóm lại t́nh h́nh Trung Đông thật đáng buồn.
Nhưng Hoa Kỳ lănh bao nhiêu trách nhiệm trong bức tranh u ám đó?
Cần để ư rằng Hoa Kỳ không mạnh như cả bạn lẫn thù tưởng. Từ ngày
Liên bang xô viết rút ra khỏi Trung Đông, Hoa Kỳ là lực lượng mạnh
nhất tại chỗ, nhưng không có nghĩa là có uy lực bao trùm. Hoa Kỳ
không phải là một đế quốc như Thổ Nhĩ Kỳ, Anh hay Pháp tại đó ngày
trước, khi họ muốn sai bảo nước nào làm ǵ cũng được. Những nước
trong quỹ đạo Hoa Kỳ như Do Thái, Ai Cập, Saudi Arabia là những
quốc gia độc lập và thường làm những ǵ họ muốn. Ngay tại Iraq Hoa
Kỳ cũng muốn trao quyền cho một chính phủ dân cử. Những đồng minh
thân cận của Hoa Kỳ trong chiến tranh lạnh như Thổ Nhĩ Kỳ và Iran
th́ nay hoặc lạnh nhạt (Thổ Nhĩ Kỳ) hoặc ra mặt chống đối (Iran).
Và quyền lợi của Hoa Kỳ đang bị hai đối lực mạnh mẽ tại địa phương
tranh giành: ư thức hệ Hồi giáo và chính trị. Trong mấy tháng qua
người ta ghi nhận sự xuất hiện một liên minh chống Hoa Kỳ gồm
Syria, Iran, Hamas và Hezbollah. Hai nhóm sau là hai tập hợp dân
quân quá khích phát xuất từ hai giáo phái Sunni và Shitte.
Trong bối cảnh đó, nếu Hoa Kỳ không sắp xếp việc Trung Đông một
cách ổn thỏa như ư muốn là một điều không đáng ngạc nhiên. Câu hỏi
chính là, sau vụ 11/9 t́nh h́nh Trung Đông có trở nên phức tạp hơn
không? Nh́n từ một góc độ nào đó Hoa Kỳ đang trả giá cho những sai
lầm chính sách do Hoa Kỳ gây ra. Tổng thống George Bush bị chỉ
trích đă đánh Iraq mà không có lư do vững chắc, gây sự với Iran
một cách không cần thiết và đă âm mưu với Do Thái để tiêu diệt
Libăng, t́m cách áp đặt một cách ngây ngô giá trị của Hoa Kỳ lên
xă hội A Rập, và không thông cảm nỗi thống khổ của người
Palestines. Và trên hết, đa số những người theo Hồi giáo ngoài thế
giới A Rập tin rằng cuộc chiến tranh Hoa Kỳ nói là chống khủng bố
thật ra chỉ là một cái vỏ bọc của cuộc chiến chống Hồi giáo. Trong
cuộc chạm trán với những nhà độc tài, những lănh tụ quá khích và
với quân khủng bố Hoa Kỳ đă không khéo léo tranh thủ nhân tâm.
Những sự chỉ trích trên chỉ đúng một phần, phần c̣n lại có tính
phiến diện và nhất là sự quả quyết cuộc chiến chống khủng bố là
cuộc chiến chống Hồi giáo không có cơ sở. Cuộc xâm lăng Iraq có
thể là sai lầm – ư kiến về chuyện này c̣n khác nhau – nhưng tổng
thống Bush có một lư do: đó là ai cũng tin Saddam Hussein có vũ
khí nguyên tử hay vũ khí hóa học. Cũng vậy, nhiều quốc gia trên
thế giới chia xẻ mối lo của Hoa Kỳ nếu Iran có vũ khí nguyên tử
chứ không chỉ những nước sát nách với Iran lo. Có thể tổng thống
Bush đă thiếu tinh tế khi liệt Iran vào “trục ma quỷ”, nhưng sau
đó ông biết phối hợp với Âu châu và Liên bang Nga để t́m cách
tưởng thưởng
Iran
nếu nước này tuân hành luật chơi quốc tế.
Bây giờ hăy bàn về chuyện phát huy dân chủ. Nếu không thúc đẩy dân
chủ Hoa Kỳ sẽ phải làm ǵ? Lẽ dĩ nhiên Hoa Kỳ không thể nhét món
ăn dân chủ vào cổ họng người A Rập. Nhưng thời đại o bế những nhà
độc tài cũng qua lâu rồi. Sau cuộc xuống đường (tháng 2 năm 2005
tại thủ đô Beirut sau khi thủ tướng Rafik Hariri bị ám sát và
người ta nghi do bàn tay của Syria*) Hoa Kỳ áp lực Syria rời
Libăng là phải. Hoa Kỳ đă tổ chức bầu cử dân chủ tại Iraq thay v́
chọn một nhà độc tài là đúng. Và Hoa Kỳ cũng không thể làm ǵ khác
hơn là thúc đẩy một cuộc bầu cử tại
Palestine
– và sau đó thúc bách tân chính phủ chọn chính sách ḥa b́nh với
Do Thái.
Khuyết điểm của Hoa Kỳ là không tiên đoán những khó khăn khi t́m
cách thay những nhà độc tài và chủ thuyết quá khích Hồi giáo với
tư tưởng dân chủ. Độc tài và quá khích đă nhanh chóng cấu kết với
nhau đánh vào yếu huyệt của Hoa Kỳ là đă bênh vực Do Thái hầu như
vô điều kiện.
Ngoài thất bại tại Iraq, lỗi lầm chiến lược quan trọng khác của
ông Bush là bỏ quên Palestine. Một phần bận tâm với vụ 11/9, một
phần ám ảnh bởi Hussein, phần khác v́ sự phức tạp của t́nh h́nh
vùng Tây Ngạn, ông Bush quyết định không thử lại giải pháp Clinton
(một giải pháp khả dĩ tốt, nhưng bất thành do lập trường quá khích
của Yasser Arafat *) và đưa ra một “lộ tŕnh” (road map) chỉ cốt
kéo dài thời gian. Vụ Libăng hiện nay là kết quả của lỗi lầm chiến
lược này.
Tuần vừa qua, khi phải chọn lựa giữa Libăng và đồng minh Do Thái,
Hoa Kỳ đă chọn Do Thái. Những nhà lănh đạo khối A Rập bay đến New
York tới tấp hy vọng vận động được một nghị quyết của Hội đồng Bảo
an ra lệnh Do Thái phải lui quân khỏi biên giới Libăng đă hết sức
thất vọng. Thế giới lên tiếng phản đối, cho rằng một lần nữa Hoa
Kỳ đă để cho Do Thái giết dân lành.
Nhưng dư luận thiếu công b́nh. Khi cuộc chiến bắt đầu ai cũng nghĩ
sẽ không có kẻ thắng người thua. Nếu Do Thái định triệt hạ
Hezbollah, Do Thái đă không thành công. Và nếu Hoa Kỳ hy vọng Do
Thái cho Hezbollah đo ván để làm yếu thế Iran Hoa Kỳ đă thất vọng.
Đúng ra Hoa Kỳ nên kêu gọi hai bên ngưng bắn sớm hơn. Nhưng cho dù
Do Thái không phải là đồng minh sống chết, nếu Hoa Kỳ kêu gọi Do
Thái trở lại t́nh trạng trước chiến tranh để Hezbollah có cơ hội
lại gây hấn th́ cũng không phải là một quyết định khôn ngoan. Nếu
hy vọng đoàn quân yếu ớt của Libăng có thể kềm chế Hezbollah th́
thật là hy vọng hăo huyền. Và đối với Do Thái nếu ra quân mà không
thu được một kết quả ǵ th́ quả là một sĩ nhục. Cho nên tốt nhất
là kêu gọi ngưng bắn, và đề ra một giải pháp quốc tế ngay sau đó
thế nào để bảo đảm rằng Hezbollah không thể tái tấn công vào đất
Do Thái.
Nhưng chừng nào Hoa Kỳ c̣n chưa quan tâm đến nổi thống khổ của
người Palestines th́ khối A Rập vẫn c̣n nghi ngờ cái giải pháp
“tốt nhất” nói trên. Giải pháp tối hăo không phải là Hoa Kỳ cần bỏ
rơi Do Thái, mà là áp lực cả hai phía, một bên là Do Thái, một bên
là các nước A Rập (thêm Iran *) giảng ḥa với nhau.
Ḥa b́nh tại
Palestine
chẳng những giúp Hoa Kỳ giải quyết nhiều vấn đề tại Trung Đông một
lúc mà c̣n là một món quà quư báu Hoa Kỳ tặng cho Do Thái./.
(*) ghi chú của Trần B́nh Nam
Aug. 17, 2006


[BANTIN]